Phá Nát Thiết Quyền
Cơn gió bấc rít gào qua những tán sồi cổ thụ của Làng Sồi Nghèo, mang theo cái lạnh buốt xương tủy của đêm đông chí Nhạn Môn Quan. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, nhuộm trắng xóa những mái tranh nghèo nát và những vạt đất đá nứt nẻ xung quanh sân giếng nước trung tâm. Thế nhưng, ngay lúc này, toàn bộ cái lạnh giá của trời đất dường như bị thiêu rụi bởi một luồng nhiệt lượng cuồng bạo, đỏ rực như nham thạch đang giáng thẳng từ trên cao xuống.
“Gã què hèn mọn! Mau đền mạng cho danh tiếng Đúc Kiếm Đường!”
Tiếng gầm rú của Lôi Báo xé rách màn đêm. Từ trên cành cao của cây sồi cổ thụ đầu làng, bóng dáng vạm vỡ của gã phó chưởng quản lao xuống như một con hổ đói vồ mồi. Gương mặt gã đầy những vết sẹo ngang dọc co rúm lại dưới ánh lửa đỏ rực bốc lên từ hai cánh tay. Lôi Báo đang đeo đôi Thiết Quyền Giáp của Lôi Báo – đôi găng tay đúc bằng sắt nguội dày dặn, xù xì những gai nhọn ở các đốt ngón tay. Gã điên cuồng vận dụng Hỏa Lô Chân Khí, khiến đôi thiết quyền rực cháy, tỏa ra luồng kình lực nóng bỏng đến mức làm bốc hơi những bông tuyết đang rơi xung quanh trong phạm vi ba bước chân.
Diệp Vô Trần tựa lưng vào gốc sồi già. Cánh tay phải của gã hoàn toàn tê liệt, rỉ máu thấm đỏ lớp dải băng xám quấn chặt từ lòng bàn tay lên đến khuỷu tay. Cổ chân què phải bị chấn thương xương nghiêm trọng sau trận chiến với Thiết Hùng đang sưng tấy nặng nề, đau đớn dữ dội đến mức gã không thể mượn lực để di chuyển bộ pháp. Toàn bộ trọng lượng cơ thể gã lúc này chỉ còn biết nương tựa vào chiếc chân trái lành lặn duy nhất và thân cây sồi già xù xì sau lưng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vô Trần vẫn không hề biến sắc. Ánh mắt gã u buồn nhưng tĩnh lặng như nước hồ thu dưới đáy vực sâu. Nhờ thính giác nhạy bén vô song từ Thính Phong Biện Vị, gã nghe thấy tiếng gió rít nóng bỏng rạch qua không trung, phán đoán chính xác quỹ đạo tấn công tàn bạo của đối thủ.
“Ầm!”
Cú đấm Thần Thương Thiết Quyền đầu tiên của Lôi Báo giáng xuống dứt khoát. Luồng kình lực đỏ rực nổ tung ngay sát tai Vô Trần. Gã tiều phu què khẽ nghiêng người, vạt áo vải thô xám sờn rách bay ngược ra sau. Gã vung thanh Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh bằng tay trái, vẽ một đường cong mộc mạc giữa không trung. Đầu mộc kiếm chạm khẽ vào cổ tay của Thiết Quyền Giáp, nương theo kình lực nóng bỏng của đối thủ để gạt nhẹ đòn đánh sang một bên.
“Rắc! Rắc!”
Lôi Báo điên cuồng xoay người, liên hoàn đấm thẳng nhắm vào ngực và chân què của Vô Trần. Tốc độ đấm của gã cực nhanh, kình lực mang theo sức tàn phá vật lý khổng lồ, khiến vách đá sau lưng Vô Trần bị rạn nứt dữ dội dưới những cú đấm hụt. Vô Trần cắn chặt răng, tay trái vung mộc kiếm sồi liên tiếp chống đỡ. Thanh kiếm gỗ sồi sét đánh đen bóng vô cùng dẻo dai, liên tục uốn cong mềm mại để triệt tiêu lực chấn động nghìn cân từ đôi găng sắt nguội rực lửa.
Thế nhưng, luồng nhiệt lượng tỏa ra từ Hỏa Lô Chân Khí quá dữ dội. Khi Vô Trần định dùng nhu kình để cuộn lấy lực đấm của đối thủ, sức nóng khủng khiếp từ găng sắt suýt chút nữa đã làm cháy sém dải băng quấn tay phải bảo hộ của gã. Lớp sáp ong rừng sồi quét ngoài bao da kiếm bắt đầu chảy ra dưới sức nóng, bốc lên mùi thơm nồng nặc xen lẫn mùi lưu huỳnh khét lẹt. Vô Trần buộc phải giật mình lùi lại nửa bước.
“Ha ha ha! Kiếm gỗ thì làm sao chống đỡ được Thiết Quyền của ta!” Lôi Báo cười sằng sặc. Gã nhận ra đối thủ đang bị hạn chế cử động do chiếc chân què sưng tấy, liền gầm lên, dồn toàn bộ nội lực vào cú đấm quyết định. “Chết đi gã què!”
Cú đấm sấm sét của Lôi Báo đập nát vách đá sau lưng Vô Trần, dồn gã vào góc chết giữa thân cây sồi cổ thụ và đống đá đổ nát. Không còn đường lui, không còn không gian để né tránh. Sức nóng từ đôi Thiết Quyền Giáp rực lửa đã áp sát yết hầu Vô Trần trong gang tấc, gai nhọn trên găng sắt chực chờ nghiền nát đầu gã.
Trong lồng ngực Diệp Vô Trần, phế mạch hoại tử dâng lên một cơn đau nhói buốt tận tâm can. Khí hải của gã như một lò than nguội lạnh bị cưỡng ép thắp lửa, luồng chân khí hỗn loạn tàn phá các kinh mạch bị tổn thương vĩnh viễn. Để đạt được tốc độ xuất kiếm tối đa bằng tay trái cứu mạng, gã buộc phải vượt qua Phế Mạch Giới Hạn, chấp nhận cái giá cực đắt của việc ép xung nội lực.
“Khục!”
Máu tươi trào ra từ khóe miệng Vô Trần, nhuộm đỏ cằm và vạt áo xám thô rách. Các sợi gân xanh trên cổ và cánh tay trái của gã nổi lên cuồn cuộn dưới áp lực kinh hoàng của kình lực nội môn bị cưỡng ép lưu chuyển qua các kinh mạch chết. Thế nhưng, đôi mắt gã không hề có một tia oán hận hay sát niệm. Nó vẫn tĩnh lặng, thấu suốt mọi chuyển động của đối thủ.
Dưới nhãn quan trận pháp nhạy bén của cựu kiếm thánh, Vô Trần nhìn thấy rõ sơ hở duy nhất của Thiết Quyền Giáp. Dù đôi găng tay sắt nguội kia có dày dặn và cứng cáp đến đâu, thì để các ngón tay có thể co duỗi linh hoạt khi đấm, Đúc Kiếm Đường buộc phải chừa ra những khe hở cực mỏng tại các khớp nối đốt ngón tay.
Đó chính là tử huyệt của đôi găng sắt vô địch.
“Điểm!”
Vô Trần thầm thì trong lòng. Tay trái gã vung Mộc Kiếm Sồi Sét Đánh chớp nhoáng, tốc độ xuất kiếm đột ngột tăng lên gấp ba lần bình thường nhờ kình lực từ Phế Mạch Giới Hạn. Đường kiếm đi thẳng tắp, mộc mạc như cú bổ củi hàng ngày của gã tiều phu, nhưng lại mang theo một độ chuẩn xác tuyệt đối.
“Keng!”
Đầu thanh mộc kiếm sồi sét đánh đâm chính xác chớp nhoáng vào khe hở khớp ngón tay của Thiết Quyền Giáp bên tay phải của Lôi Báo.
Lôi Báo trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã cảm nhận được đầu kiếm gỗ mềm mại chạm vào khớp tay mình, nhưng chưa kịp cười nhạo thì một luồng chấn động vô hình, cực mạnh đã bùng nổ từ đầu kiếm gỗ.
“Ooo... ooo...”
Diệp Vô Trần truyền kình lực Kiếm Ý Vô Hình (Rung chấn phá thép) tần số cao qua thân mộc kiếm sồi dẻo dai. Luồng rung chấn vô hình chạy dọc vào khe hở khớp ngón tay, dội thẳng vào cấu trúc liên kết bên trong của đôi găng sắt nguội dày dặn.
“Rắc! Rắc! Đoàng!”
Một tiếng nổ khô khốc vang lên rầm trời. Đôi Thiết Quyền Giáp rực lửa của Lôi Báo bỗng chốc rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt nguội bắn tung tóe dưới lực chấn động tần số cao. Luồng rung chấn không dừng lại ở đó, nó dội ngược vào gân cốt cánh tay của Lôi Báo, làm rách nát hoàn toàn kinh mạch tay phải của gã ác bá.
“A... a... tay của ta!”
Lôi Báo thét lên đau đớn, gã bay ngược ra sau mười bước chân, ngã nhào xuống tuyết xốp. Cánh tay phải đeo thiết quyền của gã giờ đây buông thõng, máu tươi rỉ ra từ các khớp xương rách nát gãy vụn. Gã ác bá ôm lấy cánh tay tàn phế, gương mặt dữ tợn ngập tràn sự hoảng sợ tột cùng khi nhìn gã què tiều phu đang đứng thẳng lưng bên gốc sồi già.
Vô Trần khẽ thở hắt ra, gã thu mộc kiếm sồi sét đánh vào bao da gấu cũ kỹ. Kinh mạch tay trái của gã nhói lên đau đớn dữ dội do di chứng của Phế Mạch Giới Hạn, máu tươi nơi khóe miệng nhỏ giọt xuống tuyết trắng lạnh lẽo. Gã tựa lưng vào gốc sồi để giữ cho chiếc chân què không bị quỵ xuống.
“Gã què... ngươi dám phế võ công của ta!” Lôi Báo gào thét điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu oán hận. “Cha ta – đường chủ Lôi Thiên Hành sẽ không để yên cho ngươi! Ông ấy sẽ mang thanh danh kiếm Khai Sơn rèn từ sắt ròng để chém nát đầu ngươi, thiêu rụi toàn bộ cái làng Sồi nghèo khổ này!”
Tiếng gào thét điên cuồng của Lôi Báo vang dội cả một góc rừng sồi lạnh giá, báo hiệu một cơn giông bão tàn khốc lớn hơn sắp sửa ập xuống đầu vị cựu kiếm thánh quy ẩn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!