Nhạc nềnSakuya2

Mộc Kiếm Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão từ Nhạn Môn Quan tràn về biên cảnh hoang sơ, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt rít gào qua những tán sồi cổ thụ. Sồi Lâm quanh năm sương mù bao phủ, những chiếc lá khô xám xịt rụng đầy trên lối mòn nhỏ dẫn vào rừng sâu. Trong không gian âm u ấy, chỉ có tiếng 'bập, bập' đều đặn vang lên từ rìa rừng.


Tại ngôi nhà tranh dột nát dốc đứng bên rìa Sồi Lâm, Diệp Vô Trần đang cúi người chẻ củi. Gã tiều phu ba mươi sáu tuổi ấy mặc bộ y phục vải thô màu xám tro rách nát ở vai, mái tóc đen dài xơ xác buộc hờ bằng một sợi dây thừng nhỏ sờn cũ. Gương mặt gã phong trần, u buồn với những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt, kéo lê một ống chân què bên phải vẹo vọ. Mỗi lần vung chiếc rìu gỗ thô sơ lên, cơ thể gã lại khẽ run nhẹ một nhịp, nhưng đường rìu bổ xuống lại chuẩn xác đến đáng sợ, nương theo từng thớ vân gỗ sồi cứng nhất mà tách đôi khúc củi không một tiếng động dư thừa.


Năm năm trôi qua kể từ đêm mưa bão định mệnh ấy. Năm năm gã tự phế bỏ đôi chân, bẻ gãy xương cốt khinh công kiêu ngạo của đệ nhất kiếm thánh để quy ẩn nơi biên thùy hoang lạnh này. Mỗi khi nhìn những chiếc lá sồi xoay tròn trong gió, tâm trí gã lại hiện lên hình ảnh Thẩm Thanh Tuyết – người thê tử kết tóc thanh tú mặc y phục màu tuyết trắng, dịu dàng ngã xuống dưới mũi kiếm sắt rực lửa của chính gã trong cơn tẩu hỏa nhập ma. Nỗi ân hận tột cùng ấy như một dòng nước độc âm thầm gặm nhấm phế mạch đã hoại tử của gã mỗi ngày.


'Sư phụ...'


Một tiếng ú ớ khàn khàn vang lên từ góc sân. Cô bé câm A Sương mười hai tuổi gầy gò, mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đụp, đang khó nhọc mang chiếc giỏ tre chứa đầy củi khô sau lưng tiến vào sân. Đôi mắt nàng to tròn, sáng ngời đầy nghị lực nhưng chứa đựng sự lo lắng tột cùng khi nhìn thấy vạt áo vải của Vô Trần lại lấm tấm những giọt máu tươi vừa ho ra.


Vô Trần khẽ mỉm cười u uất, dùng dải băng vải xám quấn chặt cổ tay phải để cố định lực nắm, nhẹ nhàng đỡ chiếc giỏ tre xuống giúp đồ đệ. Gã không nói gì, chỉ chỉ tay vào ngôi nhà tranh, ra hiệu cho nàng vào sưởi ấm bên bếp lửa nhỏ. A Sương hiểu ý, khẽ gật đầu rồi lén giấu thanh mộc kiếm nhỏ tự gọt bằng gỗ sồi thường vào đống củi khô bên hiên nhà. Nàng biết, sư phụ gã có một huyết thệ vô hình: tuyệt đối không bao giờ chạm vào kiếm sắt, không bao giờ sát sinh bừa bãi.


'A Sương, đi thôi. Hôm nay chúng ta vào làng đổi củi lấy muối ăn.'


Giọng Vô Trần khàn đặc, trầm buồn như tiếng gió rít qua kẽ đá. Gã kéo lê chiếc chân què, cõng giỏ củi lớn trên lưng, dắt tay cô bé câm bước đi thong thả trên con đường mòn đầy sương mù hướng về Làng Sồi Nghèo.


Làng Sồi Nghèo nằm cằn cỗi dưới chân núi đá biên thùy. Nơi đây phàm nhân và những thợ mỏ nghèo khổ sống chen chúc trong những mái nhà tranh sập xệ, quanh năm bị độc quyền sắt thép của Đúc Kiếm Đường đè đầu cưỡi cổ. Từ khi Đúc Kiếm Đường chi nhánh biên cảnh dựng lên các trạm gác mỏ sắt lậu, phàm nhân không được phép tàng trữ bất kỳ mảnh kim loại nào. Kẻ nào vi phạm sẽ bị quy vào tội phản nghịch, bị bắt đi làm nô dịch đào quặng dưới hầm sâu hàng trăm trượng cho đến chết.


Lối vào làng hôm nay vắng lặng đến rợn người. Tại quán trà đầu làng Sồi đơn sơ dựng bằng tre lá dưới bóng cây sồi cổ thụ lớn, bà cụ đầu làng Sồi đang run rẩy nhóm bếp lò đất nung sứt vòi. Mùi trà gừng ấm áp hòa quyện với mùi bánh ngô nướng thơm ngọt tỏa ra, là chút hơi ấm hiếm hoi giữa mùa đông lạnh giá.


'Vô Trần đấy à? Vào đây uống chén trà ấm đi con. Hôm nay gió độc lắm...' - Bà cụ già nua, tóc bạc như cước, tấm lưng còng rạp xuống khẽ run run vẫy tay gọi gã tiều phu què.


Vô Trần chưa kịp bước vào quán trà, tai gã chợt khẽ động. Từ hướng cổng làng mục nát, tiếng móng ngựa dồn dập dẫm lên đất đá khô khốc vang lên rầm rập, kèm theo tiếng xích sắt va chạm lách cách lạnh lẽo.


Một toán tuần tra của Đúc Kiếm Đường cưỡi ngựa chiến hung hãn xông vào làng, bụi đất mù mịt xộc thẳng vào quán trà nhỏ. Dẫn đầu toán quân là Độc Nhãn Long – gã thủ lĩnh tuần tra gầy gò hung hãn, bị chột mắt trái đeo băng đen, mặc áo giáp da thú rách nát, hông giắt thanh sắt kiếm mỏng tẩm độc rắn nhẹ ở mũi kiếm. Theo sau hắn là năm tên đệ tử Đúc Kiếm Đường được trang bị kiếm sắt sắc bén và roi da trâu nặng nề.


'Lão bà già! Thuế quặng tháng này của quán trà đâu? Đừng nói với ta là không có!' - Độc Nhãn Long vung chiếc roi da trâu quất mạnh xuống chiếc bàn gỗ mục nát của quán trà, tiếng 'chát' chói tai vang lên khiến bà cụ đầu làng Sồi giật nảy mình, ngã quỵ xuống đất cát bụi.


'Quan ải bớt giận... Quán trà nghèo này cả tháng qua không có khách, chỉ có vài đồng tiền kẽm rỉ sét... Xin quan ải cho khất thêm vài ngày...' - Bà cụ run rẩy lạy lục, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt đầy nếp nhăn nhăn nheo.


'Khất? Đúc Kiếm Đường không nuôi kẻ ăn bám! Không có tiền kẽm thì nộp ấm trà đồng này cho ta!' - Độc Nhãn Long liếc mắt nhìn thấy ấm trà bằng đất nung cũ kỹ có quai bọc một mảnh đồng mỏng của bà cụ. Hắn bước tới, đạp đổ lò đất nung rực lửa, vung chân đá thẳng vào ngực bà cụ già nua yếu ớt.


Bà cụ hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể gầy gò bay ngược về phía vách tre sập xệ. Độc Nhãn Long không dừng lại, gã rút thanh sắt kiếm mỏng rỉ sét ra khỏi bao, ánh thép lạnh lẽo vạch gió chém tới tấp xuống đầu bà cụ để thị uy sức mạnh của thế gia áp bức.


'Dừng tay.'


Một giọng nói trầm uất, lạnh lùng đột ngột vang lên từ màn sương mù.


Không ai nhìn rõ gã tiều phu què di chuyển thế nào, chỉ thấy một bóng xám tro lướt nhẹ nương theo luồng gió rít. 'Cộc!' Một tiếng gõ nhẹ nhàng của gỗ chạm vào sắt vang lên giữa không trung. Thanh sắt kiếm mỏng của Độc Nhãn Long bị chặn đứng hoàn toàn cách đỉnh đầu bà cụ chỉ nửa tấc bởi một thanh mộc kiếm thô sơ làm từ gỗ sồi thường.


Diệp Vô Trần đứng đó, kéo lê ống chân què bên phải, tay trái gã cầm mộc kiếm đỡ xiên mũi kiếm sắt, dải băng vải xám quấn chặt tay phải gã khẽ rung động nhẹ nhàng. Ánh mắt gã tĩnh lặng như nước hồ thu, không mang theo một chút sát khí hay hận thù nào, nhưng khí thế tỏa ra lại khiến Độc Nhãn Long cảm thấy lạnh buốt sống lưng.


'Gã què chẻ củi hèn nhát? Ngươi dám cản đường tuần tra của Đúc Kiếm Đường?' - Độc Nhãn Long hoảng hốt thu kiếm lùi lại một bước, mắt chột co rụt lại khi nhìn thấy gã tiều phu què quen thuộc chuyên chẻ củi thuê hằng ngày.


'Bà cụ không có sắt thép. Hãy đi đi.' - Vô Trần thản nhiên nói, tay trái khẽ hạ mộc kiếm xuống đất, mũi kiếm gỗ sồi mộc mạc không có lưỡi sắc nhưng dẻo dải vô cùng.


'Muốn chết! Cho ta băm vằn gã què này!' - Độc Nhãn Long tức giận gào thét, vung sắt kiếm chém tới tấp vào người Vô Trần. Hắn thi triển sát chiêu Xà kiếm pháp quỷ quyệt, lưỡi kiếm mỏng uốn lượn như rắn độc nhắm thẳng vào yết hầu và gân chân què của gã tiều phu.


Vô Trần đứng yên không né tránh quá rộng. Gã vận dụng Thính Phong Kiếm Ý sơ cấp, tai khẽ động theo tiếng rít gió của lưỡi kiếm độc rạch qua kẽ lá sồi. Không dùng đến một chút nội lực cưỡng ép nào, gã chỉ nương theo hướng gió thổi để nghiêng người né tránh sát nút những đường kiếm sắt sắc bén trong gang tấc. Mỗi đường kiếm của Độc Nhãn Long chém xuống chỉ sượt qua vạt áo vải thô xám của gã mà không thể chạm vào da thịt.


'Vút! Vút! Vút!'


Ánh thép lạnh lẽo liên tục vạch gió tạo ra những tiếng rít xé tai. Độc Nhãn Long càng chém càng điên cuồng, nhưng lòng gã lại càng dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng. Gã nhận ra, dù mình có vung kiếm nhanh đến đâu, gã què trước mặt vẫn di chuyển dẻo dai một cách kỳ lạ, như thể gã biết trước quỹ đạo chuyển động của mũi kiếm từ khi nó chưa xuất chiêu.


'Chết đi!' - Độc Nhãn Long gầm lên, dồn toàn bộ kình lực lưu chuyển vào mũi kiếm, đâm một đường thẳng tắp chí mạng nhắm thẳng vào yết hầu Vô Trần tầm gần.


Đây là sát chiêu nhanh nhất của Xà kiếm pháp, lưỡi kiếm mỏng tẩm độc rắn rung nhẹ không tiếng động trong bóng tối sương mù.


Vô Trần khép hờ mắt, tâm cảnh hoàn toàn tĩnh lặng như nước hồ thu của Vô Sát Tâm Cảnh bao trùm không gian chiến đấu. Gã khẽ xoay nhẹ cổ tay trái quấn gạc, vung thanh mộc kiếm sồi thường thực hiện một cú gạt nghiêng nương theo đà đâm của mũi kiếm sắt.


'Cộc!'


Mộc kiếm dẻo dai chạm khẽ vào thân sắt kiếm rỉ sét, uốn cong mềm mại nương theo lực đạo đối thủ để triệt tiêu hoàn toàn kình lực cương mãnh của cú đâm bằng phương pháp Nhu Kiếm Hóa Kình tá lực đả lực. Ngay khi lưỡi kiếm sắt bị lệch hướng hoàn toàn, Vô Trần lướt nhẹ mộc kiếm dọc theo thân kiếm đối thủ, đâm nhẹ đầu mộc kiếm chính xác vào huyệt Dương Trì trên cổ tay phải của Độc Nhãn Long.


'A!'


Một tiếng hét thảm vang lên. Độc Nhãn Long cảm thấy toàn bộ gân cốt cổ tay phải co rút kịch liệt, một luồng kình lực ôn hòa nhưng dồi dào chấn động dội thẳng vào kinh mạch khiến tay gã tê dại hoàn toàn. Thanh sắt kiếm mỏng rỉ sét tự động buông rơi khỏi tay, cắm chặt xuống đất cát bụi bên cạnh chân què của Vô Trần.


Không gian quán trà bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Năm tên đệ tử Đúc Kiếm Đường đi theo đứng chết lặng trên lưng ngựa, mắt chữ O miệng chữ A nhìn thủ lĩnh tuần tra của mình bị một gã tiều phu què dùng kiếm gỗ tước vũ khí chỉ trong vòng ba nhịp thở ôn hòa.


'Khục... khục...'


Sau khi xuất chiêu, phế mạch bị tổn thương vĩnh viễn trong ngực Vô Trần chợt thắt nghẹn dữ dội. Gã khẽ ho nhẹ, một ngụm máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng u buồn, dải băng vải xám quấn tay phải khẽ run rẩy run rẩy. Gã nhẫn nhịn cơn đau nhức nhối buốt xương tủy, cúi người nhặt thanh mộc kiếm gỗ thường lên giắt vào thắt lưng da thú cũ kỹ, không thèm liếc nhìn thanh sắt kiếm dưới đất.


'Ngươi... ngươi rốt cuộc là cao thủ ẩn thế phương nào?' - Độc Nhãn Long ôm chặt cổ tay phải tê dại, gương mặt hung hãn chuyển sang nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Gã hoảng sợ nhìn gã què què quặt trước mặt, cảm giác được kiếm ý vô hình vừa rồi thâm sâu như vực thẳm không đáy.


'Ta chỉ là một tiều phu chẻ củi. Hãy đi đi, đừng quay lại làng Sồi nữa.' - Vô Trần thản nhiên nói, giọng nói lạnh lùng xua tan sương mù.


'Gã què dùng mộc kiếm... Ngươi dám chống đối Đúc Kiếm Đường! Ngươi hãy đợi đấy! Phó chưởng quản Thiết Hùng của chúng ta đang dẫn đại quân tuần tra mỏ sắt lân cận! Ta sẽ báo cáo lên ngài ấy để mang đại búa sắt trăm cân san bằng ngôi làng nghèo khổ này!' - Độc Nhãn Long hoảng hốt nhảy lên lưng ngựa, điên cuồng thúc ngựa tháo chạy khỏi làng cùng toán thuộc hạ, để lại lời đe dọa tàn bạo vang vọng trong gió tuyết.


Bà cụ đầu làng Sồi được A Sương đỡ dậy, run rẩy nhìn gã tiều phu què với ánh mắt vừa tôn kính vừa lo sợ tột cùng. Dân làng Sồi nghèo từ trong các mái nhà tranh cũng bắt đầu ló đầu ra nhìn Vô Trần, nỗi nghi kỵ ban đầu biến mất, thay vào đó là sự kính sợ trước sức mạnh mộc kiếm ôn hòa bảo vệ họ.


Vô Trần đứng lặng trong gió tuyết biên thùy hoang lạnh, ánh mắt u buồn nhìn theo bóng ngựa tháo chạy của kẻ thù. Gã biết, sự im lặng quy ẩn suốt năm năm qua của gã đã chính thức bị phá vỡ. Một cơn giông bão tàn bạo mới của giới đúc kiếm sắt thép đang chuẩn bị ập xuống đầu ngôi làng nghèo khổ này, và gã – kẻ cầm mộc kiếm chuộc tội – sẽ phải dùng chính thanh kiếm gỗ đơn sơ này để chặn đứng vạn thanh kiếm sắt tàn sát của nhân gian.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!