Nhạc nềnRecollection

Mưu Kế Ngụy Tạo Trữ Lượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp của Vân Sa biên thùy, mang theo cái lạnh thấu xương xộc thẳng vào mật thất ngầm dưới sảnh chính Lâm phủ. Ánh nến hỷ đỏ sẫm lay lắt chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, không chút huyết sắc của Lâm Hàn Trạch. Chàng ngồi trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan, lồng ngực khẽ phập phồng, mỗi nhịp thở đều mang theo cơn bỏng rát âm ỉ nơi cổ họng – di chứng của kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh vẫn đang bị phong ấn bởi mười hai cây kim châm bạc rạn nứt.


Nhấp một ngụm Bách Độc Thanh Tâm Trà đắng ngắt để đè nén cơn thổ huyết đang chực trào, Lâm Hàn Trạch chậm rãi lấy từ trong tay áo hỷ phục rộng một lá bùa màu vàng có khắc trận pháp truyền âm một chiều tinh xảo. Đây chính là Phù truyền âm vạn dặm, một pháp bảo xa xỉ mà thương hội Lục gia sản xuất độc quyền. Chàng khẽ miết ngón tay lên mặt bùa, vận dụng thần thức cảm ứng siêu việt truyền một luồng tinh thần lực nhẹ nhàng vào trong. Lá bùa khẽ run lên, tỏa ra một làn khói vàng nhạt ấm áp.


"Vô Song huynh, ta cần mượn thế lực của thương hội Lục gia."


Từ đầu bên kia của lá bùa, tiếng cười hào sảng nhưng đầy nhạy bén thương nghiệp của Lục Vô Song vang lên, lách qua lớp rào cản không gian vạn dặm: "Hàn Trạch hiền đệ! Ngươi rốt cuộc cũng chịu tìm ta. Ta nghe nói Thẩm gia đã phong tỏa mỏ Thần Sơ, còn tên gian thương Lý Hữu Tài thì mang khế ước nợ cũ đến ép ngươi gán nợ đất đai. Mười vạn linh thạch hạ phẩm trong vòng ba ngày... Ngươi thật sự điên rồi mới nhận lời ván cược này!"


Lâm Hàn Trạch khẽ nhếch môi, ánh mắt thâm trầm như vực sâu: "Nếu không điên, làm sao có thể sinh tồn giữa khe hở của ba con mãnh thú? Vô Song huynh, ta không cần ngươi cho ta vay mười vạn linh thạch. Ta chỉ cần ngươi làm hai việc. Thứ nhất, gom góp cho ta toàn bộ số Thần Sơ Phế Khoáng – những mảnh linh thạch vụn bị thải ra sau khi sàng lọc quặng thượng phẩm – đang tích trữ trong kho của thương hội, bí mật vận chuyển đến lối vào Hầm Mỏ Số 9 ngay trong đêm nay."


"Linh thạch phế liệu?" Lục Vô Song ở đầu dây bên kia khẽ khựng lại, nhịp tim biến động qua thần thức truyền âm lộ rõ sự kinh ngạc: "Thứ rác thải đó chỉ chứa chưa đầy mười phần trăm linh khí, ngươi muốn dùng chúng để gán nợ sao? Lý Hữu Tài và quan phủ sẽ không chấp nhận đâu!"


"Thứ hai," Lâm Hàn Trạch không trả lời câu hỏi, tiếp tục nói bằng giọng điệu chậm rãi nhưng mang áp lực vô hình: "Hãy đưa Ngô Vân Sơn – vị linh thạch giám định sư tự do đang nợ nần chồng chất tại chợ đen – đến gặp ta tại cửa hầm mỏ. Ta cần danh tiếng của lão để viết một bản báo cáo giám định trữ lượng."


Lá bùa truyền âm im lặng vài nhịp. Lục Vô Song khẽ gõ chiếc quạt vàng của mình phát ra tiếng lách cách, bộ não thương nghiệp lọc lõi của gã lập tức xâu chuỗi các dữ kiện. Một nụ cười đầy vẻ gian manh và nể phục vang lên: "Ngụy tạo trữ lượng? Ngươi muốn dùng linh thạch phế liệu để ngụy tạo một cột sáng linh năng bùng phát, đánh lừa ba nhà rằng mỏ cổ Thần Sơ phát hiện ra linh mạch hóa thần vô giá? Hàn Trạch, ngươi thật sự là một con cáo già! Được, thương hội Lục gia sẽ đặt cược vào ván bài này của ngươi. Đúng canh ba, ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ tại Hầm Mỏ Số 9."


Lá bùa vàng kim cháy thành tro bụi ngay khi cuộc hội thoại kết thúc. Lâm Hàn Trạch khẽ thở hắt ra, ngón tay chàng khẽ miết lên nan quạt xếp ngọc trắng bị nứt nhẹ ở góc. Chàng biết, đây là một ván cược sinh tử. Nếu kế hoạch ngụy tạo này bị vạch trần, Lâm gia sẽ lập tức bị ba nhà xé nát.


"A Phúc," Lâm Hàn Trạch khẽ truyền âm mật vào bóng tối.


Bóng dáng gầy gò của A Phúc lập tức hiện ra bên cạnh xe lăn, bước đi hoàn toàn vô thanh vô tức. Gã khẽ gật đầu, khuôn mặt thật thà chất phác lộ ra sự cẩn trọng tuyệt đối.


"Chuẩn bị xe lăn. Chúng ta đi Hầm Mỏ Số 9. Hãy bảo tộc tỷ Lâm Mộ Hoa dùng linh hạc truyền tin mật cho ba vị phu nhân biết, đêm nay ta sẽ bế quan tĩnh dưỡng tại dược đường, tuyệt đối không được để ai đột nhập thư phòng."


...


Canh ba đêm tối, bão cát Vân Sa vẫn gầm rú điên cuồng ngoài cấm địa, tạo thành một lá chắn tự nhiên che giấu mọi hành tung bóng tối.


Dưới sự dẫn đường của A Phúc, chiếc xe lăn gỗ vân sam của Lâm Hàn Trạch lặng lẽ di chuyển qua mật đạo ngầm của Lâm phủ, tiến thẳng vào khu vực Hầm Mỏ Số 9 hoang phế. Đây là khu vực sụt lún sâu nhất của mỏ Thần Sơ, nơi chứa đầy phế tích trận pháp cổ đại và khí độc ma đạo tích tụ ngàn năm. Những bức tường đá xám xịt xung quanh bám đầy rêu độc phát ra ánh sáng tím mờ ảo ghê rợn.


Tại cửa hầm mỏ đổ nát, một bóng người già nua, cụt một tay đang đứng canh gác bên cạnh chiếc đèn bão linh thạch cổ. Đó chính là Lão Tiễn, người gác cổng già nua trung thành của Lâm gia. Thấy chiếc xe lăn của Lâm Hàn Trạch tiến đến, Lão Tiễn vội vàng quỳ sụp xuống, giọng nói khàn đặc run rẩy:


"Thiếu chủ! Hầm Mỏ Số 9 chứa đầy khí độc ma đạo ăn mòn kinh mạch, ngài có cơ thể phế mạch yếu ớt, sao lại mạo hiểm đến nơi này?"


Lâm Hàn Trạch khẽ vẫy tay ra hiệu cho Lão Tiễn đứng lên: "Lão Tiễn, không cần đa lễ. Vô Song huynh và Ngô sư đã đến chưa?"


"Dạ, Lục thiếu chủ và Ngô giám định sư đã đợi sẵn ở sảnh đá ngầm bên trong. Họ đi bằng mật đạo vận chuyển của thương hội." Lão Tiễn vừa nói vừa dùng chiếc đèn bão cổ chiếu sáng, dẫn đường cho chiếc xe lăn đi sâu vào lòng đất.


Càng đi sâu, không khí càng trở nên loãng và ngột ngạt. Khí độc ma đạo bốc lên từ các khe nứt địa chất khiến kinh mạch cổ họng của Lâm Hàn Trạch bỏng rát dữ dội. Chàng phải vận hành thần thức cảm ứng siêu việt để điều hòa nhịp thở, giữ cho mười hai cây kim châm bạc trước ngực không bị chấn động.


Tại sảnh đá ngầm rộng lớn của Hầm Mỏ Số 9, Lục Vô Song mặc cẩm y thêu chỉ vàng lộng lẫy đang đi qua đi lại bên cạnh hàng chục rương gỗ lớn chứa đầy Thần Sơ Phế Khoáng. Đứng cạnh gã là Ngô Vân Sơn – lão nhân gầy gò, râu tóc bạc phơ, mặc áo choàng rộng thêu bát quái, đôi mắt híp lại đầy vẻ khôn ngoan lọc lõi nhưng gương mặt lại lộ rõ sự lo lắng hốt hoảng.


"Hàn Trạch! Ngươi cuối cùng cũng đến!" Lục Vô Song vội vàng bước tới, ánh mắt đầy lo âu nhìn sắc mặt trắng bệch của bạn thân: "Ngươi trông yếu quá, có cần ta cho người chuẩn bị đan dược dưỡng khí không?"


"Không cần, thời gian không còn nhiều." Lâm Hàn Trạch khẽ xua tay, ánh mắt sắc bén như dao khóa chặt vào Ngô Vân Sơn: "Ngô sư, bản báo cáo trữ lượng ngụy tạo... ngài đã chuẩn bị xong chưa?"


Ngô Vân Sơn run rẩy bước lên một bước, tay cầm cuộn da dê cũ kỹ, giọng nói đầy sợ hãi: "Lâm thiếu chủ, lão già này tuy tham tiền của Lục thiếu chủ, nhưng việc ngụy tạo báo cáo trữ lượng linh mạch hóa thần là tội chết! Nếu ba đại gia tộc phát hiện ra đây là giả, họ sẽ lột da lão già này mất!"


Lâm Hàn Trạch khẽ miết nhẹ nan quạt ngọc nứt nhẹ, nở một nụ cười điềm tĩnh điên rồ: "Ngô sư, ngài nghĩ nếu không có bản báo cáo này, Lâm gia ta sụp đổ, Thẩm gia và Diệp gia có để cho một vị giám định sư tự do biết quá nhiều bí mật như ngài sống sót không? Đi theo ta, ngài có mười vạn linh thạch hạ phẩm và sự bảo hộ của thương hội Lục gia. Từ chối ta, ngài sẽ biến thành một xác chết không đầu trong đầm lầy độc ngày mai."


Lời đe dọa thâm trầm nhưng đầy lý trí của nam chính khiến Ngô Vân Sơn lạnh toát sống lưng. Lão nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Lâm Hàn Trạch, nhận ra chàng không hề nói đùa. Lão nuốt nước bọt, cúi đầu run rẩy: "Lão già này... nguyện nghe theo mệnh lệnh của Thiếu chủ."


"Tốt. Vô Song huynh, hãy cho người đổ toàn bộ số Thần Sơ Phế Khoáng vào các khe nứt địa chất xung quanh trận nhãn chính của hầm mỏ." Lâm Hàn Trạch ra lệnh.


Chàng chậm rãi lấy chiếc La bàn cổ Thần Sơ bằng đồng rỉ sét ra đặt trên đùi. Sử dụng thần thức cảm ứng siêu việt, chàng bắt đầu đọc vị các dòng chảy linh khí ngầm đang rò rỉ mỏng manh dưới lòng đất hầm mỏ số 9. Chàng đối chiếu nó với Sơ đồ ngầm thực sự của mỏ Thần Sơ do Mộ Dung Lão Nhân bàn giao trước khi qua đời.


"Lão Tiễn, hãy canh giữ chặt chẽ lối vào mật đạo. A Phúc, bảo vệ sảnh đá ngầm." Lâm Hàn Trạch ra lệnh, ánh mắt chàng bỗng nhiên trở nên sắc lạnh.


Chàng xòe chiếc Quạt xếp ngọc trắng, tinh thần lực khổng lồ tương đương Kim Đan Kỳ bùng phát từ thần đình, truyền dẫn qua các nan quạt ngọc nứt nhẹ, khóa chặt vào các trận nhãn phụ dưới lòng đất. Chàng vận hành Khống chế linh mạch thuật, bắt đầu điều phối dòng chảy linh khí rò rỉ tự do.


"Vù... vù..."


Không khí trong sảnh đá ngầm đột ngột dao động mạnh mẽ. Từ trường năng lượng hỗn loạn bùng phát khiến bụi đá rơi rớt rầm rập từ trần hầm mỏ. Lâm Hàn Trạch cảm thấy lồng ngực mình nóng ran như lửa đốt, phong ấn huyết mạch trước ngực bộc phát cơn đau dữ dội do phải gánh chịu linh áp vượt cấp. Chàng cắn chặt răng, cố nén cơn thổ huyết, dẫn dắt luồng linh khí rò rỉ bao bọc lấy hàng vạn viên linh thạch phế liệu phế khoáng.


"Kích nổ!"


Lâm Hàn Trạch thầm quát một tiếng trong đầu, tinh thần lực đột ngột ép mạnh vào trận nhãn phụ.


"Ầm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới lòng đất Hầm Mỏ Số 9. Toàn bộ số Thần Sơ Phế Khoáng bị kích nổ năng lượng đồng loạt, giải phóng mười phần trăm linh khí tàn dư tinh khiết nhất. Dưới sự điều phối tinh diệu của Khống chế linh mạch thuật, luồng linh khí này không bị tán loạn mà ngưng tụ lại thành một cột sáng linh năng màu vàng kim vô cùng rực rỡ, bùng phát theo khe nứt địa chất xuyên thẳng lên bầu trời đêm của Vân Sa biên thùy.


Cột sáng linh khí rực rỡ, lấp lánh như một con rồng vàng uốn lượn giữa bão cát hoang dã, tỏa ra một luồng linh áp mạnh mẽ tương đương với sự bùng phát của một linh mạch hóa thần cổ đại thực sự.


Ngô Vân Sơn chứng kiến cảnh tượng thần kỳ này, đôi mắt lão trợn trừng kinh hãi, chiếc la bàn tầm long trên tay lão dao động điên cuồng chỉ thẳng vào cột sáng. Lão hoàn toàn bị đánh lừa bởi trận pháp ảo ảnh tinh vi của Lâm Hàn Trạch, run rẩy quỳ sụp xuống đất:


"Linh mạch hóa thần... Đây thực sự là linh mạch hóa thần cổ đại bùng phát! Trời đất ơi, mỏ Thần Sơ không hề cạn kiệt!"


Lâm Hàn Trạch khẽ thu quạt ngọc lại, sắc mặt chàng trắng bệch như tờ giấy, một dòng máu tươi chảy dọc khóe môi. Chàng khẽ ho khan, giọng nói yếu ớt nhưng đầy vẻ ngạo nghễ:


"Ngô sư, hãy viết bản báo cáo giám định ngay bây giờ. Khẳng định mỏ Thần Sơ phát hiện lõi linh mạch hóa thần vô giá, trữ lượng ước tính lên tới hàng triệu viên Linh thạch Thần Sơ thượng phẩm!"


Ngô Vân Sơn không dám chần chừ, lão vội vàng trải cuộn da dê lên phiến đá, tay run rẩy viết những dòng chữ giám định chuyên nghiệp nhất đời mình, rồi đóng con dấu đỏ rực của một giám định sư tự do danh tiếng lên bản báo cáo.


Lâm Hàn Trạch đón lấy bản báo cáo trữ lượng giả, đưa cho Lục Vô Song: "Vô Song huynh, hãy cho người rò rỉ bản báo cáo này cùng tin tức bùng phát linh mạch ra thị trường Vân Sa Trấn Chợ Đen ngay trong đêm nay. Lòng tham của Thẩm Vô Kỵ và Diệp Thiên Bá... sẽ tự động bẻ gãy thế phong tỏa của Thẩm Hắc Sa."


Lục Vô Song đón lấy cuộn da dê, ánh mắt gã nhìn Lâm Hàn Trạch ngập tràn sự kính nể và sợ hãi trước bộ não chính trị thượng thừa của phu quân phế vật ngồi xe lăn này. Gã khẽ gật đầu, nở một nụ cười tự tin:


"Hiền đệ yên tâm, nội trong đêm nay, toàn bộ giới tu tiên biên thùy Vân Sa sẽ điên cuồng vì bản báo cáo này."


Bão cát ngoài cấm địa vẫn gầm rú, nhưng dưới lòng đất mỏ cổ, một ván cờ lật ngược thế cờ tài chính biên thùy đã chính thức được Lâm Hàn Trạch khai cuộc bằng lòng tham vô đáy của kẻ thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!