Phong Tỏa Biên Giới Và Nợ Cũ Ép Thân
Tiếng gió rít gầm rú ngoài biên thùy Vân Sa dội vào những bức tường đá xám của Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện, mang theo những hạt cát vàng sắc nhọn gõ liên hồi vào khe cửa gỗ. Cơn bão cát nguyền rủa của vùng biên viễn chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Nó không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương của hoang mạc, mà còn chở theo huyết lệnh phong tỏa đầy sát khí từ Thẩm gia, giống như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt chút sinh khí cuối cùng của Lâm gia sa sút.
Sâu trong sảnh chính Lâm phủ, ánh nến hỷ đỏ sẫm từ đêm đại hôn vẫn chưa tắt hết, nhưng bầu không khí đã không còn một chút hỷ khí nào. Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan. Chàng mặc một bộ bạch y thư sinh đơn giản, vạt áo vẫn còn vương lại vài vệt máu đen nhạt – tàn dư của kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh mà chàng đã dùng thân thể phế mạch của mình để nhận thay cho sứ giả Dạ Tộc ba ngày trước. Gương mặt chàng nhợt nhạt, đôi môi mỏng hơi mím lại, nhưng đôi mắt đen thâm trầm như vực sâu vạn trượng lại không hề có lấy một tia hoảng loạn. Trên tay chàng, chiếc quạt xếp bằng ngọc trắng – di vật duy nhất của người mẫu thân quá cố – khẽ miết nhẹ qua những ngón tay thon dài. Vết nứt nhỏ mờ nhạt trên nan ngọc sau cuộc ngự trận từ xa cứu Lão Tống vẫn còn đó, như một lời cảnh báo về giới hạn tinh thần lực của chàng.
"Thiếu chủ..."
A Phúc – gia nhân câm điếc giả vờ của Lâm phủ – từ bóng tối bước ra. Bước chân gã hoàn toàn vô thanh vô tức, nhưng qua Thần thức cảm ứng siêu việt của Lâm Hàn Trạch, chàng có thể nghe rõ tiếng truyền âm mật của gã vang lên trong đầu, mang theo sự gấp gáp tột độ:
"Tin tức từ mỏ Thần Sơ truyền về. Trưởng lão chấp pháp Thẩm gia Thẩm Hắc Sa đã dẫn đầu năm trăm độc tu phong tỏa toàn bộ lối vào mỏ. Hắn dùng Roi sắt Hắc Sa tra tấn dã man phu dịch Lâm gia ta để ép sản lượng. Tiếng kêu la thảm thiết vang vọng cả thung lũng. Mục Hồng thống lĩnh cố gắng dẫn hộ vệ ra ngăn cản nhưng bị tu vi Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ của Thẩm Hắc Sa chấn lui, trọng thương mười mấy người. Nếu cứ tiếp tục thế này, phu dịch sẽ nổi loạn, và mỏ cổ của chúng ta sẽ bị Thẩm gia danh chính ngôn thuận tiếp quản vì lý do trị an."
Lâm Hàn Trạch khẽ nhắm mắt, bàn tay siết chặt nan quạt ngọc. Chàng sử dụng Độc Tâm Thuật để cảm nhận nhịp tim của A Phúc – một nhịp tim dồn dập, lo lắng nhưng tuyệt đối trung thành. Chàng biết, Thẩm Hắc Sa làm vậy là để tạo áp lực cực hạn lên chàng, buộc chàng phải quỳ gối dâng nộp quyền sở hữu pháp lý của mỏ cổ Thần Sơ cho Thẩm gia. Đó là một đòn đánh kinh tế tàn nhẫn, đánh vào huyết mạch tài chính duy nhất còn sót lại của Lâm gia.
"Rầm!"
Cánh cửa lớn của sảnh chính đột ngột bị một luồng linh lực thô bạo đá văng ra. Gió lạnh và cát vàng ùa vào phòng, thổi tắt nửa số nến hỷ trên vách tường.
Một gã mập lùn mặc cẩm y màu đồng vàng sặc sỡ bước vào, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá lấp lánh dưới ánh sáng lay lắt. Lý Hữu Tài – chủ nợ lớn nhất của Lâm gia, đồng thời là tay sai kinh tế được Diệp gia mua chuộc ngầm – dẫn theo mười gia nhân Luyện Khí Kỳ thất tầng tiến thẳng vào sảnh chính. Trên tay lão cầm một cuộn khế ước nợ cũ khảm linh lực khống chế màu vàng kim nhạt, phát ra những dao động phong tỏa đầy khó chịu.
"Lâm Hàn Trạch! Hôm nay là hạn cuối cùng của khế ước nợ cũ!" Lý Hữu Tài đập mạnh cuộn khế ước xuống chiếc bàn gỗ vân sam, giọng nói rít lên đầy gian trá. "Năm vạn linh thạch hạ phẩm nợ cũ của vong phụ ngươi để lại, cộng thêm lãi suất ba năm qua, tổng cộng là mười vạn linh thạch hạ phẩm! Hôm nay nếu ngươi không lấy ra được mười vạn linh thạch, hoặc giao nộp toàn bộ đất đai xung quanh mỏ Thần Sơ để gán nợ, ta sẽ dùng quan phủ lệnh bài tịch thu toàn bộ Lâm phủ này!"
Ngay phía sau Lý Hữu Tài, hai bóng người trung niên vội vã bước vào. Nhị thúc Lâm Hoài Cốc – râu dê xám xịt, ánh mắt láo liên đầy vẻ sợ hãi – và Tam thúc Lâm Hoài Sơn – thân hình vạm vỡ, mặt đỏ gay gắt, tay nắm chặt chuôi Huyết Thiết Đao rỉ sét. Cả hai người họ vừa nghe tin mỏ Thần Sơ bị phong tỏa đã lập tức hoảng loạn, nay lại thấy Lý Hữu Tài đến đòi nợ gán nợ đất đai, liền như những con kiến bò trên chảo nóng.
"Hàn Trạch! Ngươi còn ngồi đó giả vờ thanh cao cái gì nữa?!" Lâm Hoài Cốc lớn tiếng sỉ nhục, ngón tay gầy guộc chỉ thẳng vào mặt Lâm Hàn Trạch. "Chính vì ba hôn ước chính trị điên rồ của ngươi mà Lâm gia ta bị Thẩm gia phong tỏa mỏ cổ! Bây giờ đến cả Lý chưởng quỹ cũng đến đòi nợ! Ngươi là một tên phế vật không có tu vi, muốn kéo cả dòng họ này xuống mồ cùng ngươi sao?!"
Lâm Hoài Sơn cũng bước lên một bước, linh áp Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ bộc phát mạnh mẽ, đè nặng lên chiếc xe lăn của Lâm Hàn Trạch khiến các khớp gỗ vân sam phát ra tiếng kêu kẽo kẹt: "Giao lệnh bài Thiếu chủ ra đây! Ta và Nhị ca sẽ đại diện Lâm gia ký thỏa thuận gán nợ đất đai mỏ cổ cho Lý chưởng quỹ để giữ lại Lâm phủ! Một tên phế mạch ngồi xe lăn như ngươi không có tư cách quyết định vận mệnh của gia tộc!"
Trước sự dồn ép ngàn cân từ cả chủ nợ lẫn người thân phản bội, Lâm Hàn Trạch vẫn ngồi tĩnh lặng như một pho tượng đá. Chàng vận hành Độc Tâm Thuật, ánh mắt thâm trầm quét qua ba kẻ trước mặt.
Nhịp tim của Lý Hữu Tài đập đều đặn nhưng có một sự đắc ý tột độ ẩn giấu. Lão biết Thẩm gia đã phong tỏa mỏ, nên cố tình chọn đúng thời điểm này để ép Lâm gia vào tử lộ đất đai. Nhịp tim của Lâm Hoài Cốc thì run rẩy, hoảng sợ nhưng sâu trong đó là một sự tham lam ích kỷ – lão đã lén nhận một số lượng lớn Ngân phiếu Đại Minh Triều từ Diệp gia để làm nội gián ép Lâm Hàn Trạch nhượng bộ. Còn Lâm Hoài Sơn, nhịp tim cuồng bạo, nóng nảy, chỉ muốn dùng bạo lực để cướp quyền lực.
"Nhị thúc, Tam thúc." Lâm Hàn Trạch chậm rãi lên tiếng, giọng nói của chàng rất nhẹ, rất chậm, nhưng lại mang theo một sự điềm tĩnh điên rồ khiến cả sảnh chính bỗng nhiên lạnh ngắt. "Mỏ Thần Sơ là di sản cuối cùng của vong phụ để lại, cũng là ranh giới sinh tử của Lâm gia. Đất đai quanh mỏ cổ... một tấc cũng không thể gán nợ."
"Tên phế vật cứng đầu! Ngươi muốn chết!" Lâm Hoài Sơn nổi giận lôi đình, lão vung bàn tay hộ pháp đầy vết chai sạn, linh lực Trúc Cơ ngưng tụ thành một bàn tay lớn màu đỏ sẫm, lao thẳng về phía eo Lâm Hàn Trạch hòng cưỡng đoạt lệnh bài Thiếu chủ.
Lý Hữu Tài đứng bên cạnh cười lạnh đầy khinh bỉ, lão muốn nhìn xem tên phế vật ngồi xe lăn này sẽ bị chính thúc thúc của mình phế bỏ như thế nào.
Nhưng Lâm Hàn Trạch không hề né tránh. Chàng khẽ nhếch môi, tay phải cầm chiếc Quạt xếp ngọc trắng gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ vân sam một tiếng "Cộc".
"Ầm!"
Một luồng sáng màu vàng kim mờ ảo đột ngột bùng phát từ dưới lòng đất sảnh chính. Trận pháp bảo vệ sảnh chính – một phần trận nhãn phụ của đại trận Lâm phủ mà Lâm Hàn Trạch đã âm thầm vá lỗi và nâng cấp – lập tức được kích hoạt. Một bức tường ánh sáng vô hình nhưng kiên cố như bàn thạch dựng đứng lên trước mặt chàng.
Bàn tay linh lực của Lâm Hoài Sơn đập mạnh vào bức tường ánh sáng, phát ra một tiếng nổ lớn chói tai. Linh lực đỏ sẫm bị chấn động ngược trở lại, đẩy lùi Lâm Hoài Sơn văng ra xa năm bước, lưng đập mạnh vào cột đá sảnh chính, mặt đỏ gay gắt, đan điền khí huyết nhộn nhạo.
"Trận pháp phòng ngự?! Làm sao có thể?!" Lâm Hoài Sơn hoảng hốt kêu lên, hai tay run rẩy nhìn bức tường ánh sáng vàng kim vẫn đang dao động nhẹ nhàng bảo vệ xung quanh xe lăn của Lâm Hàn Trạch.
Lâm Hoài Cốc cũng sợ hãi lùi lại phía sau Lý Hữu Tài, không ngờ một tên phế vật không có tu vi lại có thể khống chế trận pháp gia tộc tinh tế đến mức này.
Lâm Hàn Trạch khẽ thu quạt ngọc lại, sắc mặt chàng càng thêm trắng bệch, lồng ngực hơi thắt chặt do phải tiêu hao tinh thần lực vượt cấp để ngự trận. Chàng cố nén cơn bỏng rát nơi cổ họng, điềm tĩnh nhìn thẳng vào mắt Lý Hữu Tài:
"Lý chưởng quỹ, khế ước nợ cũ ghi rõ thời hạn thanh toán là bằng linh thạch hoặc hiện vật có giá trị tương đương. Hôm nay, ta tuyên bố trước mặt các chủ nợ và triều đình: Trong vòng ba ngày tới, Lâm gia ta sẽ thanh toán sòng phẳng toàn bộ mười vạn linh thạch hạ phẩm nợ cũ bằng linh thạch Thần Sơ thượng phẩm khai thác trực tiếp từ mỏ cổ."
Lý Hữu Tài chấn động tinh thần, lão nhìn chằm chằm vào Lâm Hàn Trạch như nhìn một kẻ điên: "Linh thạch Thần Sơ thượng phẩm?! Mỏ cổ của các ngươi đã cạn kiệt từ lâu, nay lại bị Thẩm gia phong tỏa nghiêm ngặt! Ngươi lấy đâu ra linh thạch thượng phẩm trong vòng ba ngày?!"
"Đó là việc của Lâm gia ta." Lâm Hàn Trạch khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc sảo như chim ưng khóa chặt lấy cuộn khế ước trên bàn. "Ba ngày sau, tại sảnh chính này, nếu ta không giao đủ mười vạn linh thạch, đất đai quanh mỏ cổ sẽ thuộc về ngươi. Nhưng trong vòng ba ngày này, nếu có kẻ nào dám tự ý xâm phạm đất đai Lâm gia hoặc cưỡng đoạt lệnh bài, trận pháp tự hủy của Lâm phủ sẽ lập tức kích nổ toàn bộ linh mạch ngầm mỏ Thần Sơ, đồng quy vu tận!"
Lời đe dọa điên rồ nhưng đầy sức nặng của trận pháp tự hủy khiến Lý Hữu Tài và hai vị thúc thúc lạnh toát sống lưng. Họ biết Lâm Hàn Trạch là kẻ điên dám nhận kịch độc đêm đại hôn, chàng hoàn toàn có thể làm ra chuyện đồng quy vu tận này.
Lý Hữu Tài cắn răng, giật lấy cuộn khế ước nợ cũ, cười lạnh đầy nham hiểm: "Được! Ba ngày! Ta cho ngươi ba ngày! Để xem tên phế vật ngồi xe lăn như ngươi làm thế nào để mở cửa mỏ phong tỏa của Thẩm Hắc Sa và lấy ra linh thạch thượng phẩm! Ba ngày sau, ta sẽ dẫn quan binh triều đình đến tịch thu toàn bộ Lâm gia!"
Nói rồi, Lý Hữu Tài phẫn nộ dẫn theo gia nhân rời đi. Lâm Hoài Cốc và Lâm Hoài Sơn cũng hậm hực, sợ hãi rút lui, không quên để lại những ánh mắt ngập tràn sát khí phản bội.
Sảnh chính trở lại sự tĩnh lặng lạnh lẽo của đêm bão cát. Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan, phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm lên chiếc khăn lụa trắng. Thần thức cảm ứng siêu việt của chàng khẽ dao động, chàng biết thời gian ba ngày đếm ngược đã bắt đầu. Để giải quyết cuộc khủng hoảng tài chính này và bẻ gãy thế phong tỏa của Thẩm gia, chàng phải mạo hiểm thực hiện một kế hoạch tài chính điên rồ cùng Lục Vô Song.
Chàng khẽ miết nhẹ vết nứt trên quạt ngọc, ánh mắt thâm trầm nhìn ra ngoài cổng chính Lâm phủ, nơi bão cát vẫn đang gầm rú điên cuồng ngoài biên thùy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!