Giải Cứu Nhân Chứng Huyết Nhãn Nhai
Gió đêm rít lên từng hồi điên cuồng qua những khe đá rạn nứt của Huyết Nhãn Nhai, vách đá dựng đứng đỏ rực như một con mắt rỉ máu khổng lồ giữa vùng biên thùy hoang vu. Tiếng bão cát gầm rú dội vào vách đá, tạo nên những âm thanh u uất tựa như tiếng quỷ khóc thần than. Dưới lòng vực sâu vạn trượng, dòng suối ngầm chảy xiết đập vào đá cuội tung bọt trắng xóa, hơi lạnh bốc lên hòa cùng cát bụi mù mịt khiến tầm nhìn không quá ba thước.
"Hộc... hộc..."
Đầu bếp Lão Tống, gã mập mạp vốn chỉ quen với hơi lửa ấm áp của nhà bếp Lâm gia, lúc này đang chạy trối chết trên con đường mòn dốc đứng trơn trượt. Y phục tạp dề đầy vết dầu mỡ của lão đã rách nát, bám đầy bụi than và máu khô từ những vết xước do gai sắt cào xé. Tay lão vẫn nắm chặt chiếc dao thái thịt bằng sắt rèn cổ – vật tùy thân duy nhất giúp lão phát hiện ra kịch độc trong rượu cưới đêm đại hôn. Chiếc dao khẽ rung lên, tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt yếu ớt như một lời cảnh báo vô vọng.
Phía sau lão, cách đó không đầy trăm thước, một bóng người gầy gò mặc áo choàng xám tro đang nhàn nhã lướt đi trên không trung. Tiễn Vô Mệnh – sát thủ đệ nhất do Đại trưởng lão Diệp Hoài Ưu thuê để diệt khẩu – khuôn mặt nhợt nhạt không một tia cảm xúc. Lão không vội vã kết liễu con mồi, đôi mắt một mí lạnh lùng khóa chặt bóng dáng mập mạp đang kiệt sức kia như một con dã thú đang vờn mồi. Trên tay lão, chiếc cung tên bằng xương thú khổng lồ tỏa ra linh áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ nghẹt thở. Mỗi bước chân lão bước đi, cát bụi xung quanh tự động dạt ra, để lại những vệt gió đen nhạt xé rách không khí.
"Lâm gia phế vật kia tự châm cứu ngắt mạch để giữ mạng, nhưng ngươi thì không có cơ hội đó đâu." Giọng Tiễn Vô Mệnh khàn khàn, lạnh lẽo vang lên giữa tiếng gió rít. Lão chậm rãi giương cung, một mũi Ám Phong Tiễn ngưng tụ từ oán khí đen ngòm bắt đầu hình thành trên dây cung bằng gân linh thú.
Ngay lúc mũi tên chuẩn bị rời dây, một tiếng rít xé gió đột ngột bùng phát từ bụi gai sắt đỏ bên vách đá.
"Vút!"
Một thanh thiết kiếm cũ kỹ mang theo tàn ảnh mờ nhạt chém thẳng vào dây cung của Tiễn Vô Mệnh. Lâm Tử Hiên xuất hiện! Thanh niên mười bảy tuổi, vóc dáng gầy nhỏ nhưng ánh mắt ngập tràn sát khí kiên nghị, vận hành Ám ảnh Bộ Pháp đến mức cực hạn. Bộ y phục hộ vệ Lâm gia của hắn rách tả tơi, cổ tay quấn băng gạc trắng đã thấm đẫm máu tươi.
"Keng!"
Tiễn Vô Mệnh khẽ nghiêng người, dùng thân cung xương thú cứng như sắt thép dễ dàng đỡ lấy nhát chém chí mạng của Lâm Tử Hiên. Linh áp Trúc Cơ Kỳ bộc phát từ thân cung chấn động mạnh mẽ, hất văng Lâm Tử Hiên lùi lại năm bước, gót chân sát mép vực sâu.
"Một tên nhóc Luyện Khí Kỳ thất tầng mà cũng dám cản đường ta?" Tiễn Vô Mệnh khinh bỉ cười lạnh. "Lâm gia quả thực đã hết người rồi."
"Tử Hiên thiếu gia! Cậu chạy mau đi! Đừng quản lão già này nữa!" Lão Tống quỳ sụp xuống đất, khóc không ra tiếng, tay ôm chặt chiếc dao thái thịt run rẩy.
"Lão Tống, ca ca đã dặn... bằng mọi giá phải đưa ông về Lâm phủ an toàn!" Lâm Tử Hiên cắn chặt môi đến rỉ máu, hai tay nắm chặt chuôi thiết kiếm đã rạn nứt. Hắn biết rõ sự chênh lệch tu vi giữa Luyện Khí và Trúc Cơ là một vực thẳm không thể vượt qua, nhưng ơn cứu mạng gia đình hắn năm xưa của Lâm Hàn Trạch là vảy ngược khiến hắn sẵn sàng liều chết.
Cùng lúc đó, cách Huyết Nhãn Nhai mười dặm, sâu trong mật thất ngầm của Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện.
Lâm Hàn Trạch đang nằm tĩnh tọa trên giường đá lạnh lẽo. Cơ thể chàng trắng bệch như tờ giấy, mười hai cây kim châm bạc cắm trên lồng ngực và cổ họng đang rung lên bần bật, phát ra những tiếng vo vo chói tai khi chống chọi với kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh đang ăn mòn kinh mạch. Vết máu đen rực oán khí ma đạo bám trên ngực áo hỷ phục đỏ sẫm trông vô cùng ghê rợn.
Tuy nhiên, dưới mí mắt khép chặt kia, Thần thức cảm ứng siêu việt của Lâm Hàn Trạch đã phóng ra ngoài biên giới cấm địa, vượt qua bão cát mịt mù để khóa chặt toàn bộ cục diện tại Huyết Nhãn Nhai. Tinh thần lực khổng lồ tương đương Kim Đan Kỳ của chàng đang phải gánh chịu một áp lực kinh hoàng, khiến lồng ngực chàng phập phồng dữ dội, khóe môi không ngừng rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm.
"Chàng điên rồi... Phế mạch vô tu vi mà dám xuất thần thức vạn dặm để ngự trận từ xa? Chàng muốn tự bạo kinh mạch mà chết sao?"
Một giọng nói lạnh lùng nhưng thoảng nốt nhạc run rẩy đột ngột vang lên từ góc tối mật thất. Làn khói đen nhạt nhòa tan đi, lộ ra dung mạo thanh khiết như sương mai của Tam phu nhân Dạ Tuyết Lạc. Nàng mặc hỷ phục đen thêu chỉ bạc lộng lẫy, nhưng đôi mắt xám tro huyền ảo lúc này lại ngập tràn sự chấn động và xót xa chân thật.
Chứng kiến phu quân phế vật vì cứu tộc nhân Dạ Tộc của nàng mà gánh chịu kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh, nay lại liều mạng cứu nhân chứng sống để vạch trần tội ác của Diệp gia, lòng kiêu ngạo lạnh lẽo của vị Thánh nữ Dạ Tộc hoàn toàn bị đánh gục. Nàng bước nhanh tới bên giường đá, bàn tay thon dài tỏa ra một luồng ám ảnh lực dịu nhẹ đặt lên lồng ngực Lâm Hàn Trạch, giúp chàng điều hòa hỏa độc đang bùng phát dữ dội quanh mười hai cây kim châm bạc.
"Tuyết Lạc..." Lâm Hàn Trạch khẽ mở mắt, ánh mắt chàng thâm trầm nhưng tràn đầy sự kiên định điên rồ. Chàng khẽ miết ngón tay thon dài lên nan Quạt xếp ngọc trắng đặt bên sườn giường đá. "Nếu Lão Tống chết... liên minh của chúng ta sẽ tan vỡ trước khi kịp bắt đầu. Diệp Hoài Ưu sẽ danh chính ngôn thuận tiêu diệt Lâm gia và đổ tội cho Dạ Tộc các nàng. Ta... không thể thua nước cờ này."
Nói rồi, Lâm Hàn Trạch dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào chiếc quạt ngọc trắng. Nan quạt phát ra luồng sáng màu vàng kim mờ ảo, kích hoạt Nhất Niệm Thành Trận kết nối trực tiếp với Thạch Lâm Trận Đồ – trận pháp cổ đạo dựa trên từ trường đá nam châm đen tự nhiên bao quanh khu vực Huyết Nhãn Nhai.
Tại vách đá Huyết Nhãn Nhai, Tiễn Vô Mệnh đã mất kiên nhẫn. Lão giương cung bắn ra ba mũi Ám Phong Tiễn đồng thời. Ba luồng gió đen nhọn hoắt xé rách không khí, mang theo sát khí Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ khóa chặt mọi đường lui của Lâm Tử Hiên và Lão Tống.
"Chết đi!"
Lâm Tử Hiên vung kiếm cản đòn, nhưng ngay khi mũi tên đầu tiên chạm vào lưỡi kiếm, một tiếng "rắc" giòn giã vang lên. Thiết kiếm gãy vụn thành trăm mảnh, linh lực phản phệ chấn động khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, cổ tay bị nhiễm độc khí đen nhạt tê liệt hoàn toàn. Hắn ngã quỵ xuống đất, bất lực nhìn hai mũi tên còn lại đang lao thẳng vào ngực mình và Lão Tống.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng gầm rú trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất vách đá.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Toàn bộ khu rừng đá tự nhiên Thạch Lâm Trận Đồ xung quanh bỗng nhiên di chuyển xầm xập. Ba cột đá tự nhiên khổng lồ màu đỏ rực từ dưới lòng đất mọc lên với tốc độ kinh người, chắn ngang trước mặt Lâm Tử Hiên và Lão Tống như một bức tường thành kiên cố.
"Bùm! Bùm!"
Hai mũi Ám Phong Tiễn bắn thẳng vào cột đá, vụn đá đỏ rực bắn tung tóe nhưng hoàn toàn bị triệt tiêu lực tấn công. Tiễn Vô Mệnh kinh hoàng lùi lại một bước, chiếc cung xương thú trên tay lão rung lên bần bật trước luồng linh áp cổ đại đột ngột bộc phát từ lòng đất.
"Trận pháp cổ đạo?! Làm sao có thể?! Kẻ nào đang điều khiển trận pháp này từ xa?!" Tiễn Vô Mệnh gầm lên, thần thức Trúc Cơ quét quét điên cuồng xung quanh nhưng chỉ thấy sương mù ảo cảnh màu xám nhạt đang nhanh chóng bao phủ toàn bộ vách đá, che mắt hoàn toàn tầm nhìn của lão.
Thông qua thần giao cách cảm kết nối bằng trận pháp, giọng nói thầm lặng nhưng sắc bén của Lâm Hàn Trạch đột ngột vang dội trong tâm trí Lâm Tử Hiên:
"Tử Hiên, nách trái của Tiễn Vô Mệnh là tử lộ của Ám Phong Tiễn Quyết khi vận hành liên tục. Hãy dùng mảnh kiếm gãy chứa độc tố tê liệt đâm thẳng vào đó, sau đó dẫn Lão Tống nhảy xuống suối ngầm dưới khe vực. Ta đã dùng trận pháp mở ra lối thoát hiểm an toàn dưới dòng nước."
Lâm Tử Hiên chấn động tinh thần, hắn lập tức hiểu ra ca ca đang dùng thần thức vạn dặm để chỉ huy trận chiến. Không một chút do dự, hắn nhặt một mảnh kiếm gãy bám đầy độc tố tê liệt dưới đất, vận hành Ám ảnh Bộ Pháp di chuyển chớp nhoáng xuyên qua sương mù ảo cảnh.
Tiễn Vô Mệnh đang bận rộn đối phó với các cột đá di chuyển liên tục, bất ngờ phát hiện một luồng sát khí áp sát từ góc chết bên nách trái. Lão định vung cung cản phá nhưng đã quá muộn.
"Phập!"
Mảnh kiếm gãy chứa độc tố tê liệt cắm sâu vào nách trái Tiễn Vô Mệnh. Chất độc lan nhanh khiến cánh tay giương cung của lão tê dại hoàn toàn, chiếc cung xương thú khổng lồ rơi rớt xuống đất.
"Aaaa! Tên khốn kiếp!" Tiễn Vô Mệnh điên cuồng gầm rú, nhưng sương mù ảo cảnh đã dày đặc đến mức lão không thể định vị được mục tiêu.
Lâm Tử Hiên không tham chiến, hắn lập tức lao đến ôm chặt lấy Lão Tống, dùng hết tàn lực nhảy thẳng xuống dòng suối ngầm chảy xiết dưới khe vực Huyết Nhãn Nhai theo đúng chỉ dẫn của Lâm Hàn Trạch. Dòng nước lạnh buốt nuốt chửng bóng dáng hai người, đưa họ biến mất vào bóng tối mật đạo ngầm dẫn thẳng về phía sau Tàng Thư Các Lâm gia.
...
Tại mật thất ngầm Lâm phủ, Lâm Hàn Trạch phun ra một ngụm máu tươi đen kịt, chiếc quạt xếp ngọc trắng trên tay chàng xuất hiện một vết nứt nhỏ mờ nhạt. Chàng gục xuống giường đá, hơi thở thoi thóp nhưng đôi mắt lại hiện lên một nụ cười thắng lợi.
Dạ Tuyết Lạc nhanh chóng dùng khăn lụa lau sạch vết máu trên môi chàng, đôi mắt xám tro của nàng ngập tràn sự kính nể và lo lắng khôn nguôi: "Họ đã an toàn thoát thân qua dòng suối ngầm. Chàng... thực sự là một kẻ điên rồ nhất mà ta từng gặp."
"Nhưng ta đã thắng..." Lâm Hàn Trạch thều thào, khẽ tựa đầu vào vai nàng. "Diệp Hoài Ưu... thời khắc tàn cuộc của lão đã đến."
Một canh giờ sau, Lâm Tử Hiên thành công đưa đầu bếp Lão Tống về mật thất ngầm an toàn. Lão Tống quỳ sụp dưới chân Lâm Hàn Trạch, run rẩy dâng chiếc dao thái thịt bằng sắt rèn cổ và khai nhận toàn bộ âm mưu tàn độc đêm đại hôn:
"Thiếu chủ! Là Đại trưởng lão Diệp Hoài Ưu! Chính lão đã sai sát thủ Diệp Sát lẻn vào nhà bếp dâng rượu cưới chứa kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh nhằm sát hại ngài và đổ tội cho Dạ Tộc! Lão già này có bằng chứng ghi chép sổ sách độc dược giấu trong mật thất Kiếm Trang! Ngài phải đòi lại công đạo cho Lâm gia ta!"
Quân bài ngoại giao chí mạng đã nằm gọn trong tay Lâm Hàn Trạch. Chàng khẽ vuốt ve vết nứt trên quạt ngọc, chuẩn bị cho một cuộc phản kích ngoại giao đè bẹp Diệp gia.
Thế nhưng, ngay lúc đó, tiếng bước chân gấp gáp của A Phúc từ ngoài cửa sảnh chính vang dội vào mật thất, mang theo một tin báo khẩn cấp đầy bão tố:
"Thiếu chủ! Có biến lớn! Thẩm gia bất ngờ phái Trưởng lão chấp pháp Thẩm Hắc Sa dẫn hàng ngàn độc tu phong tỏa toàn bộ lối vào mỏ linh thạch Thần Sơ, đe dọa sẽ giết sạch phu dịch Lâm gia nếu ngài không lập tức bàn giao quyền sở hữu pháp lý đất đai mỏ cổ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!