Nhạc nềnRecollection

Vạch Trần Quỷ Kế Tuyết Lạc Vô Thanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong mật thất ngầm phía sau sảnh chính Lâm phủ đặc quánh như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt phát ra từ mười hai cây kim châm bạc đang cắm sâu vào các huyệt đạo quanh cổ họng và lồng ngực của Lâm Hàn Trạch. Mỗi nhịp thở của chàng là một cơn đau thấu xương tủy, kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh giống như hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé, thiêu đốt hệ thống kinh mạch phế vật vốn đã rạn nứt. Trên chiếc giường đá lạnh lẽo, bạch y hỷ phục của chàng loang lổ những vệt máu đen rực oán khí ma đạo, vệt máu khô trên má từ đêm động phòng vẫn chưa kịp lau sạch.


"Thiếu chủ, xin hãy cố chịu đựng." A Phúc đứng bên cạnh, khuôn mặt chất phác tràn đầy vẻ lo lắng tột độ. Gã nhẹ nhàng nâng đầu Lâm Hàn Trạch lên, cẩn thận đưa một viên Huyết Đan Thanh Lọc vào miệng chàng.


Dược lực thanh mát của viên đan dược do cô cô Lâm Tú Hà đặc chế nhanh chóng tan ra, mang theo một luồng sinh khí nhỏ nhoi xoa dịu phần nào cơn bỏng rát trong lồng ngực. Lâm Hàn Trạch khẽ nhắm mắt, vận dụng Thần thức cảm ứng siêu việt để dẫn dắt luồng dược lực chạy dọc theo các kim châm bạc, củng cố thêm cho phong ấn Châm Cứu Ngắt Mạch đang lung lay dữ dội.


"Ầm! Ầm!"


Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng giáp sắt va chạm giòn giã vang lên từ phía trên đỉnh đầu, làm rung chuyển cả những hạt bụi bám trên trần đá mật thất. Thiết giáp quân của Diệp gia, dưới sự chỉ huy của tướng tiên phong Diệp Phá Quân, đã phong tỏa hoàn toàn Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện dưới danh nghĩa bảo vệ Đại phu nhân Diệp Phượng Sương. Nhưng Lâm Hàn Trạch biết rõ, đây thực chất là một cuộc giam lỏng quân sự, ép chàng phải chết vì độc phát hoặc giao nộp toàn quyền khai thác mỏ cổ Thần Sơ.


"A Phúc..." Giọng Lâm Hàn Trạch thều thào, khản đặc nhưng vô cùng bình tĩnh. "Độc Cô Nhạn tiền bối... đã đến chưa?"


"Báo cáo Thiếu chủ, lão nhân gia đã đi theo đường hầm ngầm từ Tàng Thư Các vào mật thất. Đang ở ngay phía sau." A Phúc khẽ gật đầu, lui vào bóng tối.


Từ góc mật thất, một bóng người gầy gò, lếch thếch bước ra. Độc Cô Nhạn – cựu thần y triều đình ẩn dật – mặc bộ y phục bám đầy vết bẩn thảo dược, mũi liên tục hếch lên ngửi mùi máu đen tàn dư trên giường đá. Lão nhìn mười hai cây kim châm bạc trên người Lâm Hàn Trạch, đôi mắt ti hí bỗng co rụt lại đầy kinh ngạc:


"Châm Cứu Ngắt Mạch? Một phế nhân không có nửa điểm linh lực như ngươi, làm sao có thể dùng thần thức chuẩn xác đến mức tự phong ấn kịch độc ma đạo hoàng thất? Lâm gia các ngươi đúng là toàn những kẻ điên điên khờ khờ!"


"Tiền bối quá khen rồi. Lâm mỗ chỉ là muốn giữ lại một hơi tàn để tìm đường sống." Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan, cố nén cơn đau đang cuộn trào. "Xin tiền bối hãy xem xét thứ này."


Chàng khẽ chỉ tay về phía chiếc ly bạch ngọc vỡ nứt chứa cặn rượu cưới đen ngòm đặt trên bàn đá. Độc Cô Nhạn không chậm trễ, lão lấy ra từ trong túi áo một chiếc ngọc châm thử độc cổ rỉ sét nhưng tỏa ra linh khí thanh khiết. Lão cẩn thận nhúng đầu ngọc châm vào cặn rượu.


"Xèo xèo..."


Một tiếng động ghê rợn vang lên. Chiếc ngọc châm cổ bộc phát ra những luồng sương mù màu tuyết trắng lạnh lẽo, bề mặt ngọc bích nhanh chóng biến đổi, hiện lên những đường vân băng sương sắc nhọn như những bông hoa tuyết biến dị.


"Tuyết Lạc Vô Thanh! Quả nhiên là Tuyết Lạc Vô Thanh!" Độc Cô Nhạn hít một hơi khí lạnh, giọng nói run rẩy. "Đây là kịch độc ma đạo cực hạn do hoàng thất Đại Minh Triều tinh luyện. Độc tính vô sắc vô vị, khi phát tác sẽ đóng băng đan điền và ăn mòn kinh mạch từ bên trong. Kẻ hạ độc ra tay vô cùng tàn nhẫn, mục tiêu không chỉ là giết ngươi, mà là muốn diệt sạch toàn bộ sứ giả Dạ Tộc có mặt tại bàn tiệc để đổ tội cho họ!"


Lâm Hàn Trạch khẽ miết nhẹ chiếc quạt xếp ngọc trắng đặt bên sườn giường đá. Trí não siêu việt của chàng bắt đầu vận hành với tốc độ cực hạn, phân tích toàn bộ bàn cờ chính trị biên thùy. Chàng dùng Ngoại giao lực lượng để bóc tách từng lớp sương mù của âm mưu:


"Diệp gia muốn thâu tóm mỏ Thần Sơ, nhưng gia chủ Diệp Thiên Bá tuy tàn bạo nhưng là kẻ kiêu ngạo, tuyệt đối không dùng phương pháp hèn nhát hạ độc trong ngày đại hôn của con gái mình để bôi nhọ danh dự kiếm đạo. Kẻ đứng sau chỉ có thể là một kẻ muốn kích động chiến tranh ba nhà ngay lập tức để đục nước béo cò..."


"Ngươi nghi ngờ ai?" Độc Cô Nhạn tò mò hỏi.


"Đại trưởng lão Diệp gia – Diệp Hoài Ưu." Ánh mắt Lâm Hàn Trạch lóe lên một tia sáng lạnh lẽo như kiếm phong. "Chỉ có lão mới có quyền tiếp cận nguồn kịch độc ma đạo này thông qua mật thám hoàng gia, và chỉ có lão mới thèm khát vị trí gia chủ đến mức sẵn sàng biến Đại phu nhân Diệp Phượng Sương thành vật tế thần."


Chàng ho khan một tiếng, rút ra một mảnh giấy da dê nhỏ, dùng bút lông chấm vào vết máu đen trên ngực áo hỷ phục, nhanh chóng viết xuống một bản văn kiện phân tích sắc bén, vạch trần từng kẽ hở trong kế hoạch hạ độc của Diệp Hoài Ưu. Chàng chỉ rõ chỉ có Đại trưởng lão mới có quyền phân phối độc dược biến dị này trong Kiếm Trang, và việc đổ tội cho Dạ Tộc thực chất là để che giấu hành vi phản nghịch của chính lão đối với gia tộc Diệp gia.


"A Phúc, đưa bức mật thư này cho nha hoàn Tiểu Mai." Lâm Hàn Trạch gấp nhỏ mảnh giấy da dê lại. "Nàng ta là sát thủ do Diệp Hoài Ưu cài vào, nhưng ta đã nắm giữ mạng sống của gia đình phàm nhân của nàng ở ngoại vi quận thành. Nàng ta biết phải làm gì để tự bảo vệ mình."


"Tuân lệnh Thiếu chủ." A Phúc nhận lấy mật thư, thân hình khẽ động liền biến mất vào đường hầm ngầm.


...


Bên ngoài sảnh chính Lâm phủ, gió đêm thổi qua rặng sam gỗ rít lên từng hồi lạnh lẽo. Diệp Phượng Sương đứng sừng sững dưới ánh trăng khuyết, tay nắm chặt chuôi Sương Hàn Kiếm. Kiếm ý tuyết hoa lạnh buốt quanh người nàng dao động không ngừng, chém nát những chiếc lá rụng chạm vào phạm vi ba thước xung quanh. Nàng đang trải qua một cuộc khủng hoảng niềm tin sâu sắc. Lời cáo buộc vội vã của Đại trưởng lão Diệp Hoài Ưu đêm qua và hành động liều chết uống độc nhận tội thay của phu quân phế vật cứ liên tục hiện lên trong tâm trí nàng, giống như một nhát kiếm đâm xuyên qua lòng tự tôn kiêu ngạo của một thiên tài kiếm đạo.


"Nha đầu ngốc, ngươi còn đứng đây bảo vệ tên phế vật đó làm gì?" Giọng nói lạnh lùng, nham hiểm của Diệp Hoài Ưu vang lên từ phía sau hàng rào thiết giáp quân. Lão bước tới, khuôn mặt đầy nếp nhăn nham hiểm lộ ra nụ cười giả tạo. "Hắn đã trúng Tuyết Lạc Vô Thanh, không sống quá ba ngày. Diệp gia ta phong tỏa nơi này là để giúp ngươi rửa sạch nhục nhã, chuẩn bị danh nghĩa tiếp quản mỏ Thần Sơ!"


"Đại trưởng lão," Diệp Phượng Sương khẽ quay đầu, ánh mắt sắc sảo như muốn đâm xuyên qua tâm can lão. "Danh dự của kiếm tu Diệp gia là dùng kiếm để đoạt lấy, chứ không phải dùng thứ độc dược bẩn thỉu của ma đạo để mưu hại phu quân của ta ngay trong đêm đại hôn!"


"Ngươi...!" Diệp Hoài Ưu biến sắc, sát khí trong mắt lóe lên rồi tắt lịm.


Đúng lúc đó, nha hoàn Tiểu Mai cúi đầu tiến đến sát bên Diệp Phượng Sương, giả vờ dâng trà ấm nhưng khéo léo nhét mảnh giấy da dê nhỏ vào lòng bàn tay nàng. Diệp Phượng Sương khẽ nhíu mày, nàng lập tức nhận ra nét chữ cứng cáp, thâm trầm bằng máu đen của Lâm Hàn Trạch.


Nàng lùi lại một bước vào bóng tối của hành lang, mở mảnh giấy ra đọc. Từng dòng chữ như những nhát búa nặng nề đập nát lòng trung thành mù quáng của nàng đối với gia tộc. Bản phân tích của Lâm Hàn Trạch vạch trần chi tiết quỷ kế của Diệp Hoài Ưu: Lão cố tình dùng kịch độc ma đạo để giết sứ giả Dạ Tộc, đẩy nàng vào thế tử lộ phải đối đầu với Thánh nữ Dạ Tuyết Lạc, từ đó mượn tay Dạ Tộc tiêu diệt nàng để đưa các đường đệ lên thay thế. Nàng bàng hoàng nhận ra, mình – đứa con gái luôn cố gắng chiến đấu để không bị cha và các trưởng lão coi là phế vật bại trận – thực chất chỉ là một quân cờ tốt thí mạng không hơn không kém.


Nỗi sợ hãi thất bại trước cha mình và sự phản bội tàn nhẫn của gia tộc biến thành một ngọn lửa giận dữ ngút trời trong lồng ngực nàng.


Diệp Phượng Sương siết chặt mảnh giấy da dê đến mức nó nát vụn thành tro bụi, đôi mắt phượng ngập tràn sát ý lạnh lẽo hướng về phía Diệp Hoài Ưu đang đứng đắc ý ngoài sân chính. Nàng quyết định phải chất vấn trực diện tên cáo già này để đòi lại danh dự cho chính mình.


Thế nhưng, ngay khi nàng chuẩn bị bước ra, bóng đen của A Phúc đột ngột hiện lên từ khe tường phía sau hành lang, giọng nói truyền âm gấp gáp vang lên bên tai nàng và Lâm Hàn Trạch dưới mật thất:


"Thiếu chủ! Đại phu nhân! Có biến! Diệp Hoài Ưu đã nhận ra sự bất thường từ nhà bếp. Lão đã ra lệnh cho sát thủ Tiễn Vô Mệnh lập tức truy sát nhân chứng cuối cùng là đầu bếp Lão Tống – người duy nhất biết kẻ đưa độc dược vào phủ – khi ông ấy đang cố gắng trốn chạy về hướng vách đá Huyết Nhãn Nhai!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!