Phế Vật Thân Thể Nhận Kịch Độc
Ánh sáng đỏ rực của hàng trăm ngọn nến hỷ phản chiếu lên những chiếc ly bạch ngọc trên bàn tiệc chính, tạo nên một thứ hào quang lộng lẫy nhưng đầy quỷ dị. Bầu không khí trong đại sảnh chính của Lâm phủ ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ. Vết xước nhỏ do kiếm khí để lại trên má Lâm Hàn Trạch vẫn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, chạy dọc xuống chiếc cằm thanh tú, tương phản gay gắt với bộ bạch y thư sinh đơn giản của chàng. Lồng ngực chàng thắt chặt, kinh mạch cổ họng bỏng rát do dư chấn hàn khí của Diệp Phượng Sương và độc khí bỉ ngạn của Thẩm Dao Trúc vẫn chưa tiêu tán hoàn toàn.
Ngay trước mặt chàng, chiếc ly bạch ngọc chứa kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh tỏa ra hương rượu nồng nàn, che giấu hoàn toàn thứ oán khí ma đạo u tối bên trong. Sứ giả Dạ Tộc ngồi đối diện chàng, khuôn mặt ẩn sau lớp hắc bào khẽ khom người, tay đã chạm vào quai ly rượu cưới, chuẩn bị nâng lên thực hiện nghi thức chúc phúc theo phép lịch sự ngoại giao.
Từ phía xa, Đại trưởng lão Diệp gia Diệp Hoài Ưu đang vuốt râu mỉm cười đầy đắc ý. Lão nhìn chằm chằm vào ly rượu của sứ giả Dạ Tộc, trong mắt lóe lên tia sát khí lạnh lẽo. Lão biết, chỉ cần sứ giả Dạ Tộc uống cạn ly rượu này và gục chết tại đây, Dạ Tộc sẽ lập tức trở thành kẻ thù chung của cả vùng biên giới, và Diệp gia sẽ có cái cớ hoàn hảo để phát động chiến tranh, nuốt chửng hoàn toàn mỏ cổ Thần Sơ.
Lâm Hàn Trạch ngồi trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan, tay trái khẽ miết lên nan quạt ngọc trắng. Thần thức cảm ứng siêu việt của chàng lúc này đã mở rộng tối đa, khóa chặt lấy luồng từ trường năng lượng hỗn loạn, u tối đang dao động mỏng manh dưới đáy ly rượu. Chàng dùng Độc Tâm Thuật đọc vị nhịp tim của Diệp Hoài Ưu và sát thủ Diệp Sát đang giả dạng gia nhân đứng cạnh đó. Nhịp tim của chúng đập nhanh một cách bất thường, tràn ngập sự hưng phấn và sát ý tột độ.
"Kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh..." Lâm Hàn Trạch thầm nghĩ, một tia sáng lạnh lướt qua tâm trí.
Nếu sứ giả Dạ Tộc uống ly rượu này và chết tại Lâm phủ, Dạ Tộc sẽ bị đổ tội mưu sát Thiếu chủ Lâm gia và sứ giả các nhà. Chiến tranh ba nhà sẽ bùng phát ngay lập tức, và Lâm gia sa sút của chàng sẽ là vật tế thần bị xé nát đầu tiên. Hơn thế nữa, Dạ Tuyết Lạc – người vợ thứ ba của chàng – sẽ vĩnh viễn bị trói buộc vào thù hận gia tộc, liên minh hậu cung mà chàng dày công thiết lập sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi kịp bắt đầu.
Chàng không thể để sứ giả Dạ Tộc chết. Nhưng chàng cũng không thể công khai vạch trần chất độc, bởi Lý Công Công và hai vị nhạc phụ đang dùng linh áp Kim Đan Kỳ đè bẹp toàn sảnh, bất kỳ hành động phản kháng trực diện nào cũng sẽ bị khép vào tội kháng chỉ phản nghịch.
Chỉ có một cách duy nhất. Một cách điên rồ nhưng sẽ giúp chàng làm chủ hoàn toàn bàn cờ sinh tử này.
"Khoan đã!"
Lâm Hàn Trạch đột ngột lên tiếng, giọng nói chậm rãi nhưng vang vọng rõ ràng khắp đại sảnh chính. Chàng khéo léo bấm nút cơ quan ngầm dưới tay vịn xe lăn gỗ vân sam, hệ thống xích sắt ngầm chuyển động đẩy chiếc xe lăn lao mạnh về phía trước, cắt ngang tầm tay của sứ giả Dạ Tộc.
Trước sự bàng hoàng của toàn thể quan khách, Lâm Hàn Trạch vươn ngón tay thon dài gạt nhẹ chén rượu của sứ giả Dạ Tộc sang một bên, đồng thời giật lấy chiếc ly bạch ngọc chứa kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh đặt trước mặt mình.
"Hôm nay là ngày đại hôn của Lâm mỗ," Lâm Hàn Trạch nâng ly rượu lên, ánh mắt thâm trầm quét qua khuôn mặt sững sờ của Lý Công Công và Diệp Hoài Ưu, "Sứ giả Dạ Tộc là khách quý phương xa, chén rượu đầu tiên này, đáng lẽ phải để Lâm mỗ uống cạn trước để tỏ lòng hiếu khách của Lâm gia!"
"Không được uống!" Dạ Tuyết Lạc khẽ thốt lên, giọng nói vốn lạnh lùng như băng tuyết bỗng run rẩy nhẹ. Nàng là Thánh nữ Dạ Tộc, nhạy cảm với bóng tối bẩm sinh giúp nàng nhận ra một luồng tử khí khủng khiếp bộc phát từ chiếc ly ngọc ngay khi Lâm Hàn Trạch nâng nó lên.
Nhưng đã quá muộn.
Lâm Hàn Trạch không hề do dự, ngửa đầu uống cạn ly rượu cưới chứa kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh trước sự chứng kiến của toàn sảnh.
"Ực..."
Một luồng hàn khí lạnh buốt như băng tuyết vạn năm lập tức tràn xuống cổ họng chàng, đóng băng toàn bộ kinh mạch cổ họng trong nháy mắt. Ngay sau đó, luồng hàn khí biến chuyển thành thứ hỏa độc ma đạo nóng bỏng như dung nham, điên cuồng cắn xé và ăn mòn đan điền cùng hệ thống phế mạch vốn đã tắc nghẽn của chàng.
"Khụ!"
Lâm Hàn Trạch ho dữ dội, một ngụm máu đen rực oán khí phun mạnh ra khỏi khóe môi, nhuộm đỏ một mảng lớn trên chiếc bạch y thư sinh sạch sẽ. Cơ thể chàng run rẩy kịch liệt, đôi mắt thâm trầm bắt đầu mờ đi, chàng ngã gục ngay trên chiếc xe lăn gỗ vân sam trước sự bàng hoàng tột độ của toàn thể quan khách.
"Lâm thiếu chủ!" Sứ giả Dạ Tộc hoảng hốt đứng bật dậy, chiếc ly ngọc trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành.
Đại sảnh chính Lâm phủ lập tức rơi vào trạng thái hỗn loạn cực hạn. Tiếng la hét, tiếng bàn ghế đổ vỡ vang lên liên tục. Diệp Hoài Ưu thấy kế hoạch bị đảo lộn, lập tức bước ra, chỉ tay vào sứ giả Dạ Tộc hét lớn:
"Dạ Tộc guốc độc mưu hại Thiếu chủ Lâm gia! Rượu cưới của Dạ Tộc mang độc! Các vị binh sĩ, lập tức bao vây sảnh chính, tiêu diệt toàn bộ người của Dạ Tộc để đòi nợ máu cho Thiếu chủ!"
"Ngậm miệng!"
Một tiếng thét lạnh lùng vang lên, kèm theo đó là một luồng kiếm thế băng sương bá đạo chém đứt đôi chiếc bàn tiệc bằng gỗ mun trước mặt Diệp Hoài Ưu. Diệp Phượng Sương vung Sương Hàn Kiếm đứng chắn trước chiếc xe lăn của Lâm Hàn Trạch, hồng y tân nương của nàng bay phần phật trong gió kiếm, khuôn mặt sắc sảo tràn đầy sự phẫn nộ và ghê tởm.
Nàng nhìn chằm chằm vào Đại trưởng lão Diệp Hoài Ưu, giọng nói lạnh thấu xương:
"Đại trưởng lão, người của Diệp gia ta hành sự lúc nào lại trở nên bẩn thỉu, hèn nhát đến mức phải dùng độc dược để mưu hại người khác như vậy? Ai dám bước qua thanh Sương Hàn Kiếm này của ta để đụng vào phu quân, ta sẽ chém không tha!"
Cùng lúc đó, Thẩm Dao Trúc cũng lao đến bên xe lăn của Lâm Hàn Trạch. Khuôn mặt nhị phu nhân trắng bệch, nàng vội vàng lấy ra một viên giải độc đan ngọc bích từ Độc Vương Đỉnh, nhét vào miệng chàng. Thế nhưng, ngay khi viên đan dược vừa chạm vào lưỡi Lâm Hàn Trạch, luồng kịch độc ma đạo Tuyết Lạc Vô Thanh lập tức bộc phát dữ dội, ăn mòn và làm nổ tung viên giải độc đan thành bột mịn màu đen.
"Kịch độc ma đạo của hoàng thất! Cổ trùng của ta không thể hút ra được!" Thẩm Dao Trúc hoảng hốt kêu lên, bàn tay thon dài run rẩy khi cảm nhận được mạch đập yếu ớt, hỗn loạn của chàng.
Dạ Tuyết Lạc đứng lặng lẽ bên cạnh xe lăn, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào vết máu đen trên ngực áo Lâm Hàn Trạch. Nàng biết, chàng uống ly rượu này là để cứu sứ giả Dạ Tộc, cứu tộc nhân của nàng khỏi cái bẫy diệt tộc của Diệp gia. Một phế vật ngồi xe lăn, không một chút linh lực, lại dám dùng chính sinh mạng của mình để bảo vệ danh dự và mạng sống cho tộc nhân nàng. Một sự rung động chưa từng có bùng phát sâu thẳm trong linh hồn lạnh lẽo của Thánh nữ Dạ Tộc.
"A Phúc!" Dạ Tuyết Lạc khẽ ra lệnh.
Gia nhân câm điếc giả vờ A Phúc lập tức xuất hiện từ góc tối. Với tu vi Luyện Khí Kỳ cửu tầng ẩn giấu, gã nhanh như một tia chớp đẩy chiếc xe lăn gỗ vân sam của Lâm Hàn Trạch tránh khỏi vòng vây của quân đội Diệp gia, hướng thẳng về phía mật thất phía sau sảnh chính.
"Bảo vệ lối vào!" Diệp Phượng Sương vung kiếm tạo ra một vùng kiếm thế đóng băng toàn bộ lối đi, ngăn cản sự truy sát của thiết vệ Diệp gia.
...
Trong mật thất u tối của Lâm phủ, không khí lạnh lẽo và yên tĩnh tuyệt đối. Lâm Hàn Trạch nằm trên chiếc giường đá, sắc mặt xám xịt như người chết, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng đau đớn. Kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh đang điên cuồng tàn phá hệ thống kinh mạch phế vật của chàng, chỉ còn cách tim chưa đầy ba tấc.
"Thiếu chủ!" A Phúc hoảng hốt, vội vàng lấy ra những cây kim châm bạc từ hộc ngầm của xe lăn gỗ.
Lâm Hàn Trạch khẽ mở mắt, dùng Thần thức cảm ứng siêu việt khóa chặt lấy dòng chảy độc tố đang chuyển động trong cơ thể. Chàng thều thào ra lệnh:
"A Phúc... giữ chặt vai ta... Ta phải tự mình châm cứu..."
Chàng cầm lấy những cây kim châm bạc, ngón tay run rẩy nhưng ánh mắt tràn đầy sự kiên định điên rồ. Sử dụng Thần thức cảm ứng siêu việt để dẫn dắt, Lâm Hàn Trạch đâm liên tiếp mười hai cây kim châm bạc vào các huyệt đạo chính xác quanh cổ họng và lồng ngực: Thiên Đột, Đản Trung, Khuyết Bồn...
"Châm Cứu Ngắt Mạch!"
Mỗi cây kim châm bạc cắm xuống phát ra một luồng sáng linh lực nhẹ, tạm thời đóng băng toàn bộ hệ thống mạch máu và kinh mạch dẫn độc tố đến tim. Dòng máu độc màu đen chảy chậm lại rồi dừng hẳn bên ngoài màng tim đúng một phân.
"Phù... khụ!"
Lâm Hàn Trạch phun ra một ngụm máu đen tàn dư, ngã gục xuống giường đá, cơ thể suy kiệt hoàn toàn. Chàng đã tạm thời giữ được mạng sống bằng kỹ thuật châm cứu ngắt mạch máu, nhưng kịch độc ma đạo vẫn đang ăn mòn kinh mạch phế vật của chàng từng giờ, đau đớn như vạn kiến cắn xé.
Chàng khẽ miết chặt chiếc quạt xếp ngọc trắng trong tay, ánh mắt thâm trầm nhìn ra phía cửa mật thất đang rung lên bần bật bởi dư chấn chiến đấu bên ngoài. Chàng biết, thời gian của chàng không còn nhiều, chàng phải tìm ra kẻ chủ mưu thực sự đứng sau vụ đầu độc này để lấy được thuốc giải độc vĩnh viễn trước khi phong ấn châm cứu tự sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!