Hồng Môn Yến Đêm Đại Hôn
Tiếng cười lanh lảnh, bén nhọn như tiếng kim loại cọ xát của Lý Công Công vẫn còn vang vọng ngoài hành lang đá xám, chấn động đến mức lớp tuyết mỏng bám trên mái hiên Bắc viện rơi lả tả. Luồng linh áp của cường giả Kim Đan Kỳ sơ kỳ từ lão tỏa ra, mang theo ý chỉ ngự trị của hoàng thất Đại Minh Triều, giống như một bàn tay khổng lồ vô hình muốn bóp nghẹt toàn bộ sinh khí của khu viện u tối này.
Trong phòng tân hôn phía Bắc, Dạ Tuyết Lạc đứng sừng sững, Huyền Minh Trảo trên tay nàng đã thu hồi nhưng sát khí hắc ám vẫn lượn lờ quanh mười đầu ngón tay thanh mảnh. Nàng khẽ liếc nhìn Lâm Hàn Trạch, đôi mắt xám tro lạnh lẽo không một tia cảm xúc dao động, như thể đang chờ xem vị phu quân phế vật này sẽ đối phó thế nào với cơn bão hoàng quyền ngoài cửa.
Lâm Hàn Trạch ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ vân sam, sắc mặt nhợt nhạt dưới ánh trăng khuyết hắt qua ô cửa sổ đổ nát. Vết xước nhỏ trên má chàng vẫn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, tương phản gay gắt với lớp bạch y thư sinh đơn giản. Lồng ngực chàng thắt chặt, kinh mạch cổ họng bỏng rát do dư chấn hàn khí kiếm thế của Diệp Phượng Sương và độc khí bỉ ngạn của Thẩm Dao Trúc vẫn chưa tiêu tán hoàn toàn. Nhưng trong đôi mắt thâm trầm của chàng, không hề có lấy một tia hoảng loạn.
"Tam phu nhân," Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan một tiếng, giọng nói chậm rãi nhưng vô cùng rõ ràng, "Cửa phòng tân hôn của nàng, hôm nay e rằng phải mở ra đón khách rồi."
Dạ Tuyết Lạc không đáp, nàng khẽ động thân hình, làn khói đen nhạt xung quanh lập tức đồng hóa với bóng tối dưới gầm giường hỷ. Nàng lại biến mất, nhưng thần thức của nàng vẫn khóa chặt từng động thái của chàng.
Lâm Hàn Trạch khẽ miết ngón tay lên nan quạt xếp ngọc trắng, khéo léo bấm một nút cơ quan ngầm dưới tay vịn xe lăn. Hệ thống xích sắt ngầm bên trong chuyển động êm ái, đẩy chiếc xe lăn từ từ tiến về phía cửa chính. Chàng vươn tay, thong thả mở toang cánh cửa gỗ dày nặng.
Ngay lập tức, luồng gió đêm lạnh buốt cùng ánh đuốc rực rỡ từ hàng trăm quan binh triều đình ập thẳng vào mặt chàng. Đứng đầu đám quân sĩ là Lý Công Công. Lão mặc quan phục màu tím sẫm thêu hình rồng bốn móng bằng chỉ vàng sặc sỡ, khuôn mặt trắng bệch không râu, đôi mắt ti hí lập lòe ánh sáng nham hiểm. Tay lão cầm một cuộn thánh chỉ màu vàng rực, tỏa ra linh áp trấn áp thần thức nhẹ.
"Ôi chao, Lâm thiếu chủ," Lý Công Công che miệng cười lanh lảnh, ánh mắt quét qua vết máu trên má Lâm Hàn Trạch và đống đổ nát của chiếc bàn trà trong phòng, "Đêm động phòng hoa chúc của thiếu chủ quả là oanh oanh liệt liệt. Nhưng tạp gia nhận được mật báo, có tàn dư ma đạo lẻn vào Bắc viện hòng mưu hại hoàng thất. Vì sự an nguy của thiếu chủ, tạp gia buộc phải dẫn binh lục soát."
Lâm Hàn Trạch ngồi điềm tĩnh trên xe lăn, tay xòe nhẹ chiếc quạt ngọc trắng, phong thái nhàn nhã như thể đang đón tiếp một người bạn cũ chứ không phải một đoàn truy binh sát khí đằng đằng. Chàng khẽ cười, nói:
"Lý Công Công có lòng rồi. Nhưng nơi này là phủ tân hôn của Lâm gia, ba bức huyết thư hôn ước chính trị vẫn còn treo ở đại sảnh chính, được Phòng Thương Mại Vạn Bang bảo chứng pháp lý. Theo luật lệ liên minh thương mại quốc tế, trong thời gian trăm ngày đại hôn, phủ thiếu chủ là khu vực phi quân sự. Công Công dẫn binh xông vào phòng ngủ của Thánh nữ Dạ Tộc đêm khuya, không biết là muốn tìm ma đạo, hay là muốn khơi mào chiến tranh giữa hoàng thất và Dạ Tộc?"
Nghe đến ba chữ 'Phòng Thương Mại Vạn Bang' và 'Dạ Tộc', nụ cười giả tạo trên mặt Lý Công Công khẽ cứng lại. Lão híp mắt nhìn chằm chằm vào vị phế vật thiếu chủ trước mặt, trong lòng thầm kinh ngạc trước sự điềm tĩnh điên rồ của y. Một phế nhân không có tu vi, đối mặt với cường giả Kim Đan Kỳ và uy thế hoàng quyền lại có thể nói năng gãy gọn, dùng luật pháp quốc tế để phản kích đanh thép như vậy.
"Hừ, Lâm thiếu chủ quả là khéo miệng," Lý Công Công hừ lạnh một tiếng, thu hồi linh áp áp chế, "Tạp gia đương nhiên tôn trọng luật lệ của Phòng Thương Mại. Nhưng hôm nay là ngày đại hôn chính thức, tiệc cưới 'Đại Hôn Huyết Yến' tại đại sảnh chính sắp bắt đầu. Các vị nhạc phụ đại nhân của ngài và sứ giả ba nhà đã an tọa. Lâm thiếu chủ cứ ngồi lỳ ở Bắc viện thế này, e là không hợp lễ nghi đâu nhỉ?"
"Công Công nói phải. Lâm mỗ đương nhiên phải ra đón tiếp các vị nhạc phụ." Lâm Hàn Trạch khẽ khom người hành lễ trên xe lăn, "Mời Công Công dẫn đường."
...
Đại sảnh chính của Lâm phủ tối nay được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, nhưng sự phồn hoa bề ngoài kia không thể che giấu được bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo như một pháp trường giấu mặt. Khắp nơi treo rèm đỏ hỷ庆, đèn lồng đỏ rực chiếu sáng rực rỡ, nhưng những bàn tiệc lại được chia thành ba khu vực rõ rệt, canh gác bởi ba nhóm hộ vệ đối địch nhau canh phòng nghiêm ngặt.
Phía Đông là khu vực của Diệp Gia (Thiết Huyết Kiếm Tông), nổi bật với những kiếm tu mặc kiếm bào xám, hông đeo trường kiếm tỏa ra kiếm ý lạnh lẽo. Phía Tây là khu vực của Thẩm Gia (Vạn Độc Cốc), những tu sĩ mặc y phục tím sẫm, quanh người thoảng mùi hương độc dược mị hoặc. Phía Bắc là khu vực của Dạ Tộc, những bóng đen bí ẩn ẩn hiện trong góc tối.
Tại bàn tiệc chính ở trung tâm đại sảnh, ba vị phu nhân đã an tọa. Diệp Phượng Sương mặc hồng y tân nương nhưng đai da đen thắt chặt eo, thanh Sương Hàn Kiếm đặt ngay ngắn trên mặt bàn, ánh mắt sắc lạnh như kiếm phong quét qua sảnh. Thẩm Dao Trúc mặc hỷ phục tím thêu hoa bỉ ngạn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên chiếc Độc Vương Đỉnh đồng cổ đặt cạnh ly rượu, nụ cười nham hiểm lờ đờ. Dạ Tuyết Lạc vừa từ Bắc viện trở về, mặc hỷ hỷ phục đen thêu chỉ bạc, ngồi lặng lẽ như một bức tượng băng không hồn.
Lâm Hàn Trạch được A Phúc đẩy xe lăn vào sảnh. Sự xuất hiện của vị phế vật thiếu chủ lập tức thu hút hàng trăm ánh mắt khinh bỉ, chế giễu từ các thiên tài cùng thế hệ đang có mặt. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt:
"Kìa, kẻ ăn bám phế vật của Lâm gia đã đến rồi."
"Cơ thể không một chút linh lực, ngồi xe lăn gỗ rách nát, vậy mà lại có phúc phận cưới được ba vị nữ vương biên thùy."
"Hừ, phúc phận cái gì? Đêm động phòng hoa chúc e là đã bị kiếm khí và độc cổ hành hạ đến nửa sống nửa chết rồi. Ngươi nhìn vết máu trên má hắn xem, quả là nhục nhã!"
Lâm Hàn Trạch phớt lờ những lời đàm tiếu, chàng khẽ gật đầu chào ba vị phu nhân rồi để A Phúc đẩy xe lăn vào vị trí chính giữa bàn tiệc. Chàng khẽ liếc nhìn về phía ghế chủ tọa, nơi hai vị nhạc phụ đại nhân đang ngồi với khí thế áp đảo.
Diệp Thiên Bá – gia chủ Diệp Gia, mặc chiến bào kim loại màu đỏ sẫm, khuôn mặt góc cạnh đầy bá khí, ánh mắt như hai luồng kiếm quang sắc lạnh có thể xuyên thấu tâm can người đối diện. Bên cạnh ông ta là Thẩm Vô Kỵ – cốc chủ Thẩm Gia, nam tử trung niên gầy guộc mặc trường bào tím thêu hoa văn độc xà, da mặt xanh xao, nụ cười nham hiểm đầy vẻ tính toán. Dạ Tộc được đại diện bởi một vị trưởng lão cao cấp mặc hắc bào sâu hoắm.
Lý Công Công thong thả bước lên đài cao trước sảnh chính, vung tay ra hiệu cho toàn sảnh im lặng. Lão mở cuộn thánh chỉ màu vàng rực ra, giọng nói lảnh lót chói tai vang lên:
"Hoàng đế bệ hạ có chỉ! Lâm gia sa sút nhưng có công trấn giữ biên thùy năm xưa, nay đặc cách sắc phong Thiếu chủ Lâm Hàn Trạch làm 'Vân Sa Biên Cảnh Tuần Sát Sứ', ban thưởng mười vạn ngân phiếu thế tục! Lâm thiếu chủ, còn không mau quỳ xuống nhận chỉ sắc phong?"
Toàn sảnh im lặng phăng phắc. Sắc lệnh này nghe thì có vẻ là ban thưởng, nhưng thực chất là một cái bẫy chính trị thâm độc. Danh hiệu 'Tuần Sát Sứ' hữu danh vô thực này sẽ tước bỏ hoàn toàn quyền tự trị pháp lý của Lâm gia đối với mỏ cổ Thần Sơ, biến Lâm Hàn Trạch thành một tiểu quan thế tục phải phục tùng mệnh lệnh trực tiếp của triều đình. Nếu chàng quỳ xuống nhận chỉ, Lâm gia sẽ mất sạch đất đai; nếu chàng từ chối, đó sẽ là tội kháng chỉ phản nghịch.
Cùng lúc đó, Diệp Thiên Bá và Thẩm Vô Kỵ đồng loạt đứng dậy. Hai vị cường giả Kim Đan Kỳ trung kỳ vô tình uy hiếp, phóng ra luồng linh áp khổng lồ bao trùm toàn bộ đại sảnh. Lực ép vô hình khiến những chiếc ly ngọc trên bàn tiệc rạn nứt, các hộ vệ phàm nhân của Lâm gia lập tức quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
Diệp Thiên Bá lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm hùng như sấm truyền:
"Lâm thiếu chủ, sắc lệnh hoàng gia đã ban, mà nợ máu năm xưa của Lâm gia với Diệp gia ta vẫn chưa trả sạch. Hôm nay nhân ngày đại hôn, ta yêu cầu Lâm gia phải gán nợ toàn bộ đất đai xung quanh mỏ cổ Thần Sơ để làm sính lễ cho Phượng Sương. Ngươi có ý kiến gì không?"
Thẩm Vô Kỵ cũng cười nham hiểm, phụ họa:
"Thẩm gia ta cũng cần một nửa quyền khai thác mỏ cổ để bồi thường cho những tổn thất dược liệu nhiều năm qua. Lâm thiếu chủ, thức thời mới là tuấn kiệt."
Sức ép ngàn cân từ hoàng quyền triều đình và tu vi Kim Đan Kỳ của hai vị nhạc phụ đè nặng lên bờ vai gầy yếu của Lâm Hàn Trạch. Ba vị phu nhân ngồi bên cạnh đều im lặng quan sát, mỗi người mang một tâm tư riêng. Diệp Phượng Sương khẽ nhíu mày, tay nàng đặt trên chuôi Sương Hàn Kiếm hơi siết chặt – nàng khinh bỉ sự tàn bạo của cha mình nhưng cũng muốn xem phu quân phế vật sẽ quỳ gối xin tha thế nào.
Lâm Hàn Trạch ngồi trên xe lăn gỗ vân sam, dưới áp lực linh áp kinh người khiến kinh mạch toàn thân chàng run rẩy dữ dội, lồng ngực bỏng rát như lửa đốt. Chàng khẽ siết chặt chiếc quạt xếp ngọc trắng trong tay, cảm ứng được trận pháp tự hủy 'Lâm Phủ Đồng Quy Vu Tận' dưới lòng đất vẫn đang ở trạng thái sẵn sàng kích hoạt thông qua mật mã nan quạt.
Chàng chậm rãi ngước đầu, nở một nụ cười điềm tĩnh đến kỳ lạ. Chàng không hề quỳ xuống, cũng không hề run sợ.
"Lý Công Công, hai vị nhạc phụ đại nhân," Lâm Hàn Trạch chậm rãi lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng nhờ tinh thần lực siêu việt truyền dẫn, vang vọng rõ ràng bên tai mỗi người, "Sắc lệnh của hoàng thất ban thưởng, Lâm mỗ vô cùng cảm kích. Nhưng đất đai xung quanh mỏ cổ Thần Sơ hiện tại đã được ký kết hợp đồng ủy thác khai thác dài hạn với Phòng Thương Mại Vạn Bang, có hiệu lực bảo hộ pháp lý liên quốc gia trong vòng năm mươi năm."
Chàng xòe quạt ngọc, chỉ thẳng vào sắc lệnh thương mại khảm ngọc bích đặt trên bàn tiệc chính:
"Theo điều lệ thứ bảy của Luật thương mại tu tiên liên minh, bất kỳ thế lực thế tục hay tông môn nào cưỡng chế tịch thu hoặc thay đổi quyền sở hữu đất đai đã ủy thác cho Phòng Thương Mại mà không có sự đồng ý của chủ sở hữu, sẽ bị coi là hành vi tuyên chiến kinh tế vĩnh viễn với liên minh thương nhân. Lâm mỗ đương nhiên muốn quỳ nhận chỉ dụ, nhưng nếu làm vậy, Phòng Thương Mại Vạn Bang sẽ lập tức đóng băng toàn bộ thiết lộ thương mại và nguồn cung cấp linh thạch của hoàng thất và hai vị nhạc phụ tại vùng biên thùy này. Không biết Lý Công Công và hai vị nhạc phụ... có gánh nổi hậu quả này không?"
Lời vừa dứt, toàn sảnh một lần nữa rơi vào im lặng chết chóc.
Khuôn mặt Lý Công Công từ trắng bệch chuyển sang xanh mét rồi đỏ bừng vì giận dữ. Lão không ngờ tên phế vật này lại có thể nắm rõ luật lệ thương mại quốc tế đến vậy, dùng ngay Phòng Thương Mại Vạn Bang làm lá chắn pháp lý tối thượng để đè bẹp thánh chỉ hoàng gia. Diệp Thiên Bá và Thẩm Vô Kỵ cũng khẽ biến sắc, luồng linh áp Kim Đan Kỳ bộc phát có chút nhiễu loạn. Họ thực sự không dám công khai đối đầu với Phòng Thương Mại Vạn Bang – huyết mạch kinh tế của cả lục địa.
"Hừ! Lâm thiếu chủ quả là mưu trí hơn người!" Lý Công Công nghiến răng kèn kẹt, thu hồi thánh chỉ, "Tạp gia sẽ ghi nhớ ngày hôm nay. Mời thiếu chủ dùng rượu cưới!"
Lão ra hiệu cho gia nhân dâng rượu.
Tại góc tối phía sau rèm đỏ đại sảnh, Đại trưởng lão Diệp gia Diệp Hoài Ưu đang đứng lặng lẽ, đôi mắt ti hí lập lòe ánh sáng độc ác nham hiểm. Lão khẽ gật đầu với một gia nhân bưng khay rượu cưới đang tiến vào. Gia nhân đó chính là sát thủ đệ nhất Diệp gia – Diệp Sát giả dạng.
Diệp Sát bước đi rụt rè, cúi đầu thật thấp để che giấu hơi thở Trúc Cơ Kỳ trung kỳ của mình. Trên khay ngọc của gã đặt bốn chiếc ly bằng bạch ngọc chứa đầy thứ rượu cưới tỏa ra hương thơm nồng nàn. Nhưng không ai biết rằng, trong những ly rượu dành cho Lâm Hàn Trạch và sứ giả Dạ Tộc đã bị Diệp Hoài Ưu âm thầm ra lệnh hạ kịch độc 'Tuyết Lạc Vô Thanh'.
Đây là loại kịch độc ma đạo cực kỳ tàn khốc của hoàng thất Đại Minh Triều cung cấp ngầm cho Diệp Hoài Ưu. Chỉ cần một giọt, nó sẽ ăn mòn kinh mạch, phế bỏ đan điền của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ trong nháy mắt mà không để lại bất kỳ dấu vết mùi vị nào. Diệp Hoài Ưu muốn dùng vụ đầu độc này để diệt sạch sứ giả Dạ Tộc ngay tại Lâm phủ, đổ tội hoàn toàn cho Dạ Tộc hạ độc mưu hại phu quân, từ đó kích hoạt chiến tranh toàn diện biên thùy để Diệp gia dễ bề ngư ông đắc lợi.
Dạ Tuyết Lạc ngồi lặng lẽ bên cạnh Lâm Hàn Trạch. Nhờ tu vi Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ và thần thức nhạy bén của Thánh nữ, nàng chợt cảm nhận được một sự bất thường nhỏ trong nhịp thở của gia nhân dâng rượu (Diệp Sát) khi gã bước vào phạm vi ba mét. Nhịp thở của gã quá đều đặn, quá hoàn hảo đối với một gia nhân phàm nhân thông thường.
Nàng khẽ nhíu mày, định phóng thần thức ra ngoài để dò xét chén rượu cưới.
"Ầm!"
Ngay trong khoảnh khắc đó, Diệp Hoài Ưu đứng từ xa bỗng vung tay toan toát một luồng kiếm thế bá đạo, nâng ly rượu hướng về phía bàn tiệc chính cười lớn:
"Hôm nay ngày vui của thiếu chủ, lão phu kính thiếu chủ và sứ giả Dạ Tộc một ly!"
Luồng kiếm thế vô hình nhưng cương mãnh của Diệp Hoài Ưu quét qua bàn tiệc, tạo ra một rào cản linh lực tạm thời, bóp nghẹt hoàn toàn thần thức dò xét của Dạ Tuyết Lạc một cách tinh vi. Nàng khẽ hừ một tiếng nhẹ trong cổ họng, kinh mạch bị chấn động nhẹ, buộc phải thu hồi thần thức để tự vệ.
Diệp Sát nhân cơ hội đó, thong thả đặt bốn chiếc ly bạch ngọc xuống bàn tiệc chính.
Chiếc ly chứa kịch độc 'Tuyết Lạc Vô Thanh' vô sắc vô vị, tỏa ra ánh sáng ngọc bích mờ ảo, được đặt ngay ngắn ngay trước mặt Lâm Hàn Trạch và vị sứ giả Dạ Tộc ngồi đối diện.
Lâm Hàn Trạch nhìn chằm chằm vào ly rượu cưới lấp lánh phản chiếu ánh nến đỏ rực. Thần thức cảm ứng siêu việt của chàng lập tức nhận diện được một luồng từ trường năng lượng cực kỳ hỗn loạn, u tối đang ẩn giấu dưới lớp rượu thơm nồng. Đó là oán khí ma đạo của kịch độc 'Tuyết Lạc Vô Thanh' đang dao động mỏng manh.
Chàng khẽ liếc nhìn về phía Diệp Hoài Ưu đang mỉm cười nham hiểm từ xa, rồi liếc nhìn sứ giả Dạ Tộc đang chuẩn bị nâng ly rượu lên uống theo phép lịch sự ngoại giao.
Sát khí ngầm bùng phát dữ dội dưới lớp phồn hoa của tiệc cưới. Ly rượu độc chết chóc đã kề sát bờ môi, đẩy Lâm Hàn Trạch và liên minh biên giới vào hố sâu tử lộ nghẹt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!