Bóng Ma Bắc Viện Và Lời Nguyền Huyết Lệ
Bóng đêm phủ xuống Vân Sa biên thùy ngày thứ hai của đại hôn không mang lại sự yên bình, mà chỉ kéo theo cái lạnh thấu xương tủy từ cấm địa phía Bắc tràn về. Trên hành lang đá xám của Lâm phủ, tiếng bánh xe gỗ vân sam lăn đều đều, phát ra những âm thanh mechanical khô khốc. Lâm Hàn Trạch lẳng lặng ngồi trên xe lăn, sắc mặt dưới ánh trăng khuyết có chút nhợt nhạt. Ngực chàng vẫn còn cảm giác bỏng rát nhẹ – di chứng từ kiếm ý hàn băng của Diệp Phượng Sương đêm trước, cộng thêm chút khí độc bỉ ngạn mà chàng vừa phải hít vào khi đối phó với Thẩm Dao Trúc ở Tây phòng.
Chàng khẽ đưa tay lên miệng ho khan một tiếng nhỏ, rồi chậm rãi điều chỉnh lại nhịp thở. Dưới lớp bạch y thư sinh đơn giản, ngón tay chàng miết nhẹ lên những nan quạt của chiếc quạt xếp ngọc trắng. Thần thức cảm ứng siêu việt của chàng đang hoạt động hết công suất, lọc sạch những tạp âm của gió đêm để tập trung vào không gian phía trước.
Bắc phòng – nơi trú ngụ của Tam phu nhân Dạ Tuyết Lạc – hiện ra như một khối kiến trúc bằng đá đen khổng lồ, hoàn toàn chìm trong bóng tối vĩnh cửu. Không có một ngọn đèn hỷ nào được thắp lên. Không có rèm đỏ, không có chữ song hỷ cát tường. Chỉ có những dải lụa đen dài rủ xuống từ mái hiên, bay phần phật trong gió như những dải băng tang.
"Két..."
Chiếc xe lăn gỗ đẩy nhẹ cánh cửa phòng tân hôn phía Bắc. Một luồng hàn khí cực độ ập thẳng vào mặt Lâm Hàn Trạch, khiến kinh mạch phế vật của chàng lập tức co thắt lại. Căn phòng rộng lớn đến kỳ lạ, nhưng trống rỗng không một bóng người. Ánh sáng duy nhất là vệt trăng mờ nhạt hắt qua ô cửa sổ mở toang, chiếu lên những khối Thiên Niên Băng Tủy xếp dọc theo tường phòng để duy trì nhiệt độ dưới độ không tuyệt đối.
Lâm Hàn Trạch không vội vàng. Chàng dùng tay lăn bánh xe tiến vào giữa phòng, mắt nhắm nghiền nhưng thần thức đã phóng ra ngoài. Trong tầm cảm ứng mười mét của chàng, không gian xung quanh đang dao động một cách bất thường. Từ trường âm năng lượng nơi này đậm đặc đến mức có thể bóp nghẹt đan điền của bất kỳ tu sĩ Luyện Khí Kỳ nào.
Chàng biết nàng đang ở đây. Dạ Tuyết Lạc, Thánh nữ của Dạ Tộc, kẻ sở hữu tu vi Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ và thần thông giả dạng xuất quỷ nhập thần.
Trên xà nhà cao vút, khuất sau những tấm rèm đen dày đặc, một làn khói đen nhạt đang khẽ uốn lượn, hoàn toàn đồng hóa với bóng tối của căn phòng. Đó chính là Dạ Tuyết Lạc đang vận hành Dạ Ảnh Độn Thuật. Nàng lơ lửng trên cao, đôi mắt xám tro lạnh lẽo không một tia cảm xúc đang nhìn xuống đỉnh đầu của Lâm Hàn Trạch. Nàng đang quan sát, đang đo lường từng nhịp thở, từng dao động khí huyết của phu quân phế vật để tìm kiếm dấu vết của huyết mạch cổ xưa mà gia tộc nàng thèm khát.
Lâm Hàn Trạch khẽ mỉm cười. Chàng đưa tay lấy từ trong tay áo ra một lư hương nhỏ bằng đồng thau, đặt lên chiếc bàn trà bằng gỗ mun bên cạnh. Chàng chậm rãi châm lửa, đặt vào trong lư một nén hương màu đen sẫm.
Đó là Dạ Ảnh Trầm Hương – loại hương liệu cực kỳ đắt đỏ của Dạ Tộc dùng để che giấu hơi thở. Nhưng Thẩm Dao Trúc và các trưởng lão Dạ Tộc không biết rằng, trước khi bước vào căn phòng này, Lâm Hàn Trạch đã âm thầm trộn vào trong nén hương một loại bột phát quang ma pháp cực mịn do chàng tự chế tạo từ khoáng thạch chợ đen.
Khói hương bắt đầu tỏa ra, mang theo mùi thơm dịu nhẹ nhưng lạnh lẽo, nhanh chóng hòa tan vào bóng tối và lan tỏa lên xà nhà cao vút.
Chỉ trong vài nhịp thở, những hạt bột phát quang siêu nhỏ theo làn khói bám chặt vào làn khói đen nhạt đang ẩn mình trên xà nhà. Dưới ánh trăng khuyết chiếu qua cửa sổ, những hạt bột bắt đầu phản chiếu ánh sáng màu lam nhạt rực rỡ, phác họa rõ ràng hình dáng một nữ tử thanh mảnh đang ẩn nấp trên cao.
Dạ Ảnh Độn Thuật tuyệt đối vô hình đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi một thủ đoạn phàm nhân đơn giản.
Nhận ra mình bị phát hiện, làn khói đen trên xà nhà lập tức biến động dữ dội. Một luồng sát khí âm u, lạnh lẽo bùng phát.
"Vút!"
Một bóng đen thanh mảnh từ trên cao lao xuống như một con chim ưng trong đêm tối. Dạ Tuyết Lạc hiện thân giữa không trung, hỷ phục đen thêu chỉ bạc bay múa, tay phải nàng đeo Huyền Minh Trảo bằng thép lạnh tỏa ra năm luồng móng vuốt sắc nhọn, nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Hàn Trạch mà đâm tới.
Lâm Hàn Trạch vẫn ngồi yên trên xe lăn, không hề né tránh. Chàng tập trung tinh thần lực, định kích hoạt một trận pháp che mắt nhỏ đã bố trí sẵn dưới gầm bàn trà để đánh lạc hướng nàng.
"Rắc!"
Nhưng tốc độ của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ quá nhanh. Trước khi trận pháp kịp kích hoạt, Huyền Minh Trảo của Dạ Tuyết Lạc đã quét qua, kiếm khí hắc ám sắc bén chém đứt đôi chiếc bàn trà gỗ mun, phá hủy hoàn toàn trận nhãn phụ mà chàng vừa thiết lập. Những mảnh gỗ vỡ bay tứ tung, một vết xước nhỏ xuất hiện trên má Lâm Hàn Trạch, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
Lưỡi vuốt thép lạnh ngắt dừng lại cách yết hầu của chàng đúng một phân.
Dạ Tuyết Lạc đứng sừng sững trước chiếc xe lăn. Dung mạo nàng thanh khiết, tuyệt mỹ như một đóa sương hoa nở rộ trong đêm đông, nhưng làn da lại trắng bệch không một chút huyết sắc, đôi mắt xám tro sâu hoắm nhìn chàng đầy vẻ lạnh lùng vô cảm.
"Ngươi không phải là một phế vật thông thường." Giọng nói của nàng lạnh lẽo, vô hồn như tiếng băng nứt dưới đáy vực sâu. "Một phế nhân không thể nhìn thấu Dạ Ảnh Độn Thuật của ta. Nói, ngươi đã dùng yêu thuật gì? Huyết mạch của Lâm gia ngươi rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì?"
Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan, dòng khí lạnh từ Huyền Minh Trảo tràn vào cổ họng khiến chàng cảm thấy lồng ngực thắt chặt lại. Đau đớn thể xác ập đến, tinh thần lực bị tiêu hao cực hạn do phải duy trì sự tỉnh táo trước các bẫy rập bóng tối của Bắc phòng khiến trán chàng lấm tấm mồ hôi lạnh.
Nhưng ánh mắt chàng vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. Chàng khẽ ngước đầu nhìn nàng, dùng Độc Tâm Thuật tập trung quan sát nhịp thở và biến động linh lực trong cơ thể nàng. Chàng nhận ra, dưới lớp linh lực hắc ám mạnh mẽ kia, có một dòng khí huyết màu tím đen đang chảy ngược, liên tục ăn mòn kinh mạch của nàng. Nhịp tim của nàng đập nhanh một cách bất thường, mỗi nhịp đập đều kèm theo một sự rung động nhẹ của linh hồn – đó là biểu hiện của lời nguyền oán khí cổ đại mà tộc nhân Dạ Tộc phải gánh chịu từ nhiều thế hệ.
"Ta không dùng yêu thuật, Tam phu nhân." Lâm Hàn Trạch khẽ mỉm cười, giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục. "Ta chỉ dùng tri thức trận pháp và sự thấu cảm. Dạ Tộc các nàng tu luyện công pháp hắc ám, mượn sức mạnh của bóng đêm cấm địa, nhưng cái giá phải trả là huyết mạch bị nguyền rủa bởi oán khí cổ đại, khiến tộc nhân không ai sống quá ba mươi tuổi. Nàng chấp nhận hôn ước chính trị này, chấp nhận gả cho một phế vật như ta, không phải vì muốn chiếm đoạt Lâm gia, mà vì nàng biết trong Tàng Thư Các của Lâm gia có ghi chép về phương pháp giải nguyền huyết thệ, đúng không?"
Đôi mắt xám tro của Dạ Tuyết Lạc khẽ co rút lại. Huyền Minh Trảo trên tay nàng run lên nhẹ, sát khí bùng phát mạnh mẽ hơn: "Ngươi làm sao biết được chuyện này? Kẻ nào đã tiết lộ cho ngươi? Dạ U Minh? Hay cha ta?"
"Không ai cả." Lâm Hàn Trạch chậm rãi đưa chiếc quạt xếp ngọc trắng lên, nhẹ nhàng gạt lưỡi vuốt thép ra khỏi cổ họng mình. "Ta đã tự mình tìm hiểu qua các sổ sách cổ xưa của Lâm gia. Cha ta, Lâm Thiên Hành, trước khi qua đời đã để lại ba hôn ước này không phải để hại ta, mà là để cứu ta, và cũng là để cứu các nàng. Lâm gia chúng ta nắm giữ huyết mạch Thần Ma vô cực – thứ duy nhất có thể trung hòa và tịnh hóa hoàn toàn oán khí hắc ám đang tàn phá cơ thể nàng vĩnh viễn."
Chàng nhìn thẳng vào mắt nàng, đưa ra quân bài mặc cả quyết định: "Dạ Cô Phong coi nàng là công cụ để đoạt lấy máu của ta nhằm mở mật cảnh. Nhưng nếu ông ta đoạt được máu, ông ta sẽ dùng nó để đột phá Nguyên Anh cho bản thân, chứ không bao giờ lãng phí nó để giải nguyền cho những tộc nhân trẻ tuổi như nàng hay Ám Ảnh ngoài kia. Hợp tác với ta, ta hứa sẽ dùng chính huyết mạch của mình để giải nguyền vĩnh viễn cho Dạ Tộc của nàng, giúp nàng đạt được sự tự do thực sự khỏi sự kìm kẹp của cha nàng."
Dạ Tuyết Lạc im lặng đứng nhìn chàng. Sự giằng xé nội tâm của nàng hiện rõ qua dòng linh lực hắc ám đang dao động hỗn loạn xung quanh. Nàng căm ghét lời nguyền đã cướp đi sinh mạng của mẹ và các sư tỷ của mình, căm ghét sự ích kỷ của tộc trưởng Dạ Cô Phong.
Sau một hồi im lặng kéo dài nghẹt thở, nàng chậm rãi thu hồi Huyền Minh Trảo, làn khói đen quanh người nhạt dần.
"Ngươi muốn ta làm gì?" Nàng lạnh lùng hỏi.
"Ta cần nàng âm thầm bảo vệ ta khỏi các cuộc ám sát đêm khuya của các thế lực bên ngoài ngay trong phủ này." Lâm Hàn Trạch nói, ánh mắt chàng lóe lên một tia sáng mưu lược. "Đổi lại, ta sẽ bắt đầu nghiên cứu phương pháp dung hợp huyết mạch để giải nguyền cho nàng. Chúng ta ký kết một liên minh tạm thời."
"Được. Nhưng nếu ngươi lừa ta, ta sẽ tự tay bóp nát tim ngươi trước khi oán khí bộc phát." Dạ Tuyết Lạc lạnh lùng đồng ý, thân hình nàng khẽ động, chuẩn bị biến mất vào bóng tối để thực hiện nhiệm vụ canh gác.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng chính của Lâm phủ.
"Ám Ảnh" – hộ vệ bóng tối của Dạ Tuyết Lạc cài cắm ngoài sân – đột ngột hiện thân bên cửa sổ, giọng nói đầy vẻ khẩn cấp: "Thánh nữ! Có biến! Sứ giả hoàng thất Lý Công Công dẫn theo hàng trăm quan binh triều đình đang áp sát Bắc viện dưới danh nghĩa lục soát khẩn cấp tìm kiếm tàn dư ma đạo!"
Cánh cửa gỗ dày nặng của Bắc viện bỗng rung lên bần bật dưới một luồng linh áp sắc lạnh từ bên ngoài, kèm theo tiếng cười lanh lảnh chói tai của Lý Công Công.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!