Nhạc nềnRecollection

Chén Trà Độc Và Cổ Trùng Tây Phòng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm hành lang dài dẫn từ Đông phòng sang Tây phòng của Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện. Gió đêm hoang dã thổi qua những kẽ hở của tường đá rạn nứt, mang theo tiếng rít u uất như tiếng khóc của những vong hồn nơi mỏ cổ Thần Sơ. Lâm Hàn Trạch lẳng lặng ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ vân sam cơ quan, từng vòng bánh xe lăn đều trên nền đá lạnh phát ra những tiếng động cơ học nhỏ giòn giã. Vết thương nơi cổ họng chàng – dấu vết do kiếm khí băng sương của Diệp Phượng Sương để lại – vẫn bỏng rát, một vệt máu đỏ tươi đã thấm khô trên cổ áo bạch y thư sinh, nhắc nhở chàng về ranh giới sinh tử mong manh mà chàng vừa bước qua.


Nhưng Lâm Hàn Trạch không có thời gian để dưỡng thương. Đêm tân hôn luân phiên bắt đầu, và điểm đến tiếp theo của chàng là Tây phòng – nơi trú ngụ của Nhị phu nhân Thẩm Dao Trúc, đệ nhất độc sư của Thẩm Gia.


Khi bánh xe lăn dừng lại trước cánh cửa gỗ sồi sậm màu của Tây phòng, một mùi hương kỳ lạ đột ngột ập vào khứu giác của chàng. Đó không phải là mùi hương hoa hồng hay trầm hương thông thường của phòng tân hôn, mà là một mùi thơm ngọt lịm đến rợn người, thoang thoảng vị ngai ngái của đất ẩm và phấn hoa bỉ ngạn. Lâm Hàn Trạch khẽ nhíu mày, thần thức cảm ứng siêu việt của chàng lập tức nhận diện được luồng từ trường độc khí mỏng manh đang lơ lửng quanh khe cửa.


Chàng khẽ đẩy cửa bước vào.


Không gian Tây phòng ngập tràn trong một làn sương mù màu tím nhạt mờ ảo. Những dải lụa hỷ màu tím sẫm thêu hoa bỉ ngạn đỏ rực rủ xuống từ trần nhà, đung đưa theo làn gió lạnh. Khắp các góc phòng, thay vì những bình hoa trang trí quý giá, lại là những hũ gốm đen nung kín, thỉnh thoảng phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn của cổ trùng khát máu đang bò lổm ngổm bên trong. Trên bàn trang điểm bằng gỗ mun, chiếc Độc Vương Đỉnh bằng đồng cổ cỡ lòng bàn tay đang tỏa ra từng luồng khói tím nhạt – nguồn cơn của làn sương độc mị hoặc bao phủ căn phòng.


Ngồi bên cạnh chiếc đỉnh đồng là Thẩm Dao Trúc. Nàng khoác trên mình bộ hỷ phục màu tím sẫm ôm sát cơ thể thanh mảnh, để lộ bờ vai trần trắng muốt tương phản với làn môi đỏ mọng như máu. Dung mạo nàng mang một vẻ đẹp u tối, ma mị đầy quyến rũ, đôi mắt phượng lờ đờ như ngái ngủ nhưng lại ẩn chứa những tia sáng sắc lạnh của một kẻ ngự độc lọc lõi.


"Phu quân vất vả rồi." Thẩm Dao Trúc khẽ mỉm cười, giọng nói của nàng ngọt ngào, mềm mại như rót mật vào tai, nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng. "Thiếp thân nghe nói ở Đông phòng bên kia, Đại tỷ đã dùng kiếm đón tiếp chàng. Nhìn vết máu trên áo chàng kìa... thật khiến thiếp đau lòng."


Nàng chậm rãi đứng dậy, tà áo tím lướt nhẹ trên mặt đất âm u. Trên tay nàng cầm một chén trà bằng sứ thanh hoa, bên trong chứa làn nước trà màu đỏ sẫm tỏa ra khói tím nghi ngút.


"Đông phòng lạnh lẽo, hay là phu quân uống chén trà bỉ ngạn này của thiếp để ấm người nhé?" Thẩm Dao Trúc bước tới sát chiếc xe lăn, khẽ khom người dâng chén trà trước mặt Lâm Hàn Trạch.


Khoảng cách gần khiến Lâm Hàn Trạch ngửi thấy mùi hương ngọt lịm cực hạn phát ra từ chén trà. Chàng lập tức vận dụng Độc Tâm Thuật, tập trung tinh thần lực tối đa để đọc vị biểu cảm của nàng. Ánh mắt phượng của Thẩm Dao Trúc tuy lờ đờ, nhưng nhịp thở của nàng lại có một sự ngắt quãng rất nhẹ, và nhịp tim đập nhanh hơn bình thường. Nàng đang hồi hộp, một sự hồi hộp đầy nham hiểm.


Chàng nhìn sâu vào chén nước trà. Dưới đáy chén, một chấm đen cực nhỏ đang khẽ dao động linh lực độc hệ mỏng manh – đó chính là Vạn Độc Phệ Tâm Cổ, loại cổ trùng ký sinh tàn khốc nhất của Thẩm gia. Một khi uống phải, cổ trùng sẽ bám chặt vào tim chàng, truyền nhịp tim và cảm xúc của chàng trực tiếp về bản mệnh cổ tráp của nàng, biến chàng thành một dược nô hoàn toàn chịu sự khống chế vĩnh viễn.


Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực chàng thắt lại do hít phải một lượng nhỏ sương độc lơ lửng trong phòng. Cơ thể phế mạch yếu ớt của chàng bắt đầu phản ứng, khí huyết sôi trào. Chàng đưa tay định lấy chiếc kim châm bạc giấu dưới tay áo để thử độc, nhưng ngay khi đầu kim châm vừa chạm vào làn sương tím bốc lên từ chén trà, chất bạc tinh khiết lập tức bị ăn mòn nhẹ, xám xịt lại. Sương độc của Độc Vương Đỉnh quá mạnh, nó có thể che mắt các công cụ thử độc thông thường.


Chàng biết mình không thể dùng công cụ vật lý, mà phải dùng đến tri thức y học cổ đạo và mưu trí.


"Trà của phu nhân dâng lên, ta làm sao có thể từ chối." Lâm Hàn Trạch khẽ mỉm cười ôn hòa, tay chàng đón lấy chén trà sứ thanh hoa.


Trong khoảnh khắc tay hai người chạm nhau, Lâm Hàn Trạch khẽ xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng trong tay trái ra như để che quạt gió hắt vào chén trà. Sử dụng Thuật tráo độc hoàn hồn với thao tác tay cực nhanh không để lại tàn ảnh, chàng lướt nhẹ ngón tay qua miệng chén, âm thầm tráo đổi bột độc Phệ Tâm Cổ bằng một lượng bột bổ trà Bách Độc Thanh Tâm Trà mà chàng luôn mang theo bên người. Bột trà thanh tâm nhanh chóng hòa tan vào nước trà màu đỏ sẫm, trung hòa hoàn toàn độc tính mãn tính và cổ trùng bên trong mà không hề làm thay đổi màu sắc hay mùi hương ngọt lịm ban đầu.


Chàng đưa chén trà lên miệng, uống cạn không sót một giọt trước ánh mắt giám sát chăm chú của Thẩm Dao Trúc.


Ngay khi ngụm trà cuối cùng trôi xuống cổ họng, Lâm Hàn Trạch đột ngột siết chặt chén sứ, cơ thể chàng run lên bần bật. Chàng buông rơi chén trà xuống đất phát ra tiếng vỡ giòn giã, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, hơi thở dồn dập, sắc mặt trắng bệch ra như người sắp chết. Chàng giả vờ co giật nhẹ trên xe lăn, khóe môi khẽ rỉ ra một vệt nước bọt màu nhạt để tạo hiện trường trúng độc chân thật nhất.


Chứng kiến cảnh tượng đó, Thẩm Dao Trúc khẽ nheo mắt phượng, nụ cười trên môi nàng càng thêm đắc ý. Nàng chậm rãi bước đến bàn trang điểm, nhấc chiếc Độc Vương Đỉnh lên. Từ bên trong đỉnh đồng phát ra tiếng kêu vo ve nhè nhẹ của bản mệnh cổ trùng, chứng minh rằng Vạn Độc Phệ Tâm Cổ đã bắt đầu kết nối sinh mệnh với mục tiêu.


"Phu quân ngoan lắm..." Thẩm Dao Trúc vuốt ve thành đỉnh đồng, giọng nói đầy vẻ khống chế tột cùng. "Từ nay về sau, nhịp tim của chàng, mạng sống của chàng, đều nằm trong lòng bàn tay thiếp. Chỉ cần chàng có một ý nghĩ phản bội Thẩm gia, thiếp thân sẽ khiến tim chàng vỡ nát."


Nhưng ngay khi nàng vừa dứt lời, Lâm Hàn Trạch đột ngột ngừng co giật. Chàng chậm rãi buông tay khỏi lồng ngực, tựa lưng vào thành xe lăn gỗ vân sam, phong thái lại trở về vẻ điềm tĩnh, ôn hòa như cũ. Chàng lướt ngón tay lau đi vệt nước trên khóe môi, ánh mắt thâm trầm nhìn thẳng vào nàng.


"Phu nhân thực sự nghĩ rằng một con cổ trùng nhỏ bé có thể khống chế được ta sao?" Giọng nói của chàng vang lên, không hề có một tia suy yếu hay đau đớn nào.


Thẩm Dao Trúc khẽ biến sắc, nàng kinh ngạc nhìn chiếc Độc Vương Đỉnh trên tay, rồi lại nhìn chàng: "Ngươi... làm sao có thể? Phệ Tâm Cổ đã vào người, ngươi là một kẻ phế mạch không tu vi, đáng lẽ phải đau đớn đến chết đi sống lại mới phải!"


Lâm Hàn Trạch khẽ xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng, chậm rãi lay động luồng gió mát mẻ: "Bách Độc Thanh Tâm Trà có vị đắng nhẹ, nhưng lại là khắc tinh của mọi loại cổ trùng cấp thấp khi chưa kịp bám vào tim. Ta đã trung hòa nó ngay trước mắt nàng rồi, Nhị phu nhân."


Nàng lùi lại một bước, tay nắm chặt chiếc đỉnh đồng, sát khí lạnh lẽo bùng phát từ tu vi Trúc Cơ Kỳ trung kỳ bao trùm lấy chàng: "Ngươi dám lừa ta? Ngươi nghĩ có trận pháp tự hủy bảo vệ thì ta không dám giết ngươi sao? Ta có ngàn vạn cách khiến ngươi chết vì bệnh tật mà không kích hoạt trận pháp!"


"Giết ta thì Thẩm gia của nàng sẽ mất đi cơ hội độc bá biên thùy." Lâm Hàn Trạch điềm tĩnh đưa tay vào hỷ phục, rút ra một cuộn giấy da dê rách nát – sơ đồ ngầm thực sự của mỏ cổ Thần Sơ mà chàng có được từ Mộ Dung Lão Nhân. Chàng mở rộng bản đồ trên đùi mình.


"Nàng hãy nhìn kỹ xem đây là cái gì."


Thẩm Dao Trúc khẽ cau mày, ánh mắt nàng bị thu hút bởi những đường vẽ mạch linh thạch ngầm tinh xảo trên bản đồ. Là đệ nhất độc sư của Thẩm gia, nàng lập tức nhận ra khu vực hầm mỏ số 9 chứa đựng những nguồn linh dược và khoáng thạch độc hệ vô cùng quý hiếm mà Vạn Độc Cốc luôn thèm khát để luyện chế kịch độc.


"Đây là sơ đồ ngầm thực sự của mỏ Thần Sơ." Lâm Hàn Trạch chậm rãi nói, từng lời nói như đánh trúng vào dã tâm của nàng. "Mỏ Thần Sơ không hề cạn kiệt như lời đồn. Phần lõi thực sự của nó chứa đựng một dòng chảy linh mạch hóa thần cổ đại vô giá. Cha nàng, Thẩm Vô Kỵ, coi nàng là công cụ thử độc và là cờ gián điệp để nuốt chửng Lâm gia. Nếu nàng giúp ông ta thâu tóm mỏ cổ, nàng nghĩ ông ta sẽ trao quyền lực cho nàng, hay sẽ tiếp tục giam lỏng nàng trong Vạn Độc Cốc tăm tối để làm nô lệ luyện độc vĩnh viễn?"


Thẩm Dao Trúc im lặng, bờ vai nàng khẽ run lên nhẹ. Độc Tâm Thuật của Lâm Hàn Trạch cho chàng thấy sự dao động dữ dội trong nhịp tim của nàng. Nàng căm ghét sự bóc lột của gia tộc, căm ghét người cha tàn nhẫn coi con gái như vật thí nghiệm sinh hóa.


"Ta đề xuất một thỏa thuận." Lâm Hàn Trạch tiếp tục gieo mồi nhử kinh tế chí mạng. "Ta sẽ trao cho nàng quyền khai thác độc lập 30% sản lượng dược thảo và linh thạch độc hệ tại hầm mỏ số 9, hoàn toàn lách qua tai mắt của Thẩm gia. Nàng sẽ có nguồn tài nguyên vô tận để tự mình đột phá Độc Sư Ngũ Giai, thoát khỏi sự kìm kẹp của cha nàng. Đổi lại, nàng phải giúp ta ngụy trang tình trạng trúng độc trước mặt các sứ thần Thẩm gia, và âm thầm dùng Độc Vương Đỉnh để hỗ trợ ta điều chế thuốc khi cần."


Thẩm Dao Trúc nhìn bản đồ mỏ cổ, rồi lại nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm, điềm tĩnh đến đáng sợ của phu quân phế vật trước mặt. Nàng nhận ra, nam nhân ngồi xe lăn này sở hữu một bộ óc chính trị và tài ngoại giao kinh người, kẻ có thể giúp nàng đạt được sự tự do thực sự.


Nàng khẽ thở hắt ra, sát khí quanh người tiêu tán, nụ cười mị hoặc quay trở lại trên môi: "Thỏa thuận xem ra rất hấp dẫn... Phu quân quả thực khiến thiếp bất ngờ. Được, thiếp đồng ý hợp tác với chàng. Nhưng chàng nên nhớ, Thẩm gia không dễ lừa gạt đâu."


Nàng khẽ vẫy tay, nha hoàn thân cận Tiểu Trúc từ ngoài cửa bước vào, cúi đầu đứng nghiêm nghị bên cạnh.


"Tiểu Trúc là nha hoàn thân cận của thiếp mang từ Thẩm gia sang." Thẩm Dao Trúc mỉm cười nham hiểm. "Để tránh bị cha thiếp nghi ngờ, Tiểu Trúc sẽ luôn túc trực bên ngoài Tây phòng để giám sát mọi đồ ăn thức uống gửi vào cho chàng. Phu quân... chàng phải cẩn thận đấy nhé."


Lâm Hàn Trạch khẽ mỉm cười gật đầu, chàng biết cuộc chiến ngoại giao trong phủ tân hôn chỉ mới bắt đầu, và áp lực giám sát từ nha hoàn Tiểu Trúc sẽ là thử thách tiếp theo mà chàng phải đối mặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!