Nhạc nềnRecollection

Tín Vật Bảo Mệnh Và Sự Đồng Lòng Sơ Khai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết ngoài cấm địa Vân Sa vẫn gầm rú liên hồi, rít qua những khe hở của cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn tàn tạ trong thư phòng Lâm phủ. Bóng tối bao trùm lấy gian phòng, chỉ có một ngọn nến hỷ lay lắt tỏa ra thứ ánh sáng đỏ nhạt, yếu ớt chiếu lên gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu của Lâm Hàn Trạch.


Chàng ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi nhịp thở đều mang theo cơn bỏng rát như lửa thiêu từ phế mạch tắc nghẽn. Chàng khẽ đưa chiếc khăn lụa trắng lên miệng, một tiếng ho khan trầm đục vang lên, và khi chiếc khăn hạ xuống, một vệt máu đỏ tươi, nóng hổi đã nhuộm thẫm thớ vải lụa. Việc cưỡng ép sử dụng tinh thần lực vượt cấp để ngự trận từ xa vạn dặm cứu sống Lão Tống và đối chất với ba vị sứ giả của ba đại gia tộc trước đó đã đẩy cơ thể phế vật này vào trạng thái suy kiệt hoàn toàn.


Chàng khẽ miết ngón tay thon dài lên nan của chiếc quạt xếp ngọc trắng – di vật duy nhất của người mẫu thân thần bí để lại. Vết nứt dọc theo nan ngọc, vốn dĩ chỉ là một đường tơ mỏng, nay đã rộng thêm một phần, tỏa ra một luồng từ trường lạnh lẽo, cảnh báo chàng về giới hạn chịu đựng cực hạn của thức hải.


"Thiếu chủ..."


A Phúc – gã gia nhân câm điếc giả vờ – từ trong góc tối bước ra, bước chân hoàn toàn vô thanh vô tức. Gã dâng lên một chén trà ấm, giọng nói truyền âm mật vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Hàn Trạch, đầy lo lắng: "Thiết giáp quân của Diệp gia và độc tu của Thẩm gia bên ngoài đang thắt chặt vòng vây. Lý Công Công đã liên lạc với mật thám hoàng thất. Họ không muốn đợi hết thời hạn ba ngày nữa. Sát cơ bên ngoài đã nồng nặc đến mức kết giới phòng ngự rạn nứt của Lâm phủ khó lòng chống đỡ qua đêm nay."


Lâm Hàn Trạch khẽ nhấp một ngụm trà ấm, vị đắng chát của thảo dược thanh lọc phần nào làm dịu đi cơn bỏng rát trong cổ họng. Chàng khẽ nhếch môi, ánh mắt thâm trầm như đầm sâu vạn trượng: "Họ muốn dùng vũ lực cưỡng chế lục soát để tìm ra Lão Tống, đồng thời vạch trần phong ấn huyết mạch của ta. Nhưng họ không biết rằng, quân bài mạnh nhất của ta không nằm ở đại trận phòng ngự này, mà nằm ở ngay bên trong phủ tân hôn."


Chàng vừa dứt lời, một luồng kiếm khí lạnh buốt như sương muối đột ngột lướt qua khe cửa. Cánh cửa thư phòng khẽ động, và một bóng hồng y lộng lẫy đã lướt vào như một cơn gió lạnh.


Diệp Phượng Sương đứng đó, thanh Sương Hàn Kiếm đeo bên hông khẽ phát ra tiếng ngân nhẹ. Nàng vẫn mặc bộ hỷ phục đỏ rực, nhưng đai da đen thắt ngang eo tôn lên vóc dáng kiên nghị của một nữ chiến thần. Gương mặt sắc sảo, đẹp đẽ của nàng lúc này lại tràn ngập sự giằng xé và ngượng ngùng khó tả. Nàng nhìn Lâm Hàn Trạch đang ngồi yếu ớt trên xe lăn, vết máu tươi nơi khóe môi chàng tương phản gay gắt với sắc bạch y thư sinh đơn giản.


Nàng khẽ cắn môi, bước tới trước bàn gỗ, lạnh lùng ném một gói nhỏ bọc trong lụa trắng lên bàn.


"Cầm lấy đi." Giọng nàng lạnh lùng, nhưng nhịp tim dồn dập và hỗn loạn của nàng không thể qua mắt được Độc Tâm Thuật của Lâm Hàn Trạch.


Lâm Hàn Trạch khẽ dùng tay mở lớp lụa trắng. Bên trong là một bộ giáp mỏng, mềm mại như tơ, tỏa ra một luồng hàn khí thanh khiết và ánh sáng mờ ảo của ma pháp nhện băng tuyết. Đó chính là Áo giáp tơ tằm ma pháp – bộ giáp bảo mệnh do chính tay Diệp Phượng Sương dệt từ tơ của ma nhện băng tuyết trong cấm địa Diệp gia Kiếm Trang, thứ có khả năng triệt tiêu năm mươi phần trăm sát thương vật lý và kiếm khí dưới cảnh giới Kim Đan.


"Nàng tặng ta thứ này sao, Phượng Sương?" Lâm Hàn Trạch ngước mắt nhìn nàng, giọng nói trầm ấm đầy thấu cảm.


Diệp Phượng Sương khẽ quay mặt đi, tránh né ánh nhìn của chàng, giọng nói cố tỏ ra vô tình: "Đừng có nghĩ nhiều. Ta chỉ là không muốn phu quân của mình bị đao kiếm vô tình chém chết quá dễ dàng, làm bôi nhọ danh dự của ta và Diệp gia. Cha ta, Diệp Thiên Bá, là một kẻ tàn bạo vô tình. Ông ta đã ra lệnh cho thiết giáp quân sẵn sàng phá cổng. Bộ giáp này... coi như là ta trả lại ân tình nàng đã dùng ba bức huyết thư để bảo vệ danh dự cho ta trước đó."


Lâm Hàn Trạch dùng Độc Tâm Thuật cảm nhận được sự ấm áp và nỗi sợ hãi âm thầm trong lòng nàng. Nàng sợ chàng chết, sợ bản thân mình thực sự trở thành công cụ hiến tế của cha. Chàng khẽ mỉm cười, cầm bộ giáp mỏng lên, nhẹ nhàng mặc vào bên trong lớp bạch y hỷ phục. Bộ giáp tơ tằm vừa chạm vào da thịt liền tự động co giãn, ôm sát lấy cơ thể yếu ớt của chàng, tỏa ra một luồng năng lượng mát rượi, xoa dịu đi cơn sốt huyết hỏa đang âm ỉ cháy trong kinh mạch.


"Cảm ơn nàng, Phượng Sương." Chàng nhẹ giọng nói.


Ngay lúc đó, một mùi hương ngọt lịm đến rợn người thoảng qua. Làn khói tím nhạt mờ ảo len lỏi vào phòng, và Thẩm Dao Trúc đã bước ra từ sau bức rèm che. Đôi mắt phượng lờ đờ đầy mị hoặc của nàng lướt qua Diệp Phượng Sương, khẽ nhếch môi cười tà mị: "Tỷ tỷ thật nhanh chân nha. Thép rèn của Diệp gia tuy cứng, nhưng làm sao bảo vệ được phu quân khỏi kịch độc vô hình bên ngoài?"


Nàng bước đến bên xe lăn của Lâm Hàn Trạch, đặt một hũ sứ nhỏ màu đen lên bàn.


"Đây là bổ dược đặc chế ta vừa dùng Độc Vương Đỉnh để luyện chế suốt ba canh giờ qua." Thẩm Dao Trúc ghé sát tai chàng, hơi thở thoảng hương hoa độc bỉ ngạn khiến lồng ngực Lâm Hàn Trạch khẽ thắt lại. "Bên trong có chứa ngưng huyết thảo và một phần giải độc đan cực phẩm. Nó không thể giải hoàn toàn độc tố Tuyết Lạc Vô Thanh trong người ngươi, nhưng có thể giúp ngươi tạm thời ngắt mạch máu, ngăn chặn tà độc ăn mòn đan điền trong vòng ba ngày tới."


Lâm Hàn Trạch sử dụng Thuật tráo độc hoàn hồn và kiến thức y học uyên bác của mình, khẽ dùng đầu ngón tay chạm vào miệng hũ sứ. Chàng nhận ra không hề có độc tố khống chế nào bên trong, hoàn toàn là bổ dược tinh khiết nhất giúp điều hòa khí huyết phế mạch.


"Nàng mạo hiểm dùng Độc Vương Đỉnh để cứu ta, không sợ Thẩm Vô Kỵ phát hiện sao, Dao Trúc?" Chàng khẽ hỏi.


Thẩm Dao Trúc cười gằn, ánh mắt lấp lóe sát cơ lạnh lẽo: "Cha ta coi ta là công cụ thử độc, nhưng ngươi lại hứa cho ta ba mươi phần trăm mỏ cổ và sự tự do. So với việc làm một dược nô không có tương lai ở Vạn Độc Cốc, ta thà đặt cược toàn bộ mạng sống vào gã phế vật điên rồ là ngươi. Hãy uống đi, phu quân của ta."


Lâm Hàn Trạch không hề do dự, bưng hũ sứ lên uống cạn. Dược lực ấm áp, tinh khiết lập tức lan tỏa khắp tứ chi bách hài, xua tan đi cảm giác lạnh buốt và bỏng rát của phế mạch rạn nứt. Chàng khẽ thở phào, sắc mặt đã hồng hào trở lại đôi chút.


"Két..."


Một luồng hàn khí cực độ đột ngột ập vào phòng, dập tắt ngọn nến hỷ duy nhất. Trong bóng tối vĩnh cửu của thư phòng, một làn khói đen nhạt khẽ uốn lượn, và Dạ Tuyết Lạc đã xuất hiện từ trên xà nhà như một bóng ma vô hình.


Nàng không nói một lời, lặng lẽ đặt một đỉnh hương bằng đá đen lên chiếc bàn gỗ. Nàng khẽ búng ngón tay, một ngọn lửa màu tím nhạt bùng lên, thắp sáng Dạ Ảnh Trầm Hương. Mùi hương trầm dịu nhẹ nhưng lạnh lẽo lập tức bao phủ toàn bộ thư phòng, tạo ra một kết giới bóng tối vô hình, che giấu hoàn toàn hơi thở, linh lực và nhịp tim của cả bốn người bên trong khỏi sự dò xét thần thức của mật thám hoàng gia bên ngoài.


"Hương này có thể duy trì trong hai canh giờ." Giọng nói lạnh lùng, không một tia cảm xúc của Dạ Tuyết Lạc vang lên trong bóng tối: "Bên ngoài... quân đội đã áp sát. Chúng ta phải làm gì?"


Lâm Hàn Trạch khẽ xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng ra. Dù trong bóng tối, thần thức cảm ứng siêu việt của chàng vẫn nhìn rõ mồn một sơ đồ bố phòng của Lâm phủ đang trải rộng trên bàn. Chàng khẽ gõ nhẹ quạt ngọc lên sơ đồ, giọng nói thầm trầm nhưng vô cùng quyết đoán:


"Đây là lần đầu tiên cả bốn chúng ta ngồi lại với nhau mà không có binh khí kề cổ. Diệp gia có thiết giáp quân, Thẩm gia có độc vực, Dạ Tộc có ám ảnh lực. Nhưng nếu ba nhà chiến đấu độc lập, họ sẽ dễ dàng bị mưu kế chia để trị của hoàng thất Đại Minh Triều bẻ gãy. Ta muốn ba nàng... hãy kết hợp sức mạnh của mình thành một hệ thống phòng thủ kép hoàn chỉnh."


Chàng chỉ ngón tay vào sơ đồ: "Phượng Sương, nàng chưởng quản Đông phòng, hãy dùng Tuyết Hoa Kiếm Pháp để tạo ra vùng kiếm thế đóng băng vật lý ở hành lang chính. Dao Trúc, nàng chưởng quản Tây phòng, hãy dùng Độc Vương Đỉnh phát tán sương độc vô sắc vô vị ngay sau kiếm thế của Phượng Sương. Kẻ thù vượt qua được băng sương sẽ lập tức bị trúng độc tê liệt kinh mạch. Cuối cùng, Tuyết Lạc, nàng ẩn thân trong bóng tối Bắc phòng, dùng Huyền Minh Trảo để thực hiện các đòn tốc sát chí mạng đối với những kẻ đã bị suy yếu bởi độc và kiếm."


Ba vị phu nhân nhìn vào sơ đồ, rồi nhìn vào phu quân phế vật ngồi trên xe lăn. Họ bàng hoàng nhận ra, mưu sách phối hợp này hoàn hảo đến mức có thể biến phủ tân hôn rách nát này thành một pháo đài liên minh vững chắc nhất biên giới Vân Sa, đủ sức chống đỡ cả cường giả Kim Đan Kỳ.


"Còn ngươi thì sao?" Diệp Phượng Sương khẽ hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn chàng.


Lâm Hàn Trạch khẽ miết nan quạt ngọc trắng: "Ta sẽ ngồi tại trận nhãn chính dưới gầm giường phòng khách. Ta sẽ dùng tinh thần lực của mình để điều phối toàn bộ dòng chảy linh khí rò rỉ từ mỏ Thần Sơ, hỗ trợ cho kiếm thế, độc vực và bóng tối của ba nàng. Chúng ta... đã ký kết huyết thệ sinh mệnh. Ta chết, ba nàng cũng không thể sống sót. Nhưng nếu chúng ta đồng lòng, cả vùng biên thùy này sẽ phải quỳ dưới chân chúng ta."


Sự đồng lòng sơ khai bùng phát trong phòng tân hôn. Ba vị nữ vương kiêu ngạo, những kẻ từng muốn lấy đầu chàng đêm động phòng, nay lại đứng chung một chiến tuyến, đồng ý phản bội lại mệnh lệnh tàn bạo của gia tộc để đứng về phía phu quân phế vật của mình.


Lâm Hàn Trạch khẽ nhắm mắt, dồn một giọt tinh huyết cuối cùng từ đầu ngón tay nhỏ vào nan quạt ngọc trắng, kích hoạt mối liên kết khế ước máu bảo vệ thê thiếp. Luồng sáng đỏ sẫm mờ ảo bùng lên rồi lặn sâu vào lồng ngực của cả bốn người, mang lại cho họ cảm giác ấm áp và sự gắn kết sinh mệnh thiêng liêng chưa từng có.


Nhưng niềm vui ngắn ngủi của liên minh hậu cung vừa mới nhen nhóm đã lập tức bị dập tắt.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Tiếng đập cổng Lâm phủ vang lên dồn dập, rung chuyển cả mặt đất thư phòng. Tiếng giáp sắt va chạm giòn giã cùng tiếng thét lảnh lót, chói tai của Lý Công Công vang dội qua màn sương đêm lạnh lẽo:


"Lâm Hàn Trạch! Mau mở cổng chính! Hoàng thất Đại Minh Triều và ba vị gia chủ có lệnh cưỡng chế lục soát Lâm phủ để truy tìm tàn dư ma đạo! Kẻ nào kháng lệnh... giết không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!