Nhạc nềnRecollection

Đêm Giằng Xé Nội Tâm Hậu Cung

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của ba vị sứ giả đã hoàn toàn chìm vào màn sương đêm lạnh lẽo ngoài phủ Thiếu chủ. Sảnh chính Lâm phủ lúc này chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Trên chiếc bàn trà bằng gỗ vân sam, ba bức huyết thư hôn ước cổ xưa khẽ tỏa ra luồng sáng đỏ sẫm mờ ảo, nằm song song với ba cuộn tối hậu thư nhuộm máu tươi rực rỡ của ba vị nhạc phụ đại nhân. Thời gian đếm ngược ba ngày của tử lộ đã chính thức bắt đầu.


Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan. Gương mặt chàng nhợt nhạt đến bệch bạc, lồng ngực thắt chặt lại dưới lớp bạch hỷ phục vẫn còn vương vệt máu khô nhạt từ những biến cố trước. Chàng khẽ ho khan, tiếng ho trầm đục vang lên giữa đại sảnh trống trải. Chàng chậm rãi đưa chiếc khăn lụa trắng lên lau đi vệt máu tươi mới vừa rỉ ra nơi khóe môi. Việc cưỡng ép sử dụng tinh thần lực vượt cấp để kích hoạt đại trận răn đe từ xa vạn dặm đã đẩy cơ thể phế mạch này vào trạng thái suy kiệt hoàn toàn. Chàng cảm nhận được vết nứt nhỏ trên chiếc quạt xếp ngọc trắng – di vật duy nhất của mẫu thân – khẽ rộng ra thêm một đường tơ mỏng manh. Giới hạn chịu đựng của tinh thần lực của chàng đang đi dần đến điểm cực hạn.


Nhưng đôi mắt đen thâm trầm như đầm sâu vạn trượng của chàng không hề có một tia dao động. Chàng khẽ ngước mắt, nhìn về phía ba vị phu nhân đang đứng ở ba góc sảnh chính.


Diệp Phượng Sương đứng ở phía Đông, tay nàng vẫn nắm chặt chuôi Sương Hàn Kiếm, kiếm ý lạnh lẽo ngưng tụ quanh thân khiến những hạt sương tuyết li ti khẽ rơi rụng trên thềm đá. Thẩm Dao Trúc đứng tựa bên cột đá phía Tây, đôi mắt phượng lờ đờ đầy mị hoặc đang nhìn chằm chằm vào Độc Vương Đỉnh nhỏ cỡ lòng bàn tay đang tỏa ra làn khói tím nhạt. Trên xà nhà phía Bắc, Dạ Tuyết Lạc ẩn hiện như một bóng ma, Huyền Minh Trảo trên tay nàng khẽ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối vĩnh cửu.


Họ nhìn chàng, phu quân phế vật của họ, kẻ vừa dùng một gọng kìm pháp lý điên rồ để tạm thời đóng băng dã tâm bạo lực của cha họ trong vòng ba ngày. Nhưng họ cũng biết, đêm nay chính là đêm động phòng luân phiên tiếp theo. Và dưới chiếc gối thêu chỉ vàng của mỗi gian phòng tân hôn đối địch kia, những lưỡi dao găm và cổ độc đã được chuẩn bị sẵn sàng.


"A Phúc," Lâm Hàn Trạch khẽ gõ nhẹ chiếc quạt ngọc nứt góc lên tay vịn xe lăn, giọng nói thều thào nhưng rõ ràng từng chữ truyền âm thẳng vào thức hải của gã gia nhân câm điếc giả vờ: "Đẩy ta về Đông phòng trước."


...


Đông phòng của Diệp Phượng Sương ngập tràn trong một sắc đỏ rực rỡ của rèm hỷ thêu chỉ vàng, nhưng bầu không khí lại lạnh buốt như đỉnh núi tuyết vĩnh cửu của Diệp gia Kiếm Trang.


Lâm Hàn Trạch ngồi trên xe lăn gỗ vân sam, chậm rãi tiến vào giữa phòng. Diệp Phượng Sương ngồi tĩnh lặng trên mép giường hỷ đỏ rực. Nàng vẫn mặc hồng y tân nương lộng lẫy, eo thắt đai da đen mạnh mẽ, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lúc này lại dán chặt vào chiếc gối đỏ thêu đôi uyên ương. Dưới lớp lụa mỏng của chiếc gối kia, chuôi kiếm Sương Hàn Kiếm đang lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo.


Chàng dừng xe lăn cách nàng ba thước. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió tuyết rít gào ngoài cửa sổ gỗ. Lâm Hàn Trạch âm thầm vận hành Độc Tâm Thuật. Thần thức siêu việt của chàng nhẹ nhàng phóng ra, khóa chặt lấy nhịp thở và vi biểu cảm trên gương mặt của Đại phu nhân. Chàng nghe thấy nhịp tim của nàng đập dồn dập nhưng hỗn loạn, kiếm ý lạnh lẽo của nàng đang run rẩy nhẹ nơi khóe mắt sắc sảo.


Đó là nỗi sợ. Một nữ chiến thần kiêu ngạo của Diệp gia lại đang sợ hãi. Nàng không sợ cái chết, mà nàng sợ hãi bức thư lệnh tàn nhẫn của cha nàng, Diệp Thiên Bá. Bức mật thư ra lệnh cho nàng phải tự tay phế bỏ kinh mạch của phu quân, nếu không, các đường đệ của nàng sẽ lập tức thay thế vị trí thiên tài kiếm đạo của nàng tại Kiếm Trang.


"Đại phu nhân dường như đang gặp khó khăn trong việc rút kiếm?" Lâm Hàn Trạch chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm phá vỡ lớp băng lạnh lẽo trong phòng.


Diệp Phượng Sương khẽ giật mình, tay nàng siết chặt lấy nệm giường, lạnh lùng ngước mắt nhìn chàng: "Lâm Hàn Trạch, ngươi đừng tưởng dùng khế ước máu cũ của cha ngươi có thể giữ mạng vĩnh viễn. Ba ngày đếm ngược đã bắt đầu. Nếu ta không mang đầu ngươi về Kiếm Trang, cha ta sẽ phế bỏ danh hiệu của ta, đưa Diệp Vô Song lên thay thế. Ngươi nói xem, ta có lý do gì để không chém chết một phế vật ngồi xe lăn như ngươi?"


Lâm Hàn Trạch không hề phòng thủ. Chàng chậm rãi lăn bánh xe tiến sát về phía nàng, khoảng cách gần đến mức nàng chỉ cần vung tay là thanh Sương Hàn Kiếm có thể xuyên thủng lồng ngực yếu ớt của chàng. Chàng nhẹ nhàng vươn bàn tay thon dài, hơi run rẩy do suy kiệt thể xác, nhưng vô cùng kiên định nắm lấy bàn tay lạnh giá đang run nhẹ của nàng.


Diệp Phượng Sương khẽ rùng mình, định rụt tay lại nhưng phong thái điềm tĩnh, bất biến trước mọi hiểm họa của chàng đã giữ nàng lại trong vô thức.


"Nàng nghĩ Diệp Thiên Bá coi nàng là con gái sao, Phượng Sương?" Lâm Hàn Trạch dùng Thuật Ngự Nhân Tâm, giọng nói chậm rãi đầy sức thuyết phục đánh thẳng vào vết thương lòng sâu sắc của nàng: "Ông ta chỉ coi nàng là một thanh kiếm sắc bén nhất để cướp đoạt mỏ Thần Sơ. Nếu nàng mang đầu ta về, ông ta sẽ lập tức gả nàng cho một thế lực khác để tiếp tục đổi lấy lợi ích chính trị. Một nữ chiến thần kiêu ngạo như nàng, chẳng lẽ lại cam chịu làm một công cụ hiến tế không có tự do vĩnh viễn?"


Diệp Phượng Sương cắn chặt môi đến mức rỉ máu, kiếm ý Sương Hàn quanh thân nàng bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Lời nói của chàng như một nhát dao vạch trần sự thật tàn nhẫn mà nàng luôn cố trốn tránh. Nàng nhìn vào đôi mắt thâm trầm đầy thấu cảm của phu quân phế vật, nhận ra chỉ có chàng mới thực sự hiểu được nỗi đau bị gia tộc bóc lột của nàng.


"Ta..." Giọng nàng nghẹn lại, thanh kiếm dưới gối khẽ rơi xuống sàn nhà phát ra tiếng động vang dội.


"Hãy đứng về phía ta," Lâm Hàn Trạch nhẹ nhàng siết chặt tay nàng, "Ta không thể cho nàng võ lực vô địch, nhưng ta hứa sẽ cho nàng một ngai vàng tự do tuyệt đối, nơi không ai có thể coi nàng là công cụ nữa."


Sát ý trong mắt Diệp Phượng Sương hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự dao động tình cảm sâu sắc. Nàng cúi đầu, khẽ gật nhẹ.


...


Chàng rời Đông phòng, điều khiển xe lăn tiến về phía Tây phòng của Thẩm Dao Trúc.


Căn phòng Tây viện mờ ảo khói hương độc dược màu tím nhạt. Thẩm Dao Trúc ngồi lười biếng bên bàn trang điểm bằng gỗ mun, hỷ phục tím sẫm thêu hoa bỉ ngạn đỏ rực rủ xuống sàn đá. Trên bàn, chiếc Độc Vương Đỉnh đang tỏa ra làn khói ngọt lịm đến rợn người.


"Phu quân," Thẩm Dao Trúc khẽ nghiêng đầu, đôi mắt phượng lờ đờ đầy tà mị nhìn chàng, tay nàng khẽ miết lên chiếc Huyết Cổ Tráp chứa bản mệnh cổ trùng: "Ngươi vừa thuyết phục được tỷ tỷ kiêu ngạo ở Đông phòng buông kiếm sao? Nhưng độc dược của Vạn Độc Cốc không giống như kiếm ý bộc trực kia đâu. Chén trà Bách Độc Thanh Tâm Trà dâng lên hằng ngày của ngươi, hôm nay đã được ta khảm thêm Vạn Độc Phệ Tâm Cổ của cha ta rồi."


Lâm Hàn Trạch điềm tĩnh nhìn chén trà đang bốc khói tím nhạt trên bàn. Chàng âm thầm vận dụng Độc Tâm Thuật, lắng nghe nhịp tim nham hiểm nhưng đầy lo âu của nàng. Chàng biết Thẩm Dao Trúc đang bị kìm kẹp bởi hỏa độc phản phệ của Vạn Độc Kinh mỗi tuần, và nàng cực kỳ căm ghét việc Thẩm gia coi nàng như một dược nô thí nghiệm độc dược.


Chàng không vội vàng uống trà, chậm rãi đẩy xe lăn đến bên nàng. Chàng vươn tay, nhẹ nhàng lấy từ trong hỷ phục ra một cuộn giấy da dê rách nát – Sơ đồ ngầm thực sự của mỏ cổ Thần Sơ.


"Nàng muốn dùng Vạn Độc Phệ Tâm Cổ để khống chế ta, dâng mỏ cổ cho Thẩm Vô Kỵ sao, Dao Trúc?" Lâm Hàn Trạch chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm ấm đầy mưu sách: "Nếu Thẩm gia độc chiếm được mỏ Thần Sơ, nàng sẽ lập tức bị tước bỏ vị trí đệ nhất độc sư, bị giam cầm trong thung lũng sâu để tiếp tục làm dược nô thử độc vĩnh viễn. Nhưng nếu nàng đứng về phía ta..."


Chàng mở cuộn sơ đồ ngầm, chỉ vào hầm mỏ số 9: "Ta sẽ nhường 30% quyền khai thác mỏ cổ riêng cho nàng. Với nguồn tài chính độc lập này, nàng có thể tự xây dựng Độc Các của riêng mình ngoài biên giới, hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của Vạn Độc Cốc. Hơn nữa..."


Chàng khẽ đưa ngón tay thon dài lướt qua làn khói độc của Độc Vương Đỉnh: "Dòng máu phế mạch vô cực của ta có khả năng trung hòa mọi tà độc. Ta hứa hằng tuần sẽ hiến dâng máu của mình để giúp nàng giải tỏa hoàn toàn phản phệ của Vạn Độc Kinh."


Thẩm Dao Trúc sững sờ. Đôi mắt phượng lờ đờ của nàng bỗng co rút lại dồn dập. Lời hứa về sự tự do tài chính và dòng máu trung hòa độc tố của chàng chính là lối thoát duy nhất cho cuộc đời tăm tối đầy đau đớn của nàng. Nàng nhìn vào gương mặt nhợt nhạt vì suy kiệt nhưng đầy vẻ điềm tĩnh điên rồ của phu quân, trái tim đa nghi nham hiểm của nàng hoàn toàn bị khuất phục.


Nàng khẽ vung tay, một làn gió tím cuốn phăng chén trà độc bay ra ngoài cửa sổ: "Ván cược này... ta theo ngươi."


...


Cuối cùng, chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan dừng lại trước cánh cửa gỗ đen dày nặng của Bắc viện.


Căn phòng tân hôn phía Bắc hoàn toàn chìm trong bóng tối vĩnh cửu. Không có một ngọn nến hỷ nào được thắp lên, rèm đen che phủ dày đặc và đầy rẫy những trận pháp ẩn thân. Hàn khí tỏa ra từ những khối Thiên Niên Băng Tủy dọc tường khiến kinh mạch của Lâm Hàn Trạch co thắt dữ dội, chàng khẽ ho khan rỉ máu tươi lên tay áo hỷ phục.


Chàng không thắp nến, chậm rãi đẩy xe lăn vào giữa bóng tối. Chàng biết Dạ Tuyết Lạc đang ẩn thân bằng Dạ Ảnh Độn Thuật trên xà nhà cao vút, Huyền Minh Trảo sắc bén của nàng đang rình rập ngay trên đỉnh đầu chàng.


Lâm Hàn Trạch khẽ nhắm mắt, kích hoạt Cảm ứng huyết mạch sơ khai. Chàng cảm nhận được nhịp tim lạnh lẽo, vô hồn nhưng đang run rẩy nhẹ của Thánh nữ Dạ Tộc trong phạm vi mười mét. Chàng biết Dạ Tộc của nàng đang gánh chịu một lời nguyền oán khí hắc ám tàn khốc khiến tộc nhân chết sớm, và nàng chấp nhận hôn ước này chỉ để tìm kiếm phương pháp giải nguyền trong thư tịch cổ của Lâm gia.


"Tam phu nhân," Lâm Hàn Trạch nói vào bóng tối, giọng nói thều thào nhưng vô cùng kiên định: "Dạ Cô Phong muốn dùng máu của ta để hiến tế mở mật cảnh hóa thần, ông ta không hề quan tâm đến lời nguyền oán khí đang gặm nhấm linh hồn nàng từng ngày. Nhưng ta biết cách giải nguyền vĩnh viễn cho tộc nhân của nàng."


Một luồng khói đen nhạt khẽ uốn lượn, Dạ Tuyết Lạc từ trên không trung nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt chàng như một bóng ma vô hình. Đôi mắt xám tro huyền ảo của nàng nhìn thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của chàng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết vang lên: "Ngươi chỉ là một phế vật phế mạch không tu vi, lấy gì để giải nguyền cho Dạ Tộc ta?"


Lâm Hàn Trạch khẽ mỉm cười, xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng ra, để lộ những nét khắc chìm trận văn cổ đạo tỏa ra luồng sáng đỏ sẫm mờ ảo: "Huyết mạch của ta thực chất không phải phế mạch, mà là phong ấn của huyết mạch Thần Ma vô cực. Đây chính là chìa khóa duy nhất để giải nguyền oán khí cổ đại. Nếu nàng đứng về phía ta, bảo vệ ta khỏi sự vây quét của Dạ Cô Phong... Ta hứa sau khi mở ra Thần Sơ Mật Cảnh, sẽ dùng chính dòng máu vô cực của mình để thanh lọc hoàn toàn oán khí cho toàn bộ Dạ Tộc của nàng."


Dạ Tuyết Lạc đứng lặng người trong bóng tối. Lời cam kết của chàng đánh thẳng vào sứ mệnh thiêng liêng nhất của đời nàng. Nàng cảm nhận được sự cộng hưởng kỳ lạ từ ấn ký huyết mạch trước ngực chàng đang tỏa nhiệt lượng ấm áp, xua tan đi phần nào hàn khí đóng băng trong kinh mạch nàng. Lòng trung thành tuyệt đối với tộc trưởng Dạ Cô Phong trong nàng hoàn toàn bị lung lay trước lời hứa giải cứu tộc nhân của phu quân.


Nàng khẽ cúi đầu, Huyền Minh Trảo thu hồi hoàn toàn sát khí: "Nếu ngươi lừa ta, ta sẽ tự tay bóp nát tim ngươi. Nhưng trước mắt... liên minh này được thiết lập."


...


Thuyết phục thành công cả ba vị phu nhân buông bỏ sát ý sơ khai, Lâm Hàn Trạch khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay khi chàng vừa lùi xe lăn lại, cơ thể phế mạch suy kiệt hoàn toàn do phải thức đêm liên tục và gánh chịu phản phệ linh áp trận pháp đã không thể chống đỡ thêm được nữa.


Chàng gục sụp xuống tay vịn xe lăn gỗ vân sam, một ngụm máu tươi đỏ rực phun mạnh ra, nhuộm đỏ hoàn toàn lồng ngực áo bạch hỷ phục đơn giản. Vết nứt trên chiếc quạt xếp ngọc trắng khẽ phát ra tiếng rạn nứt nhỏ ghê người.


"Thiếu chủ!" Tiếng truyền âm mật hoảng hốt của A Phúc vang lên dồn dập trong thức hải của chàng.


Cùng lúc đó, từ phía ngoài cổng chính Lâm phủ, tiếng trống trận dồn dập cùng tiếng giáp sắt va chạm giòn giã của thiết giáp quân Diệp gia và quan binh triều đình bỗng chốc bùng phát dữ dội. Những luồng linh áp Trúc Cơ Kỳ và Kim Đan Kỳ mạnh mẽ từ bên ngoài đang bắt đầu di chuyển, áp sát nghiêm ngặt và bao vây chặt toàn bộ phủ đệ. Thời hạn ba ngày của tối hậu thư nợ máu đang trôi về những giờ cuối cùng, và cơn bão quân sự tàn khốc nhất chuẩn bị ập xuống phủ tân hôn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!