Tối Hậu Thư Nợ Máu Từ Ba Nhạc Phụ
Lưỡi kiếm Sương Hàn mỏng như cánh ve, lạnh buốt thấu xương, đang kề sát bên yết hầu của Lâm Hàn Trạch. Kiếm khí băng sương tỏa ra từ thân kiếm ngưng tụ thành những hạt sương tuyết li ti, khẽ bám vào cổ áo bạch hỷ hỷ phục vẫn còn vương vệt máu khô nhạt của chàng.
Diệp Phượng Sương đứng sừng sững trước chiếc xe lăn gỗ vân sam, đôi mắt phượng sắc sảo ngập tràn sự bàng hoàng, nghi ngờ và một tia tò mò tột độ. Nàng siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, giọng nói lạnh lùng vang lên trong thư phòng tĩnh lặng: "Lâm Hàn Trạch, ngươi đừng giả vờ nữa. Kẻ vừa khống chế Kỳ Môn Độn Giáp Cổ Trận, đánh bại thiên tài trận pháp Tống Thanh Vân ngay trước mắt ta... chính là ngươi, đúng không?"
Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan một tiếng. Tiếng ho khàn đặc, mang theo dư chấn của phong ấn huyết mạch đang cuộn trào bỏng rát nơi lồng ngực. Chàng chậm rãi đưa chiếc khăn lụa trắng lên lau đi vệt máu đỏ tươi vừa rỉ ra nơi khóe môi, thần sắc vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ, không hề có lấy một tia hoảng loạn trước lưỡi kiếm tử thần.
"Đại phu nhân," Lâm Hàn Trạch chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm ấm nhưng yếu ớt, "Ta chỉ là một phế nhân kinh mạch tắc nghẽn, không có nửa điểm linh lực. Nàng nghĩ một kẻ phế vật như ta có thể khống chế được đại trận cổ đại của Lâm gia sao? Nếu nàng muốn dùng thanh kiếm này để trút giận vì cuộc hôn nhân ép buộc, cứ việc ra tay. Nhưng đừng quên, Luật cấm bạo lực trong đại hôn vẫn đang bảo hộ mạng sống của ta trong vòng một trăm ngày."
Diệp Phượng Sương khẽ cắn môi. Kiếm ý của nàng dao động kịch liệt. Nàng đã chứng kiến luồng linh áp màu vàng kim khổng lồ bùng phát từ sâu dưới lòng đất thư phòng này, và nàng biết chắc chắn chàng phế vật ngồi trước mặt mình đang che giấu một bí mật kinh thiên động địa. Nhưng trước sự điềm tĩnh điên rồ và lý trí cực hạn của chàng, nàng lại không thể hạ thủ.
"Thiếu chủ!"
Đột nhiên, tiếng truyền âm mật dồn dập của A Phúc vang lên trực tiếp trong thức hải của Lâm Hàn Trạch, phá vỡ bầu không khí căng thẳng nghẹt thở trong thư phòng: "Sứ giả của ba đại gia tộc Diệp gia, Thẩm gia và Dạ Tộc đã đồng loạt đặt chân đến sảnh chính Lâm phủ! Họ mang theo tối hậu thư bằng máu từ ba vị nhạc phụ đại nhân! Tình hình cực kỳ nguy kịch!"
Lâm Hàn Trạch khẽ miết nhẹ nan quạt ngọc trắng bị nứt rộng thêm một đường tơ nhỏ, ánh mắt thâm trầm lướt qua lưỡi kiếm của Diệp Phượng Sương: "Xem ra, khách quý đã đến cửa. Nàng có muốn cùng ta ra ngoài diện kiến sứ giả của cha nàng không, Đại phu nhân?"
Diệp Phượng Sương khẽ hừ lạnh một tiếng, thu kiếm vào bao nhưng sát khí quanh người vẫn chưa tiêu tán. Nàng đi bước dài ra phía trước, chủ động đẩy chiếc xe lăn gỗ vân sam của Lâm Hàn Trạch hướng về phía sảnh chính Lâm phủ.
...
Sảnh chính Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện lúc này ngập tràn trong một bầu không khí ngột ngạt, lạnh lẽo đến cực điểm.
Ba vị sứ giả của ba thế lực thù địch đang đứng sừng sững ở giữa đại sảnh. Người bên trái mặc kiếm bào màu đỏ sẫm của Diệp gia, kiếm khí quanh người bức người; kẻ ở giữa mặc trường bào tím thêu hoa văn độc xà của Thẩm gia, quanh thân thoảng mùi hương ngai ngái; kẻ bên phải là một bóng đen mờ ảo của Dạ Tộc, hành tung xuất quỷ nhập thần.
Nhị phu nhân Thẩm Dao Trúc đứng tựa bên cột đá phía Tây, đôi mắt phượng lờ đờ nhưng sắc sảo canh chừng Độc Vương Đỉnh đang tỏa khói tím nhạt. Tam phu nhân Dạ Tuyết Lạc thì ẩn hiện trên xà nhà phía Bắc, Huyền Minh Trảo trên tay nàng khẽ lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối.
"Ầm!"
Sứ giả Diệp gia lạnh lùng vung tay, ném mạnh một cuộn da dê nhuộm máu tươi đỏ rực lên chiếc bàn trà bằng gỗ vân sam giữa sảnh. Ngay sau đó, sứ giả Thẩm gia và Dạ Tộc cũng đồng loạt dâng lên hai bức huyết thư tối hậu thư tương tự.
"Lâm Hàn Trạch!" Sứ giả Diệp gia lớn tiếng quát, giọng nói chứa đựng linh áp Trúc Cơ Kỳ chấn động cả sảnh chính: "Gia chủ Diệp Thiên Bá có lệnh! Ba đại gia tộc đã mất kiên nhẫn với sự trì hoãn của Lâm gia các ngươi! Đây là Tối hậu thư nợ máu! Trong vòng ba ngày, Lâm gia phải bàn giao toàn bộ quyền sở hữu và khai thác mỏ cổ Thần Sơ cho liên quân ba nhà!"
Sứ giả Thẩm gia cười gằn, nói tiếp: "Cốc chủ Thẩm Vô Kỵ và Tộc trưởng Dạ Cô Phong cũng đã ký vào huyết thư này! Ba vị nhạc phụ đại nhân của ngươi đã hạ lệnh cho ba vị phu nhân: Nếu trong vòng ba ngày, ngươi không tự tay phế bỏ kinh mạch, ký vào bản giao ước nhượng mỏ, hoặc ba vị phu nhân không mang đầu ngươi về gia tộc, liên quân ba nhà hợp lực cùng hoàng thất Đại Minh Triều sẽ san phẳng Lâm phủ này thành bình địa!"
Lời nói vừa dứt, toàn sảnh chính xôn xao dữ dội.
Nhị trưởng lão Lâm Hoài Cốc râu dê run rẩy, mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng sợ lao ra quỳ sụp dưới chân sứ giả: "Sứ giả đại nhân bớt giận! Lâm gia chúng ta không hề có ý chống đối! Tất cả là do tên phế vật Lâm Hàn Trạch này giữ lệnh bài Thiếu chủ không chịu giao ra! Trói hắn lại! Mau trói hắn lại dâng nộp cho ba nhà để cầu xin tha mạng!"
Tam trưởng lão Lâm Hoài Sơn chưởng quản võ đường cũng nắm chặt chuôi đao lớn rỉ sét, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn nhìn về phía chiếc xe lăn của Lâm Hàn Trạch: "Lâm Hàn Trạch! Ngươi là một phế mạch không tu vi, chiếm giữ vị trí Thiếu chủ chỉ mang lại tai họa diệt tộc cho Lâm gia! Mau giao nộp lệnh bài và đất đai mỏ cổ ra, nếu không đừng trách thúc thúc ta không niệm tình máu mủ!"
Sự phản bội và hèn nhát của nội bộ Lâm gia phơi bày trần trụi trước mắt mọi người. Áp lực chính trị và quân sự khổng lồ từ ba vị nhạc phụ đại nhân cùng hoàng thất Đại Minh Triều như một thòng lọng vô hình, đang siết chặt lấy cổ họng của Lâm Hàn Trạch từng tấc một.
Diệp Phượng Sương, Thẩm Dao Trúc và Dạ Tuyết Lạc đứng sững sờ. Ba nàng nhìn vào ba bức huyết thư răn đe từ chính cha ruột của mình. Nội tâm họ giằng xé dữ dội giữa hiếu nghĩa gia tộc và tình cảm đồng cảm sơ khai vừa nhen nhóm với phu quân. Họ biết, nếu ra tay giết Lâm Hàn Trạch, họ sẽ phạm vào Luật cấm bạo lực trong đại hôn, bị toàn lục địa thảo phạt và hủy hoại hoàn toàn Dao tâm kiếm đạo của bản thân. Nhưng nếu không ra tay, gia tộc của họ sẽ bị hoàng thất Đại Minh Triều cô lập và tiêu diệt.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Hàn Trạch vẫn ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ vân sam. Khuôn mặt chàng nhợt nhạt vì suy kiệt, nhưng ánh mắt đen thâm trầm như đầm sâu vạn trượng không hề có một tia gợn sóng. Chàng khẽ gõ nhẹ chiếc quạt xếp ngọc trắng bị nứt lên tay vịn xe lăn, phát ra những tiếng "cạch, cạch" giòn giã phá tan tiếng gào thét của các thúc thúc.
"Lâm Hoài Cốc, Lâm Hoài Sơn," Lâm Hàn Trạch chậm rãi mở miệng, giọng nói thều thào nhưng rõ ràng từng chữ, mang theo một uy nghiêm vô hình chấn áp cả sảnh chính: "Hai người các ngươi tưởng rằng dâng nộp ta cho ba nhà thì Lâm gia có thể tồn tại sao? Kẻ yếu dâng nộp thủ lĩnh của mình, chỉ nhận lại sự khinh bỉ và diệt vong nhanh hơn mà thôi. Mau lui ra!"
Uy thế của chàng khiến hai vị trưởng lão Lâm gia giật mình, hoảng sợ thối lui một bước.
Lâm Hàn Trạch quay sang nhìn thẳng vào ba vị sứ giả của ba nhà, khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, đầy điên rồ. Chàng thò tay vào ngực áo hỷ phục trắng, chậm rãi lôi ra ba bức lụa da dê cổ xưa tỏa ra luồng khí tức huyết thệ đỏ sẫm – Ba bức huyết thư hôn ước do vong phụ Lâm Thiên Hành để lại.
"Tối hậu thư nợ máu?" Lâm Hàn Trạch cười nhạt, vung tay ném ba bức hôn ước cổ xưa lên bàn, đặt ngay cạnh ba bức huyết thư của ba nhạc phụ. "Các ngươi hãy tự hỏi xem, ba vị nhạc phụ đại nhân Diệp Thiên Bá, Thẩm Vô Kỵ và Dạ Cô Phong có dám công khai xé bỏ ba bức huyết thư hôn ước này trước thời hạn một trăm ngày đại hôn không?"
Ba vị sứ giả khẽ biến sắc, nhìn chằm chằm vào ba bức hôn ước cổ xưa đang phát ra luồng sáng huyết mạch cộng minh mờ ảo.
Lâm Hàn Trạch chậm rãi xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng, dùng Thần thức cảm ứng siêu việt khóa chặt lấy từ trường linh lực của ba bức hôn ước, chỉ thẳng vào các ký tự trận văn khắc bằng mực chu sa cổ: "Năm xưa, vong phụ của ta và ba vị nhạc phụ đã dùng chính tinh huyết của dòng họ để ký kết khế ước máu này. Điều khoản thứ nhất ghi rõ: Trong vòng một trăm ngày đại hôn, ba đại gia tộc tuyệt đối không được phép dùng bạo lực xâm phạm Lâm gia, và thê thiếp không được phép sát hại phu quân trong phủ. Nếu kẻ nào vi phạm, lời thề phản phệ huyết thệ sẽ lập tức giáng xuống, tiêu hủy toàn bộ tu vi của gia chủ và nguyền rủa dòng họ vĩnh viễn không thể ngẩng đầu!"
Chàng dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc sảo như chim ưng lướt qua ba vị sứ giả đang run rẩy nhẹ: "Các ngươi nghĩ ba vị nhạc phụ hành sự thực dụng, thèm khát mỏ Thần Sơ đến mức dám đánh cược cả tu vi Kim Đan và vận mệnh dòng họ của mình để xé bỏ hôn ước trước thời hạn sao? Hãy về báo lại với cha của các ngươi: Lâm Hàn Trạch ta cho họ thời hạn ba ngày để suy nghĩ lại. Nhưng nếu họ muốn dùng vũ lực cưỡng chế... Trận Nhãn Tự Hủy Lâm Phủ dưới chân ta sẵn sàng kích nổ toàn bộ linh mạch mỏ Thần Sơ, kéo theo cả ba đại gia tộc đồng quy vu tận!"
Lời tuyên bố điên rồ, đanh thép kết hợp với gọng kìm pháp lý của khế ước máu cổ xưa khiến ba vị sứ giả hoàn toàn câm nín, hoảng sợ không dám thốt lên một lời.
Diệp Phượng Sương, Thẩm Dao Trúc và Dạ Tuyết Lạc đứng sững sờ nhìn phu quân phế vật của mình. Họ nhận ra, dẫu chàng đang gánh chịu áp lực ngàn cân, cơ thể suy kiệt thổ huyết liên tục, nhưng chàng vẫn dùng chính trí tuệ ngoại giao thượng thừa và khế ước cũ để làm lá chắn bảo vệ họ khỏi tội patricide và giữ mạng sống cho cả bốn người.
Sứ giả ba nhà biết không thể cưỡng chế, nhục nhã thu hồi huyết thư, gằn giọng để lại một câu: "Được! Lâm Hàn Trạch! Hãy đợi ba ngày sau!" rồi hoảng loạn tháo chạy khỏi Lâm phủ.
Sảnh chính trở lại sự tĩnh lặng nghẹt thở, nhưng áp lực từ tối hậu thư nợ máu vẫn treo lơ lửng trên đầu họ như một lưỡi gươm chuẩn bị giáng xuống khi thời gian đếm ngược bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!