Nhạc nềnRecollection

Nhất Niệm Thành Trận, Phản Phệ Tinh Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện dày đặc như một tấm màn lụa xám ẩm ướt. Sương mù từ vùng hoang dã Vân Sa tràn qua những bức tường đá rạn nứt, mang theo hơi lạnh buốt xương của hoang mạc và mùi máu tanh nhạt vẫn chưa hoàn toàn tan biến sau cuộc thanh trừng Lâm Hoài Hải ngoài cổng chính.


Trong thư phòng tối tăm, ngọn nến linh dầu đặt trên bệ đá khẽ lay lắt, tỏa ra một làn khói mỏng mang theo hương vị đắng nhẹ của Bách Độc Thanh Tâm Trà. Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan, đôi tay thon dài khẽ miết nhẹ lên nan của chiếc quạt xếp bằng ngọc trắng. Chàng khẽ nhíu mày khi ngón tay chạm vào một vết nứt nhỏ, mờ nhạt nằm sát góc nan ngọc thứ ba. Đây là vết thương tinh thần lực để lại sau lần chàng cưỡng ép ngự trận vượt cấp từ xa vạn dặm để giải cứu đầu bếp Lão Tống tại Huyết Nhãn Nhai. Vết nứt tuy nhỏ, nhưng mỗi khi tinh thần lực của chàng dao động, lồng ngực lại dâng lên một cơn bỏng rát âm ỉ, phế mạch tắc nghẽn cuộn trào khí huyết lạnh lẽo khiến chàng phải khẽ ho khan một tiếng nhỏ.


"Thiếu chủ, ngài lại thổ huyết rồi."


A Phúc – gia nhân câm điếc giả vờ – từ trong góc tối bước ra, dâng lên một chiếc khăn lụa trắng sạch sẽ. Bước chân gã hoàn toàn vô thanh vô tức, nhưng giọng truyền âm mật lại vang lên trực tiếp trong thức hải của Lâm Hàn Trạch đầy lo lắng.


Lâm Hàn Trạch nhận lấy khăn lụa, lau đi vệt máu đỏ tươi nơi khóe môi, ánh mắt thâm trầm không đổi: "Không sao. Thể trạng phế mạch này vốn đã yếu ớt, gánh chịu một chút phản phệ của trận pháp cổ đại là điều khó tránh khỏi. Diệp gia bên ngoài có động tĩnh gì mới không?"


"Báo cáo Thiếu chủ, Diệp Thiên Bá sau khi tự tay thanh trừng Lâm Hoài Hải vì sập bẫy Ly Gián Kế, tuy đã tạm thời rút bớt kỵ sĩ đoàn thiết giáp khỏi cổng chính, nhưng dã tâm đối với mỏ cổ Thần Sơ của lão vẫn không hề giảm bớt." A Phúc ngưng trọng truyền âm. "Theo tai mắt của ta tại Vân Sa Trấn, chiều nay Diệp gia đã bí mật đón một thanh niên nho nhã tiến vào Kiếm Trang. Kẻ đó chính là Tống Thanh Vân – thiên tài trận pháp trẻ tuổi nổi danh của quận thành lân cận."


"Tống Thanh Vân sao?" Lâm Hàn Trạch khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự thâm trầm lạnh lẽo. "Một kẻ tự phụ vào tài năng trận pháp của mình, hiếu thắng và kiêu ngạo. Diệp Thiên Bá mời hắn đến, chắc chắn là muốn dùng la bàn ngọc bích của hắn để tìm ra kẽ hở, phá giải đại trận phòng ngự của Lâm phủ ta, dọn đường cho quân đội thiết giáp tràn vào cưỡng chiếm."


"Thiếu chủ minh xét!" A Phúc nói tiếp. "Ngay lúc này, Tống Thanh Vân đã âm thầm tiếp cận ranh giới phía Đông của Lâm phủ. Hắn đang bắt đầu dò xét kết giới."


Lâm Hàn Trạch khẽ gật đầu. Chàng không hề bộc phát bất kỳ luồng linh lực nào, bởi cơ thể chàng vốn là phế mạch vô tu vi. Thế nhưng, dưới lớp bạch y thư sinh đơn giản kia, Thần thức cảm ứng siêu việt của chàng đã lặng lẽ phóng ra ngoài, trải rộng khắp không gian Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện, nhạy bén đọc vị từng biến động nhỏ nhất của linh khí thiên địa.


Trong nhãn quan thần thức của Lâm Hàn Trạch, thế giới u tối xung quanh bỗng chốc biến thành những đường vân năng lượng đan xen quỷ dị. Tại ranh giới phía Đông của phủ đệ, nơi giáp ranh với doanh doanh trại kiếm tu của Diệp gia, một luồng từ trường linh lực màu xanh biếc đang chậm rãi ăn mòn kết giới màu vàng kim mờ ảo của Lâm phủ. Ngoài bức tường đá phủ đầy rêu phong, Tống Thanh Vân đang đứng đắc ý trong bóng tối. Hắn mặc một bộ y phục xanh đậm thêu bát quái trận đồ tinh xảo, tay trái nâng chiếc la bàn ngọc bích tầm trận tỏa ra hào quang xanh biếc, tay phải khẽ bấm quyết. Ánh mắt hắn tràn ngập sự kiêu hãnh và khinh miệt khi nhìn vào bức tường đá cổ kính của Lâm phủ.


"Hừ, một đại trận cổ đại đã rạn nứt nhiều chỗ do thiếu linh lực duy trì." Tống Thanh Vân cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự tự phụ. "Lâm gia sa sút chỉ còn cái danh nghĩa rỗng tuếch. Tên phế vật Lâm Hàn Trạch kia nghĩ rằng chỉ cần dựa vào cái mai rùa nứt nẻ này là có thể ngăn cản được thiết giáp quân của Diệp gia sao? Thật là nực cười!"


Hắn khẽ vung tay, từ trong tay áo lướt ra ba viên đá màu xám đen tỏa ra luồng khí tức ăn mòn mỏng manh – Phá Trận Thạch. Với kỹ thuật phá trận tốc độ cao của mình, Tống Thanh Vân chuẩn xác ném ba viên Phá Trận Thạch vào ba khe hở linh lực của trận nhãn phụ phía Đông, hòng âm thầm ăn mòn linh lực kết giới mà không kích hoạt trận pháp tự hủy. Trong thư phòng chính, Lâm Hàn Trạch lập tức cảm nhận được sự rạn nứt linh khí tại trận nhãn phụ phía Đông. Lồng ngực chàng khẽ thắt lại, vết nứt trên chiếc quạt xếp ngọc trắng đột ngột phát ra một luồng từ trường lạnh lẽo chấn động tinh thần lực.


"Muốn ăn mòn trận nhãn phụ của ta bằng Phá Trận Thạch sao?" Lâm Hàn Trạch thầm nghĩ, ánh mắt híp lại đầy sát khí. Chàng không hề hoảng loạn, cũng không ra lệnh cho Mục Hồng hay hộ vệ Lâm gia ra mặt ngăn cản, bởi chàng biết bất kỳ xung đột vật lý nào ngoài phủ lúc này cũng sẽ vi phạm Luật cấm bạo lực trong đại hôn, tạo cớ cho Diệp gia tràn vào. Chàng chọn cách đấu trí ẩn danh. Ngón tay thon dài của Lâm Hàn Trạch khẽ xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng. Chàng dồn toàn bộ tinh thần lực siêu việt của mình, luồn lách qua các nan quạt ngọc khắc chìm mật mã trận văn, dẫn dắt luồng linh khí rò rỉ từ mỏ cổ Thần Sơ dưới lòng đất chuyển dịch.


"Kỳ Môn Độn Giáp Cổ Trận, dịch chuyển trận nhãn!"


Lâm Hàn Trạch khẽ miết ngón tay. Dưới lòng đất Lâm phủ, các đường vân trận pháp cổ xưa đột ngột chuyển động quỷ dị. Trận nhãn phụ phía Đông vốn đang bị Phá Trận Thạch ăn mòn bỗng chốc dịch chuyển chệch hướng mười thước về phía Nam, nhường chỗ cho một khoảng trống linh lực rỗng tuếch. Ngoài bức tường đá, Tống Thanh Vân đang đắc ý chờ đợi kết giới sụp đổ bỗng trợn tròn mắt kinh ngạc. Chiếc la bàn ngọc bích trên tay hắn đột ngột dao động mạnh mẽ, kim chỉ nam quay cuồng điên cuồng trước khi chỉ vào một khoảng không vô định.


"Cái gì? Trận nhãn phụ đột ngột dịch chuyển?" Tống Thanh Vân khẽ biến sắc, nhưng sự kiêu ngạo lập tức lấn át sự nghi ngờ. Hắn cười lạnh: "Hóa ra trong Lâm phủ vẫn còn một tên trận pháp sư cấp thấp đang giãy giụa thụ động. Muốn dùng thuật dịch chuyển trận nhãn để kéo dài thời gian sao? Trước mặt Tống Thanh Vân ta, mọi trò vặt vãnh đều vô dụng!"


Hắn cho rằng người đang điều khiển trận pháp bên trong Lâm phủ là Chu Nguyên – tên trận pháp sư cấp thấp mà Lâm gia bao nuôi ngầm. Hắn tăng cường linh lực Trúc Cơ Kỳ của mình vào la bàn ngọc bích, quyết định đi một nước cờ tàn nhẫn hơn: cưỡng ép phá giải trận nhãn chính chôn sâu dưới lòng đất phòng khách chính Lâm phủ.


"Để ta xem ngươi dịch chuyển trận nhãn chính bằng cách nào!" Tống Thanh Vân gầm nhẹ, la bàn ngọc bích tỏa ra hào quang xanh biếc rực rỡ, phóng ra một luồng tinh thần lực sắc bén như mũi khoan, đâm thẳng vào lòng đất Lâm phủ, hướng về phía trận nhãn chính chôn dưới gầm giường phòng khách.


Trong thư phòng, Lâm Hàn Trạch cảm nhận được luồng tinh thần lực hung hãn của đối thủ đang dò sâu vào cốt lõi phủ đệ. Chàng khẽ ho khan, một vệt máu đỏ tươi lại thấm nhẹ lên ngực áo hỷ phục trắng cũ. Nhưng khóe môi chàng lại nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy điên rồ. Tống Thanh Vân quả nhiên là kẻ tự phụ và hiếu thắng. Hắn đã mắc bẫy khi dồn toàn bộ tinh thần lực vào trận nhãn chính mà không hề biết rằng, trận nhãn chính của Lâm phủ chính là ngòi nổ của Trận Nhãn Tự Hủy Lâm Phủ (Đồng Quy Vu Tận) đã được liên kết trực tiếp với nhịp tim của chàng.


Lâm Hàn Trạch khẽ gõ nhẹ quạt ngọc lên tay vịn xe lăn gỗ vân sam. Chàng không hề phòng ngự thụ động nữa. Chàng bắt đầu thắt chặt thòng lọng, âm thầm thiết lập Kỳ Môn Độn Giáp Cổ Trận bao vây ngược lại tinh thần lực và la bàn ngọc bích của Tống Thanh Vân. Chàng biết Tống Thanh Vân đã dồn toàn bộ tinh thần lực Trúc Cơ Kỳ vào la bàn ngọc bích hòng phá giải trận nhãn chính. Đây là cơ hội tốt nhất để chàng kích hoạt bẫy phản phệ của đại trận cổ đại, mượn chính linh lực của đối thủ để nổ tung thần thức của hắn.


"Tống Thanh Vân, ngươi tự tin đã tìm ra lỗ hổng của đại trận cổ đại Lâm phủ, chuẩn bị tung ra đòn phá trận quyết định vào đêm nay." Lâm Hàn Trạch thầm nghĩ, ánh mắt thâm trầm như vực sâu khóa chặt hướng di chuyển của đối thủ ngoài kia. "Nhưng ngươi hoàn toàn không biết rằng, ta đã giăng sẵn một cái bẫy lớn chờ ngươi tự chui đầu vào rọ."


Tống Thanh Vân đứng ngoài bức tường đá rêu phong, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh bắt đầu lấm tấm trên trán. Hắn cảm thấy luồng tinh thần lực của mình phóng ra như đâm vào một bãi bùn lầy hút tủy, càng dấn sâu càng khó lòng rút ra. Chiếc la bàn ngọc bích trong tay hắn run rẩy kịch liệt, hào quang xanh biếc bắt đầu chuyển sang màu xám đục.


"Không đúng... Trận pháp này làm sao lại có sức mạnh cắn nuốt lớn như vậy?" Tống Thanh Vân hoang mang thầm nghĩ, nhưng lòng kiêu hãnh của một thiên tài không cho phép hắn chùn bước. Hắn cắn chặt răng, dồn nốt 30% linh lực Trúc Cơ Kỳ còn lại vào la bàn, gầm lên một tiếng trầm đục: "Phá cho ta!"


Đúng lúc này, trong thư phòng tối tăm, Lâm Hàn Trạch khẽ mở mắt. Đôi mắt chàng lóe lên một tia sáng vàng kim lạnh lẽo của Thần thức cảm ứng siêu việt. Chàng khẽ miết ngón tay lên nan quạt ngọc trắng bị nứt, tinh thần lực bùng phát mãnh liệt.


"Nhất Niệm Thành Trận!"


Chỉ bằng một ý nghĩ, không cần một giọt linh lực nào, Lâm Hàn Trạch bẻ gãy các nút thắt trận văn của Tống Thanh Vân chỉ bằng một ý nghĩ thông qua quạt ngọc. Đại trận cổ đại Lâm phủ dưới lòng đất phòng khách chính đột ngột đảo chiều. Luồng linh khí tinh khiết khổng lồ rò rỉ từ mỏ cổ Thần Sơ dưới lòng đất sâu thẳm bị trận pháp dẫn dắt, bùng phát ngược lại theo đường truyền dẫn tinh thần lực của chiếc la bàn ngọc bích.


"Rắc! Rắc!"


Chiếc la bàn ngọc bích tầm trận trong tay Tống Thanh Vân xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt, rồi nổ tung thành trăm mảnh ngọc vụn ngay trước mắt hắn. Sức mạnh phản phệ cực hạn của đại trận cổ đại dội ngược thẳng vào thức hải của Tống Thanh Vân. Hắn thét lên một tiếng thảm thiết, đan điền chấn động dữ dội, cả người bay ngược ra sau mười thước, đập mạnh vào thân cây vân sam cổ thụ rồi ngã gục xuống đất. Hắn liên tục thổ ra những ngụm máu đen ngòm, tinh thần bị chấn động mạnh mẽ, thức hải rạn nứt như muốn nổ tung.


"Trận pháp cổ đại... Phản phệ... Ngươi... ngươi không phải là Chu Nguyên..." Tống Thanh Vân ôm đầu gào thét trong đau đớn, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi tột độ nhìn vào bức tường đá Lâm phủ đang tỏa ra luồng linh áp màu vàng kim mờ ảo tuyệt đẹp nhưng đầy sát cơ. Hắn biết mình đã hoàn toàn bại trận, đan điền và thần thức bị tổn thương nghiêm trọng, nếu không rút lui lập tức thì thọ nguyên sẽ cạn kiệt. Hắn lết thân hình đầy máu, hoảng loạn tháo chạy vào bóng đêm biên thùy, biến mất hoàn toàn.


Trong thư phòng, Lâm Hàn Trạch khẽ gục đầu xuống tay vịn xe lăn, lồng ngực chàng phập phồng dữ dội. Chàng liên tục ho khan, từng vệt máu đỏ tươi nhuộm đỏ chiếc khăn lụa trắng trên tay. Phong ấn huyết mạch trước ngực nóng ran như lửa thiêu đốt, cơ thể phế mạch bị chấn động mạnh mẽ do gánh chịu lôi kiếp phạt phản phệ trận pháp vượt cấp.


"Thiếu chủ!" A Phúc hoảng hốt lao đến đỡ lấy chàng, dâng lên một viên Huyết Đan Thanh Lọc để ổn định khí huyết.


Lâm Hàn Trạch khẽ xua tay, ánh mắt chàng không nhìn vào vệt máu trên tay, mà hướng thẳng ra ngoài cửa sổ sổ sách hướng về phía mái nhà Đông viện. Chàng biết, cuộc đấu trí trận pháp ẩn danh này tuy đã kết thúc, nhưng một rắc rối lớn hơn vừa mới bắt đầu.


Trên mái ngói rêu phong của Đông viện, Diệp Phượng Sương đang đứng sừng sững dưới trời bão cát gầm rú. Hồng hỷ phục của nàng bay phần phật trong gió, nhưng eo thon thắt đai da đen vẫn thẳng tắp như một cây thương sắt. Thanh Sương Hàn Kiếm trong tay nàng đang rung lên bần bật, kiếm khí băng sương tỏa ra lạnh lẽo bị chấn động dữ dội bởi luồng linh áp cổ đại màu vàng kim vừa bùng phát từ sâu dưới lòng đất Lâm phủ.


Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng trợn tròn, đầy vẻ bàng hoàng và nghi ngờ cực độ. Nàng là một kiếm tu thiên tài Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ, nhạy bén với năng lượng hơn ai hết. Luồng linh áp vừa rồi hoàn toàn đè bẹp la bàn ngọc bích của Tống Thanh Vân một cách dễ dàng, và nó bộc phát ngay từ trung tâm của thư phòng chính – nơi phu quân phế vật của nàng đang ngồi trên xe xe lăn.


"Không phải Chu Nguyên... Chu Nguyên không có tu vi và trí tuệ trận pháp cao thâm đến mức này." Diệp Phượng Sương lẩm bẩm, khớp ngón tay siết chặt chuôi kiếm đến mức trắng bệch. "Kẻ vừa khống chế Kỳ Môn Độn Giáp Cổ Trận đánh bại Tống Thanh Vân... chính là tên phế vật ngồi xe lăn kia?"


Sự khinh bỉ và lạnh lùng bấy lâu nay trong lòng nàng bỗng chốc sụp đổ, thay thế bằng một nỗi hoài nghi điên rồ và sự tò mò tột độ. Nàng khẽ động thân hình, lướt nhẹ từ trên mái nhà xuống sân chính như một cánh chim hồng y vô thanh vô tức.


"Cạch!"


Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy sát khí của Diệp Phượng Sương vang lên ngay trước cửa thư phòng rách nát của Lâm Hàn Trạch trong đêm muộn khuyết trăng. Thanh Sương Hàn Kiếm trên tay nàng khẽ tuốt trần một tấc, ánh sáng băng sương phản chiếu qua khe cửa gỗ hắt thẳng vào khuôn mặt điềm tĩnh của chàng phế vật ngồi xe lăn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!