Ly Gián Nội Gián, Gậy Ông Đập Lưng Ông
Bóng tối trong mật thất ngầm dưới dược đường Lâm phủ đậm đặc như mực hòa nước lạnh. Ngọn nến linh dầu đặt trên bệ đá khẽ lay lắt, tỏa ra một làn khói mỏng mang theo mùi thảo dược thanh đắng của Bách Độc Thanh Tâm Trà. Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan, đôi tay thon dài khẽ miết nhẹ lên nan của chiếc quạt xếp ngọc trắng – di vật duy nhất của người mẫu thân quá cố. Vết nứt nhỏ mờ nhạt nơi góc nan ngọc sau cuộc ngự trận từ xa cứu Lão Tống vẫn còn đó, khẽ gợn lên một luồng từ trường lạnh lẽo mỗi khi tinh thần lực của chàng dao động.
Dưới đất đá ẩm ướt, đầu bếp Lão Tống vẫn đang run rẩy quỳ sụp, khuôn mặt già nua bám đầy mồ hôi lạnh và nước mắt hối hận. Lời vạch trần của lão về Nhị trưởng lão nhánh phụ – Lâm Hoài Hải – vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo sát cơ vô hình bóp nghẹt bầu không khí.
"Thiếu chủ... Lão nô nửa lời cũng không dám dối gạt." Giọng Lão Tống khản đặc, run rẩy dập đầu. "Chính mắt lão nô nhìn thấy Lâm Hoài Hải giao bản đồ bố phòng cho sát thủ Diệp Sát. Hắn đã bán đứng toàn bộ mạng sống của hộ vệ Lâm gia để đổi lấy sự bảo hộ của Diệp gia!"
Lâm Hàn Trạch khẽ nhắm mắt, Độc Tâm Thuật âm thầm vận hành. Thần thức cảm ứng siêu việt của chàng khóa chặt lấy nhịp tim của Lão Tống. Nhịp đập dồn dập, sợ hãi nhưng vô cùng chân thật, hoàn toàn không có sự dao động của kẻ nói dối. Chàng mở mắt ra, ánh nhìn thâm trầm như vực sâu vạn trượng, không hề có lấy một tia hoảng loạn hay phẫn nộ bộc phát.
"A Phúc," Lâm Hàn Trạch chậm rãi lên tiếng, giọng nói thều thào nhưng rõ ràng từng chữ, truyền âm thẳng vào thức hải của gã gia nhân câm điếc giả vờ đứng bên cạnh. "Lâm Hoài Hải hiện tại đang ở đâu?"
A Phúc bước lên một bước, bước chân hoàn toàn vô thanh vô tức, truyền âm đáp lại: "Báo cáo Thiếu chủ, kể từ khi Vương Thống Lãnh bại lui khỏi thư phòng, Lâm Hoài Hải đã bắt đầu thu dọn đồ đạc tại tư phòng của hắn. Theo tai mắt của ta, hắn đang bí mật sao chép các tài liệu sổ sách cũ về quyền sở hữu đất đai xung quanh Mỏ Linh Thạch Thần Sơ, chuẩn bị đào tẩu sang Kiếm Trang của Diệp gia ngay trong đêm nay."
"Hắn nghĩ Diệp gia sẽ dang tay chào đón một con chó phản chủ sao?" Lâm Hàn Trạch khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lùng tột độ. Chàng khẽ gõ nhẹ quạt ngọc lên tay vịn xe lăn.
"Thiếu chủ, để lão nô dẫn thống lĩnh Mục Hồng cùng hộ vệ tàn dư đi bắt giữ tên phản bội đó ngay lập tức!" A Phúc truyền âm mật đầy phẫn nộ, tay gã đã siết chặt đoản kiếm giấu dưới lớp áo vải thô.
"Không được." Lâm Hàn Trạch khẽ giơ tay ngăn cản. "Hiện tại đang trong thời gian đại hôn. Theo Luật cấm bạo lực trong đại hôn, nếu nội bộ Lâm gia ta xảy ra xung đột bạo lực công khai, ba đại gia tộc bên ngoài – đặc biệt là Diệp Thiên Bá – sẽ lập tức lấy cớ 'trị an biên giới bị đe dọa' để danh chính ngôn thuận dẫn quân tràn vào san phẳng Lâm phủ, cướp đoạt mỏ cổ. Chúng ta tuyệt đối không thể tự tay dùng bạo lực xử lý hắn trong phủ."
Chàng khẽ xòe chiếc quạt ngọc trắng, ánh mắt nhìn vào những nét khắc chìm cổ xưa trên nan quạt, trí óc chính trị thượng thừa bắt đầu vận hành với tốc độ kinh người. Lâm Hoài Hải muốn bán đứng Lâm gia để cầu vinh với Diệp gia? Vậy thì chàng sẽ dùng chính lòng tham vô đáy và sự nghi kỵ tàn bạo của Diệp Thiên Bá để biến tên phản bội này thành vật tế thần.
"A Phúc, gọi Tử Hiên đến gặp ta. Ta có một phi vụ phản gián cần hắn thực hiện ngay lập tức."
Chỉ nửa canh giờ sau, Lâm Tử Hiên – đệ tử trẻ tuổi duy nhất còn trung thành của Lâm gia, người đang giả dạng làm hộ vệ ngoại vi của Diệp gia đóng sát vách – âm thầm lẻn vào mật thất qua đường hầm ngầm. Khuôn mặt thiếu niên vẫn còn vương nét phong sương của cuộc truy kích dã ngoại vừa qua, nhưng ánh mắt nhìn Lâm Hàn Trạch lại ngập tràn sự kính nể tuyệt đối.
"Thiếu chủ, Tử Hiên có mặt!" Thiếu niên quỳ một gối, giọng nói kiên định.
Lâm Hàn Trạch từ trong tay áo rộng lấy ra một cuộn da dê cũ kỹ sờn góc. Chàng chậm rãi trải cuộn da dê lên đùi, dùng ngòi bút lông ngỗng khảm bạc lướt đi thoăn thoắt. Chàng không dùng linh lực, nhưng thần thức siêu việt giúp chàng kiểm soát từng nét vẽ chính xác đến từng sợi tóc.
Trên cuộn da dê dần hiện ra một bản đồ di chuyển quân sự vô cùng chi tiết của kỵ sĩ đoàn thiết giáp Diệp gia tại vùng biên giới Vân Sa. Ở góc dưới cùng của bản đồ, Lâm Hàn Trạch khéo léo dùng nét bút giả mạo hoàn hảo chữ ký của Lâm Hoài Hải, kèm theo một dòng mật mã ký hiệu đặc trưng của Dạ Tộc (Hắc Ám Điện).
"Tử Hiên, nghe rõ lệnh của ta." Lâm Hàn Trạch khép cuộn da dê lại, đưa cho thiếu niên. "Đêm nay, Lâm Hoài Hải sẽ bỏ trốn qua cổng phụ phía Tây. Khi hắn đang thu dọn đồ đạc, ngươi hãy vận dụng bộ pháp ẩn nấp, lén nhét cuộn bản đồ quân sự giả lập này vào sâu trong túi trữ vật của hắn mà không để hắn hay biết. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để nha hoàn Tiểu Mai của Diệp Phượng Sương phát hiện hành tung."
Lâm Tử Hiên nhận lấy cuộn da dê, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc khi nhận ra nét chữ giả mạo tinh xảo: "Thiếu chủ... ngài muốn dùng Ly Gián Kế? Ngài muốn Diệp Thiên Bá nghĩ rằng Lâm Hoài Hải thực chất là gián điệp hai chiều do Dạ Tộc cài vào?"
"Đúng vậy." Lâm Hàn Trạch khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo. "Diệp Thiên Bá vốn thù địch Dạ Tộc cực độ từ mối thù thế hệ trước. Lão là kẻ tàn bạo, độc đoán và cực kỳ đa nghi. Lão có thể chấp nhận một kẻ phản bội từ Lâm gia đến đầu quân, nhưng lão tuyệt đối không bao giờ dung thứ cho một kẻ dám ăn cắp bí mật quân sự của Diệp gia để tuồn cho Dạ Tộc. Một khi tìm thấy bản đồ này có chữ ký của Lâm Hoài Hải, Diệp Thiên Bá sẽ tự tay xé nát hắn mà không cần chúng ta động một ngón tay."
"Lão nô đã hiểu! Tử Hiên lập tức đi ngay!" Thiếu niên khẽ cúi đầu, thân hình lướt đi nhanh chóng, biến mất vào bóng tối mật đạo.
Lâm Hàn Trạch ngả đầu vào thành xe lăn gỗ, khẽ thở dốc một tiếng. Kinh mạch phế mạch trong người chàng lại một lần nữa nóng ran như lửa thiêu. Chàng đưa tay lên ngực áo hỷ phục trắng, nơi vết máu đen tàn dư của Tuyết Lạc Vô Thanh vẫn bám chặt như một lời nhắc nhở về cái giá của sự yếu ớt thể xác. Chàng khẽ lấy ra một viên Huyết Đan Thanh Lọc nuốt xuống, cố gắng điều hòa khí huyết đang hỗn loạn.
"A Phúc," Lâm Hàn Trạch khẽ truyền âm mật. "Sau khi Tử Hiên hoàn thành việc gài bẫy, ngươi hãy lén tiết lộ hành tung đào tẩu của Lâm Hoài Hải cho nhóm hộ vệ của Diệp gia đóng sát vách Lâm phủ dưới danh nghĩa 'vô tình phát hiện kẻ trộm'. Hãy để chính thiết vệ Diệp gia bắt giữ hắn khi hắn vừa bước chân ra khỏi cổng phụ."
"Tuân lệnh Thiếu chủ!" A Phúc cúi đầu, lui vào bóng tối để thực hiện kế hoạch.
Canh ba đêm muộn. Sương mù biên thùy Vân Sa bắt đầu tràn vào Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng hoang mạc hoang vu. Gió rít qua các khe cửa, tạo ra những tiếng hú dài ghê rợn.
Tại khu vực phòng ngủ của nhánh phụ Lâm gia, Lâm Hoài Hải – lão nhân gầy gò với chòm râu dê xám – đang vội vã nhét những cuộn sổ sách cũ và khế ước đất đai của mỏ Thần Sơ vào túi trữ vật của mình. Khuôn mặt lão tràn ngập sự tham lam và đắc ý giả tạo thường ngày nay đã biến thành sự vội vã, hèn nhát.
"Hừ, Lâm Hàn Trạch... một tên phế vật ngồi xe lăn mà cũng đòi làm Thiếu chủ." Lâm Hoài Hải lẩm bẩm chửi rủa, tay chân run rẩy khóa chặt túi trữ vật. "Ngươi dám dùng trận pháp tự hủy để đe dọa mật thám hoàng gia? Ngươi nghĩ ngươi có thể giữ mạng được bao lâu? Chờ ta mang toàn bộ tài liệu đất đai mỏ cổ này dâng nộp cho Diệp gia chủ, ta sẽ được phong làm trưởng lão ngoại môn, hưởng vinh hoa phú quý, tội gì phải chôn thây cùng cái Lâm gia sa sút này!"
Lão lén lút mở hé cửa phòng, nhìn quanh hành lang u tối. Không thấy bóng người tuần tra, lão khẽ thở phào nhẹ nhõm, vận hành Trường Thanh Công cấp thấp lẻn ra ngoài hướng về phía cổng phụ phía Tây Lâm phủ.
Lâm Hoài Hải hoàn toàn không biết rằng, ngay khi lão vừa bước ra khỏi hành lang, một bóng người gầy nhỏ đã âm thầm từ trên xà nhà lướt xuống. Lâm Tử Hiên khẽ mỉm cười lạnh lùng, ngón tay thiếu niên khẽ động, cuộn da dê giả mạo đã được nhét sâu vào góc khuất nhất của túi trữ vật của Lâm Hoài Hải thông qua một đường kiếm ý mỏng manh không để lại tàn ảnh.
Lâm Hoài Hải đi phăm phăm qua những lối đi phủ đầy sương lạnh, lòng tràn ngập khát vọng vinh hoa. Khi lão vừa hé mở cánh cửa gỗ của cổng phụ phía Tây và bước một chân ra ngoài ranh giới Lâm phủ, một luồng kiếm áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ đột ngột giáng xuống từ trên không trung.
"Vút!"
Thanh thép tốt kiếm của thiết vệ Diệp gia – Diệp Thanh Phong – lạnh lùng chặn ngang cổ họng Lâm Hoài Hải, kiếm khí sắc bén làm rách một đường nhỏ trên da cổ lão, rỉ ra vệt máu tươi.
"Kẻ nào lén lút đào tẩu ban đêm?" Giọng Diệp Thanh Phong vang lên lạnh lùng giữa màn sương mù. Phía sau hắn, mười thiết vệ Diệp gia mặc giáp xám đã bao vây chặt chẽ cổng phụ.
Lâm Hoài Hải hoảng sợ tột độ, hai chân lão bủn rủn suýt quỳ sụp xuống đất. Lão vội vàng giơ hai tay lên, lắp bắp nói: "Diệp thống lĩnh! Đừng ra tay! Ta là Lâm Hoài Hải, trưởng lão Lâm gia! Ta đến đây là để đầu quân cho Diệp gia chủ! Ta mang theo tài liệu mật của mỏ cổ Thần Sơ dâng nộp cho Diệp gia chủ đây!"
Diệp Thanh Phong khẽ nhíu mày, hắn nhận ra khuôn mặt của tên nội gián nhánh phụ mà Đại trưởng lão Diệp Hoài Ưu từng mua chuộc. Hắn thu kiếm lại nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác: "Lâm Hoài Hải? Ngươi đào tẩu ban đêm mang theo tài liệu mỏ cổ? Lục soát cho ta!"
Hai thiết vệ Diệp gia lập tức lao lên, thô bạo giật lấy túi trữ vật của Lâm Hoài Hải và đổ sạch toàn bộ đồ đạc bên trong lên phiến đá phủ đầy sương lạnh.
Từng cuộn sổ sách cũ, khế ước đất đai mỏ cổ rơi ra lạch cạch. Diệp Thanh Phong nhìn thấy, trong lòng khẽ mừng thầm vì nghĩ đây là công trạng lớn. Thế nhưng, khi một thiết vệ thọc tay vào góc sâu nhất của túi trữ vật, hắn bỗng lôi ra một cuộn da dê cũ kỹ sờn góc khác.
"Thống lĩnh, có một cuộn mật thư quân sự!" Tên thiết vệ dâng cuộn da dê lên.
Diệp Thanh Phong nhướng mày, nhận lấy cuộn da dê và trải ra dưới ánh đuốc rực rỡ. Ngay khi nhìn thấy những nét vẽ chi tiết về sơ đồ di chuyển quân sự của kỵ sĩ đoàn thiết giáp Diệp gia, sắc mặt hắn lập tức biến thành xám xịt vì kinh hoàng. Ánh mắt hắn quét xuống góc dưới cùng của bản đồ, dừng lại ở chữ ký viết tay của Lâm Hoài Hải và dấu ấn ký hiệu đặc trưng của Dạ Tộc.
"Cái gì? Bản đồ di chuyển quân sự của Diệp gia ta... gửi cho Dạ Tộc?" Giọng Diệp Thanh Phong run rẩy, rồi biến thành sự phẫn nộ tột độ. Hắn trừng mắt nhìn Lâm Hoài Hải, sát khí bùng phát nghẹt thở: "Lâm Hoài Hải! Con chó phản bội này! Ngươi dám ăn cắp mật lệnh quân sự của Diệp gia ta để bán đứng cho Dạ Tộc?"
Lâm Hoài Hải bàng hoàng nhìn cuộn da dê mà lão chưa từng nhìn thấy bao giờ. Đầu óc lão trống rỗng, mặt cắt không còn một giọt máu, lão kêu gào thảm thiết: "Không! Không phải ta! Ta chưa từng nhìn thấy cuộn mật thư này bao giờ! Đây là ngậm máu phun người! Có kẻ hãm hại ta!"
"Chữ ký viết tay của chính ngươi ở đây, dấu ấn Dạ Tộc ở đây! Ngươi còn dám chối?" Diệp Thanh Phong gầm lên, hắn dùng chuôi kiếm nện mạnh vào lồng ngực Lâm Hoài Hải, khiến lão thổ huyết bay rớt ngược vào trong sân Lâm phủ. "Trói hắn lại! Áp giải về Kiếm Trang dâng lên Gia chủ xử lý!"
Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, tin tức về việc "Lâm Hoài Hải ăn cắp mật thư quân sự bán đứng cho Dạ Tộc" đã truyền đến tai gia chủ Diệp gia Diệp Thiên Bá.
Tại sảnh chính rộng lớn của Diệp Gia Kiếm Trang, không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Diệp Thiên Bá ngồi trên ngai vàng bằng đá đen, chiến bào kim loại màu đỏ sẫm tỏa ra kiếm áp Kim Đan Kỳ trung kỳ nghẹt thở. Khuôn mặt góc cạnh đầy bá khí của lão lúc này đang vặn vẹo vì phẫn nộ tột độ. Trên bàn đá bên cạnh, cuộn da dê giả mạo có chữ ký của Lâm Hoài Hải nằm chơ vơ dưới ánh lửa bập bùng.
Lâm Hoài Hải bị trói chặt bằng xích sắt, quỳ sụp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Lão khóc lóc thảm thiết, dập đầu liên tục đến mức trán rỉ máu:
"Diệp gia chủ! Xin ngài minh xét! Lão nô tuyệt đối không dám phản bội Diệp gia! Lão nô là gián điệp do Diệp gia mua chuộc, làm sao có thể liên kết với Dạ Tộc được? Cuộn mật thư đó chắc chắn là do tên phế vật Lâm Hàn Trạch gài bẫy hãm hại lão nô!"
"Câm miệng!" Diệp Thiên Bá gầm lên, tiếng gầm chứa đựng linh lực Kim Đan chấn động sảnh chính, khiến các cột đá xung quanh xuất hiện vết rạn nứt nhỏ. Lão đứng lên, thanh Bá Vương Kiếm khổng lồ đeo hông phát ra tiếng gầm rú của kiếm ý tàn bạo.
Lão bước xuống bậc thềm đá, ánh mắt sắc lạnh như kiếm phong khóa chặt Lâm Hoài Hải: "Lâm Hàn Trạch chỉ là một tên phế vật phế mạch không có tu vi, ngồi xe lăn chờ chết! Hắn làm sao có thể có được bản đồ di chuyển quân sự tuyệt mật của kỵ sĩ đoàn thiết giáp Diệp gia ta? Sơ đồ này chỉ có các trưởng lão cốt cán của Diệp gia mới biết! Chữ ký viết tay này, nét mực chu sa này, chính là của ngươi!"
Diệp Thiên Bá vốn thù ghét Dạ Tộc đến xương tủy từ cuộc thảm sát đẫm máu năm xưa tại biên giới biên thùy. Sự nghi ngờ và dã tâm tàn bạo của lão hoàn toàn bị kích hoạt. Lão cho rằng Lâm Hoài Hải thực chất là một gián điệp hai chiều do Dạ Tộc cài vào Lâm gia, giả vờ bán đứng Lâm gia cho Diệp gia để tiếp cận và ăn cắp bí mật quân sự của Diệp gia.
"Gia chủ! Thật sự không phải ta! Dạ Tộc thâm hiểm, chắc chắn chúng muốn chia rẽ chúng ta!" Lâm Hoài Hải gào thét vô vọng.
"Dù là Dạ Tộc chia rẽ, hay ngươi thực sự phản bội, Diệp gia ta tuyệt đối không bao giờ nuôi dưỡng một con chó có vết rạn nứt lòng tin!" Diệp Thiên Bá lạnh lùng vung tay ra lệnh cho thiết vệ. "Mang hắn đến trước cổng chính Lâm phủ. Bẻ gãy toàn bộ kinh mạch của hắn, thanh trừng dã man ngay tại chỗ cho toàn bộ phu dịch và trưởng lão Lâm gia nhìn thấy! Hãy để Lâm gia biết cái giá của kẻ dám đùa giỡn với Diệp gia ta!"
"Không! Diệp gia chủ! Tha mạng! Tha mạng cho ta!" Tiếng kêu gào thảm thiết của Lâm Hoài Hải vang vọng khắp Kiếm Trang nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi xích sắt kéo lê thô bạo.
Đêm khuya canh tư. Trước cổng chính Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện, ánh đuốc của hàng trăm thiết giáp quân Diệp gia chiếu sáng rực rỡ cả một góc trời biên thùy. Tiếng xích sắt va chạm xủng xoảng cùng tiếng khóc lóc thảm thiết của Lâm Hoài Hải đã đánh thức toàn bộ gia nhân và trưởng lão Lâm gia bên trong phủ.
Lâm Hoài Cốc và Lâm Hoài Sơn sợ hãi run rẩy đứng nép sau cánh cửa gỗ rạn nứt, không một ai dám ra mặt can ngăn trước uy thế ngút trời của thiết giáp quân Diệp gia bên ngoài.
"Két..."
Tiếng bánh xe gỗ vân sam lăn đều đặn trên phiến đá lạnh lẽo phá tan bầu không khí nghẹt thở. Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên xe lăn, mặc bạch y thư sinh đơn giản, tay cầm chiếc quạt xếp ngọc trắng, điềm tĩnh lăn ra sát ranh giới cổng chính phủ đệ. Ba vị phu nhân – Diệp Phượng Sương, Thẩm Dao Trúc, Dạ Tuyết Lạc – đứng ẩn hiện phía sau hành lang tối, âm thầm quan sát thế trận với những suy tính riêng.
Bên ngoài cổng chính, Lâm Hoài Hải đã bị trói chặt vào một cột gỗ lớn. Kinh mạch tứ chi của lão đã bị thiết vệ Diệp gia dùng kiếm khí bẻ gãy hoàn toàn, máu tươi nhuộm đỏ đạo bào Lâm gia cũ kỹ.
Diệp Thanh Phong đứng bên cạnh, vung thanh thép tốt kiếm rực sáng kiếm khí lạnh lẽo, nhìn thẳng vào Lâm Hàn Trạch ngồi trên xe lăn bên trong cổng phủ, lớn tiếng tuyên bố:
"Lâm gia nghe rõ! Lâm Hoài Hải phản bội minh ước, ăn cắp bí mật quân sự của Diệp gia bán đứng cho Dạ Tộc! Hôm nay, Diệp gia ta thực hiện thanh trừng môn hộ ngay tại đây để răn đe kẻ gian! Bất kỳ ai dám che chở cho Dạ Tộc hay phản bội Diệp gia, kết cục sẽ giống như thế này!"
"Phập! Phập! Phập!"
Lưỡi kiếm sắc bén của Diệp Thanh Phong lạnh lùng đâm xuyên qua đan điền và lồng ngực của Lâm Hoài Hải. Tiếng gào thét cuối cùng của tên phản bội nghẹn lại trong cổ họng, lão trợn trừng đôi mắt ngập tràn sự tiếc nuối, oán hận và bàng hoàng nhìn về phía Lâm Hàn Trạch ngồi trên xe lăn gỗ vân sam.
Lâm Hàn Trạch vẫn ngồi yên, khuôn mặt điềm tĩnh không một tia cảm xúc, ánh mắt chàng lạnh lùng nhìn thẳng vào di thể của Lâm Hoài Hải đang dần lạnh ngắt ngoài cổng phủ. Vị thúc thúc phản bội bán đứng sơ đồ phòng ngự Lâm phủ đã bị tiêu diệt hoàn toàn mà không hề vi phạm Luật cấm bạo lực trong đại hôn của Lâm gia. Kẻ thù tự tay thanh trừng nội gián của mình, dọn sạch hoàn toàn mối họa nội bộ cho chàng.
"Thiếu chủ... hắn đã chết." A Phúc đứng bên cạnh, khẽ truyền âm mật đầy thỏa mãn.
"Tốt." Lâm Hàn Trạch khẽ khép quạt ngọc lại, giọng nói khản đặc nhưng sắc lạnh. "Dọn sạch vết máu ngoài cổng. Cho gia nhân phàm nhân nghỉ ngơi. Nội bộ Lâm gia ta từ nay đã sạch bóng kẻ phản bội."
Thế nhưng, ngay khi di thể của Lâm Hoài Hải vừa được kéo đi, Diệp Thanh Phong bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào Lâm Hàn Trạch:
"Lâm thiếu chủ, đừng vội mừng sớm. Gia chủ ta biết Lâm phủ các ngươi sở hữu một hệ thống trận pháp phòng ngự cổ xưa khá kiên cố, khiến mật thám hoàng gia cũng phải dè chừng. Vì vậy, Diệp gia ta đã chính thức mời trận pháp thiên tài – Tống Thanh Vân – của quận thành lân cận đặt chân đến thị trấn Vân Sa. Đêm mai, Tống Thanh Vân sẽ mang theo la bàn ngọc bích đến để phá giải hoàn toàn đại trận Lâm phủ các ngươi! Hãy chuẩn bị dâng nộp mỏ cổ Thần Sơ đi!"
Lâm Hàn Trạch khẽ miết ngón tay lên nan quạt ngọc nứt góc. Ánh mắt chàng híp lại, nhìn về phía màn sương mù dày đặc ngoài biên giới biên thùy, nơi một áp lực mới, một thiên tài trận pháp đáng sợ chuẩn bị xuất hiện thách thức trí tuệ của chàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!