Trận Đêm Phòng Thủ Và Manh Mối Nội Gián
Ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi đao rồng vàng khổng lồ của Vương Thống Lãnh phản chiếu qua đôi mắt đen thâm trầm của Lâm Hàn Trạch. Trong thư phòng đổ nát, gió đêm biên thùy lùa qua những vết nứt trên vách gỗ, mang theo mùi tanh nồng của sương độc ma đạo chưa tan hết. Linh áp của một cường giả Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ nặng nề như núi Thái Sơn đè sụp xuống lồng ngực yếu ớt của chàng phế vật thiếu chủ, khiến cổ họng chàng nóng rát, vệt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra nơi khóe môi.
"Lâm Hàn Trạch, lòng kiên nhẫn của hoàng thất có giới hạn." Vương Thống Lãnh trầm giọng, thanh đao rồng vàng khẽ miết nhẹ lên làn da cổ mỏng manh của chàng, chỉ cần một chút linh lực Trúc Cơ bộc phát, cái đầu của chàng sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức. "Giao đầu bếp Lão Tống ra đây. Đừng để một kẻ phế mạch không có tu vi như ngươi phải chôn thây cùng một tên nô bộc hèn mọn."
Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan. Dù lưỡi đao sắc bén đang kề sát yết hầu, dù cơ thể chàng đang run rẩy nhẹ vì áp lực thể chất quá tải, nhưng thần thái của chàng vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, chàng dùng thần thức cảm ứng siêu việt quét qua toàn bộ cấu trúc linh lực của Vương Thống Lãnh. Chàng biết, mật thám hoàng gia tuy tàn nhẫn nhưng hành sự vô cùng cẩn trọng. Lão sợ chết vô ích hơn bất kỳ ai.
"Vương Thống Lãnh, ngươi nghĩ hoàng thất Đại Minh Triều có thể danh chính ngôn thuận nuốt chửng mỏ cổ Thần Sơ nếu ta chết đêm nay sao?" Lâm Hàn Trạch chậm rãi lên tiếng, giọng nói thều thào nhưng rõ ràng từng chữ.
"Hừ, một phế vật chết đi thì có gì đáng tiếc? Hoàng thất chỉ cần một cái cớ ma đạo." Vương Thống Lãnh lạnh lùng siết chặt chuôi đao.
"Vậy thì... ngươi xem đây là cái cớ gì?"
Ngay khi chữ cuối cùng vừa dứt, ngón tay thon dài của Lâm Hàn Trạch khẽ miết mạnh lên nan của chiếc quạt xếp ngọc trắng di vật mẫu thân để lại. Vết nứt nhỏ mờ nhạt nơi góc nan ngọc bỗng chớp lóe một luồng từ trường lạnh lẽo. Chàng kích hoạt Trận Pháp Che Mắt.
"Vút!"
Một làn sương mù màu xám nhạt, dày đặc đột ngột bùng phát từ gầm xe lăn gỗ vân sam, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ thư phòng. Vương Thống Lãnh biến sắc, thần thức Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ của lão lập tức bị nhiễu loạn bởi ảo ảnh sương mù. Trước mắt lão, hình ảnh Lâm Hàn Trạch ngồi trên xe lăn bỗng hóa thành hàng chục tàn ảnh mờ ảo, di chuyển chập chờn giữa không trung.
"Ảo thuật rẻ tiền! Phá cho ta!"
Vương Thống Lãnh gầm lên, thanh đao rồng vàng vung lên một vòng tròn tuyệt mỹ, đao khí màu vàng kim bùng phát chém đứt đôi ảo ảnh sương mù trước mặt. Thế nhưng, khi lưỡi đao của lão vừa chém vào khoảng không, mặt đất dưới chân lão bỗng nhiên phát ra những tiếng rạn nứt ghê rợn.
"Hưu! Hưu! Hưu!"
Từng luồng sáng trận văn màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu tươi, đột ngột trồi lên từ dưới những phiến đá lát sàn. Linh áp khổng lồ, điên cuồng tương đương với sức mạnh của một cường giả Nguyên Anh Kỳ bộc phát từ lòng đất, khiến thanh đao rồng vàng của Vương Thống Lãnh rung lên bần bật, linh quang vàng kim trên lưỡi đao lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
"Cái gì? Đây là..." Vương Thống Lãnh kinh hoàng lùi lại một bước, đôi mắt lão co rút khi nhìn thấy mặt đất dưới chân mình đang rực sáng như một lò hỏa ngục.
Lâm Hàn Trạch vẫn ngồi yên trên xe lăn gỗ vân sam, chiếc quạt xếp ngọc trắng trong tay chàng xòe rộng, chỉ thẳng xuống tâm mạch trận văn dưới đất. Sắc mặt chàng trắng bệch, lồng ngực phập phồng dữ dội do phong ấn huyết mạch bị chấn động nhẹ, nhưng ánh mắt chàng lại rực cháy một vẻ điên rồ tột độ.
"Vương Thống Lãnh, ngươi có biết dưới gầm giường thư phòng này đang giấu thứ gì không?" Lâm Hàn Trạch ho khan một tiếng, vệt máu tươi lại rỉ ra, nhưng giọng nói của chàng vẫn sắc lạnh như băng tuyết Bắc viện. "Đó là Trận Nhãn Tự Hủy Lâm Phủ. Đại trận này đã được cha ta liên kết trực tiếp với mạch linh thạch ngầm của mỏ cổ Thần Sơ dưới lòng đất. Chỉ cần nhịp tim của ta ngừng đập, hoặc ta bẻ gãy chiếc quạt ngọc này, trận pháp tự hủy 'Đồng Quy Vu Tận' sẽ lập tức kích nổ toàn bộ linh mạch ngầm."
Chàng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang biến sắc của chỉ huy mật thám hoàng gia: "Bán kính năm dặm xung quanh Lâm phủ, bao gồm cả ngươi, ta, và hàng ngàn thiết giáp quân Diệp gia ngoài kia, tất cả sẽ hóa thành tro bụi trong vòng một nhịp thở. Ngươi muốn thử xem đao pháp của ngươi nhanh hơn, hay trận pháp tự hủy của ta nhanh hơn?"
Lồng ngực Vương Thống Lãnh phập phồng dữ dội. Lão cảm nhận được luồng linh áp đỏ rực dưới chân chứa đựng một nguồn năng lượng hủy diệt thực sự, thứ có thể dễ dàng xé nát tu vi Trúc Cơ của lão thành trăm mảnh. Lão biết gã phế vật trước mặt không hề nói đùa. Sự điềm tĩnh điên rồ trong mắt Lâm Hàn Trạch chứng minh chàng sẵn sàng kéo cả thế giới này đồng quy vu tận nếu bị dồn vào tử lộ.
"Điên rồ... Ngươi là một tên điên!" Vương Thống Lãnh cắn răng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Lão chậm rãi thu hồi đao rồng vàng lớn, lùi dần ra phía cửa thư phòng rách nát. "Lâm Hàn Trạch, hoàng thất sẽ không bỏ qua chuyện này. Ngươi có thể giữ mạng đêm nay, nhưng mỏ Thần Sơ và Lâm gia sa sút của ngươi sẽ sớm bị nghiền nát."
"Ta chờ ngươi, Vương Thống Lãnh." Lâm Hàn Trạch khẽ khép quạt ngọc lại, lạnh lùng nhìn bóng dáng mật thám hoàng gia biến mất vào màn sương độc đang loãng dần ngoài sân sảnh.
Khi tiếng bước chân của Vương Thống Lãnh hoàn toàn xa dần, Lâm Hàn Trạch lập tức gục sụp xuống tay vịn xe lăn, lồng ngực co thắt dữ dội, chàng phun ra một ngụm máu đen ngòm chứa cặn độc Tuyết Lạc Vô Thanh. A Phúc từ trong bóng tối vội vàng lao ra, đỡ lấy cơ thể suy kiệt của Thiếu chủ.
"Thiếu chủ! Ngài có sao không?" A Phúc truyền âm mật vào thức hải của chàng đầy lo lắng.
"Ta... không sao." Lâm Hàn Trạch thều thào, tay khẽ xua nhẹ. "Dẫn ta vào mật thất... Lão Tống... đã tỉnh táo chưa?"
Trong mật thất ngầm u tối dưới lòng đất dược đường, đầu bếp Lão Tống đang nằm trên giường đá, sắc mặt đã khôi phục được vài phần hồng nhuận sau khi được thanh lọc độc tố đại não bằng mười hai cây kim châm bạc phong ấn. Khi nhìn thấy Lâm Hàn Trạch được A Phúc đẩy vào với hỷ phục nhuộm máu, Lão Tống hoảng hốt định ngồi dậy quỳ lạy.
"Thiếu chủ! Lão nô có tội! Lão nô đáng chết!" Lão Tống khóc nấc lên, dập đầu liên tục xuống nền đá lạnh lẽo.
"Lão Tống, đứng lên đi." Lâm Hàn Trạch khẽ đưa tay cản lại, giọng nói mệt mỏi nhưng đầy uy nghiêm. "Ta biết ngươi bị ép buộc. Bây giờ, độc tố Tuyết Lạc Vô Thanh trong thần trí ngươi đã được ta thanh lọc tạm thời. Hãy nói cho ta biết, kẻ nào trong Lâm gia đã đưa độc dược cho ngươi và chỉ dẫn sơ đồ phòng thủ Lâm phủ cho Diệp gia?"
Lão Tống run rẩy, đôi mắt già nua ngập tràn sự sợ hãi và hận thù. Lão lắp bắp nói: "Là... là Nhị trưởng lão nhánh phụ... Lâm Hoài Hải! Chính hắn đã lén lút gặp sát thủ Diệp Sát tại hậu hoa viên đêm trước đại hôn. Lão nô vô tình nhìn thấy hắn giao nộp một cuộn da dê chứa sơ đồ phòng ngự và danh sách hộ vệ của Lâm phủ. Hắn phát hiện ra lão nô, nên đã ép lão nô phải hạ độc vào rượu cưới, nếu không... hắn sẽ giết sạch gia đình lão nô ở ngoài trấn!"
"Lâm Hoài Hải..."
Lâm Hàn Trạch khẽ miết ngón tay lên nan quạt ngọc nứt góc, đôi mắt chàng híp lại, tỏa ra một tia sát khí lạnh lẽo chưa từng có. Chàng đã nghi ngờ từ lâu về việc sơ đồ phòng thủ Lâm phủ bị rò rỉ quá dễ dàng, nhưng không ngờ kẻ bán đứng gia tộc lại là vị thúc thúc nhánh phụ luôn tỏ vẻ tội nghiệp giả tạo kia.
"Thiếu chủ, để lão nô dẫn hộ vệ đi bắt giữ tên phản bội đó ngay lập tức!" A Phúc truyền âm mật đầy phẫn nộ.
"Không được." Lâm Hàn Trạch khẽ giơ tay ngăn cản, ánh mắt chàng thâm trầm suy tính. "Hiện tại đang trong thời gian đại hôn. Theo Luật cấm bạo lực trong đại hôn, nếu nội bộ Lâm gia ta xảy ra xung đột bạo lực công khai, ba đại gia tộc bên ngoài sẽ lấy cớ 'trị an biên giới' để danh chính ngôn thuận dẫn quân tràn vào san phẳng Lâm phủ. Chúng ta không thể tự tay giết hắn trong phủ."
Chàng khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lùng tột độ: "Hắn muốn bán đứng Lâm gia để cầu vinh với Diệp gia sao? Vậy thì ta sẽ dùng chính lòng tham và sự nghi kỵ của Diệp gia để mượn đao giết người, khiến hắn phải chết không có chỗ chôn thây."
Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan một tiếng, vệt máu đen tàn dư trên ngực áo hỷ phục trắng như một minh chứng cho ván bài sinh tử vừa qua. Chàng ngước mắt nhìn lên trần đá mật thất, nơi bão cát biên thùy vẫn đang gầm rú ngoài kia, chuẩn bị cho một kế hoạch phản gián tàn nhẫn nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!