Nhạc nềnRecollection

Đêm Sương Độc Và Mật Thám Hoàng Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện như một tấm vải liệm khổng lồ. Gió đêm biên thùy rít lên qua những khe đá, mang theo cái lạnh khô khốc và mùi cát bụi quen thuộc của vùng Vân Sa. Thế nhưng, trong dược đường nhỏ nhoi nằm sâu sau đại sảnh, bầu không khí lại đặc quánh một mùi hương vô cùng dị biệt. Đó không phải là mùi đất cát hoang dã, mà là một mùi tanh hôi thối rữa quyện lẫn với oán khí ma đạo buốt giá.


Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn bằng gỗ vân sam cơ quan, đôi mắt thâm trầm như đầm sâu vạn trượng khẽ nheo lại. Dưới ánh nến lay lắt sắp cạn, sắc mặt chàng trắng bệch không một giọt máu. Ngực áo hỷ phục bạch sắc vẫn còn loang lổ vệt máu đen nhạt tàn dư từ lần thổ huyết trước. Kinh mạch toàn thân chàng lúc này đau đớn như bị ngàn vạn kiến lửa cắn xé, mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác bỏng rát nơi cổ họng. Việc cưỡng ép vận hành tinh thần lực siêu việt để điều phối mười hai cây kim châm bạc thanh lọc độc tố cho Lão Tống đã đẩy cơ thể phế mạch của chàng vào trạng thái suy kiệt cực hạn.


"Thiếu chủ, sương độc bên ngoài đang dày lên." Giọng truyền âm mật của A Phúc vang lên trực tiếp trong thức hải của Lâm Hàn Trạch, mang theo sự ngưng trọng chưa từng có. "Hộ vệ phàm nhân canh cổng ngoại vi đã hoàn toàn mất đi tri giác. Trận pháp phòng ngự rạn nứt của Lâm phủ đang bị ăn mòn với tốc độ kinh người. Kẻ đến... không phải tán tu thông thường."


Lâm Hàn Trạch khẽ miết ngón tay thon dài lên nan của chiếc quạt xếp ngọc trắng di vật của mẫu thân. Vết nứt nhỏ mờ nhạt nơi góc nan ngọc khẽ gợn lên một luồng từ trường lạnh lẽo. Thông qua Thần thức cảm ứng siêu việt, chàng có thể đọc vị được động thái linh khí ngoài sân chính.


Một làn sương mù màu đen nhạt, đặc quánh oán khí đang len lỏi qua các khe cửa gỗ, bò lổm ngổm trên sàn nhà như những sinh vật sống. Đây chính là sương độc ma đạo do Hắc Sát – tên tán tu ma đạo chuyên nghiệp được hoàng thất thuê mướn – thắp lên. Loại sương độc này không chỉ ăn mòn da thịt phàm nhân, mà còn có khả năng làm đóng băng linh lực của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nếu hít phải quá nhiều.


"Lý Công Công quả nhiên không đợi được đến ngày mai." Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan một tiếng, vệt máu tươi đỏ thẫm lại rỉ ra nơi khóe môi. Chàng dùng khăn tay lau đi, ánh mắt vẫn điềm tĩnh đến điên rồ. Chàng biết, mật thám hoàng gia Vương Thống Lãnh và Hắc Sát ra tay đêm nay là để diệt khẩu Lão Tống – nhân chứng sống duy nhất biết rõ tội ác hạ độc của Đại trưởng lão Diệp Hoài Ưu. Chỉ cần Lão Tống chết, thế cân bằng ngoại giao mà chàng vừa khổ công thiết lập sẽ lập tức tan vỡ, biến Lâm phủ thành mồ chôn.


Nhưng ngay lúc sương độc đen ngòm chuẩn bị tràn vào hành lang Tây phòng, một biến động linh lực độc hệ bất ngờ bùng phát từ phía Tây viện.


"Két..."


Cửa phòng tân hôn phía Tây khẽ mở. Thẩm Dao Trúc bước ra, tà hỷ phục màu tím sẫm thêu hoa bỉ ngạn đỏ rực bay phấp phới trong gió độc. Dung mạo u tối đầy mị hoặc của nàng dưới ánh trăng khuyết hiện lên một vẻ sắc lạnh đáng sợ. Đôi mắt phượng lờ đờ thường ngày giờ đây ngập tràn sát khí. Nàng khẽ ngửi mùi sương độc trong không khí, khóe môi đỏ mọng như máu khẽ nhếch lên đầy vẻ khinh bỉ:


"Oán khí ma đạo của hoàng thất? Muốn dùng thứ độc tố rác rưởi này để làm bẩn địa bàn của ta sao?"


Thẩm Dao Trúc khẽ vỗ mạnh lên chiếc Độc Vương Đỉnh bằng đồng cổ đặt trên khay gỗ tùy thân. Linh lực độc hệ Trúc Cơ Kỳ trung kỳ bộc phát, chiếc đỉnh đồng nhỏ cỡ lòng bàn tay lập tức tỏa ra một luồng khói màu tím sẫm vô cùng nồng đậm.


"Xào xạc... xào xạc..."


Tiếng động rợn người vang lên từ các hũ gốm đen nung kín quanh Tây phòng. Hàng vạn con độc kiến phệ hồn màu đen kịt, trên lưng có sọc đỏ như lửa, từ trong hũ bò ra như thác lũ. Dưới sự điều khiển của Thẩm Dao Trúc, bầy độc kiến nhanh chóng liên kết lại với nhau, bám chặt lấy các cột gỗ và vách tường xung quanh dược đường và Tây viện, tạo thành một tấm lưới bảo vệ phòng độc vô cùng kiên cố.


Sương độc ma đạo của Hắc Sát chạm vào tấm lưới độc kiến lập tức bị tịnh hóa, phát ra những tiếng xèo xèo và mùi khét lẹt. Thẩm Dao Trúc đứng giữa màn sương tím, ánh mắt khẽ liếc về phía thư phòng của Lâm Hàn Trạch.


Nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vị phu quân phế vật này, nhưng độc tâm của nàng nói rằng, Lâm Hàn Trạch không thể chết đêm nay. Chàng phế vật này đang nắm giữ quyền sở hữu mỏ cổ Thần Sơ và đã hứa chia cho nàng ba mươi phần trăm lợi nhuận độc lập để thoát khỏi sự kìm kẹp của Thẩm gia. Đối với một độc sư bị gia tộc coi là công cụ như nàng, giá trị sống sót của Lâm Hàn Trạch lúc này lớn hơn bất kỳ thứ gì.


Cùng lúc đó, tại khu vực Bắc viện chìm trong bóng tối vĩnh cửu.


Dạ Tuyết Lạc đứng trên xà nhà cao nhất, thân hình mờ ảo gần như đồng hóa hoàn toàn với màn đêm đen tối nhờ Dạ Ảnh Độn Thuật. Nàng mặc hỷ phục đen thêu chỉ bạc, mắt xám tro lạnh lẽo vô hồn nhìn chằm chằm xuống bức tường thành phía Bắc Lâm phủ.


Dưới chân tường, hai bóng đen mặc dạ hành y của ma đạo đang âm thầm dùng móc sắt leo tường xâm nhập. Chúng di chuyển vô cùng nhanh nhẹn, tay cầm đoản đao tỏa ra oán khí đen ngòm.


Dạ Tuyết Lạc không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Nàng khẽ động thân hình, làn khói đen nhạt xung quanh lập tức biến mất.


"Vút!"


Nàng hiện thân ngay sau lưng tên sát thủ ma đạo thứ nhất khi hắn vừa đặt chân lên đỉnh tường. Bàn tay nhỏ nhắn khảm Huyền Minh Trảo sắc bén như vuốt quỷ, lặng lẽ xuyên qua cổ họng hắn từ phía sau.


"Phập!"


Tên sát thủ thậm chí không kịp phát ra một tiếng rên rỉ, đan điền bị chấn nát vỡ, cơ thể vô lực ngã xuống bên ngoài tường thành. Tên thứ hai hoảng hốt định vung đoản đao phản kích, nhưng Dạ Tuyết Lạc đã nhanh hơn một nhịp. Ám Ảnh Trảm bùng phát, một vệt sáng đen nhạt xé rách không khí, cắt đứt hoàn toàn kinh mạch cổ họng của hắn.


Dạ Tuyết Lạc nhẹ nhàng đáp xuống mái ngói, Huyền Minh Trảo vẫn rỉ ra vệt máu đen của ma đạo tu sĩ. Nàng nhìn về phía thư phòng chính của Lâm Hàn Trạch, đôi môi mỏng mím chặt.


Chàng phế vật kia đã dùng mạng sống nhận kịch độc cứu sứ giả Dạ Tộc đêm đại hôn, lại vừa mạo hiểm thần thức cứu sống Lão Tống để bảo vệ danh dự cho Dạ Tộc khỏi oan ức. Lòng kiên nghị và sự hy sinh điên rồ của chàng đã chạm đến góc lạnh lẽo nhất trong tim nàng. Nàng đã thề bảo vệ anh trong thời gian đại hôn, và nàng sẽ không để kẻ nào chạm đến một sợi tóc của chàng đêm nay.


Thế nhưng, cuộc đột nhập của mật thám hoàng gia không hề đơn giản như vậy.


"Ầm!"


Một tiếng nổ lớn chấn động vang lên từ cổng chính Lâm phủ. Cánh cửa gỗ dày nặng bị chấn nát vụn thành trăm mảnh.


Thống lĩnh hộ vệ Mục Hồng dẫn đầu vài chục hộ vệ tàn dư của Lâm gia vung thiết kiếm lao ra chặn đường. Thế nhưng, đối diện với họ là một luồng linh áp Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ vô cùng cương mãnh, lạnh lùng đè bẹp xuống.


Vương Thống Lãnh bước qua đống đổ nát của cổng chính. Lão mặc giáp sắt đen của thiết vệ hoàng gia, khuôn mặt vuông vức lạnh lùng như tượng đá, đôi mắt không một tia cảm xúc. Trên tay lão, thanh đao rồng vàng lớn đã tuốt khỏi vỏ, tỏa ra luồng linh quang màu vàng kim rực rỡ và sắc bén cực hạn.


"Kẻ phản nghịch Lâm gia, dám che giấu tàn dư ma đạo. Giết không tha!" Giọng Vương Thống Lãnh lạnh lùng vang lên như mệnh lệnh của phán quan.


Mục Hồng cắn răng vung thiết kiếm, vận hành Trường Thanh Kiếm Quyết chém thẳng vào lồng ngực đối thủ. Thế nhưng, Vương Thống Lãnh thậm chí không thèm né tránh. Lão vung đao rồng vàng chém ngang một nhát đầy cương mãnh.


"Keng!"


Thiết kiếm của Mục Hồng bị chấn gãy làm đôi. Luồng đao khí cương mãnh chém thẳng vào thiết giáp của gã, tạo ra một vết thương sâu hoắm rỉ máu trước ngực. Mục Hồng thổ huyết bay ngược ra sau, ngã gục xuống sân sảnh bên cạnh vòng bảo vệ trận pháp.


"Rút lui... vào trong..." Mục Hồng thều thào ra lệnh cho các hộ vệ cấp thấp đang bị sương độc ma đạo làm tê liệt kinh mạch quanh sân.


Vương Thống Lãnh không thèm nhìn kẻ bại trận. Lão chậm rãi bước tiến về phía hành lang dẫn vào thư phòng chính. Khi đi qua ranh giới Tây viện, bầy độc kiến phệ hồn của Thẩm Dao Trúc lập tức lao ra cắn xé giáp sắt của lão.


"Hừ, trùng tiểu xảo."


Vương Thống Lãnh cười lạnh, Thiết Vệ Thần Công bộc phát. Một luồng linh lực màu vàng kim chấn động mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể lão, chấn nát hoàn toàn bầy độc kiến xung quanh thành tro bụi. Kết giới phòng độc của Thẩm Dao Trúc bị phá vỡ dã man, khiến nàng ở trong Tây phòng bị chấn động nhẹ đan điền, khóe môi rỉ ra vệt máu đen.


Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trong thư phòng tối tăm, tay cầm quạt xếp ngọc trắng khẽ miết nhẹ. Chàng dùng Thần thức cảm ứng siêu việt cảm nhận được luồng sát khí cương mãnh của Vương Thống Lãnh đang từng bước áp sát qua cửa gỗ.


Chàng không hề hoảng loạn, cũng không ra lệnh cho Dạ Tuyết Lạc hay Thẩm Dao Trúc liều chết chặn đường. Kinh mạch chàng đang suy kiệt, nhưng bộ não chính trị thượng thừa của chàng đang vận hành với tốc độ kinh người. Chàng nhận thấy sương độc ma đạo của Hắc Sát chứa đựng từ trường oán khí rất mạnh, có thể dùng làm ngòi nổ cho trận nhãn tự hủy Lâm phủ.


"Vương Thống Lãnh là mật thám hoàng gia, hành sự chỉ vì mệnh lệnh và cực kỳ cẩn trọng. Lão sợ chết vô ích hơn bất kỳ ai." Lâm Hàn Trạch cười thầm trong lòng. Chàng khẽ đẩy bánh xe lăn gỗ vân sam cơ quan hướng thẳng ra phía cửa chính thư phòng, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chạm trán trực diện.


"Két..."


Cánh cửa gỗ thư phòng bị một luồng đao khí chém rách đôi, đổ sụp xuống đất bụi mù mịt.


Vương Thống Lãnh bước qua ngưỡng cửa đổ nát, thanh đao rồng vàng chỉ thẳng vào lồng ngực của Lâm Hàn Trạch. Linh áp Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ khổng lồ bùng phát, đè nặng lên toàn bộ thư phòng, khiến ngọn nến hỷ cuối cùng vụt tắt, chỉ còn ánh trăng khuyết hắt lên lưỡi đao rồng vàng sắc lạnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!