Trị Liệu Ký Ức Và Bóng Tối Nội Bộ
Hoàng hôn buông xuống trên bầu trời Vân Sa Trấn, nhuộm đỏ những dải cát dài khô khốc bằng một sắc màu như máu loãng. Trở về từ quảng trường trung tâm sau thắng lợi tài chính nghẹt thở trước Thẩm Hắc Sa, chiếc xe lăn bằng gỗ vân sam cơ quan của Lâm Hàn Trạch khẽ lăn bánh qua cổng sau của Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện. Tiếng xích sắt lạch cạch nhỏ nhẹ vang lên trong tĩnh lặng của màn đêm đang dần nuốt chửng vạn vật.
Lâm Hàn Trạch khẽ đưa tay lên ngực áo hỷ phục trắng, nơi vệt máu khô nhạt vẫn còn bám lại từ đêm đại hôn đầy huyết sắc. Lồng ngực chàng thắt chặt, kinh mạch cổ họng bỏng rát như có tàn lửa thiêu đốt. Chất độc Tuyết Lạc Vô Thanh tàn dư kết hợp với việc quá tải tinh thần lực khi ngự trận cứu người từ xa vạn dặm đang tàn phá cơ thể phế mạch của chàng từng khắc. Chàng khẽ ho khan một tiếng khàn đặc, nhanh chóng lấy từ trong tay áo ra một hũ sứ nhỏ chứa Bách Độc Thanh Tâm Trà, nhấp một ngụm nhỏ để trung hòa cơn bỏng rát.
"Thiếu chủ, ngài phải cẩn thận thể xác dạo này." A Phúc – gia nhân câm điếc giả vờ của Lâm phủ – khẽ đẩy xe lăn, giọng nói truyền âm mật vang lên trực tiếp trong thức hải của Lâm Hàn Trạch đầy lo lắng. "Cô cô Tú Hà đã túc trực ở dược đường suốt ba canh giờ qua. Tình trạng của Lão Tống rất không ổn ổn ổn. Tinh thần lão hoảng loạn, độc tố ma đạo Tuyết Lạc Vô Thanh tuy đã được ngắt mạch tạm thời nhưng vẫn đang ăn mòn ký ức của lão."
Lâm Hàn Trạch khẽ gật đầu, ánh mắt thâm trầm không đổi: "Dẫn ta đến đó. Lão Tống là nhân chứng sống duy nhất biết kẻ nào đã trực tiếp đưa độc dược vào nhà bếp đêm đại hôn. Chỉ cần khôi phục được ký ức của lão, ta mới có thể bẻ gãy âm mưu bôi nhọ Dạ Tộc của Đại trưởng lão Diệp Hoài Ưu, ép Diệp gia phải rút quân khỏi ranh giới Lâm phủ."
Bước vào dược đường nhỏ nhoi đang cạn kiệt tài nguyên của Lâm gia, mùi thảo dược thanh nhẹ quyện lẫn với mùi ẩm mốc của những ngăn kéo gỗ cũ kỹ ập vào khứu giác. Trên chiếc giường đá lạnh lẽo ở góc phòng, đầu bếp Lão Tống đang nằm co quắp, gương mặt mập mạp thường ngày giờ đây xám ngoét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão liên tục lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong cơn mê sảng, đôi tay run rẩy cào cấu vào không trung như đang cố chạy trốn khỏi một bóng ma vô hình.
Lâm Tú Hà – cô cô ruột của Lâm Hàn Trạch, người duy nhất trong hàng trưởng bối còn thương xót hai anh em chàng – đang đứng bên cạnh dược đỉnh đồng thau cũ kỹ. Gương mặt phụ nữ trung niên của nàng đầy vẻ mệt mỏi, đạo bào xám giản dị thấm đẫm mồ hôi. Nàng vừa vận hành luồng linh lực Luyện Khí Kỳ cửu tầng ít ỏi của mình để điều hòa dược tính trong chén thuốc, vừa thở dài:
"Hàn Trạch, độc tính trong não Lão Tống quá phức tạp. Công pháp Bách Thảo Tâm Kinh của ta quá yếu, không thể thanh lọc sâu vào thần thức của lão mà không làm vỡ đan điền của lão. Nếu cứ tiếp tục thế này, trong vòng hai canh giờ nữa, lão sẽ hoàn toàn mất trí, biến thành một phế nhân điên khờ vĩnh viễn."
"Cô cô cứ nghỉ ngơi đi, phần còn lại để con lo liệu." Lâm Hàn Trạch chậm rãi điều khiển xe lăn tiến lại gần giường đá.
Đúng lúc này, một gia nhân trẻ tuổi mặc y phục màu xám tro của Lâm gia khẽ bưng một chén thuốc bắc đen ngòm bước vào phòng. Hắn cúi đầu thật thấp, giọng nói rụt rè: "Tú Hà trưởng lão, đây là dược thang Ngưng Huyết Thảo kết hợp với linh dược điều hòa khí huyết mà Nhị trưởng lão Lâm Hoài Cốc gửi đến, nói là để giúp Lão Tống thanh lọc thần trí."
Lâm Hàn Trạch khẽ nhíu mày. Chàng lập tức vận hành Độc Tâm Thuật, tập trung thần thức định vị vào nhịp tim của tên gia nhân đang bưng thuốc.
"Thịch... Thịch... Thịch..."
Nhịp tim của tên gia nhân đập nhanh một cách điên cuồng, dồn dập như tiếng trống trận dồn dập. Biểu cảm khuôn mặt hắn tuy cố tỏ ra thật thà, nhưng khóe mắt lại khẽ liếc về phía Lâm Hàn Trạch đầy vẻ sợ hãi, ngón tay bưng khay thuốc run rẩy nhẹ.
Chàng khẽ miết ngón tay lên nan của chiếc quạt xếp ngọc trắng, thần thức cảm ứng siêu việt phóng ra ngoài, quét qua chén thuốc đen ngòm kia. Dưới nhãn quan trận pháp và cảm ứng độc tố, chàng ngửi thấy một mùi hương ngai ngái, mỏng manh vô cùng của cỏ mục nát – thứ mùi đặc trưng của độc thảo "Hủ Cốt Tán" cấp thấp dùng để phá hủy kinh mạch đại não.
"Nhị thúc Lâm Hoài Cốc quả nhiên đã sốt ruột đến mức muốn ra tay diệt khẩu ngay trong phủ." Lâm Hàn Trạch cười lạnh trong lòng. Hắn biết Lâm Hoài Cốc đã nhận tiền và Ngân phiếu Đại Minh Triều của Diệp gia để làm nội gián, nếu Lão Tống tỉnh lại vạch trần kẻ hạ độc, Lâm Hoài Cốc cũng sẽ bị kéo xuống vũng bùn phản nghịch.
Khi tên gia nhân bưng chén thuốc tiến lại gần giường đá của Lão Tống, Lâm Hàn Trạch khẽ xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng, gạt nhẹ một cái vô cùng chuẩn xác vào cạnh khay gỗ.
"Xoảng!"
Chén thuốc bắc đổ ập xuống sàn đá, khói đen bốc lên xèo xèo, ăn mòn một mảng đá nhỏ phát ra mùi hôi thối nồng nặc.
"Thiếu chủ! Ngài... ngài làm gì vậy?" Tên gia nhân hoảng sợ quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
Lâm Hàn Trạch ngồi điềm tĩnh trên xe lăn, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết khóa chặt lấy hắn: "Gia nhân Lâm phủ bưng thuốc cho trưởng bối mà nhịp tim lại đập nhanh đến mức trăm nhịp một khắc, ngón tay run rẩy, chén thuốc lại chứa mùi cỏ mục nát của Hủ Cốt Tán. Ngươi nghĩ bản Thiếu chủ phế mạch nên ngồi yên nhìn ngươi đầu độc nhân chứng sao?"
Lâm Tú Hà kinh hoàng nhìn mảng sàn đá bị ăn mòn, lập tức nhận ra độc tính: "Hủ Cốt Tán! Kẻ nào dám hạ độc ngay trong dược đường của ta?"
"A Phúc, đưa hắn ra hậu hoa viên giam giữ mật, không được để lộ bất kỳ tiếng động nào ra ngoài." Lâm Hàn Trạch ra lệnh bằng giọng điệu lạnh lùng không một tia cảm xúc. A Phúc lập tức bước lên, một tay bóp chặt cổ họng tên gia nhân câm lặng, lôi xộc hắn biến mất vào bóng tối hành lang.
"Hàn Trạch, giờ chúng ta phải làm sao? Không có thuốc điều hòa, Lão Tống sắp không chịu nổi rồi!" Lâm Tú Hà lo lắng nhìn Lão Tống đang co giật mạnh hơn trên giường đá.
"Con sẽ tự tay dùng Châm Cứu Ngắt Mạch để cứu lão." Lâm Hàn Trạch trầm giọng nói.
"Nhưng kinh mạch của con đang bị rạn nứt nghiêm trọng do kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh tàn phá! Nếu cố tình vận hành tinh thần lực ngự châm vượt cấp, phong ấn huyết mạch của con sẽ bộc phát tự hủy mất!" Lâm Tú Hà can ngăn đầy xót xa.
"Nếu Lão Tống chết, liên minh ngoại giao mà con vừa thiết lập ở quảng trường sẽ sụp đổ hoàn toàn. Lâm gia sẽ bị ba nhà xé nát ngay lập tức. Con không có đường lui." Lâm Hàn Trạch điềm tĩnh nói, bàn tay gầy gò rút từ trong hộp gỗ ra mười hai cây kim châm bạc lấp lánh linh quang nhẹ.
Chàng khẽ nhắm mắt, thần thức cảm ứng siêu việt mở rộng tối đa, khóa chặt lấy vạn huyệt đạo trên đầu của Lão Tống. Dù cơ thể phế mạch không có một chút linh lực nào, nhưng tinh thần lực siêu việt của chàng lại mạnh mẽ tương đương với tu sĩ Kim Đan Kỳ. Chàng khẽ búng ngón tay, mười hai cây kim châm bạc bay vút ra, cắm chính xác tuyệt đối vào mười hai huyệt đạo chí mạng trên đầu Lão Tống.
"U u u..."
Mười hai cây kim châm bạc phát ra ánh sáng linh lực màu xanh nhạt mờ ảo, bắt đầu ngắt mạch dòng chảy khí huyết dẫn độc tố ma đạo Tuyết Lạc Vô Thanh ngược lên não bộ của đầu bếp già. Lâm Hàn Trạch cắn chặt răng, lồng ngực chàng nóng ran như lửa đốt, vết thương lòng trước ngực phát ra những luồng nhiệt lượng hỗn loạn muốn phá vỡ phong ấn phế mạch. Chàng cố chịu đựng cơn đau đớn thể xác cực hạn, mồ hôi thấm đẫm bạch y, tập trung tinh thần lực để điều hòa dòng chảy độc tố ra ngoài qua đầu kim châm.
Đúng lúc cuộc trị liệu đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, tiếng bước chân rầm rập cùng tiếng quát tháo thô lỗ vang lên ngoài cửa dược đường:
"Lâm Hàn Trạch! Ngươi đang làm cái trò gì bên trong? Hãy lập tức mở cửa ra!"
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ dược đường bị phá tung dã man. Lâm Hoài Cốc – Nhị trưởng lão Lâm gia – dẫn đầu một toán gia nhân hung hãn vung gậy sắt xông thẳng vào phòng. Khuôn mặt râu dê của lão đầy vẻ dữ tợn, đôi mắt láo liên nhìn chằm chằm vào chiếc giường đá nơi Lão Tống đang được cắm kim châm.
"Lâm Hàn Trạch!" Lâm Hoài Cốc quát lớn, tay chỉ thẳng vào mặt nam chính: "Lão Tống đêm đại hôn đã tiếp xúc với kịch độc ma đạo cực kỳ nguy hiểm, tinh thần đã bị điên loạn ma hóa! Ta với tư cách là Nhị trưởng lão, hôm nay phải mang lão đi cách ly biệt lập ngoài trang trại hoang dã để tránh truyền nhiễm độc tố ma đạo cho toàn bộ Lâm phủ! Ngươi là một tên phế vật phế mạch, lấy tư cách gì giữ lão lại đây?"
Lâm Tú Hà giận dữ đứng chắn trước giường: "Lâm Hoài Cốc! Ngươi dám xông vào dược đường của ta cướp người sao? Lão Tống đang được Hàn Trạch trị liệu hồi phục ký ức! Ngươi muốn diệt khẩu đúng không?"
"Hồi phục ký ức? Một tên phế vật ngồi xe xe lăn thì biết cái gì về y thuật?" Lâm Hoài Cốc cười lạnh đầy khinh bỉ, vẫy tay ra hiệu cho gia nhân tiến lên: "Bắt Lão Tống đi cho ta! Kẻ nào cản đường, cứ dùng gậy sắt đánh gãy chân!"
Lực lượng gia nhân hung hãn vung gậy sắt áp sát giường đá. Lâm Tú Hà yếu ớt không thể chống đỡ trước áp lực Trúc Cơ Kỳ trung kỳ của Lâm Hoài Cốc.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Lâm Hàn Trạch vẫn ngồi điềm tĩnh trên chiếc xe lăn gỗ vân sam cơ quan, tay trái khẽ miết nhẹ lên nan của chiếc quạt xếp ngọc trắng bị nứt nhẹ ở góc. Ánh mắt chàng thâm trầm như vực sâu khóa chặt lấy nhịp tim đang đập loạn xạ đầy vẻ nhát gan nhưng tham lam của Nhị thúc.
"Nhị thúc," Lâm Hàn Trạch chậm rãi lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, mang theo một luồng uy thế thâm trầm áp bức vô hình: "Ngài nghĩ Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện này là nơi ngài có thể tự ý bạo lực hành sự sao?"
Chàng khẽ gõ nhẹ quạt ngọc lên tay vịn xe lăn gỗ.
"Vù u u..."
Ngay lập tức, mặt đất dưới chân sảnh chính dược đường phát ra những tiếng rung động trầm đục ghê rợn. Từng đường vân trận pháp cổ đạo màu vàng kim mờ ảo đột ngột phát sáng rực rỡ dưới sàn đá, tạo thành một vùng kết giới phòng ngự vô hình bao phủ toàn bộ căn phòng. Luồng linh áp khổng lồ từ lòng đất rò rỉ lên, đè nặng lên vai của Lâm Hoài Cốc và toán gia nhân, khiến chân họ khuỵu xuống, gậy sắt rơi loảng xoảng xuống đất.
Đây chính là một phần của đại trận phòng ngự 'Lâm Phủ Đồng Quy Vu Tận' đã được Lâm Hàn Trạch âm thầm vá lỗi và khống chế trận nhãn phụ thông qua quạt ngọc trắng. Linh áp khổng lồ tỏa ra oai nghiêm tương đương với cường giả Nguyên Anh Kỳ sơ cấp, đè bẹp hoàn toàn tu vi Trúc Cơ Kỳ của Lâm Hoài Cốc.
"Trận... Trận pháp phòng ngự cổ đại!" Lâm Hoài Cốc hoảng sợ tột độ, mặt cắt không còn giọt máu. Lão quỳ sụp xuống đất dưới sức nặng của linh áp, run rẩy nhìn Lâm Hàn Trạch:
"Ngươi... làm sao ngươi có thể khống chế được đại trận gia tộc đã rạn nứt từ lâu?"
Lâm Hàn Trạch ngồi trên xe lăn, từ trên cao nhìn xuống tên phản bội đầy khinh bỉ: "Nhị thúc, ta tuy là phế mạch vô tu vi, nhưng danh nghĩa Thiếu chủ Lâm gia và trận bàn khống chế này vẫn nằm trên tay ta. Nếu ngài còn dám bước tới một bước, ta không ngại kích hoạt toàn bộ trận pháp tự hủy, để cả ngài, ta và mỏ Thần Sơ cùng đồng quy vu tận ngay tại đây."
Sự điên rồ, quyết liệt trong giọng nói điềm tĩnh của Lâm Hàn Trạch khiến Lâm Hoài Cốc hoàn toàn vỡ vụn ý chí phản kháng. Lão hiểu rằng tên phế vật ngồi xe lăn này thực sự dám làm điều đó. Lão cắn răng nhục nhã, cúi đầu run rẩy:
"Ta... ta chỉ lo lắng cho an nguy gia tộc... Ngươi đã nói vậy, ta rút lui là được!"
Lâm Hàn Trạch khẽ phất quạt ngọc, luồng linh áp cổ đại thu hồi vào lòng đất. Lâm Hoài Cốc cùng toán gia nhân vội vàng bò dậy, chật vật tháo chạy khỏi dược đường trong sự nhục nhã tột độ.
Khi tiếng bước chân hỗn loạn của họ khuất hẳn, Lâm Hàn Trạch mới khẽ thả lỏng lồng ngực, một ngụm máu đen rực oán khí ma đạo thổ ra từ miệng chàng, nhuộm đỏ một góc bạch y hỷ phục. Phong ấn châm cứu bị chấn động dữ dội, đau đớn thấu xương tủy khiến chàng suýt ngã khỏi xe lăn, may nhờ Lâm Tú Hà kịp thời nâng đỡ.
"Hàn Trạch! Con có sao không?" Lâm Tú Hà khóc nghẹn ngào.
"Con... không sao." Lâm Hàn Trạch lau vệt máu khóe miệng, ánh mắt hướng về phía giường đá.
Mười hai cây kim châm bạc trên đầu Lão Tống lúc này phát ra tiếng kêu vo vo nhỏ nhẹ, hút sạch luồng độc tố đen ngòm ra ngoài. Đầu bếp già khẽ giật mình rên rỉ một tiếng lớn, đôi mắt đờ đẫn dần lấy lại tiêu cự trong sáng. Lão nhìn xung quanh, nhận ra Lâm Hàn Trạch và Lâm Tú Hà, lập tức quỳ sụp xuống giường đá khóc nức nở:
"Thiếu chủ! Cứu tôi với! Đêm đại hôn... tôi không hề biết rượu cưới có độc! Là Đại trưởng lão Diệp gia Diệp Hoài Ưu... chính tay lão đã ép tôi phải đưa bình rượu ngọc chứa chất độc Tuyết Lạc Vô Thanh vào bàn tiệc chính! Lão đe dọa giết sạch gia đình tôi nếu tôi không tuân lệnh!"
Chân tướng vụ án đầu độc đại hôn chính thức được vạch trần hoàn toàn trước Lâm Hàn Trạch.
Thế nhưng, niềm vui thắng lợi chưa kịp lan tỏa, tiếng gió rít gầm rú ngoài cấm địa bỗng vang lên dữ dội hơn. Cửa dược đường khẽ rung lên bần bật, một luồng oán khí đen ngòm từ bên ngoài rò rỉ qua khe cửa, làm héo úa những chậu thảo dược đặt quanh phòng.
A Phúc từ bóng tối vội vã hiện thân, khuôn mặt gầy gò đầy vẻ nghiêm trọng, tiếng truyền âm mật vang lên khẩn cấp trong thức hải của Lâm Hàn Trạch:
"Thiếu chủ! Biến lớn ngoài phủ! Sứ giả hoàng thất Lý Công Công đã liên lạc mật với triều đình. Mật thám hoàng gia cao cấp Vương Thống Lãnh cùng Tán tu ma đạo Hắc Sát đã dẫn đầu hàng trăm thiết vệ bóng tối bao vây chặt toàn bộ Lâm Phủ Thiếu Chủ Viện! Sương độc ma đạo đang bùng phát ăn mòn kết giới phòng ngự ngoại vi của chúng ta! Họ muốn diệt khẩu toàn bộ Lâm phủ để tiêu hủy nhân chứng Lão Tống!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!