Nhạc nềnRecollection

Lật Ngược Bàn Cờ Tài Chính Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió chiều từ hoang mạc Vân Sa thổi vào thị trấn mang theo những hạt cát vàng sắc nhọn, gõ liên hồi vào những phiến đá lát của quảng trường trung tâm. Bầu không khí tại quảng trường Vân Sa Trấn lúc này ngột ngạt đến mức tưởng chừng chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ kích nổ cả không gian.


Giữa quảng trường, hàng trăm tu sĩ và phàm nhân đứng vây kín thành một vòng tròn lớn. Ở trung tâm vòng vây, Lâm Hàn Trạch ngồi tĩnh lặng trên chiếc xe lăn bằng gỗ vân sam cơ quan. Bộ hỷ phục màu trắng thư sinh của chàng tuy đã được lau dọn sạch sẽ, nhưng nếu nhìn kỹ, trên ngực áo vẫn còn vương lại vệt máu khô nhạt màu – dấu vết của ngụm máu tinh huyết chàng đã thổ ra sau đêm động phòng nhận kịch độc Tuyết Lạc Vô Thanh cứu sứ giả Dạ Tộc. Gương mặt chàng nhợt nhạt, thỉnh thoảng khẽ ho khan vài tiếng khàn đặc, bàn tay gầy gò miết nhẹ lên nan của chiếc quạt xếp ngọc trắng bị nứt nhẹ ở góc. Thế nhưng, đôi mắt đen thâm trầm như đầm sâu vạn trượng của chàng lại không hề có lấy một tia gợn sóng.


Đứng đối diện chàng là Thẩm Hắc Sa – Trưởng lão chấp pháp của Thẩm Gia Vạn Độc Cốc. Gã vạm vỡ như một ngọn tháp đen, mặc giáp da thêu hình rết vàng đầy dữ tợn. Trên tay gã, thanh Roi sắt Hắc Sa rỉ sét dài vài trượng đang kéo lê trên mặt đất, phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Mỗi khi roi sắt khẽ chuyển động, một luồng oán khí độc màu tím sẫm lại rò rỉ ra, ăn mòn những phiến đá dưới chân thành những vệt đen kịt.


"Lâm Hàn Trạch!" Thẩm Hắc Sa cười gằn, giọng nói ồm ồm như sấm đánh bên tai: "Ba ngày hạn định đã hết! Mười vạn linh thạch hạ phẩm nợ cũ của Lâm gia các ngươi, hôm nay nếu không giao ra đủ, ta sẽ dùng thanh roi này quất nát xương tủy của toàn bộ phu dịch Lâm gia đang bị giam giữ tại mỏ cổ Thần Sơ! Sau đó, khế ước nợ này sẽ được dùng để tịch thu toàn bộ đất đai xung quanh mỏ cổ!"


Đứng bên cạnh gã, tên gian thương Lý Hữu Tài – chủ nợ lớn nhất của Lâm gia, kẻ vốn là con cờ kinh tế dưới trướng Diệp gia – lập tức bước lên, tay lay nhẹ cuộn khế ước nợ cũ khảm linh lực khống chế, hùa theo đầy đắc ý: "Thiếu chủ phế vật, đừng trách chúng ta tàn nhẫn. Giấy trắng mực đen, hôm nay nếu Lâm gia không có tiền, đất đai quanh mỏ Thần Sơ buộc phải gán nợ! Quan phủ quận thành cũng không thể can thiệp!"


Ở phía xa, trên lầu hai của quán trà đối diện quảng trường, Lý Công Công – sứ giả hoàng thất Đại Minh Triều – đang nhàn nhã nhấp một ngụm trà. Đôi mắt ti hí của gã thái giám già híp lại, chăm chú quan sát từng động thái của Lâm Hàn Trạch. Gã khẽ cười lạnh, chờ đợi khoảnh khắc Lâm gia bị xé nát để hoàng thất dễ bề ngư ông đắc lợi.


Lâm Hàn Trạch khẽ ho khan, chàng đưa chiếc quạt ngọc lên che miệng, phong thái vẫn nhàn nhã đến kỳ lạ. Chàng liếc nhìn Thẩm Hắc Sa, giọng nói chậm rãi nhưng rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường:


"Thẩm trưởng lão, mỏ cổ Thần Sơ vốn là tổ sản của Lâm gia ta. Việc ngài dẫn quân phong tỏa mỏ, tra tấn phu dịch của ta đã là vi phạm nghiêm trọng luật pháp trị an biên thùy. Hôm nay ngài lại cùng Lý chưởng quỹ đến đây ép nợ cưỡng chế, chẳng lẽ Vạn Độc Cốc không coi quy tắc của Phòng Thương Mại Vạn Bang ra gì sao?"


"Quy tắc?" Thẩm Hắc Sa cười lớn, tiếng cười đầy sự khinh bỉ: "Ở vùng biên thùy Vân Sa này, nắm đấm của ai mạnh hơn, kẻ đó chính là quy tắc! Tu vi phế mạch như ngươi thì lấy tư cách gì nói chuyện quy tắc với ta? Lý Hữu Tài, gọi quan binh đến cưỡng chế tịch thu đất đai cho ta!"


Lý Hữu Tài nghe lệnh, lập tức vẫy tay gọi một toán binh sĩ phàm nhân của thành vệ quân tiến lên. Thế nhưng, khi toán binh sĩ vừa bước ra, một giọng nói nghiêm nghị đã vang lên từ phía sau đám đông:


"Chậm đã!"


Tần Minh – Phó thống lĩnh thành vệ quân Vân Sa Trấn – mặc thiết giáp sáng loáng dẫn theo một đội tuần tra bước ra ngăn cản. Ông nhìn Thẩm Hắc Sa, trầm giọng nói: "Thẩm trưởng lão, theo luật pháp thế tục của triều đình, việc cưỡng chế tịch thu đất đai quy mô lớn phải có sắc lệnh đóng dấu của Thái thú quận thành. Hiện tại giấy tờ của các ngươi chưa đủ thủ tục hành chính, thành vệ quân chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ để các ngươi bạo lực đoạt đất."


Thẩm Hắc Sa biến sắc, gã không ngờ một phó thống lĩnh nhỏ nhoi lại dám đứng ra cản đường gã. Gã trừng mắt: "Tần Minh! Ngươi muốn đối đầu với Vạn Độc Cốc sao?"


Tần Minh khẽ biến sắc trước linh áp Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ của Thẩm Hắc Sa, nhưng ông vẫn đứng vững, tay nắm chặt chuôi đao. Đây chính là nước cờ trì hoãn mà Lâm Hàn Trạch đã sắp đặt từ trước bằng cách dùng Ngoại Giao Trì Hoãn để mua chuộc và phân tích lợi ích chính trị cho Tần Minh, giúp ông ta giữ ghế trước áp lực của các gia tộc lớn.


"Tần phó thống lĩnh nói rất đúng." Lâm Hàn Trạch mỉm cười, chàng chậm rãi xòe chiếc quạt xếp ngọc trắng ra, để lộ những đường vân ngọc thanh khiết: "Nhưng nếu nói về nợ nần... Lâm gia ta hôm nay không cần quỵt nợ. Lý chưởng quỹ, mười vạn linh thạch hạ phẩm đúng không?"


Chàng khẽ búng tay. Từ phía sau đám đông, một tiếng cười hào sảng vang lên:


"Ha ha ha! Mười vạn linh thạch hạ phẩm mà cũng khiến Trưởng lão chấp pháp của Thẩm gia phải đích thân đến đây làm trò hề sao?"


Đám đông dạt ra, Lục Vô Song – Thiếu chủ thương hội Lục gia – mặc cẩm y thêu chỉ vàng lộng lẫy, tay cầm chiếc Bát Bảo Kim Phiến bước ra đầy kiêu hãnh. Gã đi thẳng đến bên cạnh xe lăn của Lâm Hàn Trạch, ném một xấp Ngân phiếu Đại Minh Triều rực rỡ linh quang xuống trước mặt Lý Hữu Tài:


"Mười vạn linh thạch hạ phẩm nợ cũ của Lâm gia, thương hội Lục gia chúng ta đứng ra bảo chứng và thanh toán toàn bộ! Lý Hữu Tài, cầm lấy tiền rồi cút khỏi đây!"


Lý Hữu Tài run rẩy đón lấy xấp ngân phiếu, lão kiểm tra dấu niêm phong của Phòng Thương Mại Vạn Bang, sắc mặt lập tức xám xịt như tro tàn. Lão nhìn Thẩm Hắc Sa với ánh mắt cầu cứu, không ngờ Lâm gia phế vật lại có thể mượn được nguồn vốn khổng lồ từ thương hội Lục gia nhanh đến thế.


Thẩm Hắc Sa tức giận đến mức mặt đen sầm lại, gã siết chặt Roi sắt Hắc Sa, gầm lên: "Lục Vô Song! Ngươi muốn can thiệp vào chuyện của Thẩm gia ta sao? Cho dù các ngươi trả sạch nợ, mỏ Thần Sơ vẫn đang bị phong tỏa! Thẩm gia ta không rút quân, các ngươi lấy gì khai thác?"


Lâm Hàn Trạch khẽ lắc đầu, chàng dùng Ngoại giao lực lượng để bắt đầu tung ra đòn đánh chí mạng đã chuẩn bị suốt đêm qua. Chàng chậm rãi lấy ra bản báo cáo trữ lượng mỏ Thần Sơ bùng phát linh mạch hóa thần do chính giám định sư Ngô Vân Sơn ký tên và được đóng dấu đỏ rực bảo chứng của Phòng Thương Mại Vạn Bang:


"Thẩm trưởng lão, ngài phong tỏa mỏ Thần Sơ của ta là vì nghĩ nó đã cạn kiệt, muốn dùng nó làm công cụ ép giá đúng không? Nhưng thật đáng tiếc... Ngô Vân Sơn giám định sư tối qua đã hoàn thành cuộc đại giám định. Mỏ Thần Sơ của Lâm gia ta vừa bùng phát một cột sáng linh năng khổng lồ từ Hầm Mỏ Số 9, chính thức xác nhận sự tồn tại của Linh Mạch Hóa Thần Cổ Đại vô giá!"


Tin tức vừa tung ra, cả quảng trường Vân Sa Trấn lập tức bùng nổ trong những tiếng xôn xao kinh hoàng. Các tu sĩ tự do và đại diện các tông môn nhỏ trợn tròn mắt nhìn bản báo cáo phát ra linh quang rực rỡ trên tay Lâm Hàn Trạch. Linh mạch hóa thần! Đó là tài nguyên tối thượng có thể giúp tu sĩ đột phá Nguyên Anh và Hóa Thần Kỳ, thứ mà cả lục địa này thèm khát!


Thẩm Hắc Sa hoảng hốt, gã thét lớn: "Giả mạo! Đó là báo cáo giả mạo! Mỏ Thần Sơ đã cạn kiệt từ lâu!"


"Giả mạo sao?" Lục Vô Song khẽ cười lạnh, gã xòe chiếc quạt vàng, tuyên bố bằng giọng điệu lạnh lùng đầy uy thế thương nghiệp: "Phòng Thương Mại Vạn Bang đã chính thức bảo chứng cho bản báo cáo này. Để tập trung toàn bộ nguồn vốn khai thác linh mạch hóa thần mới cùng Lâm gia, thương hội Lục gia chúng ta kể từ canh giờ này sẽ dừng thu mua toàn bộ quặng thô hiện tại của Thẩm gia Vạn Độc Cốc! Đồng thời, chúng ta sẽ bán tháo toàn bộ số lượng quặng Thẩm gia đang tích trữ trong kho ra thị trường với giá rẻ mạt!"


Đòn đánh tài chính bạo liệt của Lục Vô Song lập tức tạo ra một cơn chấn động dây chuyền. Vân Sa Trấn vốn là trung tâm giao thương, nơi Lục gia độc quyền huyết mạch lưu thông. Khi tin tức Lục gia dừng mua quặng Thẩm gia và bán tháo quặng tồn kho lan ra, các thương nhân nhỏ lẻ trong quảng trường lập tức hoảng loạn.


"Trời ơi! Lục gia bán tháo quặng Thẩm gia! Quặng Thẩm gia sắp biến thành sắt vụn rồi!"


"Bán mau! Bán tháo toàn bộ quặng Thẩm gia đi!"


Chỉ trong vòng vài canh giờ ngắn ngủi, giá trị quặng thô của Thẩm gia trên thị trường biên giới rớt giá thảm hại tới tám mươi phần trăm. Huyết mạch kinh tế của Vạn Độc Cốc tại biên thùy bị bóp nghẹt hoàn toàn trong nháy mắt.


Sắc mặt Thẩm Hắc Sa từ đen chuyển sang trắng bệch. Gã run rẩy, nhận ra mình đã rơi vào một bẫy rập lạm phát tài chính giả lập vô cùng tàn nhẫn của Lâm Hàn Trạch. Nếu quặng thô bị mất giá vĩnh viễn, Vạn Độc Cốc sẽ không có kinh phí để duy trì hàng vạn độc tu và dược nô.


Đúng lúc gã đang hoảng loạn tột độ, một lá bùa truyền âm màu tím sẫm từ không trung bay vút đến, nổ tung trước mặt gã. Giọng nói lạnh lùng, nham hiểm của Cốc chủ Thẩm Vô Kỵ vang lên đầy giận dữ trong đầu gã qua mật lệnh truyền âm:


"Thẩm Hắc Sa! Ngươi làm cái trò hề gì ở quảng trường vậy? Thị trường quặng thô của ta bị sụp đổ rồi! Lục gia đang phong tỏa tài chính của chúng ta! Hãy lập tức rút quân phong tỏa khỏi mỏ Thần Sơ, bằng mọi giá phải giữ vững quan hệ hữu hảo với Lâm Hàn Trạch để giành lấy quyền khai thác linh mạch hóa thần mới! Nếu để lỡ cơ hội, ta sẽ lột da ngươi ném vào hầm cổ trùng!"


Mật lệnh khẩn cấp như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Thẩm Hắc Sa. Sự kiêu ngạo, tàn bạo của gã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là những giọt mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã nhìn chiếc xe lăn của Lâm Hàn Trạch với ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và nhục nhã.


Lâm Hàn Trạch điềm tĩnh nhìn đối thủ đang run rẩy, chàng chậm rãi lấy từ trong hỷ phục ra một cuộn giấy da dê cổ xưa – đó chính là Huyết Thệ Quyển Trục mới:


"Thẩm trưởng lão, ngài nghe rõ mật lệnh của Thẩm cốc chủ rồi chứ? Muốn cứu vãn thị trường quặng thô của Vạn Độc Cốc, muốn có phần trong linh mạch hóa thần mới... Hãy ký vào bản huyết thệ khế ước này. Rút toàn bộ quân phong tỏa khỏi mỏ Thần Sơ vĩnh viễn, ký hợp đồng mua bán tự do quặng thô với Lâm gia ta dưới sự giám sát của Phòng Thương Mại. Đổi lại, ta sẽ nhượng bộ cho Thẩm gia các ngươi mười phần trăm quyền khai thác tại khu vực Hầm Mỏ Số 9."


Mười phần trăm! Đó là một con số rẻ mạt đối với chủ sở hữu đất đai thực tế, nhưng đối với Thẩm gia lúc này, nó là cọc cứu mạng duy nhất để họ không bị sụp đổ tài chính.


Thẩm Hắc Sa cắn chặt răng đến mức bật máu, gã tiến lên một bước, quỳ một chân xuống trước chiếc xe lăn gỗ vân sam của Lâm Hàn Trạch trước sự chứng kiến của hàng vạn tu sĩ quảng trường. Gã cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tinh huyết ký tên vào Huyết Thệ Quyển Trục:


"Thẩm gia... nguyện rút quân phong tỏa! Chấp nhận điều khoản của Lâm thiếu chủ!"


Tiếng reo hò bùng phát khắp quảng trường. Lâm Hàn Trạch khẽ mỉm cười, chàng thu hồi cuộn huyết thệ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên nan quạt ngọc nứt nhẹ. Cuộc đọ sức tài chính công khai đã kết thúc với thắng lợi rực rỡ thuộc về chàng phế vật ngồi xe lăn.


Thế nhưng, khi chàng khẽ ngước mắt lên lầu hai của quán trà đối diện, nụ cười trên môi chàng khẽ khựng lại.


Lý Công Công đang đứng bên cửa sổ, đôi mắt ti hí của gã thái giám già không còn vẻ cợt nhả khinh bỉ thường ngày, mà thay vào đó là một tia sát khí lạnh lẽo âm u. Gã đã nhận ra sự điềm tĩnh điên rồ và mưu lược kinh người của Lâm Hàn Trạch không giống một phế vật thông thường. Gã khẽ vẫy tay ra hiệu cho một mật thám bóng tối đứng sau lưng, trầm giọng ra lệnh:


"Tên phế vật này... giữ lại sẽ là mối họa lớn cho triều đình. Hãy lập tức liên lạc với các sát thủ ma đạo ngoài biên giới. Ta muốn đầu của hắn phải lìa khỏi cổ ngay trong đêm nay."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!