Nhạc nềnRecollection

Hỷ Phục Hồng Y Và Kiếm Kề Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nến hỷ đỏ thẫm nhỏ lệ thành từng dòng huyết sáp, lập lòe trong không gian tĩnh mịch của Đông phòng. Gió đêm biên thùy Vân Sa thốc qua khe cửa gỗ vân sam, mang theo cái lạnh thấu xương của hoang mạc cát bụi và cả mùi rỉ sét của quặng sắt đỏ từ khoảng cách mười dặm vọng lại.


Lâm Hàn Trạch ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ vân sam cổ thụ, bạch y thư sinh đơn giản khoác ngoài hỷ phục đỏ chói trông có phần lạc lõng. Chàng lẳng lặng nhìn bóng mình phản chiếu trên chiếc gương đồng cũ kỹ. Mười chín tuổi, khuôn mặt thanh tú nhưng mang sắc thái nhợt nhạt của một kẻ mang phế mạch bẩm sinh, kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, không thể tích lũy lấy một tia linh lực vào đan điền. Trong mắt thế nhân ở Vân Sa Trấn, chàng là kẻ ăn bám vô dụng nhất, một thiếu chủ của Lâm gia đã sa sút đến tận cùng, kẻ phải dựa vào ba hôn ước chính trị với ba nữ vương của ba thế lực thù địch để kéo dài hơi tàn cho gia tộc.


Nhưng không ai biết, dưới lớp bạch y thư sinh kia, ngón tay chàng đang nhẹ nhàng miết lên những nan quạt của chiếc quạt xếp bằng ngọc trắng – di vật duy nhất của người mẫu thân thần bí để lại. Từng thớ ngọc khắc chìm những ký tự trận văn cổ đạo tinh xảo mà chỉ có thần thức cảm ứng siêu việt của chàng mới có thể đọc hiểu.


"Két..."


Tiếng cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra phá tan bầu không khí im lặng. Sát khí lạnh lẽo như sương muối lập tức tràn ngập căn phòng, khiến ngọn nến hỷ lay lắt suýt chút nữa tắt lịm.


Diệp Phượng Sương bước vào. Nàng mặc hồng y tân nương lộng lẫy, nhưng chiếc eo thon lại thắt đai da đen mạnh mẽ, mái tóc đen nhánh búi cao bằng một chiếc ngọc trâm hình kiếm sắc bén. Dung mạo nàng sắc sảo, đẹp đẽ nhưng lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh núi cao. Trên tay nàng, thanh Sương Hàn Kiếm – kiếm bảo mệnh truyền đời của Diệp gia – đang nằm trong bao, nhưng kiếm ý lạnh lẽo đã tự động rò rỉ, ngưng tụ thành những hạt sương băng mỏng manh trên mặt đất nơi nàng đi qua.


Nàng không hề đội khăn trùm đầu. Ánh mắt phượng lạnh lùng, đầy khinh bỉ quét qua chiếc xe lăn của Lâm Hàn Trạch.


"Ngươi chính là Lâm Hàn Trạch? Phế vật thiếu chủ của Lâm gia?" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng mang theo lực áp chế tinh thần của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ.


Lâm Hàn Trạch không hề né tránh ánh mắt của nàng. Chàng khẽ mỉm cười, phong thái ôn hòa nhã nhặn như một thư sinh không màng thế sự: "Lâm gia Hàn Trạch, bái kiến Đại phu nhân. Đêm tân hôn lạnh lẽo, phu nhân đi đường vất vả rồi."


"Câm miệng!"


Diệp Phượng Sương lạnh lùng quát lên. "Phu nhân? Loại phế vật như ngươi cũng xứng gọi ta hai tiếng phu nhân sao? Cuộc hôn nhân chính trị nhục nhã này là do cha ta cưỡng ép để thâu tóm mỏ cổ Thần Sơ của Lâm gia. Đối với ta, ngươi chỉ là một vết nhơ trong kiếm đạo vô tình của ta."


"Xoạt!"


Thanh Sương Hàn Kiếm ra vỏ. Một tia kiếm quang sáng tuyết xé rách màn đêm, chém đứt đôi tấm rèm hỷ đỏ thẫm treo giữa phòng. Kiếm phong mỏng như cánh ve mang theo hàn khí thấu xương lao thẳng tới, dừng lại cách cổ họng Lâm Hàn Trạch đúng một phân.


Hàn khí lập tức lan tỏa, làm ngưng tụ một lớp băng mỏng màu xanh nhạt quanh cổ chàng. Da thịt chàng vốn yếu ớt, dưới tác động của kiếm thế bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rỉ máu. Kinh mạch cổ họng bỏng rát, đau đớn như bị ngàn vạn cây kim châm cứu đâm vào.


Lâm Hàn Trạch khẽ nhíu mày. Chàng cố gắng vận dụng chiếc quạt xếp ngọc trắng trong tay, khẽ gạt nhẹ vào lưỡi kiếm hòng hóa giải kiếm thế bằng lực lượng cơ học. Nhưng phế mạch vô tu vi khiến cơ thể chàng quá yếu ớt. Một chấn động nhẹ từ kiếm khí của Diệp Phượng Sương truyền qua nan quạt đã khiến lồng ngực chàng thắt chặt, lục phủ ngũ tạng chấn động, một ngụm máu tươi dâng lên tận cổ họng. Chàng cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu nóng vào trong, sắc mặt càng thêm bệch bạc.


Sử dụng Độc Tâm Thuật, Lâm Hàn Trạch tập trung tinh thần lực tối đa để quan sát nhịp thở và vi biểu cảm trên khuôn mặt sắc sảo của Diệp Phượng Sương. Chàng nhận ra, ẩn sau vẻ kiêu ngạo tàn bạo kia là một sự run rẩy nhẹ nơi khóe mắt nàng. Nàng đang gánh chịu áp lực cực lớn từ gia chủ Diệp Thiên Bá. Nếu nàng không thể nhanh chóng khuất phục Lâm gia hoặc nếu nàng thất bại trong việc kiểm soát chàng, các đường đệ thiên tài trong Diệp gia sẵn sàng thay thế vị trí của nàng bất cứ lúc nào. Nàng dùng bạo lực để che giấu nỗi sợ hãi bị gia tộc bỏ rơi.


"Phu nhân muốn giết ta ngay đêm nay sao?" Lâm Hàn Trạch chậm rãi lên tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng vô cùng điềm tĩnh, rõ ràng.


"Giết ngươi thì có gì khó? Chỉ cần ta khẽ đưa tay, đầu ngươi sẽ lìa khỏi cổ." Diệp Phượng Sương lạnh lùng nói, kiếm phong tiến sát thêm nửa phân.


Lâm Hàn Trạch khẽ cười nhạt, tay chậm rãi đưa vào trong hỷ phục rộng lớn, rút ra ba cuộn da dê cổ xưa nhuộm màu máu khô khốc – Ba bức huyết thư hôn ước do chính cựu gia chủ Lâm gia và ba vị nhạc phụ ký kết năm xưa. Chàng mở rộng cuộn thư có ấn ký màu đỏ rực của Diệp gia trước mặt nàng.


"Giết ta rất dễ, nhưng phu nhân có từng nghĩ đến hậu quả?" Lâm Hàn Trạch chậm rãi dùng Thuật Ngự Nhân Tâm để phân tích thế cuộc. "Theo Luật cấm bạo lực trong đại hôn của giới tu tiên biên thùy, thê thiếp tuyệt đối không được phép sát hại phu quân trong vòng một trăm ngày đại hôn. Ba bức huyết thư này được Phòng Thương Mại Vạn Bang bảo chứng pháp lý tối cao. Nếu phu nhân ra tay đêm nay, Diệp gia sẽ lập tức bị khép vào tội vi phạm huyết thệ, bị toàn lục địa thảo phạt, và Thẩm gia cùng Dạ Tộc ngoài kia chỉ chờ có thế để danh chính ngôn thuận tiêu diệt Diệp gia của nàng."


Khuôn mặt Diệp Phượng Sương khẽ biến sắc. Nàng cắn chặt môi, kiếm thế có phần dao động: "Ngươi dám dùng luật lệ để đe dọa ta? Diệp gia ta sở hữu kỵ sĩ đoàn thiết giáp tinh nhuệ, sợ gì dăm ba lời đe dọa của một kẻ phế vật ngồi xe lăn?"


"Diệp gia không sợ phế vật, nhưng Diệp gia sợ mất đi quyền khai thác mỏ cổ Thần Sơ." Lâm Hàn Trạch tiến thêm một bước đàm phán lạnh lùng. "Cha nàng, Diệp Thiên Bá, coi nàng là con cờ để nuốt chửng Lâm gia. Nếu nàng giết ta, con cờ này sẽ trở thành tội nhân của gia tộc. Nàng nghĩ cha nàng sẽ bảo vệ nàng, hay sẽ lập tức phế bỏ nàng để đưa Diệp Vô Song lên thay thế?"


"Ngươi..." Sát khí trong mắt Diệp Phượng Sương bùng phát dữ dội. Nàng cảm thấy lòng tự trọng kiêu ngạo của mình bị chà đạp bởi những lời phân tích tàn nhẫn nhưng hoàn toàn chính xác của kẻ phế vật trước mặt. Kiếm khí băng sương trên Sương Hàn Kiếm đột ngột tăng vọt, lớp băng trên cổ Lâm Hàn Trạch bắt đầu ăn mòn sâu vào da thịt chàng.


Nhận thấy đối thủ đang mất kiểm soát vì ghen giận và sợ hãi, Lâm Hàn Trạch biết đã đến lúc phải tung ra quân bài tẩy tối thượng để kết thúc cuộc đối đầu sinh tử này.


Chàng khẽ di ngón tay cái, nhấn mạnh vào nút cơ quan ngầm giấu dưới tay vịn bằng gỗ vân sam của chiếc xe lăn.


"Oành..."


Một chấn động trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất Lâm phủ. Mặt đất lát đá xanh đột ngột nứt ra những khe nhỏ, tỏa ra luồng linh năng màu đỏ sẫm rực rỡ của Trận pháp tự hủy 'Đồng Quy Vu Tận'. Luồng linh áp khổng lồ rò rỉ trực tiếp từ mạch linh thạch ngầm Thần Sơ bốc lên, bao phủ toàn bộ căn phòng hỷ.


Cảm nhận được luồng sức mạnh hủy diệt có thể san phẳng toàn bộ Lâm phủ và bán kính năm dặm xung quanh trong nháy mắt, sắc mặt Diệp Phượng Sương lập tức trắng bệch. Thanh Sương Hàn Kiếm trên tay nàng bắt đầu rung lên bần bật dưới áp lực linh áp khổng lồ.


"Đây là... Trận pháp tự hủy liên kết nhịp tim?" Nàng hoảng hốt thốt lên, ánh mắt nhìn Lâm Hàn Trạch đầy vẻ kinh hoàng và điên rồ.


Lâm Hàn Trạch ngồi trên xe lăn, mái tóc đen nhạt bay múa dưới luồng gió năng lượng đỏ sẫm, nụ cười trên môi chàng càng thêm thâm trầm, lạnh lẽo: "Nhịp tim của ta đã liên kết trực tiếp với trận nhãn chính dưới lòng đất này thông qua chiếc quạt ngọc. Nếu phu nhân muốn thử xem kiếm của nàng nhanh hơn, hay trận pháp tự hủy này kích nổ nhanh hơn, ta sẵn sàng bồi nàng đồng quy vu tận đêm nay. Dù sao, một kẻ phế vật như ta đổi mạng với đệ nhất thiên tài kiếm đạo Diệp gia, xem ra ta vẫn là kẻ được lợi."


Sự điên rồ điềm tĩnh của Lâm Hàn Trạch hoàn toàn bẻ gãy ý chí chiến đấu và lòng kiêu ngạo của Diệp Phượng Sương. Nàng nhận ra kẻ phế vật ngồi xe lăn này không hề hèn nhát như lời đồn, mà là một kẻ mưu lược điên cuồng, sẵn sàng dùng chính sinh mạng mình làm con bài đánh cược tối thượng.


Nàng cắn chặt răng đến rỉ máu, tức giận hừ lạnh một tiếng rồi đột ngột thu hồi Sương Hàn Kiếm vào vỏ. Luồng kiếm khí băng sương lập tức tiêu tán, kéo theo sự dịu đi của trận pháp tự hủy đỏ sẫm dưới lòng đất.


"Được... Lâm Hàn Trạch, đêm nay ngươi thắng." Diệp Phượng Sương lạnh lùng nói, ánh mắt đầy căm hận nhìn chàng. "Ta đồng ý không giết ngươi trong phạm vi Lâm phủ trong vòng một trăm ngày đại hôn để bảo toàn khế ước. Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ, bước ra khỏi cổng phủ này, Diệp gia ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết bằng các áp lực quân sự bên ngoài biên giới. Để xem chiếc xe lăn gỗ này cứu được ngươi bao nhiêu lần!"


Nàng quay lưng bước đi, tà áo hỷ phục hồng y bay múa đầy phẫn nộ, bóng dáng lạnh lùng biến mất sau bức rèm đỏ đã bị chém gãy đôi.


Lâm Hàn Trạch ngồi lại một mình trong phòng tân hôn hoang tàn. Chàng khẽ thở hắt ra, một ngụm máu tươi không thể kìm nén được nữa trào ra khóe môi, nhuộm đỏ một mảng bạch y trước ngực. Kinh mạch cổ họng chàng bỏng rát, cơ thể phế mạch rệu rã sau khi tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực để kích hoạt trận nhãn phụ.


Chàng chậm rãi lau vết máu trên môi, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía Tây phòng của phủ thiếu chủ. Chàng biết, đêm tân hôn đầu tiên chỉ mới trôi qua một nửa. Ở khuê phòng phía Tây kia, Nhị phu nhân Thẩm Dao Trúc – đệ nhất độc sư của Thẩm gia – đã chuẩn bị sẵn một chén trà chứa kịch độc phệ hồn đang chờ đón chàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!