Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Chợ Đen Sát Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát hoang mạc Đông Lăng sau cuộc phục kích vẫn rít gào liên hồi, từng luồng gió lạnh thấu xương cuốn theo cát đá rỉ sét đập mạnh vào vách đá Hắc Phong Cốc. Tô Cảnh đứng giữa đống đổ nát của đoàn xe kéo Vương gia, bàn tay trái siết chặt tấm lệnh bài bằng ngọc phàm trần khắc chữ 'Khương Vân'. Luồng linh quang cấp cao rực rỡ trên tấm ngọc bài như một cái tát giáng thẳng vào sự yên bình giả tạo của phàm giới.


"Khương Vân... thiên kiêu Khương gia..."


Tô Cảnh lầm bầm, hàm răng siết chặt. Nhục thân hắn khẽ run rẩy dưới tác động của cơn đau xé rách từ bả vai phải bị rạn nứt xương cốt. Phía bên trái lồng ngực, hắc hắc tội ấn – Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – đang không ngừng co rút, rỉ ra từng giọt máu đen lạnh lẽo thấm đẫm lớp băng gạc đen quấn quanh người. Thọ nguyên của hắn sau khi tiêu diệt Hắc Hổ đã tạm thời tăng lên, nhưng cái giá phải trả cho việc vận hành u minh lực lượng và điều khiển Đồng Giáp Thi vẫn khiến nhục thân phế thải của hắn gánh chịu phản phệ tàn khốc. Tai phải của hắn hoàn toàn mất đi thính giác, chỉ có tai trái khẽ nghiêng về phía tiếng gió để dò xét xung quanh.


Diệp Hồng Trần vác thanh thiết kiếm gãy 'Vô Phong' trên vai, ánh mắt phức tạp nhìn Tô Cảnh: "Tô Cảnh, tấm lệnh bài này cho thấy Khương gia ở tiên thành đã bắt đầu nhúng tay sâu vào Đông Lăng. Khí tức u minh trên cây sáo xương của ngươi quá đậm, nếu cứ mang thế này lộ thiên, pháp bảo dò tìm của chấp pháp đệ tử Quy Nguyên Tông sẽ lập tức định vị được ngươi."


Tô Cảnh cúi đầu nhìn Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo đang dắt bên hông. Cây sáo xương chế từ xương sườn cổ thần vẫn rỉ ra từng sợi hắc khí âm hàn rợn người. Đúng như Diệp Hồng Trần nói, hắn cần phải che giấu khí tức của món u minh pháp bảo này.


"Ta cần Oán Hồn Sa," Tô Cảnh lạnh lùng nói, giọng khàn đặc. "Chỉ có loại cát đen chứa oán niệm sâu dưới lòng đất hoang mạc mới có khả năng ăn mòn thần thức dò tìm, ngụy trang sáo xương thành một thanh phàm thiết kiếm bình thường."


"Oán Hồn Sa chỉ có thể tìm thấy ở Chợ đen Đông Lăng," Diệp Hồng Trần nhíu mày, lau vết máu trên kiếm gãy. "Nơi đó nằm dưới sự quản lý của Đông Lăng Chợ Đen Liên Minh, quy tắc nghiêm ngặt nhưng cũng đầy rẫy tai mắt của thế gia phàm nhân. Ngươi đang bị truy nã, thâm nhập vào đó không khác gì đi vào miệng cọp."


"Ta không có lựa chọn," Tô Cảnh đáp dứt khoát. Hắn vẫy tay thu hồi Đồng Giáp Thi đang rạn nứt một góc giáp đồng vào bóng tối của hẻm đá, rồi vận hành Quỷ Ảnh Bộ biến mất vào màn sương cát đen mịt mù, hướng thẳng về phía thành trấn.


***


Chợ đen Đông Lăng nằm sâu dưới lòng đất của một khu phế tích cổ rìa Đông Lăng Trấn. Lối vào là một giếng nước cạn hoen rỉ nằm khuất sau một lò mổ gia súc bỏ hoang. Để bước qua kết giới an toàn của Đông Lăng Chợ Đen Liên Minh, Tô Cảnh phải đeo một chiếc mặt nạ quỷ bằng da thú thô ráp và nộp mười viên linh thạch hạ phẩm – những viên linh thạch cuối cùng hắn cướp được từ đoàn xe của Vương gia – cho hai gã lính canh mặc hắc y.


Không gian bên dưới chợ đen tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi ẩm mốc của đất, mùi máu của độc trùng và hương khói của các loại tà thuật tam lưu. Những sạp hàng dựng tạm bợ bằng xương thú và vải rách trải dài dọc theo các lối đi hẹp. Những tu sĩ tán tu gầy gò, mặt mày che kín, lén lút trao đổi những bình độc dược, xương khô hoặc các mảnh bí tịch rách nát.


Tô Cảnh nghiêng tai trái lắng nghe tiếng xì xào xung quanh. Nhờ tai trái nhạy bén bộc phát sau khi tu luyện Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp, hắn có thể nghe thấy những âm thanh cực nhỏ truyền qua vách đá ẩm ướt.


"Nghe nói gì chưa? Đông Lăng Trấn xảy ra đại dịch rồi..."


"Là dịch độc tố cương thi! Nguồn nước chính của thị trấn đã bị nhiễm độc đen kịt. Hàng vạn phàm nhân và tán tu nghèo khổ đang phát điên, da thịt thối rữa tự cắn xé lẫn nhau..."


"Kẻ ra tay là sát thủ độc tu Vương Độc! Hắn tuyên bố nếu 'Hắc Ám Sát Thần' không tự dâng đầu ra trước Chấp Pháp Đường trong vòng ba ngày, hắn sẽ đầu độc sạch sẽ toàn bộ phàm nhân trong trấn..."


Tô Cảnh bước chân khựng lại dưới chiếc mặt nạ quỷ. Đôi mắt hắn rực sáng ngọn lửa u lam lạnh lẽo. Vương Độc – gã sát thủ độc tu nhận tiền thưởng của Quy Nguyên Tông – lại tàn nhẫn dùng mạng sống của hàng vạn phàm nhân vô tội để ép hắn lộ diện. Hắn lập tức nghĩ đến Lâm Tuyết Nhi. Y quán nhỏ của nàng nằm ngay trung tâm Đông Lăng Trấn, phàm nhân nhiễm độc chắc chắn sẽ đổ dồn về đó. Nàng tuy am hiểu y thuật nhưng làm sao chống lại được kịch độc tà đạo của tu sĩ Luyện Khí tầng tám?


Nén cơn giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực, Tô Cảnh nhanh chóng đi đến sạp hàng đồ cổ của Liễu Như Yên – nữ tặc chợ đen có mạng lưới quan hệ phức tạp.


"Ta cần một cân Oán Hồn Sa và các loại thảo dược tịnh hóa khí gấp," Tô Cảnh đặt một túi nhỏ chứa vài viên huyết đan phế thải cướp được lên bàn gỗ.


Liễu Như Yên dưới lớp mạng che mặt mỏng màu đen khẽ nheo mắt cười, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lùng: "Khách quý, huyết đan này oán khí quá nặng, nhưng ta nể tình ngươi là khách quen. Oán Hồn Sa của ngươi đây. Còn về thảo dược tịnh hóa... ta tặng thêm cho ngươi một gốc Âm Hàn Thảo nhặt được dưới mộ cổ."


Tô Cảnh thu lấy túi cát đen tỏa ra hắc khí lạnh lẽo và bó thảo dược, không kịp nói lời thứ hai, lập tức vận hành Quỷ Ảnh Bộ lướt nhanh ra khỏi khu vực trung tâm chợ đen. Hắn tìm một góc khuất, âm thầm triệu hồi linh thể Tiểu Quỷ theo dấu mùi máu. Hắn dùng u minh pháp lực niêm phong thảo dược tịnh hóa và phế đan tịnh hóa nhặt được từ bãi rác đan các, gửi Tiểu Quỷ mang đến y quán của Lâm Tuyết Nhi trong đêm tối để giúp nàng chế tạo dược dịch tịnh hóa giải cứu phàm nhân tạm thời.


Nhưng để giải quyết triệt để đại dịch độc tố tại Đông Lăng Trấn, Vương Độc bắt buộc phải chết.


***


Tô Cảnh cố ý rò rỉ một luồng u minh chi khí âm hàn tại lối ra Chợ đen Đông Lăng, tạo thành một vệt hắc khí mỏng manh dẫn đường sâu vào một ngõ tối hẹp, cụt lối nằm ở rìa khu vực ngầm. Địa hình nơi đây chật hẹp, vách đá ẩm ướt rêu phong dựng đứng, cô lập hoàn toàn với sự náo nhiệt bên ngoài. Đây là chiến trường hoàn hảo hắn chọn để chôn cất gã sát thủ độc tu.


*Hưu! Hưu!*


Tiếng gió rít nhẹ vang lên từ phía sau. Một làn sương mù màu xanh xám bốc mùi tanh hôi nồng nặc – Hắc Sa Độc Vụ – đột ngột tràn vào ngõ tối, nhanh chóng phong tỏa hoàn toàn lối ra duy nhất.


Từ trong làn sương độc, một bóng người gù lưng, lùn tịt từ từ bước ra. Sắc mặt gã xanh mét vì ngộ độc lâu ngày, mười đầu ngón tay đen thui như móng vuốt quỷ, tay cầm một chiếc hũ chứa độc trùng 'Hắc Ngô' đang phát ra tiếng vo ve ghê rợn. Đó chính là Vương Độc.


"Ha ha ha! 'Hắc Ám Sát Thần' mà Quy Nguyên Tông treo thưởng vạn linh thạch hóa ra chỉ là một tên tạp dịch phế căn Trúc Cơ chưa thành!" Vương Độc cười khàn đặc, âm hiểm tột cùng. "Ngươi dám rò rỉ khí tức dẫn dụ ta đến đây sao? Đáng tiếc, ngõ cụt này sẽ là hố chôn xác của ngươi!"


*Phốc!*


Vương Độc vung tay, phun ra một ngụm Hắc Sa Độc Vụ cuồn cuộn lao thẳng về phía Tô Cảnh. Luồng độc vụ ăn mòn cả vách đá ẩm ướt, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


Tô Cảnh không hề hoảng loạn. Hắn muốn tốc chiến tốc thắng để tránh độc vụ lan rộng. Hắn vung tay phải, phóng ra năm cây Quỷ Châm Phong Huyệt bằng xương u minh nhắm thẳng vào các huyệt đạo lớn trên người Vương Độc hòng khóa chặt linh lực đối thủ.


Nhưng ngay khi năm cây kim châm xương vừa bay vào làn sương độc, kịch độc ăn mòn cực mạnh của Hắc Sa Độc Vụ đã gặm nhấm, làm mục nát cấu trúc xương u minh của kim châm, khiến chúng tan chảy thành bột xám trước khi chạm vào nhục thân của Vương Độc.


"Thử nghiệm thất bại," Tô Cảnh thầm nghĩ, tai trái khẽ giật. Hắn nhận ra kịch độc của đối thủ có khả năng ăn mòn vật chất tâm linh cực mạnh.


"Ngu xuẩn! Độc vụ của ta ăn mòn vạn vật, pháp bảo của ngươi làm sao kháng cự được!" Vương Độc đắc ý gầm lên, vung tay phóng ra hàng vạn con độc trùng Hắc Ngô đen kịt từ trong hũ sành bay rợp trời.


Tô Cảnh lập tức đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi. Hắn vận u minh lực lượng bùng phát từ đan điền vá víu, truyền thẳng vào các lỗ sáo rỉ máu.


*U u u...*


Tiếng sáo thê lương vang lên dồn dập. Hắc khí u lam từ sáo xương tuôn ra cuồn cuộn, ngưng tụ thành một bức tường khiên bảo vệ màu đen kịt cấu thành từ hàng trăm khuôn mặt oán linh gào thét dữ dội ngay trước mặt hắn – Vạn Quỷ Trận Khiên.


*Xèo xèo xèo!*


Hắc Sa Độc Vụ và đàn độc trùng Hắc Ngô va chạm mạnh vào bức tường khiên oán linh. Tiếng ăn mòn và tiếng gào khóc đau đớn của oán linh vang lên chói tai. Độc vụ ăn mòn rách nát từng khuôn mặt oán linh, nhưng bức tường khiên kiên cường chống đỡ, ngăn chặn hoàn toàn kịch độc tiến sát nhục thân Tô Cảnh.


Quyết không để đối thủ có cơ hội hồi khí, Vương Độc biến đổi thủ ấn, phóng ra ba cây kịch độc châm châm cứu màu xanh đen ẩn giấu sau đàn độc trùng. Ba cây châm mang theo lực xuyên phá cực mạnh, đâm xuyên qua vách khiên oán linh đang bị ăn mòn rách nát, nhắm thẳng vào cổ họng Tô Cảnh.


Tô Cảnh nghiêng tai trái định vị chính xác đường bay của ám khí. Hắn vung tay trái đỡ đòn, mượn lớp Oán Hồn Sa vừa mua quấn quanh cổ tay để gạt bay hai cây độc châm. Tuy nhiên, cây châm thứ ba sượt qua kinh mạch cánh tay trái của hắn, để lại một vết xước nhỏ rỉ máu đen.


*Tê tê...*


Một luồng kịch độc Hắc Sa lập tức xâm nhập vào kinh mạch cánh tay trái của Tô Cảnh, mang theo cái nóng rát như lửa thiêu và cảm giác tê liệt nhanh chóng lan rộng. Vị giác phàm trần của hắn đột ngột nhạt đi một phần, lưỡi tê dại không còn cảm nhận được mùi vị của không khí xung quanh. Cái giá phải trả cho việc cận chiến đối kháng độc tu vô cùng đau đớn.


Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để Tô Cảnh đưa đối thủ vào bẫy.


Khoảng cách giữa hai bên hiện tại chỉ còn chưa đầy ba trượng trong ngõ tối chật hẹp. Vương Độc đang mải mê điều khiển độc trùng, hoàn toàn để lộ thức hải không có phòng ngự thần hồn cấp cao.


"Khóc Oán Quỷ! Ra cho ta!" Tô Cảnh gầm lạnh trong thức hải.


Tiếng sáo Hoàng Tuyền đột ngột chuyển tông, phát ra một âm điệu thê lương, sắc nhọn tột cùng của khúc Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc.


Từ trong cuốn sổ khế ước rỉ máu trong thức hải của hắn, linh thể của Khóc Oán Quỷ – oán linh nữ tán tu mặc y phục trắng rách nát, tóc dài rũ rượi che kín mặt – vụt hiện ra lơ lửng giữa ngõ tối.


*Gào!!!*


Khóc Oán Quỷ há miệng, phát ra một tiếng khóc gào oán hận thê thảm, chấn động thiên địa. Sóng âm màu u lục mang theo sát khí chí hàn bùng phát cuồng bạo, quét sạch toàn bộ sương mù độc vụ xung quanh và va chạm thẳng vào thần trí của Vương Độc.


Tiếng khóc rùng rợn, oán hận thấu xương tủy ấy phá hủy hoàn toàn mọi phòng ngự tinh thần của gã sát thủ độc tu.


"Á á á!!!"


Vương Độc gầm lên một tiếng thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy đầu, tai mắt mũi miệng của gã đồng loạt rỉ máu tươi đỏ thẫm. Gã quỳ sụp xuống đất bùn ẩm ướt, thần trí bị chấn động đến mức điên loạn, ảo ảnh oán hận của những nạn nhân bị gã đầu độc hiện lên cắn xé thức hải gã.


*Hưu!*


Ngay trong khoảnh khắc Vương Độc mất đi khả năng kháng cự, từ trong bóng râm ẩm ướt của vách đá ngõ cụt, một bóng ma mờ ảo tỏa hắc khí dữ dội đột ngột lướt ra.


Đó chính là hồn nô Trần Hải. Cổ quấn xiềng xích sắt rỉ sét của Minh Khế Lục, gương mặt vặn vẹo đau đớn của gã tà tu hóa quỷ nô bùng phát sát khí lạnh lẽo. Trần Hải vung trảo quỷ Huyết Hỏa Trảo, chém ngang qua cổ họng của Vương Độc không một chút do dự.


*Phốc!*


Đầu của Vương Độc bay vút lên cao, máu đen kịt bắn tung tóe lên vách đá ẩm ướt rêu phong. Nhục thân gù lưng của gã đổ rạp xuống đất bùn sủi bọt độc dịch, chiếc hũ sành chứa độc trùng rơi xuống vỡ tan tành, đàn độc trùng mất đi người khống chế lập tức tự cắn xé lẫn nhau rồi chết rụi thành tro đen.


***


Tô Cảnh thu hồi Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo và Khóc Oán Quỷ vào thức hải. Hắn khẽ ho khan, một ngụm máu đen rỉ ra nơi khóe môi do kịch độc Hắc Sa ăn mòn kinh mạch cánh tay trái. Hắn lập tức vận hành u minh linh lực vá víu đan điền, ép độc tố tụ lại một chỗ ở ngón tay rồi nhỏ máu độc đen xuống đất.


Hắn bước đến bên thi thể không đầu của Vương Độc, lạnh lùng lục soát chiếc túi trữ vật rách nát của gã hòng tìm kiếm giải dược cho phàm nhân Đông Lăng Trấn.


Bên trong túi trữ vật, ngoài một vài bình độc dược thô ráp và hũ chứa độc trùng 'Hắc Ngô', Tô Cảnh không tìm thấy thuốc giải hoàn chỉnh, nhưng tay hắn bỗng chạm vào một vật phẩm kỳ dị nằm sâu dưới đáy túi.


Hắn rút vật đó ra.


Đó là một cuốn sổ tử nhỏ, mỏng manh nhưng vô cùng nặng nề. Bề mặt cuốn sổ thô ráp, nhăn nheo, sờ vào có cảm giác lạnh lẽo rợn người – cuốn sổ hoàn toàn được chế tác từ da người phàm trần.


Ngay khi Tô Cảnh vừa chạm tay vào, cuốn sổ tử giả tạo bỗng nhiên bộc phát huyết quang đỏ rực dữ dội, tỏa ra luồng oán khí huyết tế nồng nặc. Trên trang bìa bằng da người rách nát, những sợi chỉ máu bắt đầu tự động uốn lượn, hiện lên ba ký tự cổ tự rực sáng huyết quang kết nối trực tiếp với Quy Nguyên Tông Chấp Pháp Đường:


"Thôi Phán Quan".

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!