Phục Kích Huyết Đan
Bão cát hoang mạc Đông Lăng rít gào như vạn con ác quỷ đang gầm rú ngoài khe núi Hắc Phong Cốc. Những hạt cát đen thẫm, nặng trĩu bụi quặng linh thạch độc hại bị gió cuốn đi, đập rào rào vào vách đá hoen rỉ.
Tô Cảnh lướt đi trong màn đêm âm u, tà áo tạp dịch xám rách rưới bay phần phật. Nhục thân hắn gầy gò, từng bước chân giẫm lên cát lún đều khẽ run rẩy. Đan điền rạn nứt chằng chịt của hắn đang nhức nhối vô cùng, chỉ được vá víu tạm thời bằng những sợi xích u minh xám xịt từ Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải. Mỗi nhịp thở của hắn đều mang theo luồng tử khí chí hàn lạnh thấu xương tủy, len lỏi qua từng kinh mạch phế thải.
Hơn thế nữa, tai phải của hắn hoàn toàn mất đi thính giác tạm thời sau chuyến vượt sông Vong Xuyên ngầm đầy hiểm nghèo. Hắn chỉ có thể nghiêng tai trái nhạy bén về phía trước để lắng nghe tiếng gió rít và âm thanh hỗn loạn của sa mạc. Trên lồng ngực gầy gò, vết sẹo tội ấn luân hồi rỉ máu đỏ tươi đang co rút lại, phát ra những cơn đau nhói buốt tận tâm can như một lời cảnh báo về thọ nguyên chỉ còn lại mười năm thực tế.
"Dao Nhi..." Tô Cảnh khẽ lầm bầm, hàm răng siết chặt.
Trong tầm nhìn Nhìn Thấu Nhân Quả của hắn, sợi tơ thọ nguyên rỉ máu của muội muội Tô Dao đang rung động yếu ớt trên chín tầng mây, kết nối thẳng về hướng Ngũ Đại Tiên Thành rực rỡ linh quang. Nàng đang bị phong ấn thần hồn để làm vật chứa đoạt xá cho thiên kiêu Khương Vân. Sát ý lạnh lùng bùng cháy trong mắt Tô Cảnh, xua tan đi phần nào cái lạnh chí hàn đang ăn mòn cơ thể hắn.
Hắn khẽ búng tay. Từ trong chiếc hũ gốm cổ rỉ máu đeo bên hông, linh thể Tiểu Quỷ – đứa trẻ sơ sinh vô tội tỏa ra khói Hương Hỏa Trúc màu xám u lam – lướt ra ngoài, ngón tay nhỏ bé mờ nhạt của nó chỉ thẳng về phía hẻm núi sâu nhất của Hắc Phong Cốc. Mùi máu tươi và oán khí nồng nặc của Huyết Khí Đan rò rỉ từ xa đã bị Tiểu Quỷ định vị chính xác.
Tô Cảnh vận hành Quỷ Ảnh Bộ, thân hình nhòe đi hóa thành một làn khói đen u lam lướt nhanh qua các khe đá rỉ sét.
***
Tại một góc khuất dưới vách đá dựng đứng của thung lũng, một bóng người đang ngồi xếp bằng trên tảng đá hoen ố, tay cầm bầu rượu gốm uống ực một ngụm lớn.
Đó là Diệp Hồng Trần. Gã kiếm khách phản nghịch mặc áo vải thô đầy vết rượu, mái tóc đen bù xù xõa vai, vai đeo thanh thiết kiếm gãy 'Vô Phong' rỉ sét không bao. Đôi mắt gã tuy có vẻ lờ đờ vì men rượu, nhưng sâu trong con ngươi lại ẩn hiện những tia kiếm ý nghịch thiên sắc bén vô song.
Nghe thấy tiếng động nhẹ từ bên phải, Diệp Hồng Trần lập tức xoay người vung tay, thanh kiếm gãy khẽ ngân lên tiếng kiếm鳴 cộng hưởng lạnh lẽo. Nhưng khi nhận ra luồng tử khí quen thuộc, gã khẽ thở phào, hạ kiếm xuống.
"Ngươi đến muộn, Tô Cảnh. Ta suýt nữa đã uống cạn bầu rượu này rồi," Diệp Hồng Trần ngạo nghễ cười, đôi mắt khẽ liếc qua bả vai phải đang rỉ máu nhẹ và lồng ngực quấn băng gạc đen của Tô Cảnh. Gã cảm nhận được luồng khí lạnh chí hàn tỏa ra từ người đối phương mạnh hơn trước, nhưng gã tôn trọng tính cách sòng phẳng của Tô Cảnh nên không hề gặng hỏi.
Tô Cảnh bước đến bên cạnh gã, tai trái khẽ nghiêng về hướng hẻm núi: "Đoàn xe đến đâu rồi?"
"Tiểu tử ngươi bị điếc tai phải sao? Sao cứ phải nghiêng tai trái về phía ta?" Diệp Hồng Trần tặc lưỡi, nhưng sắc mặt nhanh chóng trở nên nghiêm túc. Gã chỉ thanh kiếm gãy xuống con đường độc đạo dưới thung lũng: "Đoàn xe bọc sắt của Vương Gia Thế Gia đã đi vào thung lũng. Có khoảng ba mươi lính canh phàm nhân tinh nhuệ và ba tên tu sĩ Luyện Khí tầng năm đi cùng. Nhưng điều phiền phức là..."
"Là con yêu thú nhị giai Hắc Hổ của Trần Hải," Tô Cảnh lạnh lùng ngắt lời.
Hắn vận Nhìn Thấu Nhân Quả, đôi mắt hiển hiện ngọn lửa u lam tĩnh lặng. Dưới đáy thung lũng bụi cát mịt mù, một đoàn xe bọc sắt nặng nề đang di chuyển chậm chạp. Đi đầu đoàn xe là một con hổ đen khổng lồ dài hai trượng, bộ lông đen bóng phát ra ánh huyết quang dữ dội, nanh vuốt nhọn hoắt dính đầy oán khí phàm nhân. Đó chính là Hắc Hổ – thú cưỡi và vũ khí bảo vệ tế đàn của tà tu Trần Hải.
"Con súc sinh đó có sức mạnh thể xác vô song, móng vuốt mang theo huyết sát kịch độc," Diệp Hồng Trần nói, tay phải siết chặt chuôi kiếm gãy. "Ta sẽ đi tiên phong trảm sát đám lính canh và dụ tên chấp sự Khương Thái nếu lão có mặt. Còn con Hắc Hổ và chuyến hàng huyết đan... giao cho ngươi."
"Được. Hành động dứt khoát, không để lại một tên sống sót," Tô Cảnh đáp, giọng nói khàn đặc không chút cảm xúc phàm nhân.
***
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng bánh xe bọc sắt nghiến lên đá sỏi vang dội khắp thung lũng Hắc Phong Cốc. Đoàn xe của Vương gia đang di chuyển trong bão cát, lính canh lăm lăm đao kiếm bảo khí, vẻ mặt vô cùng cảnh giác. Vương gia thiếu chủ nghĩ rằng việc vận chuyển huyết đan dâng hiến được tiến hành bí mật tuyệt đối trong đêm tối bão cát hoang mạc, không ai có thể phát hiện.
Nhưng ngay khi chiếc xe đi đầu tiến vào đoạn hẹp nhất của thung lũng, một đạo kiếm quang rực rỡ đột ngột xé rách màn sương cát đen.
*Hưu! Bùm!*
Diệp Hồng Trần từ trên vách đá cao trăm trượng lao xuống như một con chim ưng. Thanh kiếm gãy 'Vô Phong' vung lên, chém ra một đường kiếm khí Nghịch Trần cuồng bạo. Kiếm khí sắc bén như muốn trảm trảm cả thiên địa, nện thẳng xuống bánh xe bọc sắt của chiếc xe đi đầu, khiến nó nổ tung thành vạn mảnh vụn sắt rỉ.
"Có phục kích! Bảo vệ chuyến hàng!" Tiếng gào thét hoảng loạn của đám lính canh vang lên dồn dập.
Diệp Hồng Trần không nói một lời, thân hình lướt nhanh như gió, kiếm khí nghịch thiên vung vẩy liên tục trảm sát bốn tên lính canh vòng ngoài trong nháy mắt. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả đất cát hoang mạc.
*Gào!!!*
Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả vách đá thung lũng. Con yêu thú nhị giai Hắc Hổ phát hiện kẻ xâm nhập, đôi mắt đỏ rực bùng phát huyết quang tột cùng dữ dội. Nó bỏ mặc đoàn xe, bốn chân đạp mạnh lên đất đá, hóa thành một đạo huyết ảnh khổng lồ lao vút về phía Tô Cảnh đang đứng trên thềm đá.
Móng vuốt khổng lồ mang theo huyết quang bạo liệt xé rách không khí, bổ thẳng vào đầu Tô Cảnh với uy lực ngàn cân.
Tô Cảnh khẽ nghiêng người tránh né sang bên trái nhờ tai trái nhạy bén định vị gió đao. Hắn vung thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét cầm trên tay trái lên, vận u minh linh lực chém thẳng vào chân trước của Hắc Hổ.
*Keng! Rắc!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét chém trúng bộ lông bọc huyết quang của yêu thú nhị giai, nhưng không thể đâm xuyên qua lớp phòng ngự da thịt cứng như thép nguội của nó. Ngược lại, lực chấn động cực mạnh dội ngược lại khiến lưỡi kiếm phàm sắt xuất hiện thêm vết nứt rạn rịt rỉ máu nhức nhối, suýt nữa gãy đôi.
Hắc Hổ gầm thét, đuôi hổ dài như roi sắt quét ngang qua bả vai phải đang bị thương của Tô Cảnh. Lực đánh cuồng bạo ép Tô Cảnh phải lùi sát mép vực đá, nhục thân chịu chấn động mạnh rỉ máu nhẹ ở lồng ngực.
"Sức mạnh nhục thân của yêu thú nhị giai quả nhiên đáng sợ," Tô Cảnh thầm nghĩ, đôi mắt u lam khẽ híp lại. Hắn nhận ra không thể dùng đao kiếm phàm sắt đối đầu vật lý trực diện với con thú dữ này.
Hắn lập tức đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo rỉ máu lên môi, thổi ra một nốt nhạc sắc nhọn của Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc. Đồng thời, tay phải hắn thi triển Khống Thi Cấm Thuật.
*U m u m...*
Từ trong bóng tối của hẻm đá hoang phế, một bóng người cao lớn cứng đờ đột ngột bước ra.
Đó là Đồng Giáp Thi bảo mệnh đầu tiên của Tô Cảnh, được luyện chế từ thi thể của ác bá mỏ linh thạch Triệu Bá sau khi bị tước đoạt thọ nguyên chết già. Nhục thân của nó được ngâm tắm trong u minh tử khí sông Vong Xuyên và bọc một lớp giáp rèn từ Đồng Giáp Quặng cứng cáp vô tri vô giác.
"Đồng Giáp Phá Kích!" Tô Cảnh quát lạnh trong thức hải.
Đồng Giáp Thi bảo mệnh lao lên cực nhanh, thân hình cao lớn sạm đen che chắn ngay trước mặt Tô Cảnh. Nó vung cú đấm bọc hắc khí u lam đập mạnh vào đầu Hắc Hổ.
*Bùm!*
Móng vuốt huyết quang của Hắc Hổ nện thẳng vào lồng ngực Đồng Giáp Thi. Tiếng va chạm chói tai vang lên, lớp giáp đồng thau bốc khói u lam chịu lực chấn động cực mạnh rạn nứt một góc, nhưng Đồng Giáp Thi không hề biết đau đớn, hai tay cứng đờ như gọng kìm sắt khóa chặt lấy hai chân trước của con yêu thú nhị giai.
Hắc Hổ điên cuồng giãy giụa, nanh vuốt cắn xé bả vai Đồng Giáp Thi làm rớt ra những mảnh quặng đồng đen.
Đây là cơ hội duy nhất.
Tô Cảnh vận hành Quỷ Ảnh Bộ, thân hình hóa thành làn khói xám u lam lướt qua bóng râm khổng lồ của Hắc Hổ, xuất hiện ngay phía sau cột sống của con yêu thú nhị giai. Hắn co năm ngón tay phải lại thành móng vuốt đen kịt rỉ máu, tỏa ra luồng khí cực lạnh chí hàn – Đoạt Mệnh Trảo.
*Phốc!*
Móng vuốt u minh của Tô Cảnh đâm xuyên qua lớp huyết quang bảo hộ, cắm ngập vào cột sống của Hắc Hổ.
"U Minh Đoạt Mệnh Thuật! Thu!" Tô Cảnh gầm lên trong thức hải.
Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải rực sáng hắc quang u lam lạnh lẽo tuyệt đối áp chế quy tắc. Sợi tơ thọ nguyên màu vàng kim rực sáng của con yêu thú nhị giai bị móng vuốt Tô Cảnh điên cuồng kéo rút ra ngoài.
Hắc Hổ gầm lên những tiếng thảm thiết, cơ thể khổng lồ dài hai trượng nhanh chóng bị mất đi sinh mệnh lực lượng, da thịt săn chắc co rút lại, khô héo héo úa hóa cát bụi đen kịt rã rã ngay trước mặt Đồng Giáp Thi.
*Ầm!*
Cơ thể khổng lồ của Hắc Hổ hoàn toàn tiêu biến thành tro bụi xám tro thổi bay khắp thung lũng hoang mạc, chỉ để lại chiếc vòng cổ xích sắt huyết khế liên kết rơi rớt xuống đất cát bẩn thỉu.
Tô Cảnh thu hồi Đoạt Mệnh Trảo, thở dốc dồn dập. Lồng ngực hắn phập phồng đau đớn, vết sẹo tội ấn luân hồi rỉ máu đỏ tươi nhức nhối cực độ. Để duy trì pháp lực bộc phát cho Đồng Giáp Thi bảo mệnh cản đòn hiểm nghèo và thi triển đoạt mệnh thuật, hắn đã phải tiêu tốn trực tiếp mười năm thọ nguyên tích lũy của bản thân. Nhục thân hắn rã rời, bả vai phải rạn nứt nhẹ rỉ máu nhức nhối.
Nhưng thọ nguyên điểm trong Minh Khế Lục bỗng chốc tăng vọt thêm mười lăm năm từ sinh mệnh lực lượng của yêu thú nhị giai, tạm thời giải tỏa áp lực đếm ngược tử thần.
Phía bên kia, Diệp Hồng Trần cũng đã dọn sạch toàn bộ lính canh và ba tên tu sĩ tà đạo. Thanh kiếm gãy 'Vô Phong' dính đầy máu tươi rỉ xuống cát nóng. Gã kiếm khách bước đến bên cạnh Tô Cảnh, nhìn đống tro bụi của Hắc Hổ với vẻ mặt vô cùng chấn động kinh ngạc, nhưng gã nhanh chóng thu liễm cảm xúc, khẽ gật đầu.
"Tiểu tử ngươi quả nhiên có tà thuật đòi mạng đáng sợ. Con Hắc Hổ nhị giai này chết không còn một mảnh tàn cốt," Diệp Hồng Trần tặc lưỡi, rồi vung kiếm chém rách ổ khóa bọc sắt của chiếc xe kéo lớn nhất.
Cánh cửa gỗ bọc sắt nổ tung. Bên trong chiếc xe kéo là năm chiếc rương lớn làm bằng đồng đen niêm phong kỹ lưỡng.
Tô Cảnh bước đến lật mở nắp rương. Ánh huyết quang đỏ rực bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc và tiếng khóc oán hận thê thảm của vong linh phàm nhân.
Bên trong rương chứa hàng trăm viên Huyết Khí Đan tròn trịa màu đỏ máu, rực sáng linh quang tà đạo. Đây là mẻ huyết đan khổng lồ được Trần Hải luyện chế từ sinh mệnh lực của hàng vạn phàm nhân vô tội Đông Lăng Trấn dâng hiến tế phẩm.
"Hàng vạn sinh mạng phàm nhân... chỉ để đổi lấy vài viên linh đan rác rưởi này," Diệp Hồng Trần căm thù gầm lên, tay siết chặt chuôi kiếm gãy đến mức rỉ máu.
Tô Cảnh lạnh lùng vung tay, u minh linh lực từ Minh Khế Lục quét qua, niêm phong toàn bộ năm rương Huyết Khí Đan để chuẩn bị phân rã thành thọ nguyên điểm tinh thuần sau này.
Đột ngột, tai trái nhạy bén của hắn nghe thấy tiếng kim loại va chạm nhẹ dưới đất cát sát bánh xe kéo đổ nát.
Tô Cảnh cúi người, gạt bỏ lớp cát đen độc hại dính đầy máu tươi của một tên lính canh vừa bị Diệp Hồng Trần chém chết. Từ trong túi áo rách nát của xác chết rơi ra một vật phẩm phát sáng nhẹ.
Hắn nhặt vật phẩm lên.
Đó là một tấm lệnh bài hộ thân bằng ngọc phàm trần bảo hộ nhẹ rực sáng linh quang cấp cao. Mặt trước lệnh bài khắc họa văn kiếm khí sắc bén vô song, mặt sau khắc nổi hai ký tự cổ tự lấp lánh chỉ vàng kim nhạt:
"Khương Vân".
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!