Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Độc Bộ Đông Lăng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xám xịt cuộn trào dưới đáy Sông Vong Xuyên ngoại vi rít gào như vạn con ác quỷ đang phẫn nộ.


Tô Cảnh đứng lẫm liệt trên bệ đá cổ mộ Tiền Nhiệm Âm Sai Tàn Cốt Chi Địa. Cây Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo chế từ xương sườn của cổ thần Minh Ty đang tỏa ra ánh u lam chí tôn lạnh lẽo trên tay trái hắn. Lồng ngực hắn gầy gò phập phồng, vết sẹo tội ấn luân hồi rỉ máu đỏ tươi nhức nhối vô cùng. Cái giá phải trả để kích hoạt bảo vật cõi âm này là mười năm thọ nguyên thực tế bị tước đoạt trong nháy mắt, khiến đan điền phế thải vốn chỉ được vá víu tạm thời bằng u minh xích sắt của hắn khẽ run rẩy, từng luồng tử khí cực hàn tràn ra ăn mòn xương cốt.


Hắn bị mất thính giác tai phải tạm thời, nhưng tai trái nhạy bén bỗng giật mạnh. Từ sâu trong đường hầm đá tối tăm dẫn vào mật điện, một tiếng cười quái dị, âm hiểm vang lên, mang theo luồng tà khí cuồng bạo của tu sĩ Luyện Khí tầng chín.


"Ha ha ha! Tàn cốt của âm sai chấp pháp cõi âm! Lại còn có cả sáo xương bảo vật! Trời giúp Quỷ Thủ Lão Ma ta rồi!"


Một lão già gầy trơ xương như bộ hài cốt di động, mặc trường bào đen rách rưới bốc mùi tử thi nồng nặc lao vút vào mật điện. Đôi mắt lão đỏ rực đầy tham lam, móng vuốt đen thui nhọn hoắt chụp thẳng về phía cây sáo xương trên tay Tô Cảnh.


Tô Cảnh lạnh lùng nhìn đối thủ. Tu vi của hắn hiện tại chỉ là Luyện Khí tầng ba cực hạn, đối đầu trực diện với một tà tu Luyện Khí tầng chín si mê xương cốt như Quỷ Thủ Lão Ma là tự sát. Hắn không hề hoảng loạn, lập tức đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi, vận u minh linh lực thổi ra một nốt nhạc sắc nhọn của Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc.


*U u u...*


Tiếng sáo thê lương vang dội. Hàng vạn oán linh vừa bị khuất phục trong mật điện lập tức gầm rú, hóa thành một bức tường sương mù màu đen kịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Quỷ Thủ Lão Ma.


"Hoàng Tam! Chạy!" Tô Cảnh quát lạnh.


Hắn vận hành Quỷ Ảnh Bộ, thân hình nhòe đi hóa thành làn khói đen u lam lướt nhanh ra phía thềm đá sông ngầm, tay phải xách cổ gã trộm mộ Hoàng Tam đang mềm nhũn vì sợ hãi.


*Bịch!*


Tô Cảnh tiếp đất chuẩn xác lên con thuyền gỗ đen của Ngô lão đầu. Ngô lão đầu không nói một lời, vung mái chèo thi triển Vong Xuyên Chèo Thuyền Thuật, con thuyền lướt nhanh như bay trên dòng nước độc xám xịt. Tô Cảnh nhanh tay nhỏ một giọt máu huyết mạch lên tấm Thủy Ngự Phù cổ, tạo ra màng bọc bảo vệ màu lam nhạt ngăn chặn nước độc sông ngầm ăn mòn nhục thân.


Phía sau, Quỷ Thủ Lão Ma lao ra khỏi sương mù đen, đứng trên thềm đá gầm thét điên cuồng khi thấy con thuyền đã trôi xa. Lão không có bảo pháp tránh nước độc Vong Xuyên, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Cảnh trốn thoát vào màn sương mù ngầm.


***


Sau khi vượt qua những khúc sông ngầm ngoằn ngoèo hiểm trở dưới sự dẫn đường của Ngô lão đầu, Tô Cảnh và Hoàng Tam men theo lối mật đạo cổ mộ tổ tiên Tô Trường Thanh thoát lên mặt đất phàm trần.


Đông Lăng Trấn phàm giới hiện ra dưới bầu trời đêm hoang mạc âm u, gió cát rít gào thổi qua những mái nhà đất xám xịt. Không khí nơi đây khô khốc, ngột ngạt và nồng nặc mùi bụi quặng linh thạch độc hại.


Tô Cảnh đi dọc theo con hẻm tối tăm hoang vắng của thành trấn. Nhục thân hắn rã rời, bả vai phải bị nứt xương rỉ máu nhức nhối cực độ sau chuyến thâm nhập lòng đất. Đan điền rạn nứt của hắn như một khối băng nứt nẻ, chỉ có thể thoi thóp duy trì linh lực nhờ tử khí nghĩa trang hoang phế tích tụ bấy lâu. Thọ nguyên của hắn lúc này chỉ còn vỏn vẹn mười năm thực tế, từng giây trôi qua đều là cuộc đua với tử thần.


Hắn khẽ nghiêng tai trái nghe ngóng biến động xung quanh. Đột ngột, tiếng bước chân lén lút và tiếng khóc nghẹn ngào từ một con hẻm cụt phía trước lọt vào tai hắn.


Tô Cảnh nín thở, nép mình vào bóng tối của bức tường đất hoen ố. Hắn vận u minh khí lên đôi mắt, kích hoạt Nhìn Thấu Nhân Quả.


Trong tầm nhìn u lam lạnh lẽo của hắn, cảnh vật xung quanh biến thành hai màu đen trắng. Ở cuối hẻm cụt, một thanh niên mặc đạo bào Quy Nguyên Tông đệ tử ký danh bẩn thỉu đang kéo lê một chiếc bao tải lớn bằng vải gai.


Đó là Chu Đồng – kẻ từng ỷ thế đệ tử ký danh để bắt nạt, cắt xén khẩu phần ăn của Tô Cảnh khi hắn còn làm phu quét rác câm điếc giả vờ tại nghĩa trang hoang phế.


Nhưng điều khiến đôi mắt Tô Cảnh ngưng tụ sát ý là sợi tơ nhân quả phát sáng màu vàng kim nhạt bên trong chiếc bao tải. Đó là thọ nguyên của một thiếu nữ phàm nhân nghèo khổ đang bị giam cầm, hơi thở yếu ớt vô cùng. Bao quanh nhục thân Chu Đồng là một luồng tội nghiệp đen kịt, hôi thối như dầu hoả hoại tử. Sợi tơ tội nghiệt ấy kéo dài từ cơ thể gã, kết nối trực tiếp với hướng dinh thự lộng lẫy của Vương Gia Thế Gia – gia tộc phàm nhân lớn nhất Đông Lăng Trấn.


"Vương Gia Thế Gia... Chu Đồng..." Tô Cảnh thầm nghĩ, hàm răng siết chặt.


Hắn đã hiểu ra mọi chuyện. Vương Gia Thế Gia cậy thế lực giàu có, làm tay sai ngầm thu gom phàm nhân nghèo khổ cho tà tu Trần Hải luyện chế Huyết Khí Đan. Chu Đồng vì muốn đổi lấy linh đan thăng cấp đã không ngần ngại bán đứng đồng môn và bắt cóc phàm nhân vô tội dâng hiến cho ác quỷ.


Sát ý lạnh lùng dâng lên trong lòng Tô Cảnh. Hắn phải bắt sống Chu Đồng để tra hỏi thông tin mật về muội muội Tô Dao và mạng lưới tà đạo này.


Tô Cảnh vận hành Quỷ Ảnh Bộ. Nhục thân gầy gò của hắn như hòa tan vào bóng tối của bức tường đất, di chuyển không phát ra một tiếng động nhỏ nhặt nào.


Chu Đồng đang hì hục kéo chiếc bao tải chứa thiếu nữ phàm nhân, đột nhiên cảm nhận được nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, một luồng tử khí chí hàn lạnh thấu xương tủy ập tới từ phía sau. Gã rùng mình, da gà nổi khắp người. Với bản năng của một tu sĩ Luyện Khí tầng hai, gã lập tức buông bao tải, quay ngoắt người lại.


Dưới ánh trăng mờ ảo, một thiếu niên gầy gò mặc áo tạp dịch xám rách rưới đang đứng lặng lẽ ngay sau lưng gã. Đôi mắt thiếu niên sâu thẳm, rực cháy ngọn lửa u lam lạnh lẽo như phán quan cõi âm bước ra từ địa ngục.


"Tô... Tô Cảnh?! Thằng phu quét rác phế thải! Ngươi chưa chết?!" Chu Đồng kinh hoàng hét lên, mặt cắt không còn giọt máu.


Không đợi Tô Cảnh đáp lời, Chu Đồng hoảng loạn thò tay vào ngực áo, rút ra một tấm bùa chú hỏa hệ tỏa ra linh quang đỏ nhạt. Đó là bùa chú lôi hỏa sơ cấp – bảo vật phòng thân duy nhất gã tích lũy được bấy lâu.


"Chết đi! Thằng tà ma ngoại đạo!" Chu Đồng gầm lên, kích hoạt phù lục phóng thẳng một luồng hỏa diễm cuồng bạo về phía Tô Cảnh.


Tô Cảnh không hề né tránh. Hắn lạnh lùng vung thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét cầm trên tay trái lên. U minh linh lực cực hàn từ đan điền vá víu truyền vào lưỡi kiếm, chém ra một đường kiếm khí màu đen xám lạnh lẽo.


*Xoẹt!*


Đường kiếm khí Âm Sát Kiếm Ý chém đôi luồng hỏa diễm cuồng bạo ngay giữa không trung. Ngọn lửa đỏ nhạt bị tử khí chí hàn dập tắt hoàn toàn, hóa thành những tàn tro đen kịt rơi rụng xuống đất bùn hoen ố. Thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét khẽ ngân lên tiếng kiếm鳴 cộng hưởng rồi xuất hiện thêm vài vết nứt rạn rịt nhỏ, nhưng Tô Cảnh đã áp sát đến trước mặt Chu Đồng.


Chu Đồng kinh hoàng tột độ khi thấy bùa chú của mình bị hóa giải dễ dàng. Gã nhận ra tu vi của Tô Cảnh đã vượt xa gã. Trong cơn tuyệt vọng, gã cắn chặt răng, định vận hành toàn bộ linh lực ít ỏi trong đan điền để tự bạo đan điền hòng diệt khẩu thông tin và kéo Tô Cảnh chết chung.


Nhưng Tô Cảnh hành sự dứt khoát cực kỳ. Tay phải hắn co lại thành móng vuốt, năm ngón tay rực sáng hắc khí u lam phóng ra năm cây kim xương cực nhanh.


*Phốc! Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!*


Năm cây Quỷ Châm Phong Huyệt cắm ngập vào các huyệt đạo bách hội, thần đình và linh lực then chốt trên nhục thân Chu Đồng.


Chu Đồng lập tức đứng đờ người như tượng đá, đôi mắt trợn ngược đầy tột cùng sợ hãi. Luồng linh lực đang cuồn cuộn định tự bạo trong đan điền gã bị đóng băng hoàn toàn trong nháy mắt, không thể di chuyển dù chỉ một phân. Gã hoàn toàn mất đi khả năng khống chế cơ thể, chỉ có thể run rẩy đứng nhìn Tô Cảnh.


Tô Cảnh nhanh nhẹn tóm lấy cổ áo Chu Đồng, lôi xộc gã vào góc khuất tối tăm nhất của con hẻm cụt, ném mạnh xuống đất cát bẩn thỉu.


Hắn cúi người nhìn xuống gã đệ tử ký danh đang bất động, giọng nói khàn đặc lạnh lùng vang lên:


"Chu Đồng, nợ mạng phải trả bằng mạng sòng phẳng. Ngươi bắt cóc phàm nhân dâng hiến cho tà tu luyện đan, tội nghiệt đen kịt bao quanh nhục thân. Hôm nay, ta thực thi thiên luật đòi mạng ngươi."


Chu Đồng muốn hét lên cầu cứu nhưng cổ họng gã bị quỷ châm khóa chặt, chỉ có thể phát ra những tiếng "ư... ư..." nghẹn ngào đầy van xin thảm thiết. Đôi mắt gã rỉ máu đỏ tươi vì áp lực linh lực bị khóa chặt.


Tô Cảnh không giết gã ngay lập tức. Hắn lật tay lấy ra một chiếc hũ gốm cổ rỉ máu nhỏ đeo bên hông, mở nắp hũ. Một con côn trùng màu đen xám tỏa ra tử khí âm hàn bò ra – chính là U Minh Trùng được nuôi dưỡng bằng tử khí nghĩa trang hoang phế.


Tô Cảnh gieo con U Minh Trùng vào tai phải của Chu Đồng. Con trùng nhanh chóng bò sâu vào trong thức hải của gã, bắt đầu cắn xé thần trí.


*A... a... a...*


Cơn đau đớn tột cùng xé rách linh hồn khiến Chu Đồng co giật liên tục trên đất cát, mồ hôi lạnh chảy ra như tắm. Thần trí gã sụp đổ hoàn toàn trước tà thuật tra khảo tàn khốc cõi âm của Tô Cảnh.


Tô Cảnh khẽ búng tay, rút bớt một cây quỷ châm ở cổ Chu Đồng để gã có thể nói chuyện:


"Nói. Vương Gia Thế Gia bắt cóc phàm nhân để làm gì? Trần Hải đang ở đâu? Và muội muội Tô Dao của ta hiện tại thế nào?"


Chu Đồng khóc lóc thảm thiết, giọng nói run rẩy đứt quãng vì đau đớn dã man:


"Ta nói... ta nói tất cả... Tha mạng cho ta... Vương gia thiếu chủ thuê bọn ta bắt cóc mỹ nữ và thiếu nữ nghèo khổ... dâng hiến tế phẩm cho tà tu Trần Hải luyện chế Huyết Khí Đan kéo dài thọ nguyên... Lão tổ thế gia đứng sau bảo hộ..."


"Còn muội muội Tô Dao của ta?!" Tô Cảnh bóp chặt cổ Chu Đồng, sát ý bùng phát làm đóng băng cả những hạt sương đêm xung quanh.


"Tô Dao... nàng có âm hàn chi khí huyết mạch đặc dị... Trần Hải không dùng nàng luyện đan... Gã đã giao nàng cho thế gia tiên thành thượng giới... Khương Gia Tiên Tộc chi nhánh... Đại tiểu thư Khương Vân muốn dùng nàng làm vật chứa đoạt xá thần hồn trong ngày đại điển sắp tới... Nàng hiện đang bị phong ấn thần hồn tại tiên thành... Ta chỉ biết bấy nhiêu... Tha cho ta..."


Lời khai của Chu Đồng như một luồng sét tím đánh thẳng vào thức hải Tô Cảnh.


*Chân tướng về sự biến mất của Tô Dao đã rõ rệt.*


Muội muội duy nhất của hắn, mỏ neo cảm xúc giữ lại nhân tính phàm nhân cuối cùng trong tim hắn, đang bị giam cầm tại Ngũ Đại Tiên Thành bay lơ lửng trên cao để chuẩn bị làm vật tế đoạt xá tàn nhẫn cho thiên kiêu thế gia Khương Vân!


Tô Cảnh hít một hơi thật sâu để giữ vững đạo tâm phàm nhân không bị oán hận nuốt chửng hoàn toàn. Hắn lạnh lùng nhìn Chu Đồng, không rút con U Minh Trùng ra mà vận linh lực khống chế chặt chẽ thần trí gã:


"Ngươi tạm thời chưa được chết. Hãy ở lại Quy Nguyên Tông làm tai mắt cho ta. Nếu dám phản bội hoặc tiết lộ một lời, con U Minh Trùng trong đầu ngươi sẽ lập tức bóp nát thần hồn ngươi thành tro bụi."


Chu Đồng run rẩy dập đầu vâng lệnh tuyệt đối, không dám có nửa phần phản kháng.


Tô Cảnh đứng dậy, bước ra khỏi con hẻm cụt tối tăm, để lại Chu Đồng đang run rẩy thu dọn chiếc bao tải phàm nhân để đưa về y quán phàm trần Lâm Thị Y Quán cứu trị.


Hắn đi đến một ngôi miếu hoang đổ nát hoang tàn ở rìa Đông Lăng Trấn. Đêm đã về khuya, gió cát rít gào ngoài cửa sổ nứt vỡ rào rào.


Tô Cảnh ngồi tĩnh tọa trên thềm đất bụi bặm. Hắn lấy ra một bó Hương Hỏa Trúc chế từ tre mộ cổ tổ tiên Tô Trường Thanh, dùng u linh hắc khí thắp sáng. Làn khói màu xám u lam tỏa ra thơm mùi đất ẩm nghĩa trang.


Hắn thi triển Hương Hỏa Tụ Linh Thuật, vận u minh lực lượng nuôi dưỡng linh thể. Từ trong làn khói xám u lam, một hình bóng nhỏ bé mờ nhạt xuất hiện.


Đó là Tiểu Quỷ – linh thể của một đứa trẻ sơ sinh vô tội chết yểu được Tô Cảnh dùng hương hỏa nuôi dưỡng bấy lâu. Đứa trẻ có đôi mắt to đen láy không tròng trắng, bò thoăn thoắt trên mặt đất hoang phế, bám lấy gấu áo Tô Cảnh đầy nghịch ngợm.


Tiểu Quỷ nhạy cảm bẩm sinh với mùi máu tươi và oán khí của Huyết Khí Đan. Nó hít hà làn khói Hương Hỏa Trúc, rồi đột ngột hướng khuôn mặt xám xanh về phía cửa miếu hoang, chỉ ngón tay nhỏ bé mờ nhạt ra hướng sa mạc hoang dã sâu thẳm ngoài hoang mạc.


Thông qua kết nối thần thức chặt chẽ với Tiểu Quỷ, một ảo ảnh nhân quả đột ngột hiện lên trong đầu Tô Cảnh.


Hắn nhìn thấy giữa đêm tối bão cát hoang mạc hoang vu, một đoàn xe bọc sắt nặng nề đang lặng lẽ xuất phát từ dinh thự Vương gia phàm nhân thế gia. Đi đầu đoàn xe là Chấp sự ngoại môn Khương Thái – gã chấp sự chấp pháp hống hách tàn bạo của Quy Nguyên Tông. Đoàn xe đang bí mật vận chuyển một chuyến hàng khổng lồ chứa hàng ngàn viên Huyết Khí Đan tinh hoa luyện chế từ sinh mệnh lực lượng phàm nhân ra ngoài hoang mạc sâu thẳm để dâng hiến cho thế gia tiên thành thượng giới!


Thời gian hành động giải cứu phàm nhân vô cùng gấp rút. Chuyến hàng huyết đan sắp sửa rời khỏi hoang mạc Đông Lăng.


Tô Cảnh đột ngột đứng dậy, dập tắt Hương Hỏa Trúc. Đôi mắt hắn rực sáng ngọn lửa u lam lạnh lẽo trong đêm tối tịch mịch, tay trái siết chặt sáo xương Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo phát ra hắc khí u lam cực thịnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!