Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Hoàng Tuyền Trấn Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít gào buốt giá qua từng khe đá nứt nẻ của thạch phòng sụp đổ. Nhục thân của Tô Cảnh cùng gã trộm mộ Hoàng Tam đang rơi tự do vào khoảng không tối tăm không đáy. Phía dưới họ, dòng Sông Vong Xuyên ngoại vi xám xịt cuồn cuộn chảy, tỏa ra màn sương mù oán khí dày đặc và hơi lạnh thấu xương tủy.


Tô Cảnh siết chặt thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét trong tay trái. Bả vai phải rạn nứt nhẹ rỉ máu nhức nhối theo từng nhịp rơi, nhưng thần trí hắn vẫn tỉnh táo đến đáng sợ. Tai phải của hắn hoàn toàn mất thính giác tạm thời sau quá trình thối thể tàn khốc, chỉ còn tai trái nhạy bén nghe thấy tiếng gió rít gào bên tai và tiếng khóc thét kinh hoàng của Hoàng Tam bên cạnh.


"Tô... Tô thiếu gia! Cứu mạng! Nước độc phía dưới chạm vào là tan xương nát thịt!" Hoàng Tam gào lên, hai tay quơ quào vô vọng trong không trung.


Tô Cảnh không đáp. Hắn biết rõ, nếu cứ thế rơi thẳng xuống dòng nước độc cực hàn của Vong Xuyên, ngay cả nhục thân Luyện Khí tầng ba cực hạn của hắn cũng sẽ bị ăn mòn thành xương trắng trong vòng vài nhịp thở. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tô Cảnh vận hành u minh linh lực cuộn trào trong đan điền vá víu, truyền thẳng vào thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét.


*Hưu!*


Hắn vung kiếm, thi triển chiêu kiếm ý phòng ngự Âm Sát Kiếm Ý vừa nhận được từ tàn hồn Độc Cô Minh. Một bức tường kiếm khí màu đen xám lạnh lẽo bùng phát từ mũi kiếm rỉ sét, hóa thành một luồng khí lưu giảm tốc cực mạnh nâng đỡ nhục thân hai người, giảm bớt lực rơi tự do.


Nhưng luồng kiếm ý phòng ngự chỉ duy trì được vài trượng liền bị oán khí đậm đặc dưới sông ngầm gặm nhấm, rạn nứt rồi vỡ tan. Đúng lúc họ sắp sửa chạm vào mặt nước độc sủi bọt khí xám xịt, một bóng đen khổng lồ đột ngột rẽ sương mù lướt tới.


Đó là một con thuyền gỗ đen không bao giờ chìm, lặng lẽ trôi trên dòng nước ngầm cực độc. Trên mũi thuyền, một lão già gầy đét, da dẻ đen nhẻm bám đầy rêu nước, mặc áo tơi lá sen rách rưới đang lặng lẽ cầm mái chèo gỗ đen. Đôi mắt lão đục ngầu không có tròng đen, hướng về phía khoảng không vô định.


*Bịch! Bịch!*


Tô Cảnh dùng chân tiếp đất chuẩn xác lên mạn thuyền gỗ đen, tay phải nhanh nhẹn tóm chặt lấy cổ áo Hoàng Tam, ném gã ngã rạp xuống sàn thuyền gỗ. Con thuyền khẽ chao đảo nhẹ rồi lập tức giữ vững thăng bằng trên dòng nước độc cuồn cuộn.


Lão già chèo thuyền chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt đục ngầu của lão lướt qua nhục thân đang rỉ máu nhẹ của Tô Cảnh, rồi dừng lại ở lồng ngực gầy gò của hắn – nơi hắc hắc tội ấn luân hồi đang rỉ ra từng luồng hắc khí u lam lạnh lẽo.


"Kẻ mang huyết mạch cõi âm... Lại có thể đi đến tận nơi này." Giọng nói của lão già khàn đặc, trầm đục như tiếng đá cọ sát dưới đáy sông ngầm. "Lão phu là Ngô lão đầu, người chèo thuyền Vong Xuyên ngoại vi vạn năm qua. Muốn đi thuyền của ta, phải trả giá bằng tiền giấy cúng bái phàm nhân hoặc... một giọt máu huyết mạch của ngươi."


Tô Cảnh hơi nghiêng tai trái về phía Ngô lão đầu để nghe rõ lời nói. Hắn lạnh lùng nhìn lão già chèo thuyền dị nhân, nhận ra tu vi của lão thâm tàng bất lộ, ít nhất cũng đạt tới Luyện Khí tầng tám đỉnh phong. Hắn không do dự, khẽ búng ngón tay trái rỉ máu, một giọt máu chứa hắc ám u minh khí tức bay thẳng vào lòng bàn tay khô héo của Ngô lão đầu.


Ngô lão đầu nắm chặt bàn tay, cảm nhận luồng khí cực lạnh thấm sâu vào da thịt, đôi mắt đục ngầu khẽ sáng lên một tia u quang kỳ dị. Lão khẽ gật đầu:


"Huyết mạch tinh thuần của Cổ Tộc Minh Ty. Được lắm, lão phu sẽ đưa ngươi vượt sông ngầm đến Tiền Nhiệm Âm Sai Tàn Cốt Chi Địa sâu dưới lòng phế tích cổ đại."


Ngô lão đầu vung mái chèo, thi triển Vong Xuyên Chèo Thuyền Thuật. Con thuyền gỗ đen lướt nhanh như bay trên dòng nước độc xám xịt, rẽ đôi màn sương mù oán khí dày đặc gầm rú xung quanh.


Tô Cảnh đứng thẳng trên mũi thuyền, cảm nhận hơi độc cực hàn từ sông ngầm dâng lên đang ăn mòn nhục thân phòng ngự của hắn. Hắn lật tay, lấy ra tấm Thủy Ngự Phù cổ nhặt được từ cổ mộ tổ tiên Tô Trường Thanh sâu dưới lòng đất. Hắn nhỏ một giọt máu lên mặt phù lục cổ xưa rỉ sét.


*Uỳnh!*


Tấm phù cổ rực sáng lên ánh sáng màu lam nhạt thoát tục, hóa thành một màng bọc bong bóng bảo vệ hình tròn bao phủ toàn bộ con thuyền gỗ đen. Hơi độc oán khí cực độc của sông nguyên lập tức bị màng bọc lam nhạt đẩy lùi ra ngoài mười trượng, không thể xâm phạm vào nhục thân của họ nữa. Hoàng Tam lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quỳ rạp dưới sàn thuyền run rẩy không ngừng.


***


Con thuyền gỗ đen lướt qua những khúc sông ngầm ngoằn ngoèo hiểm trở. Hai bên bờ sông ngầm là những phế tích cổ đại đổ nát hoang tàn từ kỷ nguyên trước, những cột đá khổng lồ rêu phong đổ sụp nằm ngổn ngang dưới lòng sông độc.


Tô Cảnh dùng đôi mắt Nhìn Thấu Nhân Quả nhìn xuống lòng sông ngầm sâu thẳm. Dưới làn nước xám xịt cực độc kia, hàng vạn linh hồn vong nhân chết đuối oán hận đang lơ lửng, đôi mắt đỏ rực của chúng nhìn chằm chằm về phía con thuyền gỗ đen với sự khát máu điên cuồng. Nhưng nhờ màng bọc của Thủy Ngự Phù cổ bảo hộ, chúng không dám bén mảng lại gần.


Sau nửa canh giờ chèo thuyền vượt qua các xoáy nước oán khí ăn mòn nhục thân dữ dội, Ngô lão đầu đột ngột dừng mái chèo. Con thuyền gỗ đen từ từ cập vào một thềm đá cổ xưa hoang phế nhô lên giữa dòng sông ngầm.


"Đã đến nơi." Ngô lão đầu chỉ mái chèo về phía thềm đá tối tăm. "Tiền Nhiệm Âm Sai Tàn Cốt Chi Địa nằm sâu dưới lòng phế tích cổ đại này. Cẩn thận, oán khí tích lũy ngàn năm của tiền nhiệm âm sai tử trận đủ để nghiền nát thần thức của bất kỳ kẻ nào xâm nhập phi pháp."


Tô Cảnh gật đầu nhẹ. Hắn quay sang nhìn Hoàng Tam đang run rẩy co rúm một góc thuyền:


"Ngươi ở lại đây canh thuyền với Ngô lão đầu. Nếu dám chạy trốn, ta sẽ dùng Minh Khế đòi mạng ngươi vĩnh viễn."


"Tiểu... tiểu nhân không dám! Thiếu gia bảo bảo trọng!" Hoàng Tam vội vàng dập đầu hứa hẹn.


Tô Cảnh bước thẳng lên thềm đá cổ xưa hoang phế. Không gian nơi đây lạnh lẽo và u ám hơn nghĩa trang hoang phế gấp mười lần. Những bức tường đá của phế tích cổ đại bám đầy rêu đen ẩm ướt, tỏa ra tử khí nồng đậm đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những làn khói xám nhạt bay lượn.


Hắn đi dọc theo hành lang phế tích đổ nát hoang tàn, tiến sâu vào một mật điện hoang phế rộng lớn. Giữa mật điện, trên một bệ đá khắc chằng chịt những phù văn cõi âm rỉ máu, một bộ xương khô màu trắng xám đang ngồi tĩnh tọa oai nghiêm. Bộ xương khô khoác trên mình bộ trường bào phán quan rách nát sờn vai, dù đã chết ngàn năm vẫn tỏa ra một luồng uy áp lạnh lùng vô cảm của một chấp pháp giả cõi âm.


Tô Cảnh bước lại gần bệ đá. Đôi mắt Nhìn Thấu Nhân Quả của hắn phát hiện ra, trong lồng ngực bộ xương khô tiền nhiệm có một cây sáo xương rỉ máu dài khoảng hai thước, chế tác từ xương sườn của cổ thần Minh Ty, tỏa ra hắc ám u minh khí cực thịnh.


Chính là Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo – pháp bảo trấn hồn tối cao của âm sai chấp pháp!


Tô Cảnh hít một hơi thật sâu, nén cơn đau nhức nhối ở bả vai phải rạn nứt rỉ máu, chậm rãi đưa bàn tay trái ra, chạm nhẹ vào đầu cây sáo xương rỉ máu.


*Oanh!*


Ngay trong khoảnh khắc tay hắn vừa chạm vào tàn cốt âm sai, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trong thức hải Tô Cảnh. Oán khí tích lũy ngàn năm bên trong tàn cốt tiền nhiệm đột ngột bùng phát mất kiểm soát, hóa thành một cột khói đen khổng lồ gầm rú vút thẳng lên trần mật điện.


Từ trong cột khói đen oán khí ngút trời, hàng vạn oán linh gào thét hung hãn bước ra, đôi mắt đỏ rực rỉ máu, móng vuốt nhọn hoắt điên cuồng lao thẳng về phía Tô Cảnh hòng xé rách nhục thân hắn thành vạn mảnh. Sát ý ngập trời bùng phát, phong tỏa hoàn toàn không gian mật điện.


Đồng thời, thức hải của Tô Cảnh bị oán niệm cực mạnh oanh tạc dữ dội. Những ảo ảnh tâm ma rùng rợn đột ngột xuất hiện trong đầu hắn. Hắn nhìn thấy phụ mẫu Tô Viễn Sơn và Diệp Thục Doanh đang bị tà tu Trần Hải phanh thây xẻ thịt rên rỉ đau đớn trước mặt hắn; hắn nhìn thấy muội muội Tô Dao đang gào khóc thảm thiết khi bị Khương gia lão tổ cưỡng ép đoạt xá thần hồn, máu tươi rỉ ra từ thất khiếu của nàng.


"Dao Nhi! Phụ mẫu!"


Tô Cảnh gầm lên một tiếng đau đớn, đôi mắt u lam lập tức bị nhuộm đỏ bởi sát ý oán hận và điên loạn. Đan điền rạn nứt của hắn bắt đầu run rẩy sụp đổ, u minh linh lực rò rỉ bạo phát mất kiểm soát. Vết rách tội ấn rỉ máu trên ngực bỗng chốc rỉ máu đỏ tươi dữ dội, lạnh buốt ăn mòn thẳng vào xương cốt nhục thân.


Ngay giữa thời khắc thần trí hắn sắp bị oán khí tâm ma nuốt chửng hoàn toàn, hạt bồ đề cổ xưa – Hạt Bồ Đề Chống Tà do Vô Niệm thiền sư tặng đeo trên cổ Tô Cảnh đột ngột phát sáng rực rỡ.


*Vù!*


Một luồng phật quang ấm áp, từ bi vô lượng bùng phát từ hạt bồ đề, hóa thành một màng bọc ánh sáng vàng kim nhu hòa bao phủ toàn bộ thức hải của Tô Cảnh. Phật quang phả vào tâm ma ảo ảnh, tịnh hóa hoàn toàn những hình ảnh máu me điên loạn, mang lại sự thanh tịnh tĩnh lặng tuyệt đối cho linh hồn hắn.


Tô Cảnh lập tức khôi phục thần trí tỉnh táo trong chớp mắt. Hắn nhận ra tất cả chỉ là ảo ảnh oán niệm hòng bẻ gãy đạo tâm phàm nhân của hắn. Đôi mắt hắn khôi phục sắc u lam tĩnh lặng vô oán vô ưu.


"Thọ nguyên của ta không thuộc về các ngươi, mà thuộc về quy luật luân hồi!" Tô Cảnh lạnh lùng quát lên.


Hắn không lùi bước trước vạn quỷ gào thét vây hãm, dứt khoát dùng lực tay trái rút mạnh cây Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo rỉ máu ra khỏi lồng ngực tàn cốt tiền nhiệm âm sai.


*Hưu!*


Ngay khi sáo xương rời khỏi bộ xương khô, một dòng chữ đỏ thẫm hiện lên trên Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải của hắn:


*"Kích hoạt Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo... Tiêu tốn trực tiếp 10 năm thọ nguyên tích lũy! Ngươi có chấp nhận trả giá?"*


"Chấp nhận!" Tô Cảnh thầm ra lệnh dứt khoát trong đầu.


*Phốc!*


Tội ấn rỉ máu trên ngực hắn bộc phát hắc quang cực thịnh, đau đớn tột cùng như vạn kim châm xuyên tim khiến nhục thân hắn run rẩy mạnh. Thọ nguyên điểm rực sáng vàng kim của hắn lập tức bị bòn rút mất đi mười năm thực tế trong nháy mắt.


Nhưng bù lại, cây Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo trên tay trái hắn đột ngột rực sáng ánh u lam chí tôn lạnh lẽo ngút trời. Tô Cảnh không chậm trễ, đưa cây sáo xương rỉ máu lên môi, vận hành u minh lực lượng thổi ra đạo âm Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc đầu tiên.


*U u u...*


Tiếng sáo cất lên thê lương, bi tráng, thấu tận tim can phàm nhân và chấn động vạn cổ cõi âm. Sóng âm màu đen u lam lan tỏa khắp không gian mật điện như những vòng sóng nước ngầm cuồn cuộn.


Đạo âm cổ xưa chấn vỡ thần hồn vạn quỷ gào thét. Hàng vạn oán linh hung hãn đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung, tiếng gào khóc thảm thiết của chúng đột ngột ngưng bặt. Dưới tác động áp chế quy tắc tuyệt đối của tiếng sáo Hoàng Tuyền, đôi mắt đỏ rực của vạn quỷ dần dần khôi phục sắc u lam tĩnh lặng.


*Rào rào...*


Hàng vạn vong linh oán khí đồng loạt quỳ sụp xuống thềm đá phế tích cổ đại, hướng về phía Tô Cảnh – vị Tân nhiệm Âm Sai Chấp Pháp đang cầm sáo xương lẫm liệt đứng trên bệ đá – cúi đầu phục tùng vô điều kiện. Cảnh tượng vạn quỷ phục tùng dưới tiếng sáo xương diễn ra vô cùng bi tráng và uy nghiêm.


Màn sương đen oán khí dày đặc ngàn năm xung quanh tàn cốt tiền nhiệm âm sai dần dần tan biến hoàn toàn, để lộ ra cấu trúc xương sườn trắng xám của bộ xương khô.


Tô Cảnh cúi đầu nhìn xuống bộ hài cốt. Hắn giật mình kinh ngạc khi phát hiện ra, trên từng khúc xương sườn trắng xám của tiền nhiệm âm sai đều khắc chằng chịt những dòng cổ tự nhỏ xíu rỉ máu đỏ tươi.


Nhờ những ký ức cổ văn mà Lão phu tử từng dạy học chữ phàm trần mười năm trước tại Đông Lăng Trấn, Tô Cảnh nheo mắt tai trái, cố gắng dịch nghĩa các ký tự cổ rỉ máu khắc sâu trên xương cốt:


*"Thiên đạo sụp đổ... Mười vị Tiên Đế ngụy tạo luân hồi... Minh Ty vạn cổ bị diệt môn mưu sát... Lịch sử tu tiên vạn năm hoàn toàn bị ngụy tạo để che giấu tội ác bòn rút thọ nguyên phàm giới dâng hiến thượng giới..."*


Bí mật chấn động ngàn năm đột ngột phơi bày trước mắt thiếu niên tán tu gầy gò. Tô Cảnh khẽ run rẩy nắm chặt cây sáo xương rỉ máu, trong lòng dâng lên một sự hoài nghi tột độ về trật tự thiên đạo tu tiên hiện tại.


*Ầm! Ầm!*


Đúng lúc đó, một chấn động mạnh mẽ từ các hầm mộ lân cận phế tích cổ đại truyền đến, cát bụi rớt xuống rào rào. Tai trái Tô Cảnh khẽ giật nhạy bén, nghe thấy tiếng cười quái dị, âm hiểm của tà tu luyện cốt Quỷ Thủ Lão Ma đang đào mộ tìm xương cốt lân cận vọng lại.


Tiếng sáo trấn hồn vang động lăng mộ ngầm đã thu hút sự chú ý sát cơ của lão ma đầu tà đạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!