Cổ Mộ U Ảnh
Bão cát ngoài hoang mạc Đông Lăng rít gào như tiếng vạn quỷ khóc than, thổi qua những khe đá nứt nẻ của nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông. Bóng tối dày đặc đổ sụp xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm trăng tròn vừa qua.
Tô Cảnh đứng thẳng bên bồn tắm đá rỉ sét của dược điền hoang tàn, đôi mắt u lam vẫn còn lập lòe ngọn lửa lạnh lẽo của Hoàng Tuyền. Thân thể hắn dưới lớp áo vải thô rách rưới đã săn chắc hơn trước rất nhiều, từng thớ cơ ẩn chứa một luồng u minh lực lượng âm hàn chạy dọc theo kinh mạch. Tu vi Luyện Khí tầng ba cực hạn vừa mới đột phá sau quá trình thối thể tàn khốc vẫn đang cuộn trào trong đan điền. Đan điền của hắn, vốn dĩ chằng chịt vết rạn nứt, nay được quấn chặt bởi những sợi xích sắt u minh ngưng tụ từ tử khí, thoi thóp nhưng kiên cố.
Hắn khẽ nghiêng đầu. Tai phải của hắn hoàn toàn im lặng, không một tiếng động nào có thể lọt vào. Cái giá của việc cưỡng ép dung hợp Thối Thể Dịch và tử khí cõi âm là sự mất đi thính giác tai phải tạm thời. Bù lại, tai trái của hắn nhạy bén hơn gấp bội, có thể nghe thấy cả tiếng cát mịn lăn qua các khe đá cách đó trăm trượng.
"Tô ca ca, huynh thực sự phải đi sao?" Giọng nói của Lâm Tuyết Nhi vang lên từ phía sau, mang theo sự lo lắng tột cùng. Nàng đứng dưới bóng tối của hiên nhà dược điền, bàn tay vẫn còn đỏ ửng và run rẩy nhẹ do vết thương nhiễm lạnh khi cố gắng cứu hắn trước đó.
Tô Cảnh không quay đầu lại, đôi mắt u lam của hắn nhìn chằm chằm về hướng chín tầng mây trên cao, nơi Ngũ Đại Tiên Thành rực rỡ linh quang đang lơ lửng như một tòa thành thần thoại. Trong tầm nhìn Nhìn Thấu Nhân Quả sơ cấp của hắn, sợi tơ thọ nguyên màu vàng kim của muội muội Tô Dao đang rỉ máu đỏ tươi, mỏng manh như một sợi chỉ trước gió, liên tục bị một luồng ý chí đỏ ngầu khổng lồ từ tiên thành bòn rút.
"Thời gian của Dao Nhi không còn nhiều." Giọng Tô Cảnh khàn đặc, lạnh lùng nhưng kiên định vô song. "Đông Lăng Trấn Chấp Pháp Đội của Lý Thanh Sơn đang phong tỏa toàn bộ các tuyến đường chính. Chấp sự Khương Thái chắc chắn đã nhận được mật báo từ tên phản đồ Tô Hữu Tài. Nếu ta lộ diện trên hoang mạc lúc này, không chỉ ta chết, mà cả y quán của muội và dược điền của Tần tiền bối cũng sẽ bị san phẳng."
Tần Hoài Sơn từ trong bóng tối bước ra, chiếc lò đan đồng xanh khắc hình rồng u minh trên lưng lão khẽ ngân lên một tiếng trầm đục. Lão quái vật nhìn Tô Cảnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quái dị: "Thằng ranh, ngươi muốn thâm nhập vào cổ mộ của tổ tiên ngươi để tránh né tai mắt của Chấp Pháp Đội? Lựa chọn không tồi. Nơi đó tử khí ngập trời, lại có cấm chế cổ xưa che giấu thiên cơ. Ngay cả thần thức của tu sĩ Trúc Cơ cũng khó lòng quét tới. Nhưng nhớ kỹ, cổ mộ ngàn năm không phải là nơi dạo chơi, bẫy rập bên trong đủ để nghiền nát một kẻ Luyện Khí tầng ba như ngươi thành tro bụi."
"Ta biết." Tô Cảnh khẽ siết chặt nắm tay trái. Hắn nhìn sang góc tối của dược điền, nơi một gã đàn ông gầy nhom, mắt ti hí như chuột đang đứng khúm núm. Đó là Hoàng Tam, kẻ trộm mộ chuyên nghiệp khét tiếng ở chợ đen Đông Lăng, người duy nhất am hiểu địa hình lăng mộ ngầm dưới nghĩa trang này.
"Hoàng Tam, dẫn đường." Tô Cảnh lạnh lùng ra lệnh.
Hoàng Tam rùng mình một cái. Gã nhìn đôi mắt u lam phát sáng của Tô Cảnh, trong lòng dâng lên một sự sợ hãi tột độ. Gã đã chứng kiến tận mắt Tô Cảnh sống sót bước ra từ bồn tắm đá sủi bọt độc khí của Tần Hoài Sơn, khí tức âm hàn tỏa ra từ người thiếu niên này còn đáng sợ hơn cả những oán linh gầm rú dưới mộ sâu. Gã không dám chậm trễ, vội vàng vác chiếc xẻng đào đất chế từ xương thú cổ lên vai, khom lưng nói:
"Tô... Tô thiếu gia, xin đi theo tiểu nhân. Lối đi ngầm nằm ngay sát bia mộ của tằng tổ phụ Tô Trường Thanh của ngài. Nơi đó cỏ dại mọc đầy, lính tuần tra của Quy Nguyên Tông tuyệt đối không ngờ tới."
Tô Cảnh gật đầu nhẹ với Lâm Tuyết Nhi và Tần Hoài Sơn, rồi nhanh chóng hòa mình vào bóng tối dày đặc của nghĩa trang hoang phế cùng Hoàng Tam.
***
Nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông đêm nay im lặng một cách đáng sợ. Sương mù xám tro từ những ngôi mộ đất ẩm ướt bốc lên, che khuất tầm nhìn thông thường. Tô Cảnh di chuyển không tiếng động, mỗi bước đi của hắn đều chuẩn xác nấp dưới những bóng râm của các bia mộ rạn nứt. Tai trái của hắn khẽ giật. Từ hướng cổng chính nghĩa trang, tiếng phi kiếm xé gió và tiếng xích sắt va chạm của đệ tử chấp pháp vang lên trầm đục.
"Truy tìm kỹ cho ta! Khương chấp sự đã ra lệnh, bất kỳ kẻ nào có hành vi khả nghi xung quanh nghĩa trang đều phải bắt giữ!" Tiếng gầm thét của Lý Thanh Sơn truyền đến từ xa.
Tô Cảnh thầm tính toán trong đầu. Thính giác tai phải bị mất khiến hắn gặp bất lợi lớn trong việc định vị phương hướng âm thanh từ bên phải. Hắn buộc phải liên tục xoay nhẹ người, dùng tai trái hướng về phía nguồn âm thanh để phán đoán khoảng cách của truy binh. Đôi mắt u lam của hắn nhìn thấu qua sương mù, thấy rõ những sợi tơ nhân quả màu đỏ nhạt của đệ tử chấp pháp đang lảng vảng cách đó khoảng năm mươi trượng.
"Nhanh lên, Hoàng Tam." Tô Cảnh truyền âm lạnh lẽo vào tai gã trộm mộ.
Hoàng Tam mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gã dẫn Tô Cảnh lách qua một bụi cây gai đen kịt, tiến sâu vào khu vực cấm địa hẻo lánh nhất của nghĩa trang. Trước mặt họ là một ngôi mộ cổ cô độc, bia mộ bằng đá xám đã mòn vẹt góc, trên đó khắc ba chữ cổ mờ nhạt: "Tô Trường Thanh".
"Chính là chỗ này." Hoàng Tam thì thầm, gã quỳ rạp xuống đất, dùng chiếc xẻng xương thú cổ bắt đầu đào bới lớp đất bùn ẩm ướt sát chân bia mộ. Xẻng xương thú phát ra những tiếng sột soạt nhẹ nhàng, chạm vào một phiến đá đen cứng cáp nằm ẩn sâu dưới lòng đất.
*Cộc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Hoàng Tam hốt hoảng dừng tay, gã dùng ngón tay gạt lớp đất cát bên trên, lộ ra một trận bàn rỉ sét bằng đồng xanh khắc chằng chịt những phù văn cổ xưa của Tô gia. Trận bàn này chính là mắt xích cốt lõi của cấm chế bảo hộ lăng mộ.
"Tô thiếu gia, đây là vách ngăn cấm chế của cổ mộ." Hoàng Tam run rẩy nói. "Tiểu nhân từng thử đào trộm nơi này mười năm trước, nhưng vừa chạm vào phiến đá liền bị một luồng oán khí vô hình suýt nữa chấn vỡ kinh mạch. Nơi này có trận pháp phòng ngự cực mạnh."
Ngay khi Hoàng Tam vừa dứt lời, trận bàn rỉ sét đột ngột run nhẹ. Những đường phù văn cổ xưa bỗng nhiên rực sáng lên ánh sáng màu đỏ máu ghê rợn.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Từ trong lòng đất xung quanh bia mộ, hàng vạn luồng oán khí đen kịt ngưng tụ thành những mũi tên nhọn hoắt, tỏa ra hắc khí lạnh lẽo, đồng loạt nhắm thẳng vào đầu Tô Cảnh và Hoàng Tam. Sát ý ngập trời bùng phát trong nháy mắt, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thối lui.
"Mẹ kiếp! Trận pháp tự động kích hoạt rồi!" Hoàng Tam hét lên kinh hoàng. Gã cuống cuồng móc từ trong ngực ra một xấp bùa chú phàm trần màu vàng, lẩm nhẩm khẩu quyết rồi ném mạnh về phía tiễn trận oán khí hòng hóa giải cấm chế.
Nhưng bùa chú vừa mới tiếp xúc với hắc khí chí hàn của tiễn trận, lập tức bị đóng băng thành một khối băng đen rạn nứt, rồi nổ tung thành những mảnh vụn tro tàn.
"Vô dụng thôi." Tô Cảnh lạnh lùng nói. Hắn bước lên một bước, chắn trước mặt Hoàng Tam. Đôi mắt u lam của hắn nhìn thấu qua tiễn trận, thấy rõ dòng chảy năng lượng của trận bàn rỉ sét bên dưới. Trận pháp này được thiết lập để tiêu diệt mọi kẻ ngoại lai có ý định xâm phạm mộ tổ tiên Tô gia.
Hắn khẽ đưa ngón trỏ tay phải lên miệng, dứt khoát cắn rách đầu ngón tay. Một giọt máu huyết mạch đỏ thẫm rỉ ra, nhưng ẩn sâu trong giọt máu ấy là một tia hắc khí u lam lạnh lẽo của Cổ Tộc Minh Ty.
Tô Cảnh cúi người, ấn mạnh ngón tay rỉ máu thẳng vào tâm trận bàn rỉ sét.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong thức hải Tô Cảnh. Giọt máu của hắn vừa chạm vào trận bàn, những đường phù văn màu đỏ máu lập tức chuyển sang sắc u lam tĩnh lặng. Luồng huyết mạch nguyên thủy có khả năng tương thích hoàn hảo với u minh lực lượng của Tô gia kích hoạt cấm chế bảo hộ cổ mộ.
Hàng vạn mũi tên oán khí đang lơ lửng trên không trung khẽ run rẩy, rồi lập tức tan biến thành những làn khói xám xịt chui ngược vào lòng đất. Trận bàn rỉ sét chậm rãi xoay tròn, phiến đá đen lớn bên cạnh bia mộ từ từ dịch chuyển sang một bên, lộ ra một lối vào mật đạo tối tăm, sâu hoắm dẫn thẳng xuống lòng đất.
"Vào đi." Tô Cảnh nói, nhục thân hắn khẽ lảo đảo. Việc cưỡng ép kích hoạt huyết mạch cổ xưa bằng máu tinh hoa khiến đan điền vá víu của hắn chấn động nhẹ, da thịt bả vai phải rạn nứt nhẹ rỉ ra vài giọt máu hồng nhạt. Hắn nén đau, bước thẳng xuống bậc thềm đá tối tăm.
Hoàng Tam nhìn phiến đá mở ra, mắt chữ O miệng chữ A, gã nuốt nước bọt cái ực rồi vội vàng lách người bò theo sau Tô Cảnh. Ngay khi hai người vừa bước xuống, phiến đá đen lớn tự động dịch chuyển đóng chặt lại, cắt đứt hoàn toàn mọi âm thanh và ánh sáng từ hoang mạc bên ngoài.
***
Không gian dưới lòng đất Cổ Mộ Tô Gia tối tăm và ngột ngạt đến cực hạn. Sương mù âm hàn quanh năm tích tụ dưới lòng đất dày đặc như nước, ăn mòn nhục thân phàm nhân cực nhanh. Tô Cảnh vận hành Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp, hấp thụ tử khí đậm đặc xung quanh để bổ sung cho lượng u minh lực lượng vừa tiêu hao.
Hắn đi dọc theo hành lang đá ẩm ướt, hai bên tường đá khắc đầy những bức họa cổ xưa hoen ố miêu tả cảnh tượng Minh phủ kỷ nguyên trước sụp đổ dưới bàn tay tàn bạo của mười vị Tiên Đế. Đôi mắt Nhìn Thấu Nhân Quả của hắn giúp hắn nhìn rõ từng kẽ nứt trên vách đá dưới bóng tối tuyệt đối.
"Tô... Tô thiếu gia, ngài nhìn kìa!" Tiếng Hoàng Tam run rẩy vang lên sau lưng hắn. Gã trộm mộ chỉ vào một thạch phòng rộng lớn ở cuối hành lang đá.
Tô Cảnh bước vào thạch phòng. Giữa căn phòng đá rộng lớn là một chiếc quan tài bằng đá đen khổng lồ đã bị nứt vỡ làm đôi. Nhưng điều thu hút sự chú ý của hắn không phải là quan tài, mà là một vật thể cắm sâu ngay giữa thềm đá trước quan tài.
Đó là một thanh kiếm sắt rỉ sét chằng chịt, chuôi kiếm quấn bằng dải lụa đen đã mục nát, thân kiếm cắm ngập vào lòng đá cứng, tỏa ra một luồng kiếm khí lạnh lẽo vô hình nhưng lẫm liệt vô song. Thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét này như đã đứng ở đây vạn năm, canh giữ sự yên nghỉ của tằng tổ phụ Tô Trường Thanh.
Ngay khi Tô Cảnh vừa tiến lại gần thanh kiếm trong vòng ba trượng, không khí trong thạch phòng đột ngột ngưng đọng.
*Vù!*
Một luồng kiếm ý cuồng bạo từ thanh kiếm rỉ sét bùng phát. Từ trong khoảng không hư vô bên cạnh quan tài đá, sương mù âm hàn ngưng tụ thành hình dáng một nam tử trung niên oai nghiêm, mặc chiến giáp cổ xưa rách nát, đôi mắt sắc bén như kiếm phong nhìn chằm chằm vào Tô Cảnh.
Đó chính là anh linh tàn hồn của Độc Cô Minh – vị kiếm tu kiêu hùng Nguyên Anh sơ kỳ đã tử trận kỷ nguyên trước, tàn hồn bám trụ trong thanh kiếm rỉ sét cắm sâu dưới lòng đất nghĩa trang.
"Kẻ nào dám xâm phạm cấm địa Minh Ty?" Giọng nói của Độc Cô Minh vang dội khắp thạch phòng như tiếng sấm nổ rền, chấn động trực tiếp vào màng nhĩ của Tô Cảnh.
Tàn hồn Độc Cô Minh bộc phát kiếm khí lẫm liệt uy áp nhục thân Tô Cảnh. Luồng kiếm ý lạnh lẽo mang theo sát khí nghĩa trang cuồng bạo đổ ập xuống như một ngọn núi lớn, ép nhục thân Luyện Khí tầng ba của Tô Cảnh phải quỳ rạp xuống đất. Da thịt hắn rạn nứt nhẹ, máu tươi rỉ ra từ bả vai phải mới thối thể đau đớn tột cùng.
"Ư..." Tô Cảnh cắn chặt răng, đầu gối khẽ run rẩy nhưng hắn kiên quyết không quỳ xuống. Ý chí phàm nhân kiên định của hắn bùng cháy dữ dội. Hắn đứng thẳng người, hai chân cắm chặt xuống nền đá thạch thất như rễ cây cổ thụ.
*Oanh!*
Kiếm ý của Độc Cô Minh oanh tạc thẳng vào thức hải của Tô Cảnh hòng xé rách linh hồn gã ngoại lai. Ngay trong khoảnh khắc thần trí Tô Cảnh sắp bị kiếm khí nghiền nát, Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải hắn bỗng nhiên rực sáng hắc quang u lam chí tôn.
Năng lực bị động Thức Hải Hộ Thể tự động kích hoạt! Một hố đen u minh vô hình xuất hiện trong thức hải Tô Cảnh, nuốt chửng hoàn toàn luồng kiếm ý cuồng bạo đang oanh tạc vào linh hồn hắn. Sự bảo hộ của Minh Khế Lục giúp hắn giữ vững tỉnh táo tuyệt đối trước uy áp của tu sĩ Nguyên Anh xưa.
Tô Cảnh đứng thẳng người dưới áp lực kiếm khí kinh hoàng, đôi mắt u lam nhìn thẳng vào tàn hồn Độc Cô Minh không một chút sợ hãi hay khuất phục. Hắn không vận hành tà khí phản kháng, mà dùng chính đạo tâm phàm nhân kiên định để chịu đựng thử thách.
Tàn hồn Độc Cô Minh nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt kiếm phong khẽ chấn động. Lão quan sát vết sẹo tội ấn luân hồi rỉ máu trên ngực Tô Cảnh, rồi nhìn đến thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét đang khẽ ngân lên tiếng kiếm鸣 cộng hưởng.
"Huyết mạch Cổ Tộc Minh Ty... lại có thể thức tỉnh được Minh Khế Lục chân chính." Giọng nói của Độc Cô Minh dịu lại, kiếm khí cuồng bạo xung quanh thạch phòng dần dần thu liễm. Lão nhìn Tô Cảnh với ánh mắt ngập tràn sự kính trọng và bi thương: "Thằng nhóc, ý chí của ngươi rất kiên định, thà gãy chứ không chịu cong. Ngươi xứng đáng kế thừa kiếm ý phòng ngự Âm Sát Kiếm Ý của ta để tự vệ khi cạn kiệt u minh pháp lực."
Độc Cô Minh khẽ phất tay. Một luồng kiếm ý màu đen xám lạnh lẽo từ tàn hồn lão bay ra, hóa thành một đạo phù văn kiếm khí hình kiếm nhỏ xíu, bay thẳng vào trán Tô Cảnh rồi ẩn sâu vào thức hải hắn. Đầu óc Tô Cảnh chấn động nhẹ, một phương pháp vận hành kiếm ý phòng ngự Âm Sát Kiếm Ý xuất hiện rõ rệt trong ký ức.
"Cảm ơn tiền bối truyền thừa." Tô Cảnh khom lưng hành lễ sòng phẳng.
"Kiếm ý đã truyền, sứ mệnh của ta canh giữ mộ cổ tổ tiên Tô Trường Thanh cũng đã hoàn thành." Tàn hồn Độc Cô Minh khẽ mỉm cười thanh thản, bóng dáng lão mờ nhạt dần rồi tan biến hoàn toàn vào trong hư vô sương mù.
Tô Cảnh bước lên phía trước bệ đá. Hắn đưa bàn tay trái săn chắc nắm chặt lấy chuôi kiếm của thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét cắm sâu dưới lòng đất.
*Rắc... rắc...*
Tô Cảnh dùng hết sức mạnh nhục thân mới thối thể, dứt khoát rút mạnh thanh sắt rỉ sét lên khỏi nền đá cứng.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Ngay khi thanh kiếm rỉ sét vừa rời khỏi lòng đá, toàn bộ thạch phòng đột ngột rung chuyển dữ dội. Trận pháp bảo hộ cổ mộ bị phá vỡ cấu trúc cốt lõi. Mặt đất dưới chân Tô Cảnh và Hoàng Tam rạn nứt chằng chịt như mạng nhện, rồi sụp đổ hoàn toàn xuống vực sâu không đáy.
"A... cứu mạng!" Tiếng gào khóc của Hoàng Tam vang lên khi gã rơi tự do xuống bóng tối.
Tô Cảnh nén cơn chấn động đan điền, vận u minh khí giữ vững thăng bằng nhục thân rơi xuống.
Dưới thềm đá sụp đổ, một khoảng không gian khổng lồ ngầm hiện ra. Một dòng sông ngầm xám xịt, lạnh thấu xương tủy và bốc lên sương mù oán khí dày đặc – Sông Vong Xuyên ngoại vi – đang cuồn cuộn chảy qua những phế tích cổ đại đổ nát hoang tàn sâu dưới lòng đất nghĩa trang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!