Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tử Khí Nghịch Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm hoang mạc Đông Lăng đổ sụp xuống như một tấm vải liệm khổng lồ màu xám tro. Gió lạnh gào thít qua những khe đá nứt nẻ, cuốn theo cát bụi khô khốc đập liên hồi vào khuôn mặt gầy gò của Tô Cảnh. Hắn vừa bước ra khỏi quán nước rách nát của Lão Tiền, từng bước chân xiêu vẹo in hằn trên nền cát lún. Tay trái hắn siết chặt chiếc ngọc bài nứt rạn rỉ hắc khí – thứ manh mối duy nhất mà hắn đổi bằng cả gia tài năm mươi viên linh thạch hạ phẩm từ gã tán tu dò tin Tiêu Vũ.


Nhưng lúc này, Tô Cảnh không còn tâm trí để nghĩ về Trần Hải hay chuyến săn mạng sắp tới. Một cơn đau thấu xương tủy đột ngột bùng phát từ giữa lồng ngực hắn, dữ dội và tàn khốc hơn bất kỳ lần nào trước đây.


"Ư..."


Tô Cảnh quỵ gối xuống bãi cát hoang vu, hai tay ôm chặt lấy ngực. Dưới lớp áo vải thô rách rưới, vết sẹo hình luân hồi – Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – đang chuyển dần từ màu đỏ thẫm sang sắc đen kịt rùng rợn. Luồng tử khí chí hàn từ Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải bắt đầu bộc phát mất kiểm soát, cắn trả ngược lại nhục thân phế thải của hắn. Đêm nay là đêm trăng tròn, thời điểm âm khí thiên địa thịnh nhất, cũng là lúc khế ước đòi mạng cõi âm đòi hỏi cái giá nhân quả tàn khốc của nó.


Từng luồng hắc khí u lam rỉ ra từ tội ấn, lạnh buốt như băng tuyết vạn năm, điên cuồng len lỏi vào các kinh mạch rạn nứt của hắn. Đan điền vốn chỉ được vá víu tạm thời bằng u minh xích sắt nay khẽ run rẩy, linh khí xám xịt rò rỉ ra ngoài như nước lũ vỡ đê. Cảm giác lạnh buốt cực hạn khiến máu huyết trong người hắn như đông cứng lại, da thịt tái nhợt phủ lên một lớp sương muối trắng xóa. Bả vai phải vốn bị nứt xương từ chưởng lực của Tô Đại Hải nay co rút lại, đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim băng đâm xuyên qua tủy xương.


"Thọ nguyên... chỉ còn lại mười năm... Ta không thể chết ở đây..."


Tô Cảnh cắn chặt môi đến rỉ máu, cố gắng dùng chút ý chí phàm nhân kiên định cuối cùng để vận hành Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp. Nhưng vô dụng. Tử khí cõi âm quá mạnh mẽ, nhục thân phế thải bẩm sinh của hắn không đủ sức chứa đựng luồng năng lượng lạnh lẽo này. Thần trí hắn bắt đầu mơ màng, ảo ảnh về cái chết cận kề lại hiện lên trong thức hải. Hắn lết từng bước một trong bóng tối, hướng về phía ánh sáng u uất duy nhất ở góc khuất Đông Lăng Trấn – nơi tọa lạc của Lâm Thị Y Quán.


***


*Két...*


Cánh cửa gỗ mục nát của y quán bị đẩy ra một cách thô bạo. Tô Cảnh đổ gục xuống ngạch cửa, hơi thở dốc ra từng luồng khói trắng buốt.


"Tô Cảnh ca ca!"


Một tiếng reo kinh hãi vang lên. Lâm Tuyết Nhi – nữ y sư dịu dàng của y quán – lập tức buông chiếc sọt tre đựng thảo dược phàm trần xuống đất. Nàng lao đến bên ngạch cửa, đôi mắt trong trẻo như nước hồ thu ngập tràn sự hoảng hốt khi nhìn thấy trạng thái thê thảm của hắn. Thân thể Tô Cảnh lúc này lạnh ngắt như một xác chết vừa đào lên từ nghĩa trang hoang phế, lồng ngực rỉ ra luồng hắc khí u lam lạnh buốt khiến mặt đất xung quanh đóng băng nhẹ.


Lâm Tuyết Nhi không một chút sợ hãi hắc ám khí tức trên người hắn. Nàng gượng sức đỡ hắn dậy, dìu hắn nằm lên chiếc giường tre nhỏ trong y quán. Mùi thảo dược phàm trần dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí phần nào xoa dịu thần trí đang điên loạn của Tô Cảnh.


"Lạnh... lạnh quá..." Tô Cảnh lầm bầm, răng đánh vào nhau lập cập.


"Huynh đợi một chút! Ta sẽ dùng kim châm ổn định huyết khí cho huynh!"


Lâm Tuyết Nhi run rẩy mở hộp kim châm bạc cổ truyền lại từ tổ tiên. Nàng nhanh nhẹn châm liên tiếp năm cây châm bạc vào các huyệt đạo lớn trên cánh tay Tô Cảnh hòng tịnh hóa luồng tử khí âm hàn. Nhưng ngay khi châm bạc vừa cắm vào da thịt hắn, một luồng tử khí chí hàn dọc theo thân châm bộc phát.


*Rắc... rắc...*


Năm cây châm bạc phàm trần lập tức bị phủ một lớp băng đen, nứt rạn rồi gãy vụn làm đôi. Lâm Tuyết Nhi bị luồng khí lạnh đánh bật ra ngoài, lòng bàn tay nàng tê dại, trắng bệch vì khí lạnh ăn mòn.


"Không được... thảo dược và châm cứu phàm trần hoàn toàn vô hiệu trước âm khí cõi âm chí hàn này." Lâm Tuyết Nhi cắn môi, gương mặt thanh tú đầy vẻ bất lực và đau xót. Nàng nhìn vết sẹo rỉ máu đang lan rộng trên ngực hắn, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vã quay sang Tần Thư Nhã – nữ đệ tử đan đạo đang phụ giúp trong y quán.


"Thư Nhã! Mau truyền tin cho tổ phụ của muội! Chỉ có Thối Thể Dịch của Tần tiền bối mới có thể cứu được Tô ca ca lúc này!"


Tần Thư Nhã – cháu gái của đan sư ẩn thế Tần Hoài Sơn – sắc mặt cũng vô cùng nghiêm trọng. Nàng nhìn luồng hắc khí u lam đang tỏa ra từ người Tô Cảnh, khẽ rùng mình cảm nhận được sự tàn khốc của quy luật sinh tử cõi âm. Không dám chậm trễ, nàng lập tức gật đầu, móc từ trong túi trữ vật ra một con hạc giấy nhỏ phát sáng nhẹ, lầm rầm khẩu quyết rồi phóng ra cửa sổ.


"Tuyết Nhi... đừng phí sức..." Tô Cảnh thoi thóp nói, tay trái khẽ nắm lấy vạt áo xanh nhạt của nàng. "Tội ấn này... là cái giá phải trả... của khế ước..."


"Huynh đừng nói nữa!" Lâm Tuyết Nhi áp hai bàn tay ấm áp của mình lên má hắn, cố gắng dùng hơi ấm phàm nhân yếu ớt để xua đi cái lạnh thấu xương của tử khí cõi âm. Nàng dịu dàng nói, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định: "Huynh đã hứa với ta sẽ sống sót để đi tìm Tô Dao muội muội. Ta tuyệt đối không để huynh chết ở đây!"


Mỏ neo cảm xúc dịu dàng phàm nhân ấy như một dòng nước ấm áp, tạm thời giữ vững sợi dây lý trí đang lung lay sắp đứt của Tô Cảnh trong thức hải đầy oán khí.


***


Chưa đầy nửa canh giờ sau, một bóng người gù rạp, râu tóc bạc phơ xõa rượi bỗng nhiên xuất hiện ngay giữa y quán như một bóng ma. Đó là Tần Hoài Sơn – đan sư ẩn thế của Đông Lăng. Lão mặc chiếc áo bào xanh cũ kỹ bám đầy vết thuốc đen đúa, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua người Tô Cảnh, dừng lại rất lâu trên vết sẹo rỉ máu ở ngực hắn.


"Hừ, u minh hắc ám khí tức độc nhất vô nhị." Tần Hoài Sơn khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói khàn đặc đầy ngạo cốt. "Thằng ranh này quả nhiên mang mệnh yểu, đan điền rạn nứt nát bét thế này mà vẫn dám ký khế ước với Minh phủ. Thật là chê mạng dài!"


"Tổ phụ! Xin người hãy cứu hắn!" Tần Thư Nhã vội vàng cầu xin.


"Cứu?" Tần Hoài Sơn cười quái dị, tay chân run rẩy gõ gõ lên chiếc lò đan bằng đồng xanh khắc hình rồng u minh đeo sau lưng. "Nhục thân phế thải bẩm sinh của hắn đang bị tội ấn u minh ăn mòn tận xương tủy. Muốn cứu hắn, phải dùng Thần Ma Thối Thể Pháp, ngâm mình trong Thối Thể Dịch cực nóng để lấy độc trị độc, lấy hỏa tính dược lực chế ngự tử khí chí hàn. Quá trình này đau đớn tột cùng như phanh thây xẻ thịt, mười kẻ thử thì chín kẻ bạo thể mà chết. Ngươi có dám thử không, thằng ranh?"


Tô Cảnh gượng dậy, đôi mắt u lam rực sáng lên một ý chí sống sót mãnh liệt. Hắn nhìn thẳng vào đan sư quái dị, giọng nói khàn đặc nhưng dứt khoát:


"Chỉ cần sống sót... đau đớn thế nào... ta cũng chịu được!"


"Tốt! Mang hắn đến dược điền hoang tàn sau núi nghĩa trang hoang phế!" Tần Hoài Sơn vung tay áo, một luồng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ cuộn lấy Tô Cảnh, biến mất vào màn đêm bão cát hoang mạc.


***


Tại dược điền hoang tàn ở rìa hoang mạc Đông Lăng, một chiếc bồn tắm bằng đá cổ rỉ sét đã được chuẩn bị sẵn.


Tần Hoài Sơn điên cuồng kích hoạt lò đan đồng xanh. Lão ném hàng loạt thảo dược hoang dã hoang mạc cùng tử khí nghĩa trang tích lũy vào trong lò, luyện chế ra một hũ Thối Thể Dịch màu đỏ sậm rực cháy hỏa tính dược lực cuồng bạo. Khi dược dịch cực nóng được đổ vào bồn tắm đá, khói nóng bốc lên nghi ngút, sủi bọt sùng sục như dung nham núi lửa.


"Vào đi! Nhớ kỹ, vận hành Thần Ma Thối Thể Pháp để dẫn dắt dược lực, nếu thần trí không tỉnh táo, ngươi sẽ hóa thành tro bụi trong nháy mắt!" Tần Hoài Sơn quát lớn.


Tô Cảnh cắn răng, dứt khoát bước vào bồn tắm đá cực nóng.


*Xèo... xèo... xèo...*


Ngay khi nhục thân tiếp xúc với Thối Thể Dịch, một cơn đau đớn tột cùng, xé rách kinh mạch nổ ra. Sự va chạm cực hạn giữa hỏa tính dược lực cuồng bạo và tử khí u minh chí hàn trong người hắn tạo thành một bãi chiến trường tàn khốc ngay trong nhục thân phế thải. Da thịt hắn rạn nứt nhẹ, máu đỏ tươi rỉ ra hòa vào dược dịch màu đỏ sậm. Kinh mạch toàn thân phồng rộp lên như bị vạn lôi đình thiêu rụi, rồi lập tức bị đông cứng bởi luồng khí lạnh cõi âm phản phệ ngược lại.


"A..."


Tô Cảnh không kìm được tiếng gào thét thảm thiết trong cổ họng. Thần thức hắn lung lay sắp tán, tai phải đột ngột mất đi thính giác tạm thời, chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù cực lớn và tiếng gào khóc oán hận của vong linh cõi âm dội về từ thức hải.


"Không được bạo thể!"


Tô Cảnh cắn chặt răng đến mức vỡ vụn một góc răng. Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, tay trái hắn nhanh như cắt móc ra bộ Quỷ Châm Cứu Mạng bằng xương u minh. Vận dụng Quỷ Châm Cứu Mạng Pháp nghịch chuyển âm dương, hắn dứt khoát đâm liên tiếp năm cây châm xương vào năm huyệt đạo lớn trên nhục thân: Bách Hội, Thần Đình, Đản Trung, Khí Hải và Mệnh Môn.


*Hưu! Hưu! Hưu! Hưu! Hưu!*


Kỹ năng Quỷ Châm Phong Huyệt kích hoạt! Năm cây châm xương u minh phát ra ánh sáng u lam lạnh lẽo, tạm thời khóa chặt dòng chảy linh lực bạo liệt và phong tỏa năm huyệt đạo linh lực then chốt của đối thủ tự thân. Sự ngưng trệ tức thời này giúp hắn ngăn chặn đà bạo thể trong gang tấc.


Ngay lúc này, đôi mắt Tô Cảnh đột ngột rực sáng lên ngọn lửa u lam cực thịnh. Dưới tác động của sự đau đớn xé rách cực hạn và sự kích thích của châm xương cõi âm, năng lực Nhìn Thấu Nhân Quả sơ cấp của hắn chính thức thức tỉnh!


Qua đôi mắt u lam phát sáng rực rỡ, Tô Cảnh nhìn thấy rõ rệt dòng chảy dược lực màu đỏ rực và tử khí u minh màu đen xám đang điên cuồng xung đột trong kinh mạch mình. Hắn nhận ra lượng tử khí trong cơ thể đang quá yếu so với hỏa tính dược lực cuồng bạo của Thối Thể Dịch, dẫn đến sự mất cân bằng âm dương nghiêm trọng.


"Tần tiền bối..." Tô Cảnh khàn giọng hét lên giữa làn khói nóng nghi ngút. "Bỏ thêm... ba phần tử khí nghĩa trang vào lò đan... Dẫn tử khí hóa linh lực... để đạt trạng thái cân bằng... Mau!"


Tần Hoài Sơn đứng bên cạnh bồn tắm đá kinh ngạc vô cùng. Lão không ngờ một tên nhóc Luyện Khí tầng 1 lại có thể nhìn thấu dòng chảy dược lực tinh vi đến thế giữa cơn đau đớn tột cùng.


"Thằng ranh này có nhãn thần đặc dị!"


Tần Hoài Sơn cười lớn, ngón tay run rẩy vung lên dẫn dắt một luồng tử khí nghĩa trang đậm đặc từ bên ngoài hoang mạc ném thẳng vào lò đan đồng xanh, tinh luyện rồi đổ tiếp vào bồn tắm đá.


Khi luồng tử khí nghĩa trang bổ sung dâng lên, u minh lực lượng chí hàn và hỏa tính dược lực của Thối Thể Dịch bắt đầu hòa quyện, kiềm chế lẫn nhau dưới sự điều hòa của năm cây quỷ châm phong huyệt. Kinh mạch rạn nứt của Tô Cảnh bắt đầu được vá lành từng bước một dưới sự rèn luyện tàn khốc của Thần Ma Thối Thể Pháp.


Nhục thân gầy gò của hắn dần dần ổn định trở lại, da thịt săn chắc tỏa ra ánh đồng thau nhạt đan xen các tia hắc khí u lam lạnh lẽo vô cùng hung hãn. Tu vi của hắn dao động kịch liệt, khí thế tăng vọt từ Luyện Khí tầng 1 bứt phá thẳng lên Luyện Khí tầng 3 cực hạn mới dừng lại. Đan điền rạn nứt tuy chưa vá lành hoàn toàn (chỉ được vá víu tạm thời bằng u minh xích sắt), nhưng sức chịu đựng vật lý của nhục thân đã mạnh mẽ hơn trước gấp mười lần.


***


Tô Cảnh chậm rãi bước ra khỏi bồn tắm đá rỉ sét, y phục xám tro đã bị dược dịch nhuộm đỏ sậm dính đầy máu khô. Hắn khẽ thở ra một luồng khí lạnh u lam, tội ấn trên ngực tạm thời ngừng rỉ máu rỉ máu nhẹ, thu liễm lại thành một vết sẹo luân hồi màu đen xám sâu hoắm.


Tuy nhiên, cái giá phải trả vô cùng thực tế. Tai phải của hắn lúc này hoàn toàn mất đi thính giác phàm trần tạm thời do dược lực xung kích thức hải, chỉ còn nghe thấy những tiếng u u lạnh lẽo từ cõi âm dội về.


"Tốt! Sống sót được qua Thần Ma Thối Thể Pháp của ta, thằng ranh ngươi quả thực có ngạo cốt!" Tần Hoài Sơn vuốt râu cười quái dị, đôi mắt sắc bén nhìn Tô Cảnh đầy vẻ tán thưởng.


Tô Cảnh không đáp lời. Hắn đứng thẳng người giữa dược điền hoang tàn hoang vu, đôi mắt hoàn toàn hóa thành màu u lam tĩnh lặng không chút cảm xúc phàm nhân. Hắn khẽ nâng bàn tay trái lên, nhìn thấu qua đôi mắt Nhìn Thấu Nhân Quả vừa thức tỉnh.


*Vù!*


Trong tầm nhìn thần thông u lam của hắn, không gian xung quanh đột ngột biến đổi. Cát bụi hoang mạc biến mất, thay vào đó là hàng vạn sợi tơ nhân quả chằng chịt rực sáng lơ lửng giữa trời đất.


Ngay sát bên cạnh nhục thân hắn, một sợi tơ thọ nguyên đen kịt bốc mùi oán khí huyết sặc nồng nặc xuất hiện, kéo dài từ ngọc bài nứt rạn rỉ hắc khí hướng thẳng về phía sa mạc sâu thẳm hoang dã – nơi sào huyệt ẩn giấu của tà tu Trần Hải.


Nhưng đáng sợ hơn cả, khi Tô Cảnh ngẩng đầu nhìn lên chín tầng mây, nơi Ngũ Đại Tiên Thành rực rỡ đang bay lơ lửng lộng lẫy, hắn nhìn thấy một sợi tơ nhân quả thọ nguyên màu vàng kim quen thuộc vô cùng mỏng manh đang bị bóp nghẹt, rỉ máu đỏ tươi dồn dập. Sợi tơ thọ nguyên của muội muội Tô Dao đang bị bòn rút một cách nhanh chóng từng ngày từng giờ bởi một luồng ý chí khổng lồ màu đỏ máu của thế gia tiên môn thượng giới.


Sát ý u minh chí tôn rực cháy mãnh liệt trong đôi mắt u lam của Tô Cảnh, xua tan hoàn toàn cái lạnh thấu xương của tử khí cõi âm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!