Nghĩa Trang Kinh Biến
Đêm hoang mạc Đông Lăng lạnh như cắt vào da thịt. Gió rít gào qua những khe đá, cuốn theo cát bụi xám tro phủ lên những bia mộ hoang phế của Quy Nguyên Tông. Tô Cảnh quỳ rạp dưới chân bia mộ cổ của tổ tiên Tô Trường Thanh, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này đều kéo theo một cơn đau xé rách tâm can.
Minh Ty Ấn Ký trên ngực hắn đang không ngừng co thắt, rỉ ra từng luồng hắc khí u lam lạnh lẽo. Dù Cửu U Minh Khế Lục đã tạm thời dùng u minh xích sắt để vá víu đan điền rạn nứt của hắn, nhưng nhục thân phế thải này vẫn phải gánh chịu cái giá tàn khốc của sự phản phệ. Xương sườn bên trái nứt gãy, bả vai phải vẹo vọ do chưởng lực của Tô Đại Hải để lại khiến hắn gần như kiệt sức. Cánh tay phải rạn nứt xương bọc trong làn khói đen u tối, đau đớn tột cùng như bị vạn kim châm xuyên qua tủy.
*Hưu! Hưu!*
Từ phía xa bờ rìa Nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông, tiếng xé gió của phi kiếm và tiếng bước chân dồn dập vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Ánh đuốc linh hỏa rực sáng cả một góc trời hoang mạc.
"Truy tìm kỹ cho ta! Thằng ranh tạp dịch Tô Cảnh không thể chạy xa! Cả Tô Đại Hải nữa, hai kẻ này nhất định đang ẩn nấp quanh đây!"
Giọng nói nghiêm nghị, cứng nhắc của Lý Thanh Sơn – đầu lĩnh Đông Lăng Trấn Chấp Pháp Đội – vang dội khắp nghĩa trang. Tô Cảnh cắn chặt răng, đôi mắt u lam khẽ híp lại. Hắn biết, Tô Hữu Tài và Tào Hắc sau khi chứng kiến Tô Đại Hải hóa thành tro bụi đã hốt hoảng chạy trốn về tông môn mật báo cho Chấp sự ngoại môn Khương Thái. Chấp Pháp Đội hành động nhanh hơn hắn tưởng.
Tô Cảnh nén đau, tay trái nắm chặt lấy chiếc ngọc bài nứt rạn rỉ hắc khí – manh mối duy nhất dẫn đến tà tu Trần Hải. Hắn thầm nghĩ: "Nhục thân hiện tại của ta đã cạn kiệt u minh lực lượng, nếu đối đầu trực diện với cả đội chấp pháp tinh nhuệ mang thiết côn kia, ta chắc chắn sẽ chết không kịp ngáp. Ta phải ẩn nấp."
Hắn lập tức vận hành kỹ năng Hắc Ám Ngụy Trang. Luồng u minh khí tức lạnh lẽo đang rỉ ra từ tội ấn trên ngực nhanh chóng được hắn thu liễm, ép sâu vào trong đan điền rạn nứt. Nhịp tim và hơi thở của hắn chậm dần, chậm dần, cho đến khi cơ thể gầy gò của hắn hoàn toàn hòa làm một với bóng tối âm u dưới chân bia mộ cổ tổ tiên. Đồng thời, hắn vận Quỷ Ảnh Bộ, thân hình như một làn khói đen nhạt, dịch chuyển không tiếng động qua các khe hở của mộ cổ, lùi sâu vào vùng tối tăm nhất của nghĩa trang.
Lúc này, Lý Thanh Sơn đã dẫn theo hơn mười đệ tử chấp pháp tiến vào trung tâm nghĩa trang. Đi đầu là hai con linh khuyển răng nanh nhọn hoắt, mũi liên tục hít hà đất cát để dò tìm mùi máu.
"Đầu lĩnh! Linh khuyển phát hiện mùi máu tươi ở hướng này!" Một tên đệ tử chấp pháp chỉ tay về phía bia mộ cổ Tô gia.
Tô Cảnh nấp sau một ngôi mộ hoang cách đó không đầy mười trượng, tay trái đã thủ sẵn một mảnh sắt rỉ. Hắn nín thở, đan điền rạn nứt khẽ run lên. Nếu linh khuyển tiến sát thêm ba bước nữa, thân phận của hắn sẽ bại lộ.
*Xoạt... Xoạt... Xoạt...*
Tiếng chổi tre quét lá khô vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí căng thẳng ngột ngạt.
Từ trong sương mù xám tro của nghĩa trang, một bóng người già nua gù rạp, mù một mắt, mặc áo vải xám rách rưới bước ra. Đó là Thẩm Vô Danh – lão gác mộ ẩn thế của nghĩa trang. Lão già lầm lì quét dọn những chiếc lá khô hoen ố xung quanh bia mộ tổ tiên Tô gia, hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của Chấp Pháp Đội.
"Lão già mù! Có thấy tên tạp dịch Tô Cảnh đi qua đây không?" Lý Thanh Sơn quát lớn, tay cầm thiết côn gõ mạnh xuống đất.
Thẩm Vô Danh không ngẩng đầu, tay vẫn cầm cây chổi tre khẽ phất một đường trên nền đất cát hoang mạc.
*Vù!*
Một luồng gió âm hàn cực nhẹ, mắt thường không thể nhìn thấy, đột ngột thổi qua nghĩa trang. Luồng gió ấy không mang theo linh lực chính tông, nhưng lại ẩn chứa một luồng ma khí uy áp vô hình vô cùng khủng khiếp. Uy áp giáng xuống trong nháy mắt khiến hai con linh khuyển của Chấp Pháp Đội đột ngột cụp đuôi, rên rỉ thảm thiết rồi nằm rạp xuống đất, run rẩy không dám cử động. Bản thân Lý Thanh Sơn và đám đệ tử chấp pháp cũng cảm thấy da đầu tê dại, thần thức thức hải chấn động mạnh mẽ, linh lực trong người ngưng trệ như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng.
Lý Thanh Sơn biến sắc, lùi lại nửa bước, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn lão gác mộ già nua. Lão già quét mộ dường như chỉ vô tình quét lá, nhưng luồng uy áp vô hình vừa rồi đã hoàn toàn phá rối trận hình Chấp Pháp và thần thức dò tìm của cả đội.
"Đầu lĩnh... Linh khuyển đột nhiên mất dấu vết mùi máu rồi!" Tên đệ tử chấp pháp run giọng báo cáo.
Lý Thanh Sơn nhìn sâu vào nghĩa trang tối tăm đầy oán khí, lại nhìn lão gác mộ thâm tàng bất lộ đang lầm lì quét lá. Gã cắn răng, không dám tùy tiện đắc tội với dị nhân ẩn thế, đành vung tay ra lệnh:
"Rút! Tìm kiếm ở khu vực ngoại vi hoang mạc! Khương chấp sự đã ban bố lệnh phong tỏa Đông Lăng Trấn, thằng ranh đó không thoát khỏi đây được đâu!"
Đoàn người chấp pháp nhanh chóng rút đi trong sự hoang mang.
Sau khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Thẩm Vô Danh khẽ dừng chổi. Lão không nhìn về phía chỗ trốn của Tô Cảnh, chỉ thở dài một tiếng khàn đặc, rồi lững thững quay người bước đi vào màn sương mù xám tro.
Tô Cảnh bước ra từ bóng tối, lồng ngực phập phồng thở dốc. Hắn nhìn theo bóng lưng của lão gác mộ, trong lòng dâng lên một luồng sóng kinh hoàng. Thân thế thật sự của Lão gác mộ Thẩm Vô Danh quả thực vô cùng đáng sợ. Luồng ma khí uy áp vừa rồi tuy chỉ bộc phát một sợi tơ nhỏ, nhưng đủ để đè bẹp thần thức của tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ. Hắn thầm ghi nhớ ân tình này, nhưng thời gian không chờ đợi hắn. Hắn phải rời nghĩa trang ngay lập tức.
Tô Cảnh sử dụng Hắc Ám Ngụy Trang để đóng giả làm một tên phu tạp dịch nghèo khổ, đầu đội nón lá rách, vai khoác chiếc áo vải thô che giấu bả vai phải vẹo vọ và vết sẹo rỉ hắc khí trên ngực. Hắn nhanh chóng rời khỏi nghĩa trang, di chuyển dọc theo bờ rìa hoang mạc để tiến vào Đông Lăng Trấn.
Đông Lăng Trấn là một thành trấn phàm nhân sầm uất nhưng thối nát dưới sự cai trị độc tài của Quy Nguyên Tông. Trên đường phố đầy bụi cát hoang mạc, các tán tu nghèo khổ phế căn mặc y phục rách rưới đang lủi thủi đi lại, trong khi các đệ tử tông môn kiêu ngạo mặc đạo bào gấm vóc hoành hành bá đạo.
Tô Cảnh cúi đầu, lách qua những toán lính tuần tra đang cầm chân dung truy nã của hắn. Nhờ kỹ năng ngụy trang khéo léo, hắn dễ dàng qua mặt các cặp mắt dò xét của Chấp Pháp Đội. Hắn đi thẳng đến một góc khuất sát nghĩa trang hoang phế, nơi có một quán nước rách nát của Lão Tiền.
Lão Tiền là một phàm nhân già nua, còng lưng, đang bận rộn lau chùi những chiếc bát đất nung đen bóng cổ xưa. Thấy Tô Cảnh bước vào, đôi mắt đục ngầu của lão khẽ lóe lên một tia sáng dị thường, nhưng lão nhanh chóng giả ngốc, rót một bát nước chè xanh đặt lên bàn gỗ sứt sẹo, nói nhỏ:
"Khách quan, nước chè hoang mạc đắng lắm, nhưng uống vào sẽ tỉnh người. Kẻ ngươi cần gặp đang ngồi ở gian phòng phía sau."
Tô Cảnh khẽ gật đầu, cầm bát nước chè hớp một ngụm nhỏ để xoa dịu cổ họng khô khốc, rồi đứng dậy bước vào gian buồng tối tăm phía sau quán nước.
Trong gian buồng chật hẹp thoang thoảng mùi hương thảo dược phế thải, một thanh niên gầy gò gù lưng, mắt hí linh hoạt đang ngồi gác chân lên ghế, tay nghịch chiếc la bàn đồng cổ chuyên dùng để định vị linh lực. Đó chính là Tiêu Vũ – tán tu chuyên dò la tin tức chợ đen.
"Ồ, mạng lớn thật đấy, Tô phu quét rác." Tiêu Vũ nheo mắt cười nịnh bợ, nhưng ánh mắt gã lại dừng lại rất lâu trên bả vai phải vẹo vọ và luồng tử khí âm hàn nhạt nhòa đang tỏa ra từ người Tô Cảnh. "Nghe nói Chấp Pháp Đội đang lật tung cả cái nghĩa trang hoang phế kia để tìm ngươi. Ngươi giết Tô Đại Hải rồi?"
"Giao dịch sòng phẳng." Tô Cảnh lạnh lùng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giọng nói không chút độ ấm. Hắn vung tay trái, ném mười viên linh thạch hạ phẩm chứa nhiều tạp chất lên mặt bàn gỗ. "Ta cần thông tin về tà tu Trần Hải và tung tích muội muội Tô Dao của ta."
Tiêu Vũ nhìn mười viên linh thạch hạ phẩm, bĩu môi khinh khỉnh, tay khẽ gạt đống linh thạch ra xa:
"Tô Cảnh, mười viên linh thạch này chỉ đủ để mua tin tức của một tên luyện khí tạp dịch thông thường. Trần Hải là tà tu Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, thủ đoạn tàn độc vô song, lại được Trưởng lão Triệu Vô Cực âm thầm bảo hộ đứng sau. Muốn có tin tức của hắn, cái giá không rẻ đâu."
"Ngươi muốn bao nhiêu?" Đôi mắt u lam của Tô Cảnh khẽ rực sáng ngọn lửa u lam lạnh lẽo, Minh Ty Ấn Ký trên ngực hắn khẽ co thắt khiến luồng u minh khí chí hàn lan tỏa khắp gian phòng chật hẹp, làm những giọt nước đọng trên bàn gỗ lập tức hóa thành băng mỏng.
Tiêu Vũ cảm nhận được luồng khí lạnh thấu xương tủy kia, nụ cười trên mặt gã khựng lại, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình. Gã nuốt nước bọt, vội vàng thu liễm vẻ ngạo mạn, nghiêm túc nói:
"Năm mươi viên linh thạch hạ phẩm. Đây là cái giá hữu nghị nhất tại Đông Lăng chợ đen này rồi. Không có linh thạch, ta tuyệt đối không mở miệng."
Tô Cảnh im lặng. Năm mươi viên linh thạch hạ phẩm là toàn bộ số tài sản tích lũy suốt mười năm làm phu quét rác nghĩa trang của hắn. Hắn cắn răng, dứt khoát móc từ trong túi gấm rách rưới ra một túi vải nhỏ, đổ toàn bộ số linh thạch hạ phẩm lấp lánh linh quang xám xịt lên bàn.
"Đủ rồi chứ? Nói đi." Tô Cảnh lạnh lùng ra lệnh.
Tiêu Vũ nhanh tay thu gom đống linh thạch vào túi trữ vật bên hông, đôi mắt hí híp lại đầy thỏa mãn. Gã ghé sát tai Tô Cảnh, hạ thấp giọng nói đầy bí hiểm:
"Trần Hải hiện đang bế quan tại sào huyệt sâu trong sa mạc hoang mạc Đông Lăng. Thọ nguyên của lão già đó đã chạm tới giới hạn cực đoan, sắp chết già đến nơi rồi. Để nghịch thiên cải mệnh, lão đang chuẩn bị luyện chế một mẻ huyết đan khổng lồ bằng cách huyết tế mạng sống của hàng trăm phàm nhân và tán tu phế căn mà lão bắt cóc được."
Tô Cảnh siết chặt nắm tay trái, xương ngón tay kêu răng rắc. Sát ý u minh trong lòng hắn bùng cháy dữ dội. Hắn gầm lên trong cổ họng:
"Còn muội muội Tô Dao của ta thì sao? Nàng có nằm trong số tế phẩm đó không?"
Tiêu Vũ khẽ lắc đầu, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng, gã thì thào một câu khiến da đầu Tô Cảnh tê dại:
"Muội muội của ngươi không nằm trong lò luyện đan của Trần Hải. Nhưng tin tức này còn tồi tệ hơn gấp trăm lần. Trần Hải đã bí mật giao Tô Dao cho Khương Gia Tiên Tộc chi nhánh Đông Lăng. Nàng mang âm hàn chi khí huyết mạch đặc dị, đã bị Khương gia chọn làm vật chứa đoạt xá dự phòng cho đại tiểu thư Khương Vân. Mẻ huyết đan khổng lồ kia... chính là tế phẩm hiến tế dâng nộp cho thế gia thượng giới để chuẩn bị cho ngày đại điển đoạt xá sắp tới!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!