Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Phá Trận Trảm Vĩ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh hoang mạc gào rú qua những khe đá dựng đứng của Đông Lăng ngoại vi, mang theo vị cát bụi khô khốc và mùi lôi hỏa khét lẹt đặc trưng của Tiểu Lôi Trận.


Tô Cảnh nấp sâu trong bóng tối của cột trận chính bằng sắt rèn ngầm, toàn thân áp sát vào vách đá lạnh giá. Tai phải của hắn hoàn toàn im lìm, không một tiếng động nào có thể lọt vào khoảng lặng câm như tờ ấy. Nhưng tai trái nhạy bén vô cùng của hắn khẽ giật mạnh. Hắn nghe thấy rất rõ tiếng roi da Hàn Băng Tiên xé gió vun vút của Trần Tuyết đang tiến sát về phía cột trận phụ kề bên – nơi tộc tỷ Tô Ngọc Hoa đang lén lút đặt chất nổ linh thạch.


"Kẻ nào dám cả gan bén mảng đến đây?" Giọng nói kiêu ngạo, lanh lảnh của Trần Tuyết vang lên, kèm theo đó là luồng linh lực màu lam nhạt bộc phát, khiến không khí xung quanh đột ngột giảm xuống dưới độ đóng băng.


Tô Ngọc Hoa giả trang nam tử phu mỏ bôi than đen kịt, tay cầm chiếc cuốc sắt mòn vẹt đầu, toàn thân cứng đờ dưới áp lực Trúc Cơ của Trần Tuyết. Chỉ cần roi da Hàn Băng Tiên kia quất xuống, nhục thân Luyện Khí tầng một của nàng chắc chắn sẽ bị đóng băng kinh mạch rồi vỡ vụn thành từng mảnh.


Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, Tô Cảnh không thể do dự thêm một nhịp thở. Hắn biết mình không được phép sử dụng các đại chiêu u minh có dao động linh lực quá mạnh, bởi điều đó sẽ kích hoạt Tiểu Lôi Trận của Vương Phong bộc phát sớm, thiêu rụi toàn bộ phàm nhân trong trấn.


Hắn vận u minh lực lượng xuống hai bàn chân, kích hoạt Quỷ Ảnh Bộ. Thân hình hắn nhòe đi, hóa thành một làn khói đen u lam lướt nhanh vô ảnh vô hình dưới bóng râm của vách đá.


*Hưu!*


Ngay khi roi da của Trần Tuyết chuẩn bị chạm vào đỉnh đầu Tô Ngọc Hoa, Tô Cảnh đã xuất hiện từ khoảng tối sau lưng nữ thiên kiêu ngoại môn. Tay trái hắn vung lên cực nhanh, ba cây Quỷ Châm Cứu Mạng bằng xương cõi âm rực sáng u lam lạnh lẽo xé gió phóng ra, đâm thẳng vào ba huyệt đạo linh lực then chốt bách hội, thần đình và linh đài trên lưng Trần Tuyết.


"Ngươi..." Trần Tuyết trợn tròn mắt, tiếng thét kinh hoàng nghẹn lại nơi cổ họng. Roi da Hàn Băng Tiên trên tay nàng đột ngột rơi xuống đất, linh lực màu lam nhạt quanh thân dập tắt tức thì. Quỷ Châm Phong Huyệt đã hoàn toàn đóng băng dòng chảy kinh mạch của nàng, khiến nàng tê liệt cứng đờ như một pho tượng đá.


Tô Cảnh nhanh chóng vươn tay trái bịt chặt miệng Trần Tuyết, kéo tuột nàng vào bóng tối vách đá, đồng thời khẽ nghiêng tai trái ra hiệu cho tộc tỷ.


"Ngọc Hoa tỷ, nhanh lên!" Tô Cảnh khàn giọng thúc giục, giọng nói mang theo tử khí cõi âm lạnh lẽo khiến Trần Tuyết đang bị khống chế phải co rụt đồng tử vì sợ hãi.


Tô Ngọc Hoa lập tức hiểu ý, dứt khoát kích nổ khối chất nổ linh thạch đã đặt sẵn dưới chân cột trận phụ.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Tiếng nổ liên hoàn vang dội từ lòng đất sâu thẳm. Các cột trận bằng sắt rèn ngầm phụ của Tiểu Lôi Trận đồng loạt bị phá hủy bởi cuộc bạo loạn được chuẩn bị kỹ lưỡng của liên minh quặng nô. Sức mạnh lôi đình cuồng bạo quấn quanh địa mạch Đông Lăng Trấn đột ngột mất đi sự cân bằng, bắt đầu rạn nứt dữ dội. Trận pháp lôi điện màu tím bao phủ bầu trời Đông Lăng Trấn nổ tung một góc lớn, linh khí hoại tử xám xịt bắt đầu rã rã tiêu tán.


"Kẻ nào dám phá hủy đại trận của ta!"


Một tiếng gầm thét điên cuồng, đầy phẫn nộ vang lên từ phía trận nhãn chính diện.


Vương Phong – trận pháp thiên tài ngoại môn chuyên tu trận đạo – đang điên cuồng lao đến trận nhãn chính hòng cứu vãn tình thế. Gương mặt thanh niên gầy gò đeo kính tròn cổ xưa của gã vặn vẹo vì giận dữ, tà áo đạo bào rộng thùng thình bám đầy mực vẽ trận bay lượn phần phật. Trên tay gã, chiếc Trận bàn 'Linh Khôi' bằng đồng đang rực sáng lôi quang màu tím cuồng bạo.


Nhìn thấy Trần Tuyết đã bị khống chế và cột trận chính đang bị đóng băng bởi quỷ châm, Vương Phong điên cuồng kích hoạt Trận bàn 'Linh Khôi'. Gã vung tay chỉ thẳng về phía Tô Cảnh:


"Tên tạp dịch phế căn thối tha kia! Ngươi dám dùng tà thuật cõi âm phá hủy tâm huyết của ta! Chết đi!"


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Từ chiếc Trận bàn 'Linh Khôi', vạn tia sét tím bạo liệt đột ngột phóng ra, đan chéo thành một lưới điện khổng lồ bao phủ toàn bộ khoảng sân trận nhãn, oanh tạc thẳng xuống đầu Tô Cảnh và Tô Ngọc Hoa.


Tô Cảnh không hề hoảng loạn. Hắn dứt khoát đẩy Tô Ngọc Hoa lùi sâu vào mật đạo an toàn, rồi đưa cây sáo xương Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi. Hắn vận u minh linh lực, thổi ra một nốt nhạc trầm đục của Vạn Quỷ Trận Khiên.


*U u u...*


Tiếng sáo thê lương vang động khắp không gian. Từ trong cuốn sổ da đen Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải của hắn, hàng trăm oán linh gào thét bay múa lao ra, ngưng tụ thành một bức tường khiên bảo vệ màu đen kịt trước mặt hắn.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Vạn tia sét tím nện dữ dội vào Vạn Quỷ Trận Khiên. Sức mạnh lôi đình cuồng bạo của tu sĩ Luyện Khí tầng sáu kết hợp với trận pháp khiến màng chắn oán linh liên tục rạn nứt. Nhiệt độ cao từ lôi hỏa tỏa ra thiêu rát da thịt Tô Cảnh, khiến lồng ngực hắn nhói lên đau đớn kịch liệt.


Minh Ty Ấn Ký rỉ máu trên ngực hắn bỗng rỉ ra những giọt máu đỏ tươi ấm nóng, thấm đẫm vạt áo xám. Cánh tay phải quấn băng gạc thô – nơi mang vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn hình rồng sấm đen kịt – bắt đầu co giật nhẹ, đau nhức nhối thấu tận xương tủy do phản phệ lôi điện. Đạo cơ Trúc Cơ mới đột phá nhưng chưa ổn định của hắn rung lắc dữ dội, đan điền rỉ máu nhẹ.


"Hừ, chỉ là một cái khiên oán linh rách nát! Để xem ngươi chống đỡ được bao lâu!" Vương Phong cười lạnh đầy kiêu ngạo, tiếp tục rót linh lực vào trận bàn hòng gia tăng uy lực sấm sét tím.


Tô Cảnh định điều khiển Đồng Giáp Thi bảo mệnh lao lên đấm nát trận bàn của Vương Phong bằng Đồng Giáp Phá Kích. Nhưng ngay khi cương thi vừa bước ra, một luồng lôi điện cuồng bạo từ Trận bàn 'Linh Khôi' đã đánh mạnh vào khớp vai của Đồng Giáp Thi, khiến lớp giáp đồng thau bị rạn nứt dữ dội, đánh bật cương thi ra xa. Sức phòng ngự lôi điện của trận bàn quá mạnh, tấn công vật lý thông thường hoàn toàn vô hiệu.


"Muốn dùng sức mạnh để phá trận của ta sao? Ngu xuẩn!" Vương Phong cười lớn đầy đắc ý.


Đôi mắt u lam của Tô Cảnh khẽ híp lại. Tai trái của hắn phân tích tiếng sấm sét nổ đôm đốp, nhận ra Vương Phong quá phụ thuộc vào chiếc Trận bàn 'Linh Khôi' mà lơ là phòng ngự nhục thân. Hắn quyết định không dùng bạo lực đối đầu trực diện, mà dùng trí tuệ trận đạo để phá giải.


Hắn cất sáo xương bên hông, tay trái lật lại, lấy ra Trận bàn vỡ nát của Hư Vô đạo nhân từ trong túi gấm. Hắn dứt khoát tiêu hao thêm ba viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng để kích hoạt trận bàn cổ.


Một luồng ánh sáng xám u lam lạnh lẽo từ trận bàn vỡ nát phóng ra, âm thầm len lỏi dưới đất, thâm nhập vào các khe nứt của Trận bàn 'Linh Khôi' mà Vương Phong đang cầm. Đây chính là u minh tụ linh trận dùng để nghịch chuyển dòng chảy linh lực mà tàn hồn Hư Vô đạo nhân đã truyền dạy cho hắn.


*Rắc!*


Một tiếng nứt giòn tan vang lên từ chiếc trận bàn trên tay Vương Phong.


"Cái gì?" Vương Phong kinh hoàng nhận ra lôi lực màu tím trên trận bàn của mình đột ngột chảy ngược trở lại, rò rỉ linh lực dữ dội do sự can thiệp của trận bàn cổ xưa.


"Trận bàn của ngươi đã bị vỡ nát từ bên trong rồi." Tô Cảnh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm.


*Uỳnh!*


Sức mạnh lôi điện bị nghịch chuyển lập tức bùng phát, phản phệ dữ dội ngược lại nhục thân Vương Phong. Chiếc Trận bàn 'Linh Khôi' nổ tung một góc, phóng ra những luồng sét tím đánh thẳng vào ngực Vương Phong, khiến gã ho ra một ngụm máu tươi, đứt đoạn linh mạch kinh mạch, ngã sụp xuống đất bùn.


Chớp lấy thời cơ ngàn năm có một, Tô Cảnh vận hành Quỷ Ảnh Bộ, thân hình lướt nhanh như một làn khói đen xuyên qua làn khói độc lôi hỏa đang cuồn cuộn. Hắn xuất hiện ngay trước mặt Vương Phong đang co giật.


Tay phải Tô Cảnh – nơi mang vết bỏng sẹo sấm sét đen kịt – đột ngột vươn ra. Năm ngón tay tụ tập u minh hắc ám lực lượng cuộn trào, hóa thành móng vuốt đen kịt rỉ máu của Đoạt Mệnh Trảo.


*Phập!*


Móng vuốt u minh đâm xuyên qua lớp hộ thể linh khí yếu ớt còn sót lại của Vương Phong, cắm sâu vào đan điền của gã.


"A... a..." Vương Phong trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy dữ dội. Gã cảm nhận được một luồng khí chí hàn lạnh thấu xương tủy đang điên cuồng hút cạn sinh mệnh lực lượng và thọ nguyên của mình đưa vào cuốn sổ khế ước rỉ máu trong thức hải Tô Cảnh.


Mái tóc đen của Vương Phong nhanh chóng bạc trắng, da mặt nhăn nheo héo úa, nhục thân gầy gò héo rũ đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.


"Nói!" Tô Cảnh khàn giọng phán quyết, đôi mắt u lam phát sáng ngọn lửa lạnh lẽo áp sát mặt Vương Phong. "Triệu Vô Cực đang mưu tính điều gì tại Đông Lăng Trấn? Bản đồ phân bố và danh sách thọ nguyên mật của các ngươi từ đâu mà có?"


Vương Phong cảm nhận cái chết đang cận kề từng giây, thọ nguyên điểm của gã đã bị tước đoạt gần hết, chỉ còn lại vài hơi tàn. Nghe đến tên Triệu Vô Cực, gã run rẩy gào khóc cầu xin:


"Ta nói... ta nói! Xin tha mạng... Triệu Vô Cực... lão đã nhận được một lượng lớn Huyết Khí Đan tinh hoa từ Khương gia thượng giới dâng hiến... Lão chuẩn bị tiến hành một đại trận hiến tế phàm nhân quy mô lớn tại Đông Lăng Trấn vào đêm trăng tròn tới để cưỡng ép đột phá Trúc Cơ Đỉnh Phong... Mảnh ngọc bài rỉ máu... thông tin giao dịch của Thôi Phán Quan... tất cả đều nằm trong tay lão..."


Nghe đến đây, Tô Cảnh chấn động cực độ. Chân tướng về mảnh ngọc bài rỉ máu nứt rạn mà Lục Nhạc dâng hiến trước đó đã hoàn toàn được vạch trần. Mạng lưới giao dịch thọ nguyên phi pháp của Thôi Phán Quan thực chất là để phục vụ cho đại trận hiến tế phàm nhân tàn bạo của Triệu Vô Cực dưới sự bảo hộ của Khương gia tiên môn thượng giới.


"Triệu Vô Cực... Khương gia... Các ngươi thực sự coi mạng người như cỏ rác!" Sát ý cõi âm trong lòng Tô Cảnh bùng cháy ngút trời.


Hắn dứt khoát siết chặt Đoạt Mệnh Trảo, tước đoạt nốt những ngày thọ nguyên cuối cùng của Vương Phong. Vương Phong gầm lên một tiếng đau đớn rồi hoàn toàn tắt thở, nhục thân héo úa hóa thành một cái xác khô héo không còn chút sinh khí.


*Hưu!*


Tô Cảnh vung tay, ném thẳng xác chết khô héo của Vương Phong xuống vực sâu không đáy của Vạn Táng Động Ngoại Môn phía sau núi – nơi chôn cất hàng vạn phàm nhân mỏ nô bị bóc lột dã man.


Trong thức hải của Tô Cảnh, Cửu U Minh Khế Lục rực sáng hắc quang u lam lạnh lẽo, ghi nhận hoàn thành phán quyết trận pháp thiên tài, thọ nguyên điểm của hắn bộc phát gia tăng vọt lên mức 200 năm. Nhưng vết bỏng sẹo lôi kiếp trên tay phải và tội ấn rỉ máu trên ngực hắn lại nhói lên đau đớn kịch liệt phản phệ, khiến hắn phải quỳ sụp xuống đất bùn hoang mạc, thở dốc nặng nề.


Hắn khẽ nghiêng tai trái bắt lấy tiếng gió rít gào dồn dập từ phía Đông Lăng Trấn. Triệu Vô Cực chắc chắn đã phát hiện ra Tiểu Lôi Trận bị phá hủy một góc, cơn thịnh nộ tột cùng của lão sắp sửa giáng lâm thiên phạt xuống đầu phàm nhân vô tội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!