Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Trận Khóa Đông Lăng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Cổ Mộ Tô Gia lạnh lẽo và đặc quánh như một hồ nước đóng băng vạn năm.


Tô Cảnh đứng im lìm bên thềm thạch thất, tay trái hắn siết chặt lấy thân sáo xương Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo đang rỉ ra từng sợi hắc khí u lam lạnh buốt. Dưới chân hắn, Lục Nhạc nằm đổ rạp, hơi thở yếu ớt như một ngọn nến trước gió. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé mười hai tuổi rách nát, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra chằng chịt, bả vai trái bị bỏng lôi hỏa nghiêm trọng đến mức da thịt sun lại, bốc lên mùi khét nghẹt thở.


"Sư... phụ... mau chạy..."


Lời thì thầm đứt quãng cuối cùng của Lục Nhạc vừa dứt, cậu bé hoàn toàn chìm vào hôn mê. Tô Cảnh không nói một lời, gương mặt tịch mịch không chút cảm xúc, nhưng ngọn lửa u lam trong đôi mắt hắn khẽ bùng lên dữ dội. Hắn khẽ cúi người, bàn tay phải quấn băng gạc thô sờn – nơi mang vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn hình rồng sấm đen kịt – khẽ nâng đầu Lục Nhạc lên.


Cơn đau nhói buốt từ vết sẹo lôi kiếp trên tay phải truyền thẳng vào đan điền, khiến luồng u minh linh lực hóa lỏng mới đột phá của hắn cuộn trào dữ dội, va chạm kịch liệt với tàn dư sét tím. Đạo cơ Trúc Cơ mới lập của hắn cực kỳ bất ổn, tựa như một vết nứt sẵn sàng vỡ vụn bất cứ lúc nào. Tô Cảnh cố nén cơn đau xé rách lồng ngực, nơi Minh Ty Ấn Ký rỉ máu đang âm thầm rỉ ra những giọt máu ấm nóng.


Hắn vận u minh lực vào tay trái, rút ra ba cây Quỷ Châm Cứu Mạng bằng xương lạnh lẽo, dứt khoát đâm sâu vào các huyệt đạo bách hội, thần đình và linh đài trên người Lục Nhạc. U minh chí hàn khí từ châm xương bùng phát, ngay lập tức đóng băng độc tố lôi hỏa đang tàn phá kinh mạch của cậu bé. Tiếp đó, hắn lướt đến bên cạnh Diệp Hồng Trần vẫn đang bất tỉnh nhân sự với vết thương vai trái dính tà độc huyết sát, khẽ điều chỉnh lại năm cây quỷ châm trên người gã để đảm bảo tính mạng cho cả hai.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Mặt đất phía trên thạch thất rung chuyển dữ dội hơn. Tai phải của Tô Cảnh hoàn toàn im lìm câm lặng do di chứng lôi kiếp, nhưng tai trái nhạy bén của hắn lại nghe thấy rất rõ những tiếng sấm sét tím rít gào từ Tiểu Lôi Trận của Vương Phong đang oanh tạc phía trên. Trận pháp này không chỉ bao vây cổ mộ, mà sức mạnh lôi đình cuồng bạo của nó đang không ngừng co hẹp phạm vi, bóp nghẹt các mạch đất xung quanh Đông Lăng Trấn.


Khi địa mạch bị cưỡng ép phong tỏa, linh khí thiên địa bắt đầu biến chất, hoại tử. Luồng linh khí hoại tử màu xám xịt, tanh hôi như xác thối đang từ từ len lỏi qua các kẽ đá cổ mộ, tràn xuống lòng đất.


Tô Cảnh khẽ liếm môi, nhưng vị giác phàm nhân nhạt nhẽo vĩnh viễn không cảm nhận được gì ngoài vị chát đắng của tàn tro nghĩa trang. Hắn kích hoạt Nhìn Thấu Nhân Quả, đôi mắt u lam xuyên qua vách đá dày, nhìn thẳng lên mặt đất Đông Lăng Trấn.


Một cảnh tượng thảm khốc hiện ra trước mắt hắn. Hàng vạn phàm nhân nghèo khổ và tán tu phế căn trong trấn đang ôm ngực ngã gục trên các con phố đổ nát. Linh khí hoại tử tràn ngập không khí khiến phổi của họ bỏng rát như bị lửa thiêu. Những đứa trẻ phàm nhân ho ra từng ngụm máu đen, co giật trong vòng tay bất lực của cha mẹ. Các tán tu yếu ớt đan điền rạn nứt chằng chịt, linh mạch đứt đoạn, gào thét đau đớn khi linh khí biến chất ăn mòn đạo cơ của họ.


"Vương Phong... Triệu Vô Cực... Các ngươi coi mạng người như cỏ rác để ép ta lộ diện sao?"


Tô Cảnh lẩm nhẩm, sát ý cõi âm lạnh thấu xương tủy bùng phát. Hắn biết mình không thể tiếp tục cố thủ trong cổ mộ tổ tiên. Đạo tâm phàm nhân kiên định trong tim hắn không cho phép hắn nhìn hàng vạn sinh linh vô tội phải chết thay cho mình. Hắn phải phá trận.


Hắn bế xốc Lục Nhạc đặt cạnh Diệp Hồng Trần sâu trong góc thạch thất an toàn nhất, rồi lặng lẽ bước về phía lối hông mật đạo dẫn thẳng xuống Linh Thạch Khoáng Khu.


Xuyên qua những đường hầm tối tăm, ẩm ướt đầy bụi quặng độc hại, tai trái của Tô Cảnh nghe thấy tiếng cuốc sắt gõ vào đá vang lên dồn dập nhưng vô cùng khẽ khàng. Đi đến cuối đường hầm ngầm, một nhóm người mặc quần áo phu mỏ rách rưới, mặt mũi bôi than đen kịt đang tụ tập quanh một cột trận bằng sắt rèn ngầm cắm sâu vào mạch đá.


Dẫn đầu nhóm người đó là một nữ nhân giả trang nam tử, tay chân đầy vết chai sạn, đôi mắt lộ rõ vẻ cẩn trọng và lòng căm thù sâu sắc đối với Quy Nguyên Tông. Đó chính là tộc tỷ Tô Ngọc Hoa, thủ lĩnh của Quặng Nô Đồng Minh.


"Ngọc Hoa tỷ." Tô Cảnh khàn giọng lên tiếng từ trong bóng tối.


Cả nhóm quặng nô giật nảy mình, lập tức giơ cuốc sắt lên phòng ngự. Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng thiếu niên gầy gò mặc trường bào tạp dịch xám tro rách rưới bám đầy tàn tro nghĩa trang, đôi mắt Tô Ngọc Hoa rực sáng lên niềm hy vọng.


"Cảnh đệ! Đệ vẫn còn sống!" Tô Ngọc Hoa lao đến, khẽ hạ thấp giọng nói đầy lo lắng. "Tiểu Lôi Trận của Vương Phong đang bóp nghẹt Đông Lăng. Liên minh Quặng Nô của chúng ta đang âm thầm phối hợp để tìm cách phá hủy các cột trận bằng sắt rèn ngầm dưới lòng đất này, nhưng kết giới sấm sét bảo hộ quanh cột trận quá mạnh, phu mỏ thường chạm vào liền bị giật thành than vụn."


Tô Cảnh khẽ gật đầu. Hắn bước lên, tay trái lật lại, lấy ra Trận bàn vỡ nát của Hư Vô đạo nhân từ trong túi gấm. Trận bàn bằng đồng cổ rỉ sét khẽ ngân lên một tiếng trầm đục. Hắn đặt ba viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng vào các góc nứt chằng chịt của trận bàn, vận u minh linh lực kích hoạt.


Một luồng ánh sáng xám u lam từ trận bàn phóng ra, chiếu rọi lên cột trận bằng sắt rèn trước mặt. Sơ đồ mạch trận phức tạp của Vương Phong lập tức hiển hiện rõ rệt dưới tầm nhìn của Tô Cảnh.


"Tiểu Lôi Trận này có tổng cộng chín cột trận sắt rèn ngầm để rút cạn địa mạch." Tô Cảnh lạnh lùng giải thích, tai trái khẽ nghiêng về phía tiếng sấm rền rĩ trên trần hang. "Cột trận này chỉ là một nhánh phụ. Ngọc Hoa tỷ, tỷ hãy dẫn đầu Quặng Nô Đồng Minh dùng bột đá linh thạch dễ nổ để đặt chất nổ phá hủy cột trận phụ này ngay khi ta dập tắt kết giới lôi điện bảo hộ của nó. Nhưng hãy nhớ, cột trận chính - mắt trận cốt lõi - nằm ở gian phòng ngầm phía đông hoang mạc, nơi đó do nữ thiên kiêu Trần Tuyết trực tiếp canh giữ."


"Trần Tuyết..." Tô Ngọc Hoa cắn chặt răng, gương mặt sạm đen vì than khẽ run lên. "Nữ tặc tàn bạo canh giữ mỏ quặng kia sao? Nàng ta sở hữu roi da Hàn Băng Tiên cực kỳ lợi hại, lại vô cùng cảnh giác."


"Để ta lo." Tô Cảnh dứt khoát đáp. "Mọi người hãy chuẩn bị sẵn sàng phá trận. Khi nghe thấy tiếng sáo xương của ta vang lên từ phía đông, hãy lập tức kích nổ tất cả các cột trận phụ."


Nói xong, Tô Cảnh vận u minh linh lực xuống hai bàn chân, thân hình lập tức nhòe đi, hóa thành một làn khói đen u lam lướt nhanh không phát ra tiếng động vào bóng tối của mật đạo. Hắn đang thi triển Quỷ Ảnh Bộ.


Cơn đau từ đan điền lại bùng phát dữ dội. Việc vận hành Quỷ Ảnh Bộ liên tục trong trạng thái đạo cơ Trúc Cơ bất ổn khiến nhục thân hắn phải gánh chịu phản phệ tàn khốc. Luồng u minh khí chí hàn chạy trong kinh mạch lạnh buốt như muốn đóng băng dòng máu của hắn, khiến nhục thân bị nhiễm một lượng nhỏ tử khí âm hàn, từng thớ thịt run rẩy đau đớn kịch liệt. Nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, hướng thẳng về phía mắt trận chính ở phía đông.


Xuyên qua các khe đá hẹp sát vách núi hoang mạc ngoài rìa khu mỏ, Tô Cảnh tiếp cận khu vực mắt trận chính. Đó là một bãi đất trống ẩm ướt được bao bọc bởi các vách đá dựng đứng, nơi một cột sắt rèn khổng lồ quấn đầy xích lôi điện màu tím đang cắm sâu xuống đất, tỏa ra những tia sét tím nổ đôm đốp đầy uy hiếp.


*Vút! Vút!*


Tiếng roi da xé rách không khí vang lên sắc nhọn.


Tô Cảnh lập tức áp sát nhục thân vào một vách đá tối tăm, nín thở thu liễm hoàn toàn khí tức bằng Hắc Ám Ngụy Trang. Tai trái của hắn nghe thấy tiếng bước chân kiêu sa nhưng đầy sát khí đang tiến gần.


Trần Tuyết - nữ thiên kiêu ngoại môn của Quy Nguyên Tông - mặc đạo bào bó sát tôn dáng màu lam nhạt, tay cầm roi linh lực Hàn Băng Tiên phát sáng lạnh lẽo, đang chỉ huy một đội tuần tra chấp pháp đệ tử lùng sục khắp các bụi rậm hoang mạc xung quanh mắt trận.


"Tìm kỹ cho ta!" Gương mặt xinh đẹp nhưng kiêu ngạo của Trần Tuyết đầy vẻ khinh khỉnh. "Tên tạp dịch phế căn Tô Cảnh kia chắc chắn đang ẩn nấp quanh đây để tìm cách phá trận nhãn. Bất kỳ dao động linh lực nào xuất hiện, lập tức dùng kiếm trận lôi hỏa bắn nát cho ta!"


Nói rồi, Trần Tuyết vung mạnh roi da Hàn Băng Tiên quét qua một bụi rậm sát vách đá nơi Tô Cảnh đang ẩn nấp. Hơi lạnh đóng băng từ roi da sượt qua mặt Tô Cảnh, để lại những vệt sương muối trắng xóa trên vách đá sát sạt vai hắn.


Tô Cảnh nín thở, toàn thân cứng đờ như một xác chết lạnh giá. Hắn định vận u minh quỷ ảnh từ Cửu U Minh Khế Lục để hù dọa và phân tán đội lính canh này. Nhưng ngay lập tức, đầu óc hắn tính toán cực nhanh: dao động linh lực mạnh mẽ của quỷ ảnh chắc chắn sẽ kích hoạt Tiểu Lôi Trận của Vương Phong bộc phát sớm hơn dự kiến, thiêu rụi toàn bộ phàm nhân trong Đông Lăng Trấn ngay lập tức. Hắn buộc phải từ bỏ ý định dùng bạo lực, nhẫn nại ẩn nấp chịu đựng cái lạnh chí âm của tử khí ăn mòn nhục thân.


Trần Tuyết bước thêm hai bước, đôi mắt láo liên nghi ngờ dừng lại ngay sát khe đá nơi Tô Cảnh đang đứng. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba trượng. Tay trái Trần Tuyết khẽ siết chặt roi da, chuẩn bị quất mạnh vào khe đá tối tăm.


*Chít! Chít!*


Đột nhiên, một tiếng kêu sắc nhọn của linh thú vang lên từ hướng ngược lại của thung lũng đá. Một vệt sáng màu vàng kim nhỏ xíu lướt qua các bụi cây với tốc độ cực nhanh.


Đó là "Kim Tầm" - con linh thử tầm bảo nhạy bén của Trần Phong. Tán tu ngự thú Trần Phong đang ẩn nấp từ xa đã kịp thời cho linh thú của mình phát ra tiếng kêu để đánh lạc hướng kẻ thù cứu nguy cho Tô Cảnh.


"Hử? Linh thú của tán tu phản nghịch!" Trần Tuyết mắt rực sáng lên vẻ tham lam và kiêu ngạo. "Đuổi theo bắt sống nó cho ta! Chắc chắn chủ nhân của nó đang ở hướng đó!"


Trần Tuyết dứt khoát dẫn đầu đội tuần tra chấp pháp đệ tử lao vút theo hướng vệt sáng vàng kim của con chuột ngự thú.


Nhận thấy thời cơ ngàn năm có một, Tô Cảnh lập tức bứt phá khỏi bóng tối. Hắn vận Quỷ Ảnh Bộ lướt nhanh như một làn khói đen u lam không phát ra tiếng động, tiếp cận sát cột trận chính bằng sắt rèn khổng lồ.


Hắn vận u minh linh lực hóa lỏng lạnh buốt vào ba cây Quỷ Châm Cứu Mạng trên tay trái, dứt khoát đâm sâu vào mạch đá linh thạch dưới chân cột trận chính. U minh chí hàn khí từ châm xương bùng phát cuồn cuộn, đóng băng dòng chảy lôi điện tím nhạt đang quấn quanh cột sắt, khiến trận pháp lôi đình bắt đầu chập chờn suy yếu.


Nhưng ngay vào thời khắc then chốt đó, một luồng uy áp từ xa đột ngột quay trở lại.


Trần Tuyết - kẻ kiêu ngạo nhưng vô cùng nhạy cảm với biến động trận pháp - đột ngột dừng bước giữa thung lũng. Nàng ta nhận ra dòng chảy lôi điện của Tiểu Lôi Trận chính diện đang bị ngưng trệ bất thường.


"Không ổn! Trúng kế điệu hổ ly sơn rồi!" Trần Tuyết hét lên phẫn nộ.


Nàng ta đột ngột xoay người, dẫn đầu đội tuần tra chấp pháp lao thẳng về phía mắt trận chính với tốc độ cực nhanh. Nhưng hướng di chuyển của Trần Tuyết không chỉ nhắm vào Tô Cảnh, mà đường đi của nàng ta đang hướng thẳng về phía cột trận phụ kề bên - nơi tộc tỷ Tô Ngọc Hoa đang âm thầm đặt chất nổ linh thạch dễ nổ dưới lòng đất, hoàn toàn không hay biết tử thần đang tiến sát sau lưng.


Khoảng cách giữa roi da Hàn Băng Tiên của Trần Tuyết và Tô Ngọc Hoa chỉ còn tính bằng nhịp thở. Tô Cảnh nấp trong bóng tối cột trận chính, tai trái nghe thấy tiếng roi da rít gió lạnh rợn người đang đến gần tộc tỷ của mình, ngón tay hắn siết chặt sáo xương rỉ máu trong thế ngàn cân treo sợi tóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!