Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

U Minh Cố Bản

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Cổ Mộ Tô Gia đặc quánh như mực, mang theo cái lạnh thấu xương của đất sâu ngàn năm và mùi tử khí nhạt nhòa từ những ngôi mộ cổ xung quanh.


Tô Cảnh ngồi xếp bằng trên thềm đá rêu phong, lồng ngực gầy gò phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Hắn vừa đột phá Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ nhờ hấp thụ kiếp lực lôi đình tàn dư của Triệu Vân Sơn, nhưng cái giá phải trả lại vô cùng tàn khốc. Tai phải của hắn hoàn toàn câm lặng, chỉ còn lại một khoảng không vô tịch trống rỗng, buộc hắn phải nghiêng nhẹ bả vai, dồn toàn bộ sự chú ý vào tai trái nhạy bén để lắng nghe tiếng gió rít qua khe đá. Trên đầu lưỡi, vị giác phàm nhân đã nhạt đi vĩnh viễn, chỉ còn lại vị chát đắng vô hồn của tàn tro nghĩa trang.


"Ư..."


Sát vách đá ẩm ướt, Diệp Hồng Trần khẽ rên rỉ một tiếng đầy đau đớn. Gã kiếm khách phản nghịch đang nằm bất tỉnh nhân sự trên một tấm chiếu rách, gương mặt tuấn lãng xám xịt không chút huyết sắc. Bả vai trái của gã bị độc tố tà hỏa của Triệu Vân Sơn ăn mòn sâu vào tận xương tủy, tỏa ra một luồng khí nóng bỏng rát đối nghịch hoàn toàn với cái lạnh chí âm của cổ mộ. Tô Cảnh đã dùng u minh linh lực và năm cây Quỷ Châm Cứu Mạng để phong tỏa tạm thời kinh mạch vai trái cho gã, nhưng nếu không có dược dịch tịnh hóa của Lâm Tuyết Nhi, đạo cơ của Diệp Hồng Trần sớm muộn cũng sẽ bị thiêu rụi.


"Đan điền mới hình thành... vẫn còn quá cuồng bạo."


Tô Cảnh thầm nghĩ, bàn tay phải run rẩy nhẹ. Dưới lớp băng gạc thô sờn quấn chặt, vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm đang nhói lên từng cơn đau buốt lạnh, kéo dài từ bả vai xuống tận mu bàn tay. Hắn hít sâu một hơi, vận hành Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp.


Trong đan điền đã được vá lành hoàn toàn của hắn, luồng u minh linh lực hóa lỏng màu đen u lam đang cuộn trào như sóng dữ, đan xen với những tia sét tím nhạt tàn dư từ lôi kiếp. Mỗi lần hắn cố gắng điều hòa, hai luồng sức mạnh xung khắc này lại va chạm kịch liệt, tạo ra những cơn đau xé rách như muốn nổ tung đan điền. Đây chính là cái giá của việc thăng tiến vượt cấp bằng kiếp lực cuồng bạo. Đạo cơ của hắn cực kỳ bất ổn, tựa như một tòa lầu cao xây trên bãi cát lún.


*Cạch.*


Tô Cảnh vung tay trái, ném năm mươi viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng vào mắt trận của u minh trận bàn rỉ sét đặt giữa thạch thất. Đây là trận bàn vỡ nát của Hư Vô đạo nhân mà hắn đã tự tay sửa chữa. Năm mươi viên linh thạch nhanh chóng tan chảy, biến thành những luồng khói xám u lam bao bọc lấy thạch phòng, gia cố thêm một lớp cấm chế che giấu thiên cơ.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Đột nhiên, mặt đất phía trên rung chuyển dữ dội. Những hạt bụi cát đen từ trần đá cổ mộ rơi xuống rào rào, bám đầy lên trường bào tạp dịch rách rưới của Tô Cảnh. Tai trái của hắn khẽ động, bắt được những tiếng nổ rền vang từ hướng Đông Lăng Trấn vọng lại.


Triệu Vô Cực đã phát điên. Cái chết của con trai Triệu Hùng và đội trưởng chấp pháp Triệu Vân Sơn đã triệt để chọc giận lão quái vật Trúc Cơ này. Lão không tiếc tài lực, phong tỏa toàn bộ Đông Lăng Trấn, thậm chí còn thuê trận pháp thiên tài Vương Phong thiết lập Tiểu Lôi Trận bao vây toàn vực hoang mạc để ép hắn lộ diện.


*Rắc rắc!*


Một luồng sấm sét màu tím bạo liệt từ phía trên mặt đất đánh thẳng xuống, xuyên qua các lớp đất đá dày hàng chục trượng, nện mạnh vào kết giới u minh của cổ mộ. Thạch thất chấn động dữ dội, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bức tường đá phía đông.


"Vương Phong..." Tô Cảnh lạnh lùng lẩm nhẩm cái tên này.


Trong thức hải của hắn, Cửu U Minh Khế Lục khẽ rung động, tỏa ra hắc quang u lam lạnh lẽo để bảo hộ thần trí khỏi chấn động của lôi điện. Hắn mở đôi mắt u lam, kích hoạt Nhìn Thấu Nhân Quả.


Trong tầm nhìn của hắn, thế giới đá xám biến mất, thay thế bằng một mạng lưới nhân quả chằng chịt. Phía trên đỉnh đầu hắn, mười đạo cột sáng lôi điện màu tím rực rỡ của Tiểu Lôi Trận đang di chuyển liên tục, dò quét từng tấc đất hoang mạc. Trận pháp này vận hành cực kỳ quy củ, chặt chẽ nhưng lại vô cùng cứng nhắc. Cứ sau ba nhịp thở, các luồng sét tím lại tập trung năng lượng quét qua vị trí trung tâm cổ mộ.


Tô Cảnh khẽ vẫy tay, gọi Đồng Giáp Thi bảo mệnh bước ra từ bóng tối. Nhục thân đồng đen cứng cáp của nó khẽ run lên, năm cây quỷ châm cắm trên đỉnh đầu phát sáng u lục. Tô Cảnh định điều khiển Đồng Giáp Thi xông lên mặt đất để phá hủy trận nhãn của Vương Phong.


Nhưng ngay khi Đồng Giáp Thi vừa tiến sát đến đường ống dẫn than dẫn lên mặt đất, một luồng sét tím cuồng bạo từ Tiểu Lôi Trận oanh tạc xuống, đánh trúng bả vai nó.


*Xèo xèo!*


Lớp đồng giáp cực cứng bên ngoài của Đồng Giáp Thi lập tức bị lôi điện gặm nhấm, xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rỉ ra khí đen. Tô Cảnh nhíu mày, tai trái nghe thấy tiếng xương cốt cương thi kêu răng rắc. Sức mạnh lôi đình của Tiểu Lôi Trận bên ngoài quá mạnh, nếu cưỡng ép xông ra, Đồng Giáp Thi bảo mệnh của hắn chắc chắn sẽ bị đánh tan xác trước khi tiếp cận được Vương Phong.


"Không thể dùng bạo lực đối đầu trực diện." Tô Cảnh thầm nghĩ.


Hắn thu hồi Đồng Giáp Thi vào túi dưỡng hồn, rồi rút từ trong túi gấm ra ba cây Quỷ Châm Cứu Mạng bằng xương u minh lạnh lẽo.


Dưới tầm nhìn của Nhìn Thấu Nhân Quả, hắn phát hiện ra mắt xích năng lượng của Tiểu Lôi Trận đang di chuyển sát qua một kẽ nứt địa mạch rò rỉ tử khí ngay phía trên trần thạch thất. Đó chính là sơ hở duy nhất của trận pháp cứng nhắc kia.


Tô Cảnh vận u minh linh lực hóa lỏng vào ba cây châm xương, búng tay phóng mạnh ra.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Ba tia sáng đen u lam vạch qua không trung, cắm chính xác vào ba điểm nút linh khí của địa mạch đang di chuyển phía trên. U minh chí hàn khí từ quỷ châm bùng phát, ngay lập tức đông cứng dòng chảy linh lực lôi hệ của Tiểu Lôi Trận tại khu vực đó.


Tiếng sấm sét gầm rú phía trên đột ngột nhỏ đi, những chấn động trong thạch thất cũng tạm thời lắng xuống. Tô Cảnh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực hắn bỗng nhói lên một cơn đau xé rách. Minh Ty Ấn Ký rỉ máu hình luân hồi trên ngực hắn khẽ rung động, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo xám. Việc vận hành u minh lực lượng trong khi đạo cơ chưa ổn định đã khiến tội ấn phản phệ, thọ nguyên đếm ngược của hắn lại nhấp nháy đầy đe dọa.


Hắn lập tức ngồi tĩnh tọa, vận hành Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp để hấp thụ tử khí nghĩa trang rò rỉ qua khe đá, cố gắng đè ép luồng lôi lực cuồng bạo trong đan điền xuống.


*Bịch... Bịch...*


Đột nhiên, tai trái nhạy bén của Tô Cảnh nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn, nặng nề phát ra từ phía mật đạo thoát hiểm nối liền với Linh Thạch Khoáng Khu. Mùi máu tươi nồng nặc phảng phất bay vào thạch thất.


Tô Cảnh cảnh giác đứng dậy, tay trái dắt Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo bên hông khẽ siết chặt.


Một bóng người nhỏ bé, gầy trơ xương lảo đảo bước ra từ bóng tối của mật đạo rồi ngã sụp xuống thềm đá ẩm ướt. Đó chính là Lục Nhạc, đệ tử và tai mắt trung thành nhất của hắn tại nghĩa trang hoang phế.


Gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé mười hai tuổi đầy vết thương rách da thịt rỉ máu đỏ tươi, bả vai trái bị bỏng lôi hỏa đen sạm, hơi thở đứt quãng vô cùng nguy kịch. Cậu bé cố gắng ngước mắt nhìn Tô Cảnh, bàn tay gầy gò run rẩy dâng lên một mảnh ngọc bài rỉ máu nứt rạn.


"Sư... Sư phụ..." Lục Nhạc khàn giọng thốt lên, máu tươi trào ra nơi khóe miệng. "Vương Phong... hắn đã dùng la bàn định vị... phát hiện ra biến động u minh khí của cổ mộ... Hắn đã tìm ra vị trí sơ hở của cổ mộ tổ tiên... và đang dẫn quân tiến đánh xuống đây... Sư phụ mau chạy đi..."


Nói xong, Lục Nhạc kiệt sức, đổ rạp xuống thềm đá lạnh giá, bất tỉnh nhân sự.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!