Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Khế Ước Đòi Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông vào giờ khắc này dường như rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Cơn bão cát xám tro đang gầm rú ngoài hoang mạc Đông Lăng bỗng chốc bị một luồng khí thế vô hình ép đến ngưng đọng. Sương mù xám tro vốn dày đặc, nay bị thổi bay hoàn toàn bởi một luồng hắc khí u lam chí hàn, lạnh đến mức đóng băng cả những giọt sương đêm bám trên bia mộ đá cổ.


Tô Cảnh quỳ rỉ máu dưới đất, tấm lưng gầy gò áp sát vào bia mộ cổ của tổ tiên Tô Trường Thanh. Nhục thân của hắn đang ở trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn: xương sườn bên ngực trái nứt gãy nghiêm trọng sau cú đánh của Tào Hắc, bả vai phải bị Thối Linh Chưởng của Tô Đại Hải bẻ gãy đến vẹo vọ, đan điền rạn nứt chằng chịt đang rò rỉ linh khí xám xịt ra ngoài như một chiếc bình gốm vỡ. Từ lồng ngực hắn, vết sẹo hình luân hồi kỳ bí – Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – liên tục trào ra từng dòng máu đen lạnh lẽo, thấm đẫm vạt áo xám tro rách rưới. Thọ nguyên của hắn đang đếm ngược từng giây, sợi tơ nhân quả màu đỏ thẫm trong thức hải đã mỏng manh đến mức chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi đứt.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc thần trí hắn bắt đầu mơ màng cận kề cái chết, một cuốn sổ da đen rỉ máu cổ xưa – Cửu U Minh Khế Lục – đã mở ra trang đầu tiên rực sáng hắc quang u lam lạnh lẽo trong thức hải của hắn. Những ký tự cổ tự lấp lánh chỉ vàng kim nhạt nổi lên trên trang giấy làm bằng da rách nát, tỏa ra hắc ám khí tức ngút trời.


"Kẻ mang mệnh yểu... Ngươi có chấp nhận ký khế ước cõi âm?"


Giọng nói của Hoàng Tuyền Sứ Giả – vị âm sai tiền nhiệm đã ngã xuống kỷ nguyên trước, nay chỉ còn là một luồng ý chí tàn niệm ẩn sâu trong cuốn sổ khế ước – vang lên trong thức hải Tô Cảnh. Giọng nói ấy lạnh lùng, vô cảm, mang theo sự uy nghiêm tột cùng của thiên luật cõi âm, chấn động thẳng vào linh hồn đang lung lay sắp tán của hắn.


"Trở thành Âm Sai Chấp Pháp, dùng Cửu U Minh Khế Quy Tắc để đòi mạng những kẻ trốn tránh luân hồi. Thọ nguyên của chúng sẽ là thọ nguyên của ngươi. Nhưng một khi đã ký, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể quay lại con đường tu tiên chính đạo, nhục thân phải chịu sự ăn mòn đau đớn của tội ấn mỗi đêm trăng tròn. Ngươi... có chấp nhận từ bỏ nhân tính phàm trần để bước vào con đường sát phạt này không?"


Tô Cảnh cắn chặt răng, máu tươi từ khóe miệng không ngừng tuôn ra. Hắn nhìn thấy phía trước, đường ca Tô Hữu Tài vẫn đang giẫm đạp thô bạo lên mảnh vỡ bài vị của phụ mẫu hắn. Hắn nghe thấy tiếng cười tham lam, bỉ ổi của gã thúc thúc phản bội Tô Đại Hải và quản sự tạp dịch Tào Hắc. Nỗi căm hờn tột cùng bùng cháy như ngọn lửa thiêu rụi chút lý trí phàm nhân cuối cùng của hắn. Hắn còn lời hứa phải bảo vệ muội muội Tô Dao, người đang bị giam giữ làm vật chứa đoạt xá tại Ngũ Đại Tiên Thành. Hắn chưa thể chết ở nơi hoang phế này!


"Ta... chấp nhận!"


Tô Cảnh gầm lên trong thức hải. Ý chí sinh tồn mãnh liệt kết hợp với dòng máu huyết mạch tàn dư của Cổ Tộc Minh Ty trong người hắn bộc phát. Dòng máu đỏ tươi hòa lẫn hắc huyết từ vết thương trên ngực hắn tuôn ra, bị lực hút vô hình của Cửu U Minh Khế Lục kéo thẳng vào trong thức hải, thấm đẫm lên trang giấy da đen cổ xưa.


*Oành!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong linh hồn Tô Cảnh. Cửu U Minh Khế Lục rực sáng hắc quang u lam cực thịnh. Minh Ty Ấn Ký rỉ máu trên ngực hắn đột ngột co thắt, tỏa ra hắc khí u lam chí hàn quấn chặt lấy nhục thân suy kiệt của hắn. Một luồng u minh lực lượng nguyên thủy cuồn cuộn từ lòng đất nghĩa trang hoang phế tràn vào kinh mạch, cưỡng ép dùng xích sắt u minh xâu chuỗi và vá víu tạm thời đan điền rạn nứt của hắn. Cơn đau đớn tột cùng như vạn kim châm xuyên tim bùng phát, khiến nhục thân hắn co giật dữ dội, nhưng đan điền đã ngừng rò rỉ linh khí, thọ nguyên đếm ngược tạm thời dừng lại ở con số ba canh giờ.


Bên ngoài, Tô Đại Hải vẫn đang hí hửng cầm tờ giấy khế ước giả tạo bước tới, định cưỡng ép nắm lấy bàn tay rỉ máu của Tô Cảnh để điểm chỉ. Nhưng bước chân gã đột ngột khựng lại.


Nhiệt độ xung quanh nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông giảm xuống một cách đáng sợ. Hơi thở của Tô Đại Hải vừa thoát ra ngoài đã lập tức hóa thành những tinh thể băng xám tro. Gã nhìn thấy Tô Cảnh chậm rãi ngẩng đầu lên.


Đó không còn là ánh mắt của một tên phu quét rác tạp dịch mù điếc bẩm sinh hèn mọn nữa. Đôi mắt Tô Cảnh lúc này hoàn toàn hóa thành một màu u lam tĩnh lặng, sâu thẳm như vực sâu vạn trượng của cõi âm, ẩn hiện ngọn lửa hoàng tuyền lạnh lẽo.


"Gặp quỷ rồi! Thằng ranh này làm sao thế này?" Tào Hắc béo lùn đầy mồ hôi dầu run rẩy kêu lên, gã cảm nhận được một luồng tử khí chí hàn đang khóa chặt lấy nhục thân mình, khiến linh lực Luyện Khí tầng 3 trong người gã ngưng trệ, không cách nào vận chuyển bình thường.


Tô Hữu Tài cũng biến sắc, luồng linh lực màu đỏ nhạt tỏa ra quanh thân gã bị hắc khí u lam ép cho co rụt lại sát da thịt. Gã lùi lại một bước, tay nắm chặt thanh đoản đao rỉ sét tẩm độc, gầm lên:


"Cha! Đừng chần chừ nữa! Thằng nghiệt chủng này đang giở trò tà thuật gì đó, giết chết nó ngay lập tức cho con!"


Tô Đại Hải nghe vậy, trong lòng dâng lên một nỗi bất an cực độ. Gã là tu sĩ Luyện Khí tầng 2, hành tẩu hoang mạc nhiều năm, cực kỳ nhạy cảm với sát cơ. Gã dứt khoát ném tờ khế ước giả xuống đất, vận hành Quy Nguyên Tông Ngoại Môn Thổ Nạp Pháp, dồn toàn bộ linh lực còn lại vào lòng bàn tay phải rực sáng ánh xám tro mục nát. Gã bước tới, vung một chưởng tàn bạo nhắm thẳng vào đan điền của Tô Cảnh:


"Thối Linh Chưởng! Chết đi cho ta!"


Luồng chưởng lực mang theo tử khí thối rữa xé rách không khí, gào thét lao thẳng về phía Tô Cảnh. Đòn đánh này cực kỳ độc địa, nếu trúng phải, đan điền rạn nứt của Tô Cảnh sẽ lập tức nổ tung, nhục thân hóa thành một bãi máu loãng.


Nhưng ngay khi lòng bàn tay của Tô Đại Hải chỉ còn cách ngực Tô Cảnh ba tấc, Cửu U Minh Khế Quy Tắc đột ngột vận hành. Cuốn sổ khế ước trong thức hải Tô Cảnh rực sáng hắc quang. Một cán cân công lý vô hình của cõi âm dường như giáng lâm xuống không trung nghĩa trang.


*Vù!*


Toàn bộ chưởng lực Thối Linh Chưởng của Tô Đại Hải đột ngột bị đóng băng giữa chừng. Luồng linh lực xám tro mục nát biến thành những hạt băng xám rụng lả tả xuống đất bùn. Không chỉ có vậy, một luồng uy áp quy tắc lạnh lẽo từ Minh phủ giáng xuống nhục thân Tô Đại Hải, cưỡng ép đóng băng hoàn toàn dòng chảy linh lực trong kinh mạch gã. Tô Đại Hải kinh hoàng phát hiện ra mình không thể di chuyển dù chỉ một ngón tay, cả cơ thể cứng đờ như một pho tượng đá giữa nghĩa trang.


Trong tầm mắt u lam của Tô Cảnh, thế giới xung quanh bỗng biến đổi. Hắn nhìn thấy trên đỉnh đầu Tô Đại Hải hiện lên một sợi tơ thọ nguyên màu vàng kim dày đặc, nhưng sợi tơ ấy đang rạn nứt chằng chịt do gã tu luyện tà pháp bòn rút sinh mệnh phàm nhân. Sợi tơ đó ghi rõ lượng thọ nguyên còn lại của gã thúc thúc phản bội: mười lăm năm.


"Tô Đại Hải... Ngươi phản bội huyết thống, dẫn đường cho tà tu đồ sát gia tộc, tội nghiệt ngập trời. Hôm nay, Minh phủ phán quyết ngươi... đòi mạng!"


Tô Cảnh chậm rãi đứng dậy, âm thanh phát ra từ cổ họng hắn lạnh lùng, khản đặc và mang theo tiếng vang vọng u uất của cõi âm, hoàn toàn không giống giọng nói của một thiếu niên mười bảy tuổi.


Hắn vung bàn tay phải lên. Nhưng ngay khi hắn vừa cử động, bả vai phải bị gãy và xương sườn nứt rạn truyền đến một cơn đau đớn thấu xương tủy. Residual lực lượng Thối Linh Chưởng còn sót lại của Tô Đại Hải trong không khí, dù đã bị đóng băng, vẫn tỏa ra một luồng áp lực mục nát đập mạnh vào cánh tay phải của hắn.


*Rắc!*


Xương cánh tay phải của Tô Cảnh rạn nứt thêm một đường, suýt chút nữa đã chấn vỡ hoàn toàn cánh tay của hắn trước khi hắn kịp thi triển chiêu thức. Tô Cảnh cắn chặt răng đến mức bật máu, ý chí sống sót mãnh liệt áp chế hoàn toàn nỗi đau thể xác. Hắn không lùi bước, dồn toàn bộ u minh lực lượng vừa hấp thụ từ lòng đất vào năm đầu ngón tay phải.


"U Minh Đoạt Mệnh Thuật! Đoạt Mệnh Trảo!"


Năm ngón tay phải của Tô Cảnh đột ngột biến đổi, hóa thành màu đen kịt như mực, tỏa ra làn khói đen u lam chí hàn và rỉ ra từng giọt hắc huyết lạnh lẽo. Hắn bước tới một bước, vung trảo đâm thẳng vào ngực trái của Tô Đại Hải.


*Phập!*


Móng vuốt đen kịt của Đoạt Mệnh Trảo đâm xuyên qua lớp hộ thể linh khí yếu ớt đã bị quy tắc cõi âm đóng băng của Tô Đại Hải một cách dễ dàng, cắm ngập vào lồng ngực gã. Đòn đánh không hề trào máu tươi, mà chỉ tỏa ra hắc khí u lam đóng băng hoàn toàn da thịt xung quanh vết thương.


Ngay lập tức, Tô Cảnh nắm chặt lấy sợi tơ thọ nguyên màu vàng kim của Tô Đại Hải trong thức hải và giật mạnh.


*Khực!*


Sợi tơ thọ nguyên của gã thúc thúc phản bội bị kéo đứt đoạn dứt khoát. Tô Đại Hải trợn trừng hai mắt, đồng tử co rút lại đến mức cực hạn đầy vẻ kinh hoàng tột cùng. Gã muốn gào thét, muốn cầu xin, nhưng cổ họng gã đã bị u minh khí đóng băng cứng ngắc.


Quá trình lão hóa rùng rợn bắt đầu diễn ra ngay trước mắt Tô Hữu Tài và Tào Hắc. Da thịt béo tốt của Tô Đại Hải nhanh chóng mất đi độ ẩm, khô héo co rút lại như vỏ cây già hoang mạc. Mái tóc đen của gã bạc trắng trong nháy mắt, rồi rụng lả tả thành từng sợi tro xám. Những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh nứt đất đai xuất hiện dày đặc trên khuôn mặt gã, đôi mắt đục ngầu mất đi ánh sáng, nhục thân nhanh chóng co rúm lại thành một bộ hài cốt khô héo mặc cẩm y rộng thùng thình.


Sinh mệnh lực lượng rực sáng màu vàng kim từ cơ thể Tô Đại Hải cuồn cuộn chảy dọc theo cánh tay đen kịt của Tô Cảnh, tràn thẳng vào Minh Ty Ấn Ký trên ngực hắn.


*Uỳnh!*


Tô Cảnh cảm nhận được một luồng thọ nguyên tinh thuần dạt dào hóa thành dòng nước ấm áp chảy vào đan điền rạn nứt của mình. Những vết rạn nứt chằng chịt trên đan điền được u minh xích sắt thắt chặt hơn, tạm thời vá lành một phần đạo cơ suy kiệt. Minh Ty Ấn Ký rỉ máu trên ngực hắn phát sáng rực rỡ, hấp thụ hoàn toàn luồng sinh mệnh lực này.


Trong thức hải của hắn, dòng chữ số Thọ Nguyên Điểm rực sáng vàng kim, gia tăng vọt lên thêm mười năm thọ nguyên thực tế! Tô Cảnh chính thức bước vào Luyện Khí tầng 1, nhục thân được vá víu tạm thời thoát khỏi ranh giới cái chết cận kề.


Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng cực kỳ tàn khốc. Mỗi một năm thọ nguyên đoạt được từ kẻ thù khiến hắc hắc ấn ký trên ngực hắn lan rộng ra thêm một phân, rỉ ra hắc khí u lam gặm nhấm da thịt xung quanh, mang lại một cơn đau đớn tột cùng như vạn kim châm xuyên tim phổi, khiến hắn khuỵu một chân xuống đất bùn nghĩa trang, thở dốc nặng nề.


Tô Đại Hải – kẻ phản bội gia tộc – lúc này đã hoàn toàn biến thành một đống tro xám màu xám tro hoen ố, bị cơn gió lạnh nghĩa trang thổi bay tứ tán khắp các bia mộ cổ, không còn lại một mảnh xương tàn.


Chứng kiến cảnh tượng rùng rợn chưa từng có này, Tô Hữu Tài và Tào Hắc hoàn toàn mất đi dũng khí chiến đấu. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy tâm trí chúng.


"Yêu... Yêu thuật! Thằng ranh này là ác ma cõi âm!" Tào Hắc béo lùn hét lên một tiếng thất thanh, chiếc cân tiểu ly bên hông gã rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Gã không màng đến linh thạch hay khế ước nữa, cắm đầu cắm cổ chạy bán sống bán chết ra khỏi nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông.


Tô Hữu Tài sắc mặt trắng bệch như một xác chết, gã nhìn đống tro tàn của phụ thân mình dưới đất, rồi nhìn đôi mắt u lam lạnh lẽo của Tô Cảnh đang hướng về phía mình. Gã run rẩy lùi lại, vấp phải một bia mộ ngã nhào ra đất, sau đó bò lết dậy, điên cuồng vận hành linh lực chạy trốn theo hướng ngoại môn tông môn, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.


Tô Cảnh muốn đuổi theo để nhổ cỏ tận gốc, tiêu diệt hoàn toàn hai mối họa này. Nhưng u minh lực lượng trong người hắn sau đòn Đoạt Mệnh Trảo cực hạn vừa rồi đã hoàn toàn cạn kiệt. Nhục thân đầy thương tích với xương sườn gãy và vai phải vẹo vọ khiến hắn không thể di chuyển nhanh. Hắn khuỵu gối sát bia mộ cổ tổ tiên Tô Trường Thanh, cắn răng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng từ vết rách tội ấn đang rỉ máu đen nhẹ.


Ngay lúc đó, dưới đống tro tàn của Tô Đại Hải, một vật phẩm đột ngột phát ra tiếng nứt rạn nhẹ.


Tô Cảnh nhìn xuống. Đó là chiếc ngọc bài huyết mạch gia tộc tổ tiên Tô gia mà Tô Đại Hải luôn mang theo bên người để định vị địa mạch nghĩa trang. Chiếc ngọc bài bằng đá xám nay đã rạn nứt chằng chịt, tỏa ra một luồng hắc khí u lam mỏng manh rỉ ra từ các vết nứt.


Luồng hắc khí ấy không tan biến vào không trung, mà chậm rãi ngưng tụ thành một sợi tơ nhân quả màu đen xám rực sáng nhẹ, vạch ra một đường thẳng tắp hướng thẳng về phía sa mạc hoang mạc sâu thẳm ngoài hoang mạc Đông Lăng – nơi sào huyệt ẩn giấu đầy rẫy tội ác của tà tu chủ mưu Trần Hải, kẻ đã đồ sát gia đình Tô Cảnh mười năm trước.


Tô Cảnh chậm rãi vươn bàn tay trái còn lành lặn nhặt chiếc ngọc bài nứt rạn lên, đôi mắt u lam lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào hướng sợi hắc khí chỉ đường. Sát ý đòi mạng trong lòng hắn bùng cháy dữ dội giữa đêm tối cô độc nghĩa trang hoang phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!