Minh Ty Đòi Mạng
Bậc thềm đá dẫn xuống mật đạo ngầm lạnh lẽo và ẩm ướt, nồng nặc mùi gỉ sắt trộn lẫn với hương vị tanh nồng của máu tươi đã bắt đầu cô đặc. Bóng tối nơi đây đậm đặc đến mức ngay cả linh lực nhạt nhòa của một tu sĩ Luyện Khí cũng bị nuốt chửng hoàn toàn.
Tô Cảnh khẽ nghiêng đầu, hướng tai trái nhạy bén về phía trước để lắng nghe. Tai phải của hắn vẫn là một khoảng lặng câm như tờ, không một tiếng động nào có thể lọt vào kể từ sau trận lôi kiếp tẩy tủy tại Lôi Trì. Nhưng bù lại, tai trái của hắn có thể nghe rõ tiếng nước máu nhỏ giọt lộp bộp xuống thềm đá cách đó trăm trượng, và cả tiếng thở dốc nặng nề, tràn đầy sát khí của tà tu Trần Hải vọng ra từ sâu trong lòng đất.
"Cẩn thận..." Diệp Hồng Trần thấp giọng ho khan một tiếng bên tai trái của hắn. Gã kiếm khách phản nghịch một tay ôm lấy bả vai trái đang rỉ máu đen do trúng độc tố huyết sát từ trận chiến hồ máu bên ngoài, tay còn lại vẫn siết chặt thanh thiết kiếm gãy 'Vô Phong'. Áo vải thô của gã rách nát tả tơi, nhưng ánh mắt gã vẫn sắc bén như kiếm phong.
"Ngươi lùi lại đi." Tô Cảnh khàn giọng đáp, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm lạnh lẽo. Hắn khẽ liếm môi, nhưng vị giác phàm nhân vĩnh viễn đã nhạt đi, chỉ còn lại một vị chát đắng vô hồn của tàn tro nghĩa trang.
Cánh tay phải của Tô Cảnh, vốn quấn chặt dưới lớp băng gạc thô sờn, đang nhói lên từng cơn đau buốt lạnh. Dưới lớp vải thô, vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm kéo dài từ bả vai xuống tận mu bàn tay đang co giật nhẹ. Đồng thời, huyết ấn ký nguyền rủa rỉ máu của Thôi Phán Quan – vết sẹo rỉ máu hình luân hồi kỳ bí – đang điên cuồng ăn mòn da thịt hắn, rỉ ra từng vệt máu đỏ thẫm ấm nóng, thấm đẫm vạt áo tạp dịch xám rách rưới.
Thọ nguyên đếm ngược trong thức hải của hắn chỉ còn vỏn vẹn hai mươi ngày ngắn ngủi. Cái chết đang đứng ngay sau lưng hắn, lạnh lẽo và dứt khoát. Hắn không còn đường lui. Muốn sống, hắn bắt buộc phải đòi mạng Trần Hải để đoạt lấy thọ nguyên tự cứu mình.
Tô Cảnh dứt khoát bước xuống bậc thềm cuối cùng, tiến vào không gian rộng lớn của tế đàn ngầm.
Nơi đây là một hang động tự nhiên khổng lồ, nhưng toàn bộ vách đá đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi khô khốc. Ở trung tâm hang động, một hồ máu nhỏ đang sôi sùng sục, tỏa ra từng luồng oán khí kịch độc màu huyết dụ đỏ ngầu. Trên bệ đá giữa hồ máu, tà tu Trần Hải đang đứng điên cuồng gầm rú.
Tướng mạo gã tà tu lúc này vô cùng ghê rợn. Lão già gầy gò khô héo như một bộ xương khô di động, da mặt xám xịt đầy nếp nhăn độc tà vặn vẹo. Mái tóc bạc xơ xác bay loạn xạ, đôi mắt đỏ sọc rực sát khí khóa chặt lấy Tô Cảnh ngay khi hắn vừa xuất hiện.
"Tên tạp dịch phu quét rác nghĩa trang kia!" Trần Hải gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy oán hận. "Ngươi dám phá hủy Huyết Hồ Cấm Địa của ta, giết chết Hắc Hổ của ta! Hôm nay, ta phải rút cạn máu của ngươi, luyện hóa linh hồn ngươi vào Vạn Hồn Phiên để đền mạng cho chúng!"
Trần Hải điên cuồng vung tay phải, một lá cờ lớn màu đen xám rách nát – Vạn Hồn Phiên – đột ngột xuất hiện trong tay lão. Lá cờ tỏa ra một luồng oán khí đen kịt ngút trời, che phủ hoàn toàn ánh sáng u lam rò rỉ từ địa mạch.
*Gào! Khóc!*
Từ trong Vạn Hồn Phiên, hàng vạn oán linh phàm nhân – những linh hồn phàm nhân vô tội bị Trần Hải tàn sát để luyện chế huyết đan – đột ngột tràn ra ngoài. Màn sương đen kịt cấu thành từ hàng vạn khuôn mặt vặn vẹo, gào khóc thê thảm, điên cuồng lao về phía Tô Cảnh hòng nuốt chửng nhục thân phế thải của hắn.
"O o o..."
Sức ép thần hồn khổng lồ giội thẳng vào thức hải Tô Cảnh, khiến đan điền rạn nứt vốn chỉ được vá tạm thời bằng u minh xích sắt của hắn khẽ run rẩy, rò rỉ nhẹ linh lực xám xịt ra ngoài. Cơn đau từ tội ấn trên ngực bộc phát dữ dội, khiến hắn suýt nữa quỳ sụp xuống đất.
Tô Cảnh cắn chặt răng, vận hành u minh linh lực vào cánh tay trái, định thi triển Âm Sát Kiếm Ý để chém rách màn sương đen oán linh trước mặt. Hắn vung tay chém ra một đường kiếm khí màu đen xám lạnh lẽo.
*Xoẹt!*
Nhưng đường kiếm khí vừa chạm vào màn sương đen liền bị oán khí đậm đặc của hàng vạn vong linh gặm nhấm, rạn nứt rồi vỡ tan trong nháy mắt. Sức mạnh vật lý thông thường hoàn toàn vô hiệu trước làn sóng thần hồn cuồng bạo này.
"Ha ha ha! Vô ích thôi!" Trần Hải cười điên dại. "Vạn Hồn Phiên của ta chứa oán niệm mười năm của hàng vạn phàm nhân Đông Lăng! Nhục thân phế thải của ngươi làm sao chống đỡ nổi!"
"Nợ mạng... phải trả bằng mạng."
Tô Cảnh khàn giọng nói, đôi mắt u lam phát sáng ngọn lửa lạnh lẽo của Nhìn Thấu Nhân Quả. Trong tầm nhìn nhân quả của hắn, sợi tơ thọ nguyên dơ bẩn của Trần Hải đang kết nối chặt chẽ với Vạn Hồn Phiên, bòn rút oán lực vong linh để duy trì mạng sống sắp cạn kiệt của lão.
Hắn không do dự nữa, tay trái dứt khoát rút cây sáo xương rỉ máu dắt bên hông ra – Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo.
Để kích hoạt đại chiêu của sáo xương trong môi trường huyết sát đậm đặc này, hắn bắt buộc phải trả một cái giá tàn khốc.
"Mất đi mười năm thọ nguyên thực tế... Kích hoạt trấn hồn khúc!"
Tô Cảnh thầm nghĩ trong thức hải tịch mịch. Ngay lập tức, thọ nguyên đếm ngược của hắn sụt giảm nghiêm trọng, chỉ còn lại vỏn vẹn mười ngày ngắn ngủi. Minh Ty Ấn Ký trên ngực hắn bùng phát hắc khí dữ dội, rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi thấm đẫm ngực áo. Cơn đau đớn tột cùng như vạn kim châm xuyên tim khiến nhục thân hắn run rẩy kịch liệt, nhưng đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu.
Hắn đưa sáo xương lên môi, vận u minh lực lượng thổi ra nốt nhạc đầu tiên của Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc.
*U u u...*
Một đạo âm cổ xưa, thê lương và lạnh lẽo tột cùng đột ngột vang lên, xé rách không gian hang động ngầm. Sóng âm màu đen u lam lan tỏa khắp nơi, mang theo sự uy nghiêm tối cao của thiên luật cõi âm phán quyết.
Nghe thấy tiếng sáo, hàng vạn oán linh phàm nhân đang gào khóc dữ dội bỗng chốc khựng lại. Oán khí đen kịt bao quanh chúng bị luồng tử khí chí hàn dập tắt hoàn toàn. Tiếng gào khóc oán hận biến mất, thay vào đó là một khoảng lặng im lìm đáng sợ.
Dưới tác động của trấn hồn khúc cõi âm chân chính, hàng vạn vong linh phàm nhân đột ngột quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cây sáo xương trên tay Tô Cảnh. Chúng cảm nhận được hơi ấm giải thoát và sự công chính vô tư vô tà từ thiên luật Minh phủ.
*Rào rào...*
Hàng vạn oán linh phàm nhân tự động quỳ sụp xuống đất bùn ngầm, cúi đầu phục tùng trước sự phán quyết đòi mạng của âm sai chấp pháp giả, hoàn toàn từ bỏ sự khống chế của Vạn Hồn Phiên.
"Cái gì?! Không thể nào!" Trần Hải kinh hoàng hét lên, da mặt xám xịt của lão vặn vẹo tột độ. Lão điên cuồng vung Vạn Hồn Phiên nhưng lá cờ đen đã hoàn toàn mất đi linh quang, không thể điều khiển nổi một vong linh nào nữa. "Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ tà ma ngoại đạo gì?!"
Biết mình đã mất đi bài tẩy mạnh nhất, Trần Hải phát điên. Lão cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu huyết tinh hoa rực sáng màu đỏ máu lên lá cờ rách nát, bộc phát toàn bộ huyết sát lực lượng còn sót lại của tu vi Luyện Khí tầng chín.
"Huyết Ma Nghịch Mệnh! Chết đi!"
Trần Hải gầm thét, vung huyết đao ngưng tụ từ máu tươi đâm thẳng vào lồng ngực Tô Cảnh với tốc độ cực nhanh. Luồng huyết sát lực lượng mang theo nhiệt độ nóng bỏng ăn mòn không khí, tiến sát đến tội ấn rỉ máu trên ngực hắn trong chớp mắt.
Tô Cảnh đứng im lìm như một pho tượng đá, không hề né tránh. Hắn khẽ vẫy tay trái.
*Hưu!*
Từ trong thức hải của hắn, cuốn sổ da đen rỉ máu cổ xưa – Cửu U Minh Khế Lục – đột ngột bay ra ngoài dưới dạng hư ảnh, rực sáng hắc quang u lam lạnh lẽo bao bọc lấy nhục thân hắn.
*Oanh!*
Huyết đao sát chiêu của Trần Hải đâm mạnh vào hư ảnh Minh Khế Lục, nhưng ngay lập tức, luồng hắc quang u lam chí hàn đã đóng băng hoàn toàn huyết sát lực lượng. Ngọn lửa tà hỏa đỏ máu bị đông cứng lại giữa không trung, rạn nứt rồi vỡ tan thành vạn mảnh vụn băng xám xịt rơi rớt xuống đất.
"Nợ thọ nguyên... đến lúc phải trả rồi."
Tô Cảnh lạnh lùng nói. Thân hình hắn nhòe đi, thi triển Quỷ Ảnh Bộ lướt qua khoảng cách mười trượng trong nháy mắt, xuất hiện ngay trước mặt Trần Hải đang kinh hoàng tột độ.
Hắn vung bàn tay phải bọc sẹo sấm sét lên, năm ngón tay tụ tập hắc ám u minh lực lượng hóa thành móng vuốt đen kịt rỉ máu – Đoạt Mệnh Trảo.
*Phập!*
Móng vuốt đen kịt đâm xuyên qua lớp huyết giáp bảo hộ yếu ớt của Trần Hải, cắm thẳng vào đan điền rò rỉ linh lực của lão tà tu.
"A a a!" Trần Hải thét lên một tiếng thảm thiết vang động hang động ngầm.
Tô Cảnh kích hoạt U Minh Đoạt Mệnh Thuật. Trong tầm nhìn nhân quả, hắn dùng Đoạt Mệnh Trảo nắm chặt lấy sợi tơ thọ nguyên rực sáng vàng kim của Trần Hải, dứt khoát kéo mạnh ra ngoài.
*Vút! Vút! Vút!*
Luồng thọ nguyên tinh thuần rực sáng vàng kim điên cuồng chảy dọc theo Đoạt Mệnh Trảo tiến vào nhục thân Tô Cảnh, dâng hiến trực tiếp vào Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải.
Dưới sự chứng kiến của Diệp Hồng Trần và hàng vạn oán linh phàm nhân, cơ thể gầy gò của Trần Hải bắt đầu lão hóa một cách rùng rợn với tốc độ mắt thường có thể thấy. Mái tóc bạc của lão rụng rời rã rời, da thịt khô héo hóp sâu vào xương cốt, các nếp nhăn độc tà nứt nẻ rỉ máu xám.
Chỉ trong vòng vài nhịp thở, tu vi Luyện Khí tầng chín đỉnh phong của Trần Hải hoàn toàn sụp đổ. Lão hóa thành một lão già trăm tuổi gầy gò nhăn nheo, hơi thở lụi tàn hoàn toàn.
*Rào...*
Nhục thân khô héo của Trần Hải hoàn toàn hóa thành một đống cát bụi xám tro đen kịt, bị luồng gió lạnh thổi bay tán loạn khắp bệ đá cổ xưa, chết già ngay tại chỗ.
Cùng lúc đó, trong thức hải của Tô Cảnh, thọ nguyên đếm ngược bùng phát gia tăng mạnh mẽ, nhảy vọt từ mười ngày lên mức hai mươi năm thọ nguyên thực tế sống sót. Vết rách đan điền rạn nứt cũ của hắn được vá lành thêm một phần lớn nhờ lượng thọ nguyên dồi dào mới nhận. Cơn đau đớn từ tội ấn trên ngực tạm thời lắng xuống, hắc khí thu liễm lại.
Hàng vạn vong linh phàm nhân quỳ sụp dưới đất bỗng chốc mỉm cười thanh thản. Linh thể của chúng dần dần hóa thành những đốm sáng u lam ấm áp, cúi đầu chào Tô Cảnh lần cuối trước khi tan biến vào hư không luân hồi an lành.
Tế đàn ngầm trở lại khoảng lặng tĩnh mịch hoang vắng. Diệp Hồng Trần bước đến bên bệ đá, ánh mắt phức tạp nhìn đống tro tàn của Trần Hải: "Tiêu diệt được lão rồi. Mối thù diệt môn của gia tộc ngươi... cuối cùng cũng đòi được sòng phẳng."
Tô Cảnh không đáp, hắn cúi đầu nhìn xuống đống tro tàn đen kịt của Trần Hải dưới đất bùn. Trong đống tro tàn hoen ố, có một vật phẩm rách nát màu xám đen không bị thiêu rụi – đó là một cuốn nhật ký rách nát dính đầy máu khô của Trần Hải.
Hắn cúi người nhặt cuốn nhật ký lên, dùng bàn tay trái lật mở trang giấy thô sờn bám đầy bụi tro nghĩa trang. Đôi mắt u lam của hắn quét qua những dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng máu tà đạo bên trong.
*Ngày mười lăm tháng bảy... Giao nộp tế phẩm mang âm hàn chi khí Tô Dao cho chấp sự Khương Thái... Khương gia thượng giới vô cùng hài lòng... Đã mang nàng lên Ngũ Đại Tiên Thành giam giữ tại mật thất Khương Gia Kiếm Mộ để làm vật chứa đoạt xá dự phòng cho đại tiểu thư Khương Vân vào ngày đại điển sắp tới...*
*Rắc!*
Tô Cảnh siết chặt nắm tay, cuốn nhật ký rách nát bị u minh lực lượng bóp nát vụn một góc. Tội ấn rỉ máu trên ngực hắn bỗng chốc bùng phát hắc khí u lam dữ dội, sát ý ngút trời lạnh buốt đóng băng cả đất đá xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!