Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết Hồ Sát Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm từ sâu trong rừng rậm hoang dã gào rú, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và hơi ẩm lạnh buốt thổi qua đỉnh đồi hoang vắng. Ở phía chân trời phía đông, cột lửa huyết hỏa từ Huyết Tế Đài Đông Lăng vẫn đang phun trào cuồng bạo, nhuộm đỏ cả một góc mây trời thành một màu huyết dụ rùng rợn. Nhưng tại vùng cấm địa ẩn sâu trong rừng rậm này, bóng tối lại đậm đặc như mực đổ, chỉ có tiếng sủi bọt ùng ục của một hồ nước khổng lồ phát ra những luồng sáng đỏ lòm âm u.


Tô Cảnh đứng lặng lẽ dưới bóng của một cây cổ thụ khô héo. Chiếc trường bào tạp dịch màu xám tro rách rưới của hắn bám đầy tàn tro nghĩa trang, khẽ bay lượn theo từng luồng gió độc. Lúc này, nhục thân của hắn đang phải gánh chịu những cơn đau đớn tột cùng xé rách kinh mạch.


Thính giác bên tai phải của Tô Cảnh hoàn toàn là một khoảng lặng câm như tờ. Kể từ sau trận lôi kiếp tẩy tủy tại Lôi Trì, tai phải của hắn đã mất đi thính giác tạm thời, mọi âm thanh của thế gian chỉ có thể lọt vào tai trái nhạy bén vô cùng của hắn. Nhưng điều đáng sợ hơn đang diễn ra ở cánh tay phải và lồng ngực.


Cánh tay phải của Tô Cảnh, vốn quấn chặt dưới lớp băng gạc thô sờn, đang không ngừng co giật nhẹ. Dưới lớp vải thô, vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm kéo dài từ bả vai xuống tận mu bàn tay đang nhói lên từng cơn đau buốt lạnh. Đồng thời, huyết ấn ký nguyền rủa rỉ máu của Thôi Phán Quan – vết sẹo rỉ máu hình luân hồi kỳ bí do tàn hồn gã ngụy phán quan để lại trước khi tiêu tán – đang điên cuồng ăn mòn da thịt hắn, rỉ ra từng vệt máu đỏ thẫm ấm nóng.


Trên lồng ngực gầy gò, Minh Ty Ấn Ký rỉ máu cũng đang phát sáng hắc khí u lam dữ dội. Thọ nguyên đếm ngược trong thức hải của hắn đã rơi vào mức báo động đỏ: chỉ còn vỏn vẹn hai mươi ngày ngắn ngủi. Chưa dừng lại ở đó, bả vai trái của hắn – nơi bị dính độc tố Hắc Sa và huyết sát tà độc từ trận chiến trước – đang đông cứng kinh mạch, khiến cả cánh tay trái tê dại, đau đớn kịch liệt mỗi khi hắn khẽ vận chuyển linh lực.


"Thọ nguyên... hai mươi ngày..." Tô Cảnh khàn giọng thầm nghĩ, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm lạnh lẽo. Hắn khẽ liếm môi, nhưng vị giác phàm nhân vĩnh viễn đã nhạt đi, khiến hắn chỉ cảm thấy một vị chát đắng vô hồn của tàn tro nghĩa trang.


"Tô Cảnh, ngươi có chịu nổi không?"


Một giọng nói hào sảng nhưng đầy cẩn trọng vang lên bên tai trái của hắn. Diệp Hồng Trần đứng bên cạnh, tóc tai bù xù xõa vai, vai đeo thanh thiết kiếm gãy 'Vô Phong' rỉ sét không bao. Áo vải thô của gã kiếm khách phản nghịch bám đầy vết rượu và bụi đất, nhưng đôi mắt gã lại sáng ngời như hai ngôi sao giữa đêm đen.


"Chịu được." Tô Cảnh nghiêng nhẹ bả vai, hướng tai trái nhạy bén về phía Diệp Hồng Trần, lạnh lùng đáp. "Trần Hải đang ở dưới đáy hồ máu này. Lão đã kích hoạt đại trận hiến tế phàm nhân ngoài kia, thọ nguyên của lão đã cạn kiệt hoàn toàn. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta tiêu diệt lão trước khi lão luyện thành Huyết Khí Đan cực hạn."


Họ đang đứng trước ranh giới của Huyết Hồ Cấm Địa. Trước mặt họ là một hồ nước khổng lồ rộng hàng trăm trượng, nhưng nước trong hồ không phải là nước thường, mà là một màu đỏ ngầu như máu tươi đang sôi sùng sục, tỏa ra từng luồng oán khí kịch độc ăn mòn cả đá sỏi xung quanh. Đây chính là nơi Trần Hải dùng máu của hàng vạn phàm nhân Đông Lăng nhuộm đỏ suốt mười năm qua để tích trữ huyết dịch tinh hoa phục vụ cho tà thuật nghịch thiên cải mệnh.


*Gào!*


Đột ngột, một tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong rừng rậm sát mép hồ máu, làm rung chuyển cả những thân cây cổ thụ khô héo. Sương mù màu huyết dụ cuộn trào dữ dội, lộ ra một bóng đen khổng lồ lao vút ra ngoài.


Đó là một con hổ đen khổng lồ dài hơn hai trượng – Hắc Hổ, yêu thú nhị giai bảo vệ tế đàn của Trần Hải. Toàn thân nó bao phủ bởi lớp lông đen bóng phát ra ánh huyết quang rùng rợn, nanh vuốt dài nhọn hoắt dính đầy máu thịt phàm nhân khô khốc. Cổ nó quấn chặt một sợi xích sắt huyết khế liên kết sinh mệnh trực tiếp với Trần Hải. Đôi mắt nó rực sáng như hai hồ máu nhỏ, khóa chặt lấy hai kẻ xâm nhập.


"Yêu thú nhị giai..." Diệp Hồng Trần nheo mắt, tay phải siết chặt chuôi kiếm gãy 'Vô Phong'. "Tô Cảnh, con hổ này để ta cản chính diện! Ngươi tìm cách phá hủy trận pháp huyết hồ!"


"Được. Cẩn thận huyết hỏa trảo của nó." Tô Cảnh lùi lại một bước vào bóng tối, vận hành Quỷ Ảnh Bộ để ẩn giấu khí tức nhục thân phế thải đang rò rỉ nhẹ linh lực từ đan điền rạn nứt.


*Vút!*


Hắc Hổ gầm lên một tiếng chấn vỡ màng nhĩ tai trái của Tô Cảnh, nhục thân khổng lồ của nó lướt nhanh như một tia chớp đen, vung móng vuốt khổng lồ chém mạnh ra ba luồng huyết hỏa trảo đỏ rực xé rách không khí hoang dã, nhắm thẳng vào đầu Diệp Hồng Trần.


Diệp Hồng Trần không hề lùi bước. Gã cười ngông cuồng, vận hành Nghịch Trần Kiếm Quyết. Thanh kiếm gãy 'Vô Phong' rỉ sét trong tay gã đột ngột bộc phát ra một luồng kiếm ý phản nghịch vô song, chém mạnh ra một đường kiếm quang xám xịt chống chọi trực diện.


*Oanh!*


Huyết hỏa trảo va chạm kịch liệt với kiếm khí Nghịch Trần, phát ra những tiếng nổ bạo liệt vang động cả thung lũng hoang vu. Sức nóng của tà hỏa thiêu rụi cả cỏ cây xung quanh, nhưng kiếm ý của Diệp Hồng Trần thà gãy chứ không chịu cong, kiên cường đẩy lùi luồng hỏa lực.


Nhân lúc Hắc Hổ bị kiếm khí đẩy lùi một nhịp, Diệp Hồng Trần lướt nhanh như gió, vung kiếm trảm mạnh một nhịp xéo từ dưới lên, chém đứt lìa một móng vuốt sắc bén bên chân trái của yêu thú khổng lồ. Máu đen kịt bắn ra tung tóe, ăn mòn mặt đất sủi bọt xám.


*Gào...*


Hắc Hổ đau đớn gầm rú dữ dội. Nhưng sự rụng rời móng vuốt càng kích phát hung tính tà đạo của nó. Sợi xích sắt huyết khế trên cổ nó đột ngột rực sáng huyết quang, truyền dẫn sinh mệnh lực lượng từ Trần Hải để hồi phục vết thương trong nháy mắt. Nó điên cuồng vung đuôi sắt nặng ngàn cân quét ngang, đánh bật Diệp Hồng Trần văng xa mấy trượng, ngực gã kiếm sĩ rỉ máu đỏ tươi do chấn động.


Cùng lúc đó, nước hồ máu trong Huyết Hồ Cấm Địa đột ngột dâng cao cuồng bạo, sủi bọt độc khí nồng nặc. Luồng hơi độc huyết sát màu đỏ ngầu tràn lên bờ, điên cuồng ăn mòn kết giới phòng ngự u minh của Tô Cảnh.


"Kinh mạch bả vai trái của ta đang bị đông cứng nặng nề hơn..." Tô Cảnh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau xé thịt từ tội ấn rỉ máu trên ngực. Hắn cố gắng đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi hòng thổi ra trấn hồn khúc để khuất phục Hắc Hổ trực tiếp.


Nhưng ngay khi nốt nhạc đầu tiên vang lên, tà khí huyết sát đậm đặc bốc lên từ hồ máu đã lập tức bao phủ lấy thân sáo xương, làm nhiễu loạn và triệt tiêu hoàn toàn đạo âm cõi âm trước khi nó kịp tiếp cận yêu thú.


"Không ổn. Sát khí huyết tế ở đây quá nồng đậm, thiên địa linh khí hoại tử hoàn toàn cản trở u minh âm luật," Tô Cảnh nhanh chóng suy đoán trong thức hải tịch mịch. "Ta không thể dùng sáo xương công kích thần hồn trực tiếp lúc này. Muốn phá trận, bắt buộc phải dùng Đồng Giáp Thi cận chiến để phá hủy nhãn trận bằng lực lượng vật lý thuần túy!"


Hắn dứt khoát thu hồi sáo xương dắt bên hông, vung tay phải bọc sẹo sấm sét lên, lấy ra năm cây Quỷ Châm Cứu Mạng bằng xương u minh rực sáng hắc quang u lam lạnh lẽo.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Tô Cảnh thi triển Khống Thi Cấm Thuật, phóng năm cây quỷ châm cắm sâu vào các huyệt đạo then chốt Bách Hội, Thần Đình trên đỉnh đầu của Đồng Giáp Thi bảo mệnh đang đứng im lìm sau lưng hắn.


*Rầm!*


Đồng Giáp Thi bảo mệnh – thi thể luyện chế từ ác bá Triệu Bá với nhục thân cứng như đồng đen – đột ngột mở trừng đôi mắt phát sáng u lục lạnh lẽo. Dưới sự điều khiển thần thức của Tô Cảnh thông qua quỷ châm cõi âm, Đồng Giáp Thi lao thẳng về phía hồ máu sôi sùng sục.


"Vào hồ rèn thể!" Tô Cảnh ra lệnh bằng thần thức.


*Tùm!*


Đồng Giáp Thi nhảy vọt xuống giữa lòng Huyết Hồ Cấm Địa. Nước hồ máu cực độc lập tức bao vây lấy nhục thân cương thi, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi ăn mòn lớp giáp ngoài. Nhưng Đồng Giáp Thi không hề biết đau đớn. Dưới sự vận hành của Khống Thi Cấm Thuật, u minh tử khí trong cơ thể cương thi bắt đầu điên cuồng hấp thụ và tinh luyện huyết sát tà độc từ nước hồ máu để cường hóa xương cốt nhục thân.


Đó là phương pháp "dùng độc trị độc" tàn khốc của cõi âm. Lớp da xám xịt của Đồng Giáp Thi nhanh chóng chuyển sang màu đen bóng của đồng đen cứng cáp vượt trội, cơ bắp cuồn cuộn phồng to, tỏa ra một luồng hắc ám oán khí cực thịnh áp chế cả nước hồ máu xung quanh.


Nhìn thấy cương thi của Tô Cảnh đang tàn phá hồ máu, Hắc Hổ điên cuồng từ bỏ Diệp Hồng Trần, quay đầu lao thẳng về phía Tô Cảnh hòng cắn nát đầu hắn để bảo vệ tế đàn.


"Đừng hòng qua đây!" Diệp Hồng Trần gầm lên qua tai trái của Tô Cảnh. Gã kiếm sĩ phản nghịch gượng dậy từ đống đá vụn, vung kiếm gãy 'Vô Phong' chém ra chiêu Nhất Kiệm Trảm Tiên mạnh nhất. Một đường kiếm ý nghịch thiên xé rách mây trời, chém thẳng vào lưng Hắc Hổ, để lại một vết thương sâu hoắm rỉ máu đen kịt, tạm thời giữ chân yêu thú khổng lồ chiến đấu sinh tử.


Nhân cơ hội ngàn vàng đó, Tô Cảnh tập trung toàn bộ thần thức điều khiển Đồng Giáp Thi dưới đáy hồ máu.


"Nhãn trận ở ngay dưới chân đài đá cổ... Nhìn Thấu Nhân Quả!"


Đôi mắt u lam của Tô Cảnh rực sáng ngọn lửa lạnh lẽo. Trong tầm nhìn nhân quả của hắn, một sợi tơ thọ nguyên dơ bẩn màu đỏ thẫm đang kết nối trực tiếp từ lòng đất hồ máu lên bệ đá cổ giữa hồ – nơi đặt nhãn trận đá rực sáng hắc quang tà đạo.


"Đồng Giáp Phá Kích! Phá cho ta!" Tô Cảnh gầm lên bằng thần thức.


Đồng Giáp Thi dưới lòng hồ máu đột ngột bộc phát toàn bộ sức mạnh thể xác tích lũy từ huyết sát rèn thể. Nó đạp mạnh chân xuống bùn lún, nhục thân khổng lồ lao vút lên mặt nước như một quả pháo đại bác màu đen, vung nắm đấm bọc hắc khí u lam đập mạnh thẳng vào bệ đá nhãn trận.


*Oanh!*


Cú đấm Đồng Giáp Phá Kích mang sức mạnh vạn cân nện thẳng vào khối đá trận nhãn rực sáng tà quang. Những tiếng rạn nứt chằng chịt vang lên rắc rắc dọc theo bệ đá cổ xưa.


*Rầm! Xoảng!*


Khối đá trận nhãn chính diện hoàn toàn vỡ nát thành vạn mảnh vụn đá văng tung tóe.


Ngay khi trận nhãn sụp đổ, đại trận phòng ngự huyết sát ngoại vi của tà tu Trần Hải hoàn toàn bị bẻ gãy đạo cơ. Sương mù màu huyết dụ dày đặc bao phủ thung lũng bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng. Nước hồ máu đỏ ngầu trong Huyết Hồ Cấm Địa đột ngột sủi bọt khí độc dữ dội rồi rút cạn một cách nhanh chóng, chảy tuột xuống các khe nứt địa mạch sâu hoắm dưới lòng đất.


*Gào...*


Hắc Hổ mất đi sự tiếp dẫn sinh mệnh lực lượng từ huyết trận, nhục thân khổng lồ của nó nhanh chóng khô héo, lớp lông đen rụng rời rã rời trước khi bị kiếm ý của Diệp Hồng Trần chém đứt làm đôi, ngã gục xuống bùn lầy hoang dã.


Tô Cảnh bước nhanh xuống lòng hồ máu vừa rút cạn, nhục thân hắn bị bỏng nhẹ do hơi độc hồ máu ăn mòn da thịt vai phải rỉ máu nhẹ nhức nhối kịch liệt. Cánh tay phải bị huyết ấn ký nguyền rủa của Thôi Phán Quan ăn mòn đau đớn buốt lạnh đến tận xương tủy, nhưng đôi mắt u lam của hắn chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng đất bùn đen kịt vừa lộ ra dưới đáy hồ.


Tại tâm điểm của bệ đá nhãn trận vừa vỡ nát, mặt đất bùn đen sụp đổ hoàn toàn, lộ ra một lối vào mật đạo bằng đá cổ xưa tối tăm dẫn thẳng xuống lòng đất sâu thẳm.


Từ sâu trong mật đạo tối tăm ấy, một luồng hắc quang u lam rực sáng ngút trời phun trào ra ngoài, tỏa ra luồng tử khí cõi âm vô cùng nồng đậm. Và từ tận cùng của bóng tối rực sáng hắc quang kia, tiếng gầm rú điên cuồng, khàn đặc đầy oán hận của tà tu Trần Hải vang vọng mồn một bên tai trái nhạy bén của Tô Cảnh:


"Kẻ nào... Kẻ nào dám phá hủy huyết hồ của ta! Ta phải luyện hóa linh hồn các ngươi thành tro bụi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!