Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết Hỏa Hiến Tế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú từ mặt đất dội lên rầm rập, chấn động dữ dội dọc theo các vách đá ẩm ướt của hầm ngầm sâu dưới lòng đất dinh thự Vương gia. Trên trần hầm, những mảng đá vôi lớn rạn nứt chằng chịt, đổ sập xuống rầm rầm, cuốn theo bụi quặng mù mịt. Dư chấn từ trận nổ hủy diệt của dinh thự phía trên đang nhanh chóng tàn phá cấu trúc chịu lực của hầm ngầm, đe dọa chôn sống hàng ngàn phàm nhân đang bị giam cầm trong những chiếc lồng sắt rỉ sét.


Tô Cảnh đứng thẳng bên chiếc lồng sắt rách nát ở góc sâu nhất. Tay trái hắn nắm chặt cây sáo xương Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo, luồng u minh lực lượng màu xanh lam lạnh lẽo tỏa ra từ thân sáo khẽ bao bọc lấy nhục thân, đẩy lui những mảnh đá vụn đang rơi xuống.


Hắn nghiêng nhẹ bả vai, hướng tai trái nhạy bén về phía trước. Tai phải của hắn hoàn toàn câm lặng, một khoảng lặng tịch mịch không tiếng động kể từ sau trận tẩy tủy phạt cốt bằng thiên lôi tại Lôi Trì. Nhưng bù lại, tai trái của hắn nhạy cảm đến mức nghe thấy cả tiếng tim đập dồn dập, hoảng loạn của cô gái đang co rúm dưới đáy lồng sắt trước mặt.


Đôi mắt u lam của Tô Cảnh rực sáng ngọn lửa lạnh lẽo của Nhìn Thấu Nhân Quả. Hắn nhìn chăm chằm vào khuôn mặt tái nhợt, gầy gò của cô gái mang y phục rách rưới. Khuôn mặt ấy, từ sống mũi thanh tú cho đến vầng trán cao, giống hệt với tộc tỷ Tô Ngọc Hoa của hắn.


"Không phải Ngọc Hoa tỷ..."


Tô Cảnh thầm nghĩ trong lòng, thần sắc khẽ động. Sợi tơ nhân quả phát sáng vàng kim kết nối giữa hắn và cô gái này vô cùng mỏng manh, không phải là huyết mạch trực hệ ruột thịt như Tô Ngọc Hoa, nhưng lại mang một mối tơ duyên sâu sắc của dòng họ Tô gia tàn dư. Hắn lập tức hiểu ra, cô gái này có lẽ là một đường muội hoặc tộc muội xa xôi của Tô gia đã may mắn sống sót sau cuộc đồ sát mười năm trước, nhưng lại bị Vương gia bắt giữ làm dược nô.


*Rắc! Rắc!*


Một thanh dầm gỗ lớn rực lửa từ phía trên sập xuống, nhắm thẳng vào chiếc lồng sắt của cô gái.


Tô Cảnh ra tay dứt khoát. Hắn vung tay phải bọc băng gạc thô lên, năm ngón tay tụ tập u minh hắc ám lực lượng hóa thành Đoạt Mệnh Trảo sắc bén, đâm thẳng vào khóa sắt của lồng ngầm.


*Xoảng!*


Chiếc khóa sắt dày ba ngón tay bị bẻ gãy ngọt lịm như bùn nhão. Tô Cảnh vươn cánh tay phải – nơi vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn hình rồng sấm đen kịt đang nhói lên một cơn đau buốt lạnh – lôi mạnh cô gái ra khỏi lồng sắt ngay khi thanh dầm gỗ đổ sập xuống thiêu rụi chiếc lồng thành tro bụi.


"Đi!" Tô Cảnh khàn giọng nói, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm khiến cô gái khẽ run rẩy nhẹ vì sợ hãi, nhưng nàng không dám kháng cự, chỉ biết bám chặt lấy vạt áo xám rách rưới của hắn.


Hầm ngầm bắt đầu sụp đổ diện rộng. Hàng ngàn phàm nhân trong các lồng sắt xung quanh gào khóc thảm thiết, tiếng xích sắt va chạm rầm rập tạo nên một khúc nhạc tang thương dưới lòng đất.


Tô Cảnh không thể khoanh tay đứng nhìn. Đạo tâm phàm nhân kiên định trong lòng hắn không cho phép hắn quay lưng trước sự tàn sát dã man của tà đạo đối với đồng bào nghèo khổ. Hắn đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi, thổi ra một nốt nhạc trầm đục.


*U u u...*


Luồng sóng âm u lam lan tỏa khắp hầm ngầm, không phải để đòi mạng, mà là để tịnh hóa và chấn vỡ toàn bộ các ổ khóa sắt của hàng trăm chiếc lồng giam.


"Lối thoát ở hướng tây bắc, men theo đường ống dẫn than! Chạy mau!" Tô Cảnh quát lớn, tiếng nói được u minh lực lượng khuếch đại, lọt thẳng vào tai hàng ngàn phàm nhân đang hoảng loạn.


Từ phía trên miệng hầm ngầm sụp đổ, bóng người gầy gò gù lưng của Tiêu Vũ nhanh chóng xuất hiện cùng với hàng chục phu xe phàm nhân của liên minh quặng nô. Họ mang theo những chiếc cáng thương và xe ngựa thô sơ để đón nhận các nạn nhân.


"Tô đạo hữu! Phía trên đã chuẩn bị xong! Nhưng có biến cố lớn!" Tiêu Vũ hốt hoảng hét lên qua làn khói bụi mù mịt, mặt gã cắt không còn giọt máu.


Tô Cảnh giao cô gái có khuôn mặt giống tộc tỷ cho một phu xe đáng tin cậy, tai trái khẽ giật mạnh khi nghe thấy một tiếng nổ trầm hùng, khác lạ vang lên từ hướng đông của thị trấn.


"Biến cố gì?" Tô Cảnh lạnh lùng hỏi, bước nhanh lên bậc thềm đá ngầm đổ nát.


"Trần Hải... Lão quái vật Trần Hải đã phát điên rồi!" Tiêu Vũ run rẩy nói, ngón tay chỉ về hướng trời đông. "Ngay khi dinh thự Vương gia sụp đổ, nguồn cung cấp huyết dịch và linh thạch hạ phẩm bị cắt đứt, lão biết thọ nguyên của mình chỉ còn tính bằng giờ. Để tự cứu mạng, lão đã kích hoạt đại trận Trần Hải bạo phát huyết hỏa hiến tế tại Huyết Tế Đài Đông Lăng! Lão đang thiêu rụi toàn bộ đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông yếu thế để luyện chế Huyết Khí Đan cực hạn!"


Nghe đến đó, lồng ngực Tô Cảnh khẽ thắt lại. Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – vết sẹo hình luân hồi kỳ bí trên ngực hắn – đột ngột bộc phát hắc khí u lam dữ dội, râm rỉ rỉ ra những vệt máu đỏ thẫm ấm nóng, thấm đẫm chiếc áo tạp dịch xám sờn. Thọ nguyên của hắn đang bị đe dọa trực tiếp, và sự tàn bạo tột cùng của Trần Hải đã chạm vào ranh giới cuối cùng của lòng nhân ái trong hắn.


"Trần Hải... Ngươi dám hiến tế cả đồng môn để kéo dài mạng sống phi pháp sao?" Sát ý lạnh lẽo bùng cháy trong đôi mắt u lam của Tô Cảnh.


Hắn lướt mạnh thân hình, thi triển Quỷ Ảnh Bộ hóa thành một làn khói đen u lam lao vút ra khỏi hầm ngầm sụp đổ, hướng thẳng về phía trung tâm Đông Lăng Trấn.


Khi nhục thân Tô Cảnh vừa chạm đến mặt đất phàm giới, cảnh tượng đập vào mắt hắn khiến hắn không khỏi chấn động sâu sắc.


Bầu trời đêm của Đông Lăng Trấn hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi một màu huyết dụ rùng rợn. Gió hoang dã gầm rú dữ dội, cuốn theo tàn tro và mùi máu tanh nồng nặc đến ngạt thở. Tại trung tâm thị trấn, nơi đặt Huyết Tế Đài Đông Lăng, một cột lửa màu đỏ máu khổng lồ – Huyết Hỏa – đang phun trào thẳng lên chín tầng mây đen, tỏa ra nhiệt độ cao thiêu rốt cả không khí.


Đó không phải là ngọn lửa thông thường, mà là ngọn lửa tà đạo được thắp lên từ oán niệm, huyết nhục và linh hồn của hàng vạn sinh linh.


Xung quanh tế đàn, hàng trăm đệ tử ngoại môn của Quy Nguyên Tông (Ngoại Môn) đang gào khóc thảm thiết. Họ vốn là những kẻ kiêu ngạo, chuyên đi áp bức tán tu phế căn và phàm nhân mỏ nô, nhưng giờ đây, họ lại trở thành vật tế phẩm đáng thương cho chính vị tiên nhân mà họ hằng sùng bái.


*Hưu... Hưu...*


Từng luồng huyết hỏa đỏ rực như những xúc tu khổng lồ vươn ra từ tế đàn, quấn chặt lấy nhục thân các đệ tử ngoại môn, điên cuồng bòn rút sinh mệnh lực lượng và thọ nguyên của họ. Da thịt họ nhanh chóng khô héo, tóc bạc trắng trong nháy mắt, kinh mạch đứt đoạn rã rời trước khi nhục thân hóa thành tro bụi đen kịt thổi bay trong gió.


"Lão tổ cứu mạng! Trần trưởng lão cứu mạng! Tại sao lại đối xử với chúng ta như vậy!"


"Ta không muốn chết! Ta là đệ tử chính thức của tông môn mà!"


Tiếng kêu khóc gào oán hận vang động khắp không gian, tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian rùng rợn tột cùng.


Ngọn lửa huyết hỏa cuồng bạo bắt đầu lan rộng ra các khu nhà phàm nhân xung quanh Huyết Tế Đài, đe dọa thiêu rụi hàng vạn người dân vô tội đang hoảng loạn chạy trốn.


Tô Cảnh đứng trước làn sóng lửa đỏ máu đang tràn đến như thác lũ. Cánh tay phải bị bỏng sẹo sấm sét của hắn khẽ run rẩy nhẹ, bả vai trái dính độc tố Hắc Sa tê dại buốt lạnh, nhưng hắn không hề lùi bước.


"Nếu ta dùng u minh khí dập tắt huyết hỏa trực tiếp, tà hỏa thiêu rụi cả linh lực phòng ngự của ta, kinh mạch sẽ bị hủy hoại hoàn toàn," Tô Cảnh nhanh chóng phân tích chiến thuật trong thức hải. "Huyết hỏa vận hành dựa trên địa mạch oán khí của Huyết Tế Đài. Ta bắt buộc phải dùng Vạn Quỷ Trận Khiên để cách ly địa mạch, bảo vệ điểm tụ cư phàm nhân trước khi thâm nhập phá hủy nhãn trận cốt lõi."


Hắn đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi, dốc toàn bộ u minh linh lực còn lại vào thân sáo xương rỉ máu.


*U u u...*


Tiếng sáo thê lương, lạnh lẽo vang dội khắp Đông Lăng Trấn, át cả tiếng gầm rú của huyết hỏa. Từ trong Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải của hắn, hàng vạn oán linh gào thét bay múa ra ngoài, tạo thành một bức tường bảo vệ màu đen kịt khổng lồ trước mặt hàng ngàn phàm nhân – Vạn Quỷ Trận Khiên.


*Oanh! Oanh! Oanh!*


Huyết hỏa cuồng bạo đập mạnh vào bức tường khiên oán linh, phát ra những tiếng nổ kinh thiên động địa. Sức nóng kinh hoàng của tà hỏa điên cuồng bào mòn u minh lực lượng của trận khiên.


Tô Cảnh cắn chặt răng chịu đựng. Lồng ngực hắn đau đớn tột cùng như bị vạn kim châm xuyên tim, Minh Ty Ấn Ký rỉ máu đỏ tươi dữ dội. Mỗi nhịp thở duy trì trận khiên bảo vệ phàm nhân đều tiêu tốn trực tiếp thọ nguyên sinh mệnh lực lượng ít ỏi của hắn, khiến hắn cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề từng khắc.


"Tô ca ca! Nước tịnh hóa đã chuẩn bị xong!"


Từ phía sau y quán phàm trần, Lâm Tuyết Nhi cùng đệ tử đan đạo Tần Thư Nhã xuất hiện. Họ mang theo những hũ sành lớn chứa dược dịch tịnh hóa do hai người gấp rút phối chế từ tử khí nghĩa trang và thảo dược hoang dã.


"Lâm cô nương, phát dược dịch tịnh hóa cho phàm nhân để chống lại hơi độc huyết sát ăn mòn! Tần cô nương, hỗ trợ bảo vệ hậu phương!" Tô Cảnh quát lớn qua tai trái nhạy bén.


Lâm Tuyết Nhi không hề sợ hãi làn sương độc đỏ máu, nhanh chóng cùng các phu xe quặng nô đổ dược dịch tịnh hóa xung quanh điểm tụ cư phàm nhân, tạo nên một vòng bảo vệ ngăn chặn độc tố xâm nhập phổi người dân.


Giữa biển lửa huyết hỏa đang tàn phá dữ dội, Tô Cảnh vận hành Quỷ Ảnh Bộ. Thân hình hắn nhòe đi, hóa thành một làn khói đen u lam lướt nhanh vô ảnh vô hình qua các bức tường rực lửa. Hắn dùng Đoạt Mệnh Trảo đập nát những xích sắt đang khóa chặt các lối thoát hiểm, cứu thoát hàng chục quặng nô phàm nhân đang bị kẹt trong các hầm mỏ lộ thiên ngoại vi dinh thự.


*Phập! Phập! Phập!*


Nhục thân hắn liên tục phải tiếp xúc với tàn dư của huyết hỏa, ám độc tố huyết sát ăn mòn nhẹ vào da thịt bả vai trái, khiến vết thương độc Hắc Sa cũ càng thêm đông cứng, kinh mạch tê dại nhức nhối kịch liệt. Thọ nguyên đếm ngược trong thức hải của hắn sụt giảm nhanh chóng, chỉ còn lại chưa đầy hai mươi ngày ngắn ngủi.


Nhưng Tô Cảnh không dừng lại. Hắn cõng trên lưng một phu mỏ già nua cuối cùng, thi triển Quỷ Ảnh Bộ lướt mạnh ra khỏi phạm vi sụp đổ của khu nhà ngoại môn, đáp xuống đỉnh đồi nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông – nơi cao nhất và an toàn nhất cách ly khỏi trận hiến tế.


Hàng ngàn phàm nhân và tán tu phế căn được giải cứu quỳ sụp dưới đất nghĩa trang hoang phế, hướng về phía thiếu niên xám áo rách rưới bám đầy tàn tro với ánh mắt đầy lòng biết ơn và kính sợ tột cùng.


Tô Cảnh đứng thẳng trên đỉnh đồi nghĩa trang hoang vu, gió cát rít gào thổi qua mái tóc đen bay lượn tự do. Hắn chậm rãi hạ sáo xương xuống, hướng đôi mắt u lam phát sáng ngọn lửa lạnh lẽo nhìn xuống Đông Lăng Trấn phía dưới.


Cả thị trấn phàm trần giờ đây đã biến thành một biển lửa huyết hỏa đỏ rực, oán oán khí bùng phát dữ dội ăn mòn cả mây trời. Tiếng gào khóc thảm thiết của những đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông bị hiến tế vẫn vang vọng mồn một bên tai trái nhạy bén của hắn.


Đột ngột, trong thức hải tịch mịch của Tô Cảnh, cuốn sổ khế ước cổ xưa – Cửu U Minh Khế Lục – tự động mở ra trang tiếp theo rực sáng hắc quang u lam lạnh lẽo ngút trời.


Những ký tự cổ tự lấp lánh chỉ vàng kim nhạt bắt đầu tự động uốn lượn, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi rực sáng trên trang giấy da rách nát. Tên của kẻ ác ôn đứng đầu tai biến hiến tế này hiện lên rõ mồn một, rỉ máu đỏ tươi dữ dội cùng với danh sách tội trạng tàn độc nhất của gã:


"Tà tu Trần Hải – Nghịch thiên cải mệnh, đồ sát vạn linh hiến tế huyết đan dâng hiến thế gia Khương gia. Thọ nguyên nợ mạng: Ba trăm năm."


Tô Cảnh siết chặt cây sáo xương Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo rỉ máu nhẹ trên tay trái rực sáng u lam, sát ý đòi nợ mạng sòng phẳng bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết dưới bóng đêm tịch mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!