Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Quỷ Ảnh Kinh Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát hoang mạc gầm rú ngoài rìa Đông Lăng Trấn, quất mạnh vào những bức tường đá xám hoen rỉ của thị trấn phàm trần. Đêm nay, vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên cao bị che mờ bởi những làn mây đen dày đặc, khiến cả thị trấn chìm sâu vào một màn đêm tịch mịch và lạnh lẽo rợn người. Gió hoang dã thổi qua các khe đá, phát ra những tiếng rít dài ghê rợn như tiếng oán hồn đòi mạng.


Tô Cảnh lặng lẽ lướt đi trong bóng tối, nhục thân hắn hóa thành một làn khói đen u lam lách qua bão cát. Lồng ngực gầy gò của hắn phập phồng dữ dội, vết sẹo tội ấn luân hồi – Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – đang nhói lên từng cơn đau xé rách kinh mạch. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị máu tanh nồng dâng lên trong cổ họng, nhưng vị giác phàm nhân đã mất đi vĩnh viễn khiến hắn chẳng thể cảm nhận được gì ngoài một sự nhạt nhẽo lạnh lùng.


Cánh tay phải của hắn, vốn quấn chặt băng gạc thô, khẽ tì vào một phiến đá lạnh. Dưới lớp vải thô, vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm kéo dài từ bả vai xuống mu bàn tay đang nhức nhối kịch liệt. Đó là cái giá tàn khốc của lôi lực tẩy tủy phạt cốt tại Lôi Trì vẫn chưa hề nguôi ngoai. Chưa dừng lại ở đó, bả vai trái của hắn – nơi bị đoản đao của sát thủ Liễu Sát rạch rách – đang truyền đến một luồng khí lạnh tê dại. Chất độc Hắc Sa độc địa tuy đã được Lâm Tuyết Nhi dùng dược dịch tịnh hóa áp chế tạm thời, nhưng mỗi khi vận hành u minh lực lượng cực hạn, nó vẫn âm thầm ăn mòn kinh mạch, nhắc nhở hắn về giới hạn ba ngày ngắn ngủi trước khi đan điền bị thiêu rụi.


Hắn khẽ nghiêng nhẹ bả vai, hướng tai trái nhạy bén về phía trước để dò xét xung quanh. Tai phải của hắn hoàn toàn im lìm, một khoảng lặng câm như tờ không một tiếng động. Hắn khẽ liếm môi, đôi mắt u lam phát sáng ngọn lửa u lam lạnh lẽo của Nhìn Thấu Nhân Quả.


"Thời gian của ta không còn nhiều. Chỉ còn khoảng hai mươi lăm ngày thọ nguyên ngắn ngủi," Tô Cảnh khàn giọng thầm nghĩ, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm. "Ta bắt buộc phải tiêu diệt Triệu Vô Cực để đoạt lấy thọ nguyên của lão khôi phục đan điền rạn nứt. Nhưng trước đó, ta phải cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp tài lực và phàm nhân hiến tế của tà tu Trần Hải. Kẻ đứng đầu phàm giới giúp gã làm việc dơ bẩn này chính là Vương Gia Thế Gia."


Vương Gia Thế Gia là gia tộc phàm nhân lớn nhất Đông Lăng Trấn. Chúng ỷ thế có tà tu Trần Hải và Quy Nguyên Tông chống lưng, hoành hành bá đạo, chuyên bắt cóc phàm nhân nghèo khổ và tán tu phế căn để dâng hiến tế phẩm luyện chế huyết đan. Tiêu diệt chúng không chỉ cắt đứt huyết mạch thọ nguyên của Trần Hải, mà còn dồn ép Triệu Vô Cực phải lộ diện khi mạng lưới bòn rút thọ nguyên bị đứt đoạn.


Tô Cảnh lướt nhẹ thân hình, đáp xuống một mái nhà ngói đen đối diện với dinh thự nguy nga của Vương gia. Dinh thự này được xây dựng vô cùng xa hoa lộng lẫy, tường cao hào sâu, tương phản hoàn toàn với sự nghèo khổ xơ xác của những ngôi nhà phàm nhân xung quanh. Trên các vọng lâu, hàng chục võ sĩ phàm trần thuê ngoài mang theo cung tên tẩm dầu hỏa đang tuần tra nghiêm ngặt.


Từ trong bóng tối của một con ngõ hẹp, một bóng người gầy gò gù lưng lặng lẽ bước ra – đó chính là Tiêu Vũ, tán tu dò tin của chợ đen Đông Lăng. Gã khẽ ngước mắt nhìn Tô Cảnh, rùng mình trước luồng tử khí chí hàn tỏa ra từ thiếu niên xám áo.


"Tô đạo hữu, theo tin tức ta dò được, đêm nay Vương gia thiếu chủ đang ở trong phủ đệ để hưởng lạc. Đội võ sĩ tuần tra của chúng có khoảng trăm người, đều là những võ phu phàm trần lực lưỡng. Huynh thực sự muốn động thủ sao?" Tiêu Vũ khẽ thì thầm, giọng run rẩy.


"Ngươi chỉ cần chuẩn bị xe ngựa ở ngoại vi để vận chuyển của cải tịch thu được về căn cứ cho liên minh quặng nô. Những việc còn lại, để ta," Tô Cảnh lạnh lùng nói, tai trái khẽ nghe thấy tiếng bước chân dập dập của lính gác.


Tiêu Vũ gật đầu, không dám chậm trễ, nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối rút lui.


Tô Cảnh vươn tay trái ra, một con quạ đen khổng lồ biến dị – Hắc Nha – từ trên không trung lặng lẽ đáp xuống vai hắn. Đôi mắt đỏ rực như máu của nó lấp lánh sát ý lạnh lẽo, bộ lông đen tuyền phát ra ánh u lam chí hàn của tử khí nghĩa trang. Tô Cảnh khẽ vuốt ve lông cánh của nó, truyền đạt thần thức mệnh lệnh chiến đấu.


*Oa... Oa...*


Hắc Nha phát ra tiếng kêu thê lương chấn động thần hồn, đột ngột tung cánh bay vút lên chín tầng mây đen, hóa thành một đạo hắc quang sắc bén lao thẳng xuống dinh thự Vương gia.


"Kẻ nào? Có biến!"


Một tên đầu lĩnh võ sĩ phàm trần trên vọng lâu hét lớn, lập tức giương cung bắn ra một mũi tên tẩm dầu hỏa rực sáng.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Hàng loạt mũi tên lửa vạch phá màn đêm, lao thẳng về phía bóng đen của Hắc Nha. Nhưng tốc độ của quạ biến dị nhanh đến mức kinh hoàng. Nó lướt đi vô ảnh vô hình trong gió cát, móng vuốt sắt bén chứa kịch độc âm hàn lao xuống mổ mù mắt các xạ thủ phàm nhân trên vọng lâu.


"Á! Mắt của ta! Cứu mạng!"


Những tiếng gào khóc thảm thiết vang dội khắp các vọng lâu. Những tên võ sĩ phàm trần ôm lấy khuôn mặt đầy máu rỉ ra, ngã nhào xuống đất. Mũi tên lửa rơi vãi lung tung, thiêu rụi một góc mái ngói lộng lẫy.


Giữa sự hỗn loạn đó, Tô Cảnh đứng thẳng trên mái nhà đối diện, vung tay trái ra. Hắn rút từ trong túi gấm ra một bó Hương Hỏa Trúc – loại nhang đặc biệt chế từ tre mọc trên mộ cổ tổ tiên Tô gia sâu dưới nghĩa trang hoang phế. Hắn dùng u minh lực lượng kích hoạt ngọn lửa u lam, đốt cháy bó nhang.


*Xèo... xèo...*


Một luồng khói xám u lam nồng nặc mùi tử khí hoại tử và oán niệm ngột ngạt bắt đầu tỏa ra, nhanh chóng bao phủ toàn bộ dinh thự Vương gia. Tô Cảnh vận hành Hương Hỏa Tụ Linh Thuật, đôi mắt rực sáng ngọn lửa u lam nhìn thấu nhân quả.


"Hồn về đất mẹ, oán trả oán, nợ trả nợ sòng phẳng," Tô Cảnh khàn giọng lẩm nhẩm khẩu quyết cõi âm.


Khói hương màu xám u lam ngưng tụ giữa không trung, đột ngột biến hóa thành hàng vạn u minh quỷ ảnh gầm rú thê thảm. Đó là linh thể ảo ảnh của những phàm nhân nghèo khổ và tán tu phế căn từng bị Vương gia bắt cóc hiến tế cho Trần Hải. Những khuôn mặt vặn vẹo đau đớn, những đôi mắt chảy máu ròng ròng oán hận trợn trừng nhìn xuống phủ đệ.


*U u u...*


Tiếng khóc gào thê lương vang động khắp Đông Lăng Trấn, làm suy giảm hoàn toàn khả năng phòng ngự tinh thần của mọi sinh linh trong dinh thự. Những tên võ sĩ phàm trần còn sót lại hoảng loạn tột độ, vứt bỏ vũ khí, điên cuồng chạy trốn nhưng cửa lớn dinh thự đã bị u minh trận pháp khóa chặt không thể mở ra.


Tô Cảnh định dùng u minh lực lượng bộc phát trực tiếp phá hủy toàn bộ dinh thự nguy nga này. Nhưng tai trái nhạy bén của hắn đột ngột nghe thấy những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, tiếng xích sắt va chạm rầm rập phát ra từ sâu dưới lòng đất phủ đệ.


"Dưới lòng đất có hầm ngầm giam giữ phàm nhân. Nếu ta dùng bạo lực phá hủy nhục thân dinh thự, hầm ngầm sẽ sụp đổ chôn sống toàn bộ nạn nhân vô tội," Tô Cảnh thầm phân tích chiến thuật, đôi mắt u lam híp lại. "Ta bắt buộc phải dùng ám ảnh tâm lý, dồn ép kẻ đầu não tự sát và mở lối vào."


Hắn vận hành Quỷ Ảnh Bộ, thân hình hóa thành một làn khói đen u lam lướt nhanh qua các hành lang lộng lẫy, hướng thẳng về phía nội cung của Vương gia thiếu chủ.


Lúc này, trong căn phòng ngủ xa hoa thêu hoa văn vàng bạc phàm trần, Vương gia thiếu chủ – gã thanh niên mập mạp mặt trắng bệch vì tửu sắc quá độ – đang trốn chặt dưới gầm giường dát vàng. Gã run rẩy bần bật, hai tay ôm chặt lấy lệnh bài hộ thân bằng ngọc phàm trần yếu ớt, mồ hôi dầu chảy ra đầm đìa trên khuôn mặt hung tợn đầy sợ hãi.


*Rầm!*


Cánh cửa phòng ngủ chạm khắc tinh xảo đột ngột bị thổi bay thành từng mảnh vụn gỗ. Sương mù xám u lam tràn vào phòng lạnh thấu xương tủy, đóng băng cả những bức rèm lụa sang trọng. Trong màn sương độc hại đó, hàng chục quỷ ảnh oán hồn gào thét bay lượn xung quanh giường, liên tục hiện ra khuôn mặt của những thiếu nữ phàm nhân từng bị gã bắt cóc tra tấn đến chết.


"Đừng... đừng tìm ta! Không phải ta giết các ngươi! Là Trần Hải tiên nhân! Là lão tổ tông môn! Cứu mạng với!" Vương gia thiếu chủ gầm rú điên loạn, thần trí sụp đổ hoàn toàn trước tội nghiệp nhân quả của chính mình.


*Cộp... cộp...*


Tiếng bước chân lạnh lùng vang lên trên nền gỗ đóng băng. Tô Cảnh bước vào phòng, trường bào tạp dịch xám rách khẽ bay lượn tự do. Hắn đứng trước gầm giường, cúi đầu nhìn xuống gã thiếu chủ đang co rúm.


"Vương gia thiếu chủ, ngươi có biết tội trạng của mình ghi trên Minh Khế Lục?" Tô Cảnh khàn giọng hỏi, giọng nói vô cảm lạnh lẽo dứt khoát.


Hắn vung tay phải bọc băng gạc thô lên, dứt khoát xé rách vạt áo trước ngực. Minh Ty Ấn Ký rỉ máu hình luân hồi kỳ bí đột ngột bộc phát hắc quang u lam cực thịnh, rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi ấm nóng râm rỉ. Luồng hắc khí chí hàn bùng phát áp chế tinh thần tuyệt đối, đè bẹp chút ý chí sinh tồn cuối cùng của gã thiếu chủ phàm nhân.


"A! Ác quỷ! Ngài là phán quan cõi âm! Con lạy ngài! Con dâng hiến toàn bộ vàng bạc... cầu xin tha mạng!" Vương gia thiếu chủ đập đầu bôm bốp xuống sàn gỗ rỉ máu, điên loạn cầu khẩn.


"Nợ mạng phải trả bằng mạng, vàng bạc phàm trần không thể mua được thọ nguyên," Tô Cảnh lạnh lùng nói, năm ngón tay phải rực sáng hắc quang đâm thẳng vào bả vai gã thiếu chủ.


*Phập!*


Tô Cảnh dùng Đoạt Mệnh Trảo bóp nghẹt kinh mạch của gã, khóa chặt dòng chảy linh lực hộ thân tàn dư. Hắn không tước đoạt thọ nguyên của gã thiếu chủ vì gã chỉ là phàm nhân không có tu vi thọ nguyên dồi dào, nhưng luồng u minh lực lượng chí hàn đã đóng băng hoàn toàn kinh mạch của gã, khiến gã chịu đau đớn tột cùng như vạn kim châm cứu xuyên tim suốt bảy ngày đêm trước khi đập đầu tự sát đền tội ác.


"Hầm ngầm... lối vào hầm ngầm ở dưới bệ thờ đại sảnh chính... xin ngài..." Vương gia thiếu chủ chỉ kịp gào lên trong đau đớn tột cùng rồi ngất lịm đi trong điên loạn.


Tô Cảnh thu hồi móng vuốt, không thèm nhìn gã phế nhân thêm một lần nào. Hắn vận hành Quỷ Ảnh Bộ lướt nhanh về phía đại sảnh chính của dinh thự.


Lúc này, do ngọn lửa từ các mũi tên lửa cháy lan và sự tàn phá của u minh oán khí ăn mòn các cột gỗ, dinh thự Vương gia bắt đầu rạn nứt dữ dội. Những mảng trần nhà lộng lẫy đổ sập xuống rầm rầm, bụi quặng và khói lửa bốc lên nghi ngút.


Tô Cảnh lướt đến trước bệ thờ đại sảnh chính. B bệ thờ bằng gỗ lim khắc hình tà thần Trần Hải đang tỏa ra huyết quang mờ nhạt. Hắn vung năm ngón tay phải bọc sẹo sấm sét, tung cú đấm bộc phát u minh lực lượng đập nát bệ thờ.


*Oanh!*


Bệ thờ tà thần nổ tung thành trăm mảnh vụn. Dưới đống đổ nát lộ ra một cánh cửa sắt dày đặc nứt rạn chằng chịt, khóa chặt bằng xích sắt huyết khế tà thuật rỉ máu nhẹ.


Tô Cảnh không do dự, đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi, thổi ra một nốt nhạc sắc nhọn của Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc. Đạo âm cõi âm vang dội, chấn vỡ hoàn toàn cấm chế huyết khế xích sắt. Cánh cửa sắt nổ tung mở ra một lối đi tối tăm ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất.


Hắn lướt nhanh xuống bậc thang đá ngầm. Càng xuống sâu, mùi máu tanh nồng nặc và tử khí hoại tử càng đậm đặc. Khi bước chân hắn chạm đến đáy hầm ngầm hoang phế, tai trái nhạy bén của hắn thu nhận hàng vạn tiếng rên rỉ thảm thiết, tiếng xích sắt va chạm rầm rập của hàng ngàn phàm nhân đang bị giam cầm trong những chiếc lồng sắt rỉ sét.


Tô Cảnh đứng sững sờ giữa không gian ẩm ướt tối tăm. Trong tầm nhìn Nhìn Thấu Nhân Quả của hắn, sợi tơ thọ nguyên của hàng ngàn phàm nhân nghèo khổ đang bị bòn rút mỏng manh như sợi chỉ, rò rỉ khí huyết rực sáng chảy về phía một trận pháp kết giới ngầm sâu nhất.


Hắn bước nhanh qua các lồng sắt, vung tay dùng quỷ châm chặt đứt xiềng xích giải thoát cho các nạn nhân vô tội. Đột ngột, ở góc sâu nhất của hầm ngầm giam giữ, ánh mắt Tô Cảnh khựng lại.


Trong một chiếc lồng sắt rách nát bám đầy bùn đất, có một cô gái mang y phục rách rưới xơ xác, tóc tai rũ rượi che nửa mặt đang co rúm rên rỉ rỉ máu nhẹ ở vai trái. Tô Cảnh bước tới gần, vung tay vạt đi mái tóc rối bời của nàng.


Dưới ánh sáng u lam tỏa ra từ tội ấn trên ngực hắn, khuôn mặt tái nhợt suy nhược của cô gái hiện lên rõ mồn một.


Đó là một khuôn mặt quen thuộc vô cùng, giống hệt tộc tỷ Tô Ngọc Hoa của hắn!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!