Nhân Quả Chi Võng
Bão cát hoang mạc gầm rú ngoài Hoàng Tuyền Khách Sạn, quất mạnh vào những bức tường đá xám hoen rỉ, phát ra những tiếng hú dài ghê rợn như tiếng oán hồn đòi mạng. Bên trong đại sảnh, bầu không khí đặc quánh mùi máu tươi, tử khí hoại tử và sương khói độc hại từ ngọn lửa quỷ vừa bị dập tắt. Những tán tu hoang mạc và thợ săn tiền thưởng vốn hung hãn, giờ đây đều co rúm lại trong các góc tối, nín thở nhìn về phía trung tâm đống đổ nát.
Ở đó, Thôi Phán Quan – gã tà tu Trúc Cơ Sơ Kỳ kiêu ngạo vừa giả danh sứ giả cõi âm – đang quỳ sụp trên nền đá nứt nẻ. Thân xác lão co giật dữ dội, đan điền Trúc Cơ rạn nứt hoàn toàn, linh lực hỗn loạn rò rỉ ra ngoài như nước lũ vỡ đê. Ngụy thư bằng da người đã vỡ vụn thành những mảnh vụn đen kịt, tiêu tán sạch sẽ chút huyết quang tà đạo cuối cùng. Đầu lão gục xuống, tai mắt rỉ ra từng vệt máu đen tanh nồng, thần trí đã bị tiếng sáo Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc chấn vỡ đến mức điên loạn.
Tô Cảnh đứng lẫm liệt trước mặt lão. Trường bào tạp dịch xám tro rách rưới bám đầy tàn tro nghĩa trang khẽ bay lượn theo luồng gió lạnh rò rỉ từ Sông Vong Xuyên ngầm dưới lòng đất. Lồng ngực gầy gò của hắn phập phồng dữ dội, Minh Ty Ấn Ký rỉ máu hình luân hồi kỳ bí đang nhói lên từng cơn đau xé rách kinh mạch, liên tục rỉ ra những vệt máu đỏ thẫm ấm nóng, thấm đẫm vạt áo xám.
Cánh tay phải của hắn run rẩy nhẹ. Dưới lớp băng gạc thô quấn chặt, vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm kéo dài từ bả vai xuống mu bàn tay đang nhức nhối kịch liệt. Đó là cái giá tàn khốc của lôi lực tẩy tủy phạt cốt tại Lôi Trì vẫn chưa hề nguôi ngoai. Chưa dừng lại ở đó, bả vai trái của hắn – nơi bị đoản đao của sát thủ Liễu Sát rạch rách – đang truyền đến một luồng khí lạnh tê dại. Chất độc Hắc Sa độc địa tuy đã được Lâm Tuyết Nhi dùng dược dịch tịnh hóa áp chế tạm thời, nhưng mỗi khi vận hành u minh lực lượng cực hạn, nó vẫn âm thầm ăn mòn kinh mạch, nhắc nhở hắn về giới hạn ba ngày ngắn ngủi trước khi đan điền bị thiêu rụi.
Hắn khẽ nghiêng nhẹ bả vai, hướng tai trái nhạy bén về phía Thôi Phán Quan để lắng nghe. Tai phải của hắn hoàn toàn im lìm, một khoảng lặng câm như tờ không một tiếng động. Hắn khẽ liếm môi, nhưng vị giác phàm nhân đã mất đi vĩnh viễn khiến hắn chẳng thể cảm nhận được vị máu tanh nồng đang dâng lên trong cổ họng. Hắn chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo vô cảm, một cái lạnh thấu xương tủy đang dần đồng hóa nhục thân phàm nhân của mình.
"Cứu... cứu mạng..." Thôi Phán Quan thoi thóp rên rỉ, giọng nói khàn đặc đầy rẫy sự sợ hãi tột cùng. Lão ngước nhìn Tô Cảnh, đôi mắt đỏ sọc không còn chút kiêu ngạo nào của một tu sĩ Trúc Cơ, chỉ còn lại sự hèn hạ của một kẻ sắp chết. "Ta... ta có linh thạch... ta có bí thuật... cầu xin ngài..."
Tô Cảnh không đáp. Đôi mắt hắn rực sáng ngọn lửa u lam lạnh lẽo của Nhìn Thấu Nhân Quả. Trong tầm nhìn cõi âm của hắn, sợi tơ thọ nguyên của Thôi Phán Quan đã mỏng manh như tơ nhện, nhưng sợi dây tội nghiệp đen kịt bao quanh linh hồn lão lại dày đặc, đan xen chằng chịt như một tấm lưới khổng lồ. Đó là oán niệm của hàng trăm tán tu và phàm nhân bị lão lừa gạt, bòn rút tuổi thọ dâng hiến cho thế gia.
"Nợ mạng phải trả bằng mạng, quy tắc cõi âm không có sự từ bi giả tạo," Tô Cảnh khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng vô cảm như tiếng phán quyết của tử thần.
Hắn vung Đoạt Mệnh Trảo phải lên. Năm ngón tay bọc sẹo sấm sét đột ngột rực sáng hắc quang u lam chí hàn, đâm thẳng vào đan điền rò rỉ linh lực của Thôi Phán Quan.
*Phập!*
Móng vuốt u minh đâm xuyên qua hộ thể linh khí yếu ớt của lão, cắm sâu vào đan điền. Thôi Phán Quan trợn trừng mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng kêu nào. Một luồng sinh mệnh lực lượng rực sáng vàng kim – thọ nguyên thực tế của lão – bị Đoạt Mệnh Trảo điên cuồng rút ra, chuyển hóa qua Minh Ty Ấn Ký trên ngực Tô Cảnh, rót thẳng vào đan điền rạn nứt của hắn.
Cùng lúc đó, thần xác Thôi Phán Quan héo úa với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Da thịt lão khô quắt lại, râu tóc bạc phơ trong nháy mắt, nhục thân Trúc Cơ Sơ Kỳ sụp đổ hoàn toàn, hóa thành một đống tro bụi xám xịt đen kịt, bị gió cát hoang mạc thổi bay khắp đại sảnh Hoàng Tuyền Khách Sạn.
Nhưng ngay khi nhục thân tiêu tán, một luồng tàn hồn mờ nhạt, tỏa ra oán oán khí đỏ thẫm đột ngột bứt phá ra khỏi đống tro bụi. Tàn hồn Thôi Phán Quan mang theo sự oán hận tột cùng, điên cuồng lao thẳng về phía lối hông dẫn xuống dòng sông ngầm Vong Xuyên ngoại vi chảy dưới lòng đất khách sạn hòng trốn chạy.
"Muốn chạy?" Tô Cảnh lạnh lùng hừ một tiếng.
Trong thức hải của hắn, cuốn sổ da đen rỉ máu cổ xưa – Cửu U Minh Khế Lục – đột ngột bộc phát hắc quang cực thịnh. Cuốn sổ tự động hiển hiện ra ngoài thực tại, lơ lửng giữa hư không. Những ký tự cổ tự lấp lánh chỉ vàng kim nhạt nổi lên trên trang giấy rách nát, tỏa ra một luồng uy áp chấp pháp lạnh lẽo vô tận.
*Hưu! Hưu!*
Từ trong trang sách rỉ máu, hai sợi xích sắt màu đen u lam, quấn quanh bởi những ngọn lửa u minh lạnh buốt đột ngột phóng ra. Xích sắt xé rách không khí, khóa chặt lấy tàn hồn mờ nhạt của Thôi Phán Quan ngay khi gã vừa chạm đến rìa lối hông sông ngầm.
"A! Buông ta ra! Kẻ điên này! Ngươi dám nghịch thiên! Khương gia sẽ không tha cho ngươi!" Tàn hồn Thôi Phán Quan gào thét thảm thiết, điên cuồng giãy giụa trong xiềng xích cõi âm. Lão cố gắng kích hoạt tà thuật tự hủy thần hồn – một cấm chế tà độc hiểm ác được gieo sâu trong thức hải hòng diệt khẩu toàn bộ ký ức.
Nhận thấy biến động nguy hiểm, Tô Cảnh khẽ mím môi. Hắn biết tà tu Trúc Cơ luôn có những thủ đoạn tự hủy cực kỳ hiểm độc để bảo vệ bí mật của thế gia. Nếu để lão tự bạo thần hồn, hắn sẽ không thể tra khảo được thông tin về muội muội Tô Dao.
Hắn dứt khoát vận hành Cửu U Minh Khế Quy Tắc. Một luồng ý chí chấp pháp vô tư vô tà, sòng phẳng và lạnh lùng từ Minh Khế Lục đổ ập xuống, phong tỏa hoàn toàn không gian thần hồn của Thôi Phán Quan. Ngọn lửa u lam bùng cháy trên xích sắt, cưỡng ép đóng băng dòng chảy tà lực tự hủy của lão.
"Trước thiên luật cõi âm, vạn pháp đều phải quy phục," Tô Cảnh bước tới, tay trái cầm Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo khẽ gõ nhẹ lên mặt trang sách rỉ máu.
*Ầm!*
Quy tắc cõi âm chân chính bộc phát, cưỡng ép phân rã tàn hồn của Thôi Phán Quan. Những oán niệm tà độc dơ bẩn, những ký ức rác rưởi của gã bị ngọn lửa u lam thiêu rụi hoàn toàn, hóa thành những làn khói xám tro tiêu tán vào hư không. Thần thức của Tô Cảnh phải chịu đựng một áp lực khổng lồ để ngăn chặn sự phản phệ của tàn hồn Trúc Cơ, khiến hắn cảm thấy thần trí mệt mỏi dữ dội, đầu đau như búa bổ.
Nhưng nỗ lực của hắn đã được đền đáp sòng phẳng.
Sau khi oán niệm tà độc bị gột rửa sạch sẽ, giữa hư không chỉ còn lại một hạt sương lam rực sáng, tinh khiết không một chút tạp chất – Hồn Thủy Chi Nguyên sơ cấp. Đây chính là tinh hoa linh hồn thuần túy nhất của một tu sĩ Trúc Cơ bị phán quyết đòi mạng.
Tô Cảnh vung tay thu lấy hạt sương hồn thể rực sáng lam quang. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận lượng thọ nguyên điểm trong Minh Khế Lục vừa tăng vọt thêm mười lăm năm thực tế, giúp vết sẹo tội ấn trên ngực tạm thời ngừng rỉ máu dữ dội, xoa dịu phần nào cơn đau đớn xé thịt.
"Trần Hải, ra đây," Tô Cảnh khàn giọng ra lệnh.
Từ trong Cửu U Minh Khế Lục, một luồng hắc khí u lam cuộn trào, ngưng tụ thành hình bóng mờ ảo của hồn nô Trần Hải. Gã tà tu tàn ác bị Tô Cảnh chém chết trước đó, giờ đây chỉ là một quỷ nô vô tri vô giác, đôi mắt đờ đẫn không có thần thái, chịu sự khống chế tuyệt đối của khế ước cõi âm.
Tô Cảnh không do dự, búng ngón tay, gieo hạt sương Hồn Thủy Chi Nguyên sơ cấp rực sáng vào trán của Trần Hải.
*Oanh!*
Một luồng u minh lực lượng cuồng bạo đột ngột bùng phát từ trong linh thể của Trần Hải. Luồng sáng màu lam đậm quấn quanh hình bóng mờ ảo của gã, cưỡng ép rèn luyện và củng cố cấu trúc hồn thể. Những vết nứt rạn trên linh thể gã biến mất, thay vào đó là một lớp giáp u minh màu đen tuyền dệt bằng tơ oán khí rỉ ra từ Minh Khế.
Quan trọng nhất, đôi mắt đờ đẫn vô hồn của Trần Hải đột ngột bùng cháy hai ngọn lửa u lam lanh lợi. Linh trí của gã được nâng cấp vượt trội, ký ức phàm trần và bản năng chiến đấu của một tà tu Luyện Khí Đỉnh Phong được khôi phục, nhưng hoàn toàn bị thanh lọc và đồng hóa bởi lòng trung thành tuyệt đối với Tô Cảnh.
Trần Hải quỳ sụp xuống đất bùn hoen ố của khách sạn, cung kính cúi đầu, giọng nói vang lên tiếng kim loại va chạm lạnh lẽo: "Nô bộc Trần Hải... bái kiến chủ nhân! Cám ơn chủ nhân ban ân tái sinh!"
Tô Cảnh nhìn quỷ nô vừa tiến hóa linh trí, khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự kết nối khế ước thần thức giữa hắn và Trần Hải đã trở nên bền chặt vô cùng, không còn bất kỳ nguy cơ phản phệ nào ngay cả khi hắn suy yếu.
"Đứng lên đi. Ngươi hiện tại đã là Hắc Ám Quỷ Tướng dưới trướng ta. Từ nay về sau, nhiệm vụ của ngươi là ẩn mình trong bóng tối, bảo vệ an toàn cho hậu phương phàm nhân," Tô Cảnh lạnh lùng ra lệnh.
"Tuân mệnh chủ nhân! Trần Hải thề chết bảo vệ phàm giới!" Quỷ nô Trần Hải hành lễ dứt khoát, thân hình nhòe đi, hóa thành một cái bóng đen loang lổ ẩn nấp sát chân tường đá khách sạn, hoàn toàn biến mất khỏi thần thức quét thông thường.
Giải quyết xong quỷ nô, Tô Cảnh quay lại đối diện với những mảnh vỡ ký ức còn sót lại của Thôi Phán Quan đang trôi nổi trong Cửu U Minh Khế Lục. Hắn ngồi xếp bằng xuống nền đá lạnh, vận hành u minh linh lực vá víu đan điền, bắt đầu cưỡng ép trích xuất và lục soát ký ức của tà tu Trúc Cơ.
*Ầm!*
Một luồng thông tin khổng lồ, hỗn loạn và đầy rẫy oán niệm đột ngột tràn vào thức hải của Tô Cảnh. Hắn cắn chặt răng chịu đựng cơn đau nhức nhối ở hai bên thái dương, tai trái nhạy bén khẽ rung động theo nhịp tim dồn dập.
Trong ký ức của Thôi Phán Quan, một chân tướng kinh hoàng dần dần được phơi bày ra ánh sáng, rùng rợn và tàn độc vượt xa những gì Tô Cảnh từng tưởng tượng.
Đông Lăng ngoại vi không phải là một vùng hoang mạc linh khí suy kiệt tự nhiên. Sự nghèo khổ, hoang tàn của nơi này thực chất là kết quả của một mạng lưới bòn rút thọ nguyên tinh vi – một tấm lưới nhân quả vô hình (Nhân Nhân Quả Chi Võng) trải dài khắp phàm giới.
Thôi Phán Quan giả danh sứ giả cõi âm, dùng sổ tử giả tạo bằng da người để lừa gạt các tán tu sắp chết ký khế ước bán linh hồn. Những linh hồn và thọ nguyên bị bòn rút đó không hề đi xuống cõi âm thực sự, mà được tập trung lại, chuyển dịch qua các trạm trung chuyển ngầm do Trưởng lão ngoại môn Triệu Vô Cực quản lý.
Từ Triệu Vô Cực, lượng thọ nguyên dơ bẩn này được tinh luyện thành Huyết Khí Đan và Hương Hỏa Đan cấp cao, cống nạp trực tiếp cho Khương Gia Tiên Tộc (Chi nhánh Đông Lăng) tại Ngũ Đại Tiên Thành bay lơ lửng trên chín tầng mây.
Kẻ đứng sau điều hành toàn bộ mạng lưới bòn rút tàn bạo này tại phàm giới chính là Khương Vân – thiên kiêu thế gia ngạo mạn vô song của Khương gia. Gã dùng thọ nguyên phàm nhân làm củi thắp sáng tiên giới, duy trì sự phồn hoa giả tạo của tiên thành và bồi bổ cho đạo cơ của chính mình.
"Khương gia... Khương Vân..." Tô Cảnh khàn giọng lặp lại, sát ý trong mắt hắn bùng cháy mãnh liệt như ngọn lửa hoàng tuyền. Hắn cảm nhận được sự bất công tột cùng của quy luật sinh tử thế gian, nơi những kẻ ngự trị trên cao coi mạng sống phàm nhân và tán tu phế căn như cỏ rác, như dược nô không quyền làm người.
Đột ngột, trong góc sâu nhất của ký ức Thôi Phán Quan, hiện lên hình ảnh một mật thư liên lạc bằng ngọc bài đá đen phong ấn bằng hắc ám oán khí giữa Khương Vân và Triệu Vô Cực. Mật thư này được trao đổi mật thiết chỉ vài ngày trước khi Thôi Phán Quan đến Hoàng Tuyền Khách Sạn.
Tô Cảnh tập trung thần thức, cưỡng ép phá vỡ cấm chế huyết mạch mờ nhạt bảo vệ mật thư trong ký ức tàn hồn. Những dòng chữ rực sáng chỉ vàng phát ra kiếm khí ngạo mạn của Khương Vân hiện lên rõ mồn một:
*"Triệu Vô Cực, mẻ huyết tế Đông Lăng lần này phải hoàn thành trước ngày đại điển đoạt xá. Lão tổ tông môn đang cần lượng lớn huyết khí tinh hoa để củng cố thần hồn. Vật chứa đoạt xá dự phòng – con bé Tô Dao mang âm hàn chi khí huyết mạch Tô gia – hiện đã được áp giải an toàn vào mật thất Khương Gia Kiếm Mộ dưới lòng tiên thành. Thần hồn nó đang bị phong ấn bằng xích sắt huyết khế để chờ ngày đại tiểu thư Khương Vân dung hợp thần hồn. Tuyệt đối không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào ở phàm giới."*
*Tô Dao! Muội muội Tô Dao!*
Cái tên quen thuộc như một tia sét đánh thẳng vào linh hồn Tô Cảnh, khiến hắn chấn động mạnh, suýt chút nữa bạo phát linh lực hỗn loạn trong đan điền rạn nứt.
Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, Minh Ty Ấn Ký rỉ máu bỗng rỉ máu đỏ tươi dữ dội, nhuộm đỏ cả vạt áo tạp dịch xám tro. Nỗi đau đớn từ tội ấn phản phệ không thể nào sánh được với nỗi phẫn nộ và lo lắng tột độ đang bùng cháy trong tim hắn.
Muội muội duy nhất của hắn, người thân duy nhất còn sống sót sau cuộc đồ sát mười năm trước, tưởng như đã chết phàm trần, thực chất đang bị giam giữ tại Ngũ Đại Tiên Thành bay lơ lửng. Nàng không phải làm mỏ nô, mà bị coi là một vật chứa đoạt xá dự phòng, chuẩn bị bị cưỡng ép dung hợp thần hồn để kéo dài mạng sống cho đại tiểu thư Khương gia!
"Dao nhi..." Tô Cảnh siết chặt nắm tay phải bọc sẹo sấm sét đen kịt đến mức các khớp xương kêu răng rắc rỉ máu nhẹ.
Hắn đứng dậy giữa đại sảnh hoang tàn của Hoàng Tuyền Khách Sạn. Bão cát bên ngoài vẫn gầm rú hoang dã, nhưng đôi mắt u lam của hắn đã không còn sự hoang mang dao động. Hắn đã xác định được mục tiêu tối cao của cuộc đời mình.
Hắn phải rời bỏ hoang mạc Đông Lăng cằn cỗi này. Hắn phải thâm nhập vào Ngũ Đại Tiên Thành bay lơ lửng trên chín tầng mây, chém chết Khương gia lão tổ và thiên kiêu Khương Vân, phá hủy hệ thống đoạt xá tàn nhẫn để giải cứu muội muội trước ngày đại điển đoạt xá diễn ra.
"Thọ nguyên của ta chỉ còn chưa đầy mười ngày, kinh mạch vai trái bị dính độc tố Hắc Sa đông cứng nhẹ," Tô Cảnh thầm suy tính chiến thuật, tai trái nhạy bén khẽ nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa mục nát. "Nhưng ta đã có Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo và quỷ nô Trần Hải đã tiến hóa linh trí. Ta bắt buộc phải tìm đến Trưởng lão Triệu Vô Cực trước để đoạt lấy thọ nguyên của lão khôi phục đan điền, sau đó mới có đủ thực lực tiến lên tiên thành."
Hắn vung tay thu hồi Cửu U Minh Khế Lục vào thức hải. Thân hình hắn nhòe đi, hóa thành một làn khói đen u lam lạnh buốt, lướt ra khỏi Hoàng Tuyền Khách Sạn, biến mất vào đêm tối tăm bão cát hoang mạc hoang dã, hướng thẳng về phía Đông Lăng Trấn phàm giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!