Ngụy Phán Phán Quyết
Gió cát hoang mạc Đông Lăng rít gào qua khe cửa gỗ mục nát của Lâm Thị Y Quán, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm tối hoang vu. Bên trong y quán, mùi thảo dược phàm trần ấm áp tỏa ra từ chiếc lò đất nhỏ đang sôi sùng sục, tạm thời ngăn cách thế giới chết chóc bên ngoài.
Tô Cảnh ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre cũ kỹ. Cánh tay trái của hắn duỗi thẳng, kinh mạch đen kịt do kịch độc Hắc Sa ăn mòn hiển hiện rõ rệt dưới làn da tái nhợt. Chất độc từ đoản đao của Liễu Sát vô cùng bá đạo, nó đang chậm rãi lan rộng, đông cứng huyết dịch và hướng thẳng về phía đan điền rạn nứt của hắn.
Lâm Tuyết Nhi quỳ bên cạnh, đôi mắt trong trẻo phảng phất sự mệt mỏi nhưng vô cùng tỉ mỉ. Nàng dùng một thanh ngân châm đã được ngâm qua dược dịch tịnh hóa, nhẹ nhàng đâm vào các huyệt đạo quanh bả vai trái của hắn để ngăn độc tố khuếch tán. Mỗi lần mũi châm hạ xuống, một luồng khói đen tanh nồng lại rỉ ra, bị hơi ấm của thảo dược phàm trần tiêu tán.
Nàng khẽ ngước mắt nhìn hắn, giọng nói dịu dàng nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng: "Chất độc này đã ăn sâu vào xương tủy. Dược dịch của ta chỉ có thể tạm thời áp chế kinh mạch vai trái trong vòng ba ngày. Nếu trong ba ngày này huynh tiếp tục vận hành linh lực cực hạn, độc tố sẽ bộc phát, thiêu rụi đan điền."
Tô Cảnh không đáp. Hắn khẽ nghiêng nhẹ bả vai, hướng tai trái nhạy bén về phía nàng để lắng nghe. Tai phải của hắn hoàn toàn im lìm, một khoảng lặng câm như tờ sau trận chiến tại Lôi Trì. Hắn cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình – nơi vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm đang nhói lên từng cơn đau buốt lạnh. Trên lồng ngực gầy gò, Minh Ty Ấn Ký rỉ máu khẽ rung động, râm rỉ rỉ ra từng vệt máu đỏ thẫm ấm nóng.
Thọ nguyên của hắn chỉ còn chưa đầy mười ngày ngắn ngủi. Cái chết đang đứng ngay sau lưng hắn, lạnh lẽo và dứt khoát.
"Ba ngày là đủ rồi," Tô Cảnh khàn giọng nói, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm khiến ngọn lửa trong lò đất khẽ chao đảo. Vị giác của hắn đã nhạt đi vĩnh viễn, ngay cả mùi thảo dược nồng đậm trong phòng cũng chỉ còn là một luồng khí vị không độ.
Lâm Tuyết Nhi mím chặt môi, bàn tay run rẩy nhẹ khi băng bó lại vết thương cho hắn. Nàng biết mình không thể ngăn cản thiếu niên tán tu này bước vào con đường sát phạt, chỉ có thể âm thầm đem toàn bộ số dược dịch tịnh hóa tốt nhất nhét vào túi gấm của hắn.
"Hoàng Tuyền Khách Sạn nằm ở biên giới hoang mạc, nơi rò rỉ tử khí của Sông Vong Xuyên ngoại vi," Tô Cảnh đứng dậy, tay trái siết chặt mảnh ngọc bài đá đen rụng ra từ người Liễu Sát. Ngọc bài đang rực sáng chỉ vàng kim nhạt, dẫn đường thẳng về phía ngụy âm sai Thôi Phán Quan. "Ta phải đi."
Hắn vận hành Hắc Ám Ngụy Trang, thu liễm hoàn toàn tu vi Luyện Khí Hậu Kỳ cực hạn (Luyện Khí tầng 6 đỉnh phong) và hắc khí u minh vào sâu trong tội ấn gầy gò. Thân hình hắn nhòe đi, hóa thành một làn khói đen lướt ra khỏi y quán, biến mất vào bão cát hoang mạc mênh mông.
***
Nằm cô độc giữa ranh giới xám xịt của hoang mạc Đông Lăng và vùng đất chết, Hoàng Tuyền Khách Sạn hiện ra như một con quái thú khổng lồ bằng đá xám đang nằm phủ phục trong bão cát. Nơi này quanh năm bị bao phủ bởi sương mù oán khí rò rỉ từ nhánh Sông Vong Xuyên ngoại vi chảy ngầm dưới lòng đất. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và tử khí hoại tử.
Bên trong khách sạn, ánh đuốc linh hỏa lập lòe chiếu sáng những khuôn mặt tàn ác, dữ tợn của hàng chục tà tu hoang mạc và thợ săn tiền thưởng. Tiếng cười nói thô tục, tiếng va chạm của binh khí và mùi rượu rẻ tiền tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, vô pháp vô thiên.
Tô Cảnh bước vào, trường bào tạp dịch xám tro rách rưới bám đầy cát bụi khiến hắn trông không khác gì một tán tu nghèo khổ sắp chết. Hắn chọn một góc tối khuất ánh sáng, lặng lẽ ngồi xuống, tai trái nhạy bén khẽ động để thu nhận mọi âm thanh trong đại sảnh.
Ở trung tâm khách sạn, trên một chiếc bục gỗ cao, một lão già mặc trường bào phán quan cõi âm màu đen rách rưới đang ngồi lẫm liệt. Mặt lão bôi phấn trắng bệch như xác chết, đôi mắt ti hí ẩn hiện sát cơ âm hiểm. Trên tay lão cầm một cuốn sổ tử giả tạo bằng da người tỏa ra huyết quang đỏ rực ghê rợn.
Gã chính là Thôi Phán Quan – kẻ giả danh sứ giả cõi âm để lừa gạt các tán tu sắp chết ký khế ước bán linh hồn cho Ngũ Đại Tiên Gia.
Lúc này, một tán tu già nua, nhục thân đã khô héo, hơi thở thoi thóp đang quỳ sụp dưới bục gỗ, gào khóc cầu xin: "Thôi Phán Quan đại nhân! Cầu xin ngài từ bi! Th thọ nguyên của tiểu nhân đã cạn, cầu xin ngài dùng sổ sinh tử sửa mệnh cho tiểu nhân sống thêm vài năm!"
Thôi Phán Quan cười khẩy, giọng nói giả tạo từ bi vang lên: "Thiên đạo vô tình, luân hồi có luật. Muốn nghịch thiên cải mệnh, ngươi phải ký vào sổ tử này, dâng hiến linh hồn vĩnh viễn cho Minh phủ sau khi chết. Ký đi!"
Lão già vung cuốn sổ da người ra, những sợi chỉ máu trên đó uốn lượn rực sáng, chuẩn bị nuốt chửng linh hồn của kẻ đáng thương.
*Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ nhẹ từ một cây sáo xương rỉ máu vang lên giữa đại sảnh hỗn loạn, tuy nhỏ nhưng lại chấn động thẳng vào thần thức của mọi tu sĩ có mặt, khiến tiếng ồn ào đột ngột im bặt.
Tô Cảnh chậm rãi bước ra khỏi bóng tối. Đôi mắt hắn rực sáng ngọn lửa u lam lạnh lẽo của phép Nhìn Thấu Nhân Quả. Trong tầm nhìn của hắn, Thôi Phán Quan không hề có u minh khí tức chân chính, quanh thân gã chỉ là một luồng huyết quang tà đạo dơ bẩn, và đan điền Trúc Cơ Sơ Kỳ của gã có một vết nứt đạo tâm khổng lồ rực sáng sợi tơ tội nghiệp đen kịt.
"Một tà tu Trúc Cơ giả danh sứ giả cõi âm, dùng sổ tử giả tạo bằng da người để bòn rút thọ nguyên phàm nhân dâng hiến cho thế gia," Tô Cảnh lạnh lùng nói, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm vang dội khắp khách sạn. "Ngươi cũng xứng xưng là Phán Quan?"
Thôi Phán Quan biến sắc, phấn trắng trên mặt gã khẽ rung động. Gã bật dậy, gầm lên: "Kẻ nào dám sỉ nhục thần minh cõi âm! Tìm chết!"
Không một lời thừa thãi, Thôi Phán Quan dứt khoát kích hoạt cuốn sổ tử giả tạo bằng da người. Cuốn sổ bùng phát một luồng huyết quang đỏ rực như máu, hóa thành một màn sương máu khổng lồ phong tỏa toàn bộ không gian khách sạn, hòng đóng băng thần thức và linh lực phòng ngự của Tô Cảnh.
Tô Cảnh cảm thấy thức hải của mình bị huyết quang va chạm dữ dội, Minh Ty Ấn Ký trên ngực rỉ máu đỏ tươi đau nhói. Hắn vận u minh lực lượng vào năm đầu ngón tay phải, thi triển Đoạt Mệnh Trảo áp sát cận chiến, định đâm xuyên đan điền đối thủ.
*Oanh!*
Nhưng ngay khi hắn vừa tiến sát trong vòng ba trượng, Thôi Phán Quan đã thi triển Quỷ Hỏa Ngự Thuật. Một vòng tròn lửa quỷ màu xanh lục bùng cháy cuồng bạo, thiêu rụi toàn bộ bàn ghế xung quanh và đánh bật Đoạt Mệnh Trảo của Tô Cảnh ra ngoài. Sức nóng tà đạo và kịch độc Hắc Sa trên vai trái cộng hưởng khiến Tô Cảnh lùi lại ba bước, cánh tay trái tê dại hoàn toàn.
"Cận chiến bị chặn bởi kết giới quỷ hỏa," Tô Cảnh thầm suy luận chiến thuật trong thức hải. "Ta bắt buộc phải dùng âm luật của sáo xương từ xa để chấn vỡ ngụy quy tắc của gã."
Hắn không hề do dự, đưa Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi.
Để kích hoạt đại chiêu trấn hồn khúc cực hạn của sáo xương vượt cấp áp chế tà tu Trúc Cơ, Tô Cảnh dứt khoát nhỏ một giọt máu huyết mạch tinh khiết vào lỗ sáo rỉ máu, chấp nhận trả cái giá tàn khốc: tiêu tốn trực tiếp 10 năm thọ nguyên tích lũy (cost paid).
*U u u...*
Tiếng sáo Hoàng Tuyền Trấn Hồn Khúc vang lên bi tráng, thê lương tột cùng dội thẳng vào không gian khách sạn. Tử khí dồi dào từ Sông Vong Xuyên ngoại vi rò rỉ dưới lòng đất bị tiếng sáo triệu hồi, hóa thành những luồng sóng âm màu đen u lam cuộn trào dữ dội.
Sóng âm u lam đập mạnh vào màn sương máu huyết quang của sổ tử giả tạo. Hai luồng quy tắc cõi âm chân – giả va chạm kịch liệt, phát ra những tiếng nổ chấn thiên động địa.
*Rắc! Rắc!*
Dưới uy lực trấn hồn tối cao của sáo xương cõi âm chân chính, huyết quang tà đạo của Thôi Phán Quan bắt đầu rạn nứt. Những ngọn quỷ hỏa màu xanh lục bị sóng âm u lam dập tắt hoàn toàn trong nháy mắt. Thôi Phán Quan kinh hoàng nhận ra linh lực trong cơ thể bị tiếng sáo đóng băng, gã lùi liên tiếp năm bước, tai mắt rỉ ra từng vệt máu đen.
Tô Cảnh đứng thẳng giữa bão cát và sóng âm cuộn trào, lồng ngực rỉ máu đỏ tươi dữ dội thấm đẫm áo xám. Hắn dùng Vấn Tâm Biện Luận, giọng nói mang theo thiên luật phán quyết dội thẳng vào vết nứt đạo tâm của kẻ giả danh:
"Thọ nguyên của chúng sinh thuộc về luân hồi thiết luật, nợ mạng phải trả bằng mạng! Ngươi dùng sổ tử giả tạo để lừa gạt, bòn rút sinh mệnh lực lượng phàm nhân dâng hiến cho thế gia thượng giới, tội nghiệt ngập trời, đạo tâm đã nát! Hôm nay, Minh phủ phán quyết ngươi phải đền tội!"
Lời phán quyết vừa dứt, vết nứt đạo tâm trong thức hải Thôi Phán Quan bùng phát dữ dội. Gã ôm đầu gầm rú điên dại, linh lực Trúc Cơ trong cơ thể rò rỉ bạo phát mất kiểm soát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!