Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Ám Ảnh Chi Kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm hoang mạc Đông Lăng sụp xuống như một tấm vải liệm khổng lồ, đen đặc, lạnh buốt và ngập tràn tử khí. Gió rít gào qua các khe đá nhấp nhô, mang theo tiếng cát sỏi va đập ràn rạt dội vào vách tường đá xám của ngoại môn Quy Nguyên Tông. Từ bên trong đường ống dẫn than phế thải chật hẹp và đen kịt phía sau bếp Chấp Pháp Đường, hai bóng người gầy gò đang chật vật lướt đi trong bóng tối âm u.


Tô Cảnh đi trước, tay trái hắn xách theo Lục Nhạc, nhục thân lướt đi nhanh như một làn khói đen nhạt nhòa nhờ Quỷ Ảnh Bộ. Tai phải của hắn hoàn toàn im lìm, một khoảng lặng câm như tờ không một tiếng động. Hắn khẽ nghiêng nhẹ bả vai, hướng tai trái nhạy bén về phía sau để dò xét xung quanh. Tiếng bước chân tuần tra của đệ tử chấp pháp dồn dập gầm rú phía trên hành lang đá dội xuống, tiếng giáp sắt va chạm lách cách và cả tiếng hô hoán tìm kiếm kẻ xâm nhập đều được tai trái của hắn thu nhận cực kỳ rõ rệt.


Lồng ngực Tô Cảnh khẽ nhói lên một cơn đau xé rách kinh mạch. Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – vết sẹo hình luân hồi kỳ bí trên ngực hắn – đang râm rỉ rỉ ra từng vệt máu đỏ thẫm ấm nóng, thấm đẫm chiếc áo tạp dịch xám rách rưới bám đầy tàn tro nghĩa trang. Thọ nguyên của hắn sau trận chiến tại Lôi Trì đã bị giảm mất hai mươi năm thực tế, chỉ còn lại chưa đầy mười ngày ngắn ngủi. Cái chết đang cận kề từng khắc, lạnh lẽo và dứt khoát như một lưỡi hái vô hình treo lơ lửng trên đầu.


"Nhanh lên một chút, sắp ra tới lối hông rồi," Tô Cảnh khàn giọng thì thầm, giọng nói khàn đặc mang theo tử khí cõi âm khiến Lục Nhạc khẽ run rẩy nhẹ.


Lục Nhạc nén đau đớn từ vết roi da rỉ máu trên vai trái và phần xương ngón tay trái bị gãy, cố gắng phối hợp di chuyển không tiếng động. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi gầy trơ xương này sở hữu một ngạo cốt kiên cường và sự lanh lợi phi thường bẩm sinh, tuyệt đối không hề kêu rên một tiếng than vãn nào làm ảnh hưởng đến hành tung của hai người.


*Hưu!*


Thân hình Tô Cảnh lướt mạnh một cái, bế theo Lục Nhạc phóng ra khỏi miệng ống dẫn than phế thải, rơi xuống thềm đất đá lạnh buốt sát rìa nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông. Phía xa xa, dưới ánh trăng mờ ảo bị che phủ bởi mây mù xám tro, bóng dáng lão gác mộ ẩn thế Thẩm Vô Danh đang chậm rãi quét lá nghĩa trang. Cây chổi tre sờn rách trong tay lão khẽ phất qua phất lại, vô tình tỏa ra một luồng ma khí uy áp vô hình nhạt nhòa, bao phủ lấy lối vào lăng mộ cổ như một bức màn che giấu thiên cơ, khiến các đệ tử chấp pháp tuần tra phía xa không thể nào phát hiện ra dao động khí tức u minh.


Tô Cảnh khẽ nghiêng đầu cúi chào bóng lưng của Thẩm Vô Danh, rồi nhanh chóng dẫn Lục Nhạc thâm nhập vào lối vào ẩn giấu sâu dưới lòng đất – Cổ Mộ Tô Gia.


Bước vào bên trong thạch phòng cổ mộ lạnh thấu xương tủy, Tô Cảnh mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, tạm thời gạt bỏ được áp lực truy quét điên cuồng của Chấp Pháp Đường ngoại môn bên ngoài. Hắn đặt Lục Nhạc ngồi dựa lưng vào một vách đá cổ mộ hoang tàn, rồi tự mình ngồi xếp bằng đối diện.


Nhục thân của Tô Cảnh lúc này vô cùng mệt mỏi và rã rời. Cánh tay phải của hắn, vốn quấn chặt băng gạc thô, khẽ run rẩy nhẹ. Dưới lớp vải gạc, vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm kéo dài từ bả vai xuống tận mu bàn tay thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt lạnh dội ngược vào đan điền. Đan điền rạn nứt của hắn tuy đã được vá lành một phần lớn bằng u minh lôi lực từ Lôi Tủy Tinh, nhưng vẫn còn những vết rạn nứt nhẹ chằng chịt rò rỉ linh lực xám xịt ra ngoài.


Tô Cảnh vươn tay vào trong ngực, rút ra một hũ sứ nhỏ chứa dược dịch tịnh hóa do y sư phàm trần Lâm Tuyết Nhi chế luyện để lại. Hắn nhẹ nhàng bôi dược dịch lên vết thương rách da thịt rỉ máu trên vai trái và băng bó lại phần xương ngón tay gãy cho Lục Nhạc. Dược dịch tỏa ra một mùi thảo dược phàm trần dịu mát, nhanh chóng xoa dịu cơn đau nhức nhối cho đứa trẻ gầy gò.


"Tĩnh tọa ở đây vận khí phục hồi nhục thân, không có lệnh của ta cấm được bước ra ngoài cổ mộ," Tô Cảnh lạnh lùng ra lệnh.


"Đệ tử tuân mệnh," Lục Nhạc cung kính gật đầu, ánh mắt đen láy thông minh nhìn Tô Cảnh đầy vẻ sùng bái và trung thành tuyệt đối. Cậu bé biết vị đại ca trước mặt sở hữu tà thuật cõi âm đáng sợ có thể tiêu diệt chấp pháp đệ tử không tiếng động, chính là chỗ dựa duy nhất để cậu báo thù và sống sót.


Tô Cảnh nhắm mắt lại, vận hành Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp để củng cố tu vi Luyện Khí Hậu Kỳ cực hạn (Luyện Khí tầng 6 đỉnh phong) của mình. Luồng tử khí âm hàn tích tụ ngàn năm sâu dưới lòng cổ mộ tổ tiên chậm rãi tuôn ra, bao bọc lấy toàn bộ nhục thân hắn, chậm rãi vá víu vào các vết rạn nứt nhẹ của đan điền phế thải. Vị giác phàm phần của hắn đã bị nhạt đi vĩnh viễn, miệng chỉ còn vị đắng chát lạnh buốt của tử khí cõi âm.


Hắn mở mắt ra, rút từ trong trường bào xám rách ra hai vật phẩm vừa thu hoạch được: cuốn sổ da dê ghi Danh sách thọ nguyên mật ngoại môn và mảnh ngọc bài rỉ máu nứt rạn do Lục Nhạc dâng hiến.


Cuốn sổ da dê mật rực sáng u lam nhạt nhòa, ghi chép chi tiết tội trạng bòn rút thọ nguyên phàm nhân mỏ nô của ngoại môn dâng hiến cho thế gia. Trong khi đó, mảnh ngọc bài rỉ máu trên tay hắn đang tỏa ra oán khí màu huyết dụ lạnh lẽo cuồn cuộn, cộng hưởng dữ dội với cuốn sổ tử giả tạo bằng da người trong túi gấm của hắn.


Trong tầm nhìn Nhìn Thấu Nhân Quả sơ cấp của hắn, những sợi chỉ máu tự động uốn lượn trên mặt ngọc bài, vạch ra một đường nhân quả đen kịt rực sáng chỉ thẳng về phía hoang mạc sâu thẳm ngoài hoang mạc Đông Lăng – nơi ẩn náu của ngụy âm sai Thôi Phán Quan giả danh.


"Thọ nguyên của ta chỉ còn chưa đầy mười ngày ngắn ngủi," Tô Cảnh thầm tính toán trong thức hải, bàn tay trái siết chặt mảnh ngọc bài rỉ máu. "Muốn sống sót và tiến vào Ngũ Đại Tiên Thành giải cứu muội muội Tô Dao khỏi đại điển đoạt xá, ta bắt buộc phải tiêu diệt ngụy âm sai Thôi Phán Quan để đoạt lấy thọ nguyên điểm tự cứu mình. Thời gian vô cùng gấp rút."


Hắn quyết định để Lục Nhạc lại cổ mộ tổ tiên ẩn nấp dưỡng thương, còn bản thân sẽ một mình thâm nhập hoang mạc hoang vắng để thực hiện cuộc đi săn đòi mạng Thôi Phán Quan theo chỉ hướng của ngọc bài.


Tô Cảnh đứng dậy, dắt Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo rỉ máu nhẹ bên hông, thu hồi quỷ châm xương u minh rực sáng hắc quang, thân hình lướt nhanh như một làn khói đen biến mất vào bóng đêm hoang mạc hoang vắng.


***


Hoang mạc biên giới Đông Lăng về đêm gió cát gầm rú ghê rợn. Những đụn cát xám tro cuộn tròn bay lượn tự do dưới bầu trời không trăng không sao. Tô Cảnh vận hành Hắc Ám Ngụy Trang, biến nhịp tim, hơi thở và thân nhiệt về mức không tuyệt đối, lướt nhanh qua các bóng đá hoang mạc để tránh né tầm quét thần thức của các đệ tử chấp pháp đang tuần tra diện rộng ngoài kia.


Tuy nhiên, ngay khi Tô Cảnh vừa bước chân vào một thung lũng đá hoang vu cách nghĩa trang hoang phế khoảng mười dặm, tai trái nhạy bén của hắn đột ngột bắt được một luồng gió rít bất thường từ phía trên đỉnh đầu dội xuống.


Sát ý lạnh thấu xương tủy bùng phát đột ngột!


*Hưu!*


Từ trong bóng tối của một vách đá cao, một bóng đen gầy gò mặc y phục bó sát đen tuyền che kín mặt lướt ra cực nhanh không một tiếng động nhỏ nhất. Đó chính là Liễu Sát – nữ sát thủ chuyên nghiệp của Huyết Ảnh Các (Chi nhánh Đông Lăng), kẻ nhận tiền thưởng từ Trưởng lão Triệu Vô Cực để vây sát Tô Cảnh nhằm bịt đầu mối vụ mất cắp tài liệu mật.


Liễu Sát ra tay vô cùng dứt khoát, không một động tác thừa. Trên tay nàng cầm cặp đoản đao rỉ sét tẩm độc tà tu rực sáng huyết quang, đâm thẳng vào bả vai phải của Tô Cảnh – góc chết thính giác của hắn.


Do tai phải hoàn toàn bị điếc tạm thời, Tô Cảnh không thể nghe thấy tiếng gió rít từ hướng bên phải. Nhưng bản năng chiến đấu sinh tử nhạy bén đã cứu mạng hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn khẽ nghiêng người lách mạnh bả vai trái sang một bên.


*Xoạt!*


Lưỡi đoản đao rỉ sét lạnh lẽo lướt qua, cắt rách một đường dài trên vai trái của Tô Cảnh, để lại một vết trầy xước rỉ máu đỏ tươi.


Ngay lập tức, kịch độc tà tu Huyết Ảnh ăn mòn nhanh chóng vào da thịt hắn. Cảm giác rát nóng và lạnh buốt đan xen cực đoan bùng phát, khiến kinh mạch vai trái của hắn bị đông cứng nhẹ, cánh tay trái trở nên tê dại và vô cùng nặng nề.


"Kẻ nào?" Tô Cảnh cắn chặt răng nén đau đớn, lùi nhanh lại ba bước.


Liễu Sát không hề đáp lời. Đôi mắt nàng lạnh lùng vô cảm sau lớp mạng che mặt màu đen, lăm lăm cặp đoản đao rỉ sét rỉ máu độc, tiếp tục lướt lên thi triển Huyết Ảnh Ám Sát Thuật.


*Vút! Vút! Vút!*


Thân hình nàng nhòe đi, thi triển Ẩn Ảnh Bộ phân thân thành ba bóng đen kịt giống hệt nhau, vây hãm Tô Cảnh vào giữa thế trận đao phong kiếm khí sắc bén rực sáng huyết quang đỏ máu.


Tô Cảnh biết nhục thân hiện tại của mình đang bị thương tích đầy mình, đan điền rạn nứt vẫn chưa vá lành hoàn toàn và cánh tay trái đang bị trúng độc tố sát thủ ăn mòn kinh mạch. Hắn không thể cận chiến vật lý kéo dài thời gian với một sát thủ Luyện Khí tầng 8 tinh thông ám sát.


Hắn lập tức đưa sáo xương Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo lên môi, vận u minh linh lực thổi ra một nốt nhạc sắc nhọn hòng thi triển Vạn Quỷ Trận Khiên để cản phá đao phong.


*U u u...*


Một bức tường khiên màu đen kịt cấu thành từ hàng trăm khuôn mặt oán linh gào thét dữ dội bùng phát trước mặt hắn.


Tuy nhiên, Liễu Sát là sát thủ chuyên nghiệp có thực lực Luyện Khí tầng 8 đỉnh phong. Nàng vung mạnh cặp đoản đao rỉ sét, chém ra luồng Huyết Ảnh kiếm khí sắc bén rực sáng đỏ máu, mang theo sức sát thương vật lý cực hạn.


*Oanh!*


Huyết Ảnh kiếm khí chém rách màng chắn oán linh trong nháy mắt. Bức tường khiên vỡ tan thành từng mảnh hắc khí âm hàn tiêu tán. Cú va chạm mạnh dội ngược lại khiến Tô Cảnh chịu chấn động mạnh ở lồng ngực, Minh Ty Ấn Ký trên ngực rỉ máu đỏ tươi dữ dội râm rỉ rỉ ra ngoài áo xám, thọ nguyên tụt giảm nhức nhối (cost paid).


"Không thể dùng u minh linh lực phòng ngự thông thường chống đỡ đao phong vật lý sắc bén của sát thủ chuyên nghiệp," Tô Cảnh thầm suy luận chiến thuật trong thức hải, tai trái nhạy bén thu nhận tiếng gió đao phong rít gào dồn dập áp sát. "Muốn vô hiệu hóa đao pháp của nàng, ta bắt buộc phải dùng kiếm ý nghĩa trang để đóng băng nhục thân đối thủ trước, rồi dùng quỷ châm kết liễu chớp nhoáng."


Tô Cảnh vận hành Quỷ Ảnh Bộ dịch chuyển tức thời qua các bóng đá hoang mạc, lách né đợt tấn công chí mạng tiếp theo của ba bóng đen trong gang tấc. Thân hình hắn lướt nhanh đến sát một ngôi mộ cổ phế hoang hoang tàn bên rìa thung lũng đá.


Tại đây, dưới lớp đất cát nghĩa trang hoang phế ẩm ướt, có một thanh kiếm sắt rỉ sét cắm sâu dưới lòng đất – Hắc Thiết Kiếm rỉ sét chứa đựng tàn niệm kiếm ý phòng ngự của Độc Cô Minh.


Tô Cảnh vươn bàn tay trái đen sạm vì tà độc và đang bị tê dại do trúng độc sát thủ, dứt khoát nắm chặt lấy chuôi kiếm rỉ sét cắm sâu dưới đất, truyền thẳng luồng u minh linh lực chí hàn từ đan điền rạn nứt vào thân kiếm.


*Hưu!*


Hắn vung kiếm, thi triển chiêu kiếm phòng ngự Âm Sát Kiếm Ý cực mạnh.


Một bức tường kiếm khí màu đen xám lạnh lẽo bùng phát từ mũi kiếm rỉ sét, cuộn trào tỏa ra khắp không gian thung lũng đá hoang vu. Tử khí nghĩa trang chí hàn cực đoan đóng băng tức thì hơi ẩm trong không khí, hóa thành lớp sương muối trắng xóa phủ đầy vách đá.


Ba bóng đen ảo ảnh của Liễu Sát khi chạm vào luồng Âm Sát Kiếm Ý lạnh thấu xương tủy lập tức bị chấn vỡ tan biến thành hư vô. Thân thể thật của nàng bị kiếm ý nghĩa trang bao bọc, nhục thân và khớp xương bị đông cứng nhẹ, tốc độ di chuyển thân pháp ám sát cực hạn của nàng bị chậm lại trong vòng một nhịp thở chớp nhoáng.


"Cơ hội!" Đôi mắt u lam của Tô Cảnh rực sáng ngọn lửa quyết định sát phạt dứt khoát.


Hắn vứt bỏ thanh Hắc Thiết Kiếm rỉ sét đã bị nứt gãy hoàn toàn do không chịu nổi áp lực lôi hỏa và u minh lực dội ngược. Thân hình hắn nhòe đi, thi triển Quỷ Ảnh Bộ áp sát khoảng cách cận chiến cực gần với Liễu Sát.


Bàn tay phải bọc vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn hình rồng sấm đen kịt của hắn vung lên cực nhanh, phóng ra một cây kim xương u minh – Quỷ Châm Phong Huyệt nhắm thẳng vào kẽ hở hẹp hòi của chiếc mặt nạ đen che mặt đối thủ.


*Vút!*


Tia sáng đen u lam vạch qua không trung cực nhanh với độ chính xác tuyệt đối.


Cây kim xương u minh đâm xuyên qua kẽ hở mặt nạ, cắm thẳng vào huyệt đạo Thần Đình giữa trán Liễu Sát, găm sâu vào tận thức hải của nữ sát thủ bóng đêm.


*Rắc!*


Một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên trong đầu Liễu Sát. Luồng u minh lực lượng chí hàn cực đoan từ cây kim xương bùng phát, đóng băng hoàn toàn dòng chảy linh lực trong kinh mạch của nàng, đồng thời chấn vỡ hoàn toàn cấu trúc thần hồn và thức hải của đối thủ.


Đôi mắt Liễu Sát sau lớp mặt nạ đen trợn ngược lên, rỉ máu đỏ tươi nhức nhối ở khóe mắt. Nàng đứng đờ người giữa thung lũng đá hoang vu, nhục thân cứng đờ như pho tượng đá, không thể cử động hay phát ra bất kỳ một tiếng động gào thét nào đền tội.


*Bùm!*


Thức hải sụp đổ hoàn toàn, linh hồn Liễu Sát bị lực lượng Minh Khế nuốt chửng hoàn toàn, nhục thân mất đi sinh mệnh lực ngã sụp xuống đất cát hoang mạc lạnh lẽo.


Tô Cảnh đứng thẳng người giữa gió cát gầm rú, tay trái nắm chặt bả vai trái đang bị tê dại do trúng độc sát thủ rát nóng. Hắn khẽ cúi người, lật thi thể của Liễu Sát lên.


Ngay khi nhục thân nàng nguội lạnh hoàn toàn, từ trong tay áo đen bó sát của nàng đột ngột rơi ra một mảnh ngọc bài bằng đá đen rỉ sét nhẹ, khắc họa đồ án một ngọn đèn dầu cổ tỏa ra khói u lam – biểu tượng của Hoàng Tuyền Khách Sạn.


Tô Cảnh vươn tay trái nhặt lấy mảnh ngọc bài ám hiệu rỉ máu nứt rạn. Trong tầm nhìn Nhìn Thấu Nhân Quả sơ cấp của hắn, trên mặt ngọc bài nổi lên các dòng cổ tự rực sáng chỉ vàng kim nhạt, ghi chép chi tiết thời gian và địa điểm của cuộc giao dịch thọ nguyên phi pháp tiếp theo của ngụy phán quan Thôi Phán Quan tại Hoàng Tuyền Khách Sạn biên giới hoang mạc hoang vắng.


"Hoàng Tuyền Khách Sạn... Thôi Phán Quan..." Tô Cảnh khàn giọng thì thầm, đôi mắt u lam phát sáng ngọn lửa lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc bài rỉ máu trên tay, lồng ngực mang tội ấn luân hồi vẫn râm rỉ rỉ máu đỏ tươi trong đêm tối tịch mịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!