Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đột Nhập Chấp Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm hoang mạc Đông Lăng như một tấm vải liệm khổng lồ, đen đặc và lạnh buốt, phủ lên những rặng núi đá nhấp nhô của ngoại môn Quy Nguyên Tông. Gió rít gào qua các khe đá, mang theo tiếng cát sỏi va đập ràn rạt, át đi những tiếng động nhỏ nhất của nhân gian. Lúc này đã là nửa đêm, thời điểm vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng bầu không khí xung quanh Chấp Pháp Đường Ngoại Môn lại căng thẳng đến mức ngạt thở.


Sau trận kinh biến tại Lôi Trì hoang phế, Trưởng lão Triệu Vô Cực phát điên phát lệnh truy sát toàn vực. Dù đại trận lôi hỏa kết giới chủ yếu phong tỏa các lối ra hoang mạc, thì tại tổng đàn Chấp Pháp Đường – cơ quan hành pháp tối cao của ngoại môn – lực lượng canh phòng vẫn được tăng cường gấp ba lần. Những ngọn đuốc linh hỏa rực sáng cắm dọc theo các bức tường đá xám, tỏa ra ánh sáng đỏ rực đầy sát khí.


Trong bóng tối của một gốc cây hòe già cỗi sát tường rào Chấp Pháp Đường, một bóng người gầy gò lặng lẽ ẩn mình. Đó là Tô Cảnh.


Hắn đứng im lìm như một pho tượng đá, chiếc trường bào tạp dịch màu xám tro rách rưới bám đầy tàn tro nghĩa trang giúp hắn hòa tan hoàn toàn vào bóng đêm. Cánh tay phải của hắn, vốn quấn chặt băng gạc thô, khẽ tì vào thân cây hòe. Dưới lớp vải thô, vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn đen kịt hình rồng sấm kéo dài từ bả vai xuống tận mu bàn tay thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Đó là cái giá tàn khốc của việc cưỡng ép dung hợp Lôi Tủy Tinh để vá đan điền tại Lôi Trì.


Tai phải của Tô Cảnh hoàn toàn im lìm, không một tiếng động nào có thể lọt vào khoảng lặng câm như tờ ấy. Hắn khẽ nghiêng nhẹ bả vai, hướng tai trái nhạy bén về phía trước để dò xét xung quanh. Tiếng bước chân tuần tra của đệ tử chấp pháp, tiếng giáp sắt va chạm lách cách, và cả tiếng hít thở đều đặn của lính canh đều được tai trái của hắn thu nhận cực kỳ rõ rệt.


Lồng ngực Tô Cảnh khẽ nhói lên. Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – vết sẹo hình luân hồi kỳ bí trên ngực hắn – đang râm rỉ rỉ ra từng vệt máu đỏ thẫm ấm nóng. Thọ nguyên của hắn sau trận chiến tại Lôi Trì đã bị giảm mất hai mươi năm thực tế, chỉ còn lại chưa đầy mười ngày ngắn ngủi. Cái chết đang cận kề từng khắc, lạnh lẽo và dứt khoát như một lưỡi hái vô hình treo lơ lửng trên đầu. Hắn bắt buộc phải thâm nhập vào Chấp Pháp Đường đêm nay để tìm ra danh sách thọ nguyên mật, từ đó truy tìm tung tích của ngụy âm sai Thôi Phán Quan nhằm đoạt lấy thọ nguyên tự cứu mình.


"Hắc Ám Ngụy Trang, khởi."


Tô Cảnh thầm niệm khẩu quyết trong thức hải. Ngay lập tức, luồng u minh chi khí chí hàn từ Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải tuôn ra, bao bọc lấy toàn bộ nhục thân hắn. Nhịp tim của hắn chậm dần, chậm dần rồi hoàn toàn dừng lại. Hơi thở của hắn tắt hẳn, thân nhiệt hạ xuống mức đóng băng. Lúc này, nếu có tu sĩ dùng thần thức quét qua, họ sẽ chỉ thấy một khúc gỗ mục hoặc một tảng đá vô tri vô giác, hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết nào của sinh mệnh lực.


Hắn khẽ cúi người, xách theo chiếc xô gỗ cũ kỹ và cây chổi tre sờn rách – bộ dạng của một phu quét rác tạp dịch mù điếc bẩm sinh chuyên dọn dẹp nghĩa trang hoang phế. Bước chân hắn lướt đi trên nền đất đá không phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Đây chính là diệu dụng của Quỷ Ảnh Bộ kết hợp với Hắc Ám Ngụy Trang, giúp hắn di chuyển như một làn khói đen nhạt nhòa dưới chân tường đá Chấp Pháp Đường.


*Cộc... Cộc...*


Phía trước hành lang dẫn vào hông Chấp Pháp Đường, hai tên lính canh mặc giáp sắt đang chậm rãi đi tới. Trên tay một tên cầm chiếc đèn linh lực tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Ánh sáng này cực kỳ hiểm độc, chuyên dùng để dò tìm dao động khí tức linh lực và sinh mệnh lực của tu sĩ ẩn thân. Mỗi khi ánh sáng quét qua, Tô Cảnh lại áp sát người vào vách đá tối, thu liễm hoàn toàn u minh khí vào sâu trong đan điền rạn nứt.


Kinh mạch đan điền của hắn vẫn còn những vết rạn nứt chằng chịt rò rỉ linh lực nhẹ, mỗi lần vận khí che giấu đều mang lại cảm giác đau nhức như bị vạn kim châm cứu xuyên qua đan điền phế thải. Hắn cắn chặt môi, nhẫn nại chịu đựng. Vị giác phàm trần của hắn đã bị nhạt đi vĩnh viễn, miệng chỉ còn vị đắng chát lạnh lẽo của tử khí.


Đột nhiên, từ góc khuất của một hẻm tối dẫn ra lối hông Chấp Pháp Đường, tai trái nhạy bén của Tô Cảnh bắt được một âm thanh bất thường. Đó là tiếng roi da quất đen đét vào da thịt phàm nhân, kèm theo tiếng cười cợt nhả tàn nhẫn của lính canh:


"Thằng ranh con nhặt rác! Gan ngươi không nhỏ, dám bén mảng đến gần kho lương thực ngoại môn để ăn trộm? Nói! Có phải ngươi là tai mắt của đám quặng nô phản loạn không?"


"Nói mau! Nếu không hôm nay ta sẽ lột da ngươi, ném xác xuống Vạn Táng Động gác mộ!"


Tô Cảnh khẽ nghiêng đầu nhìn qua khe hở vách đá. Dưới ánh đuốc linh hỏa lập lòe, hai tên đệ tử chấp pháp mặc đạo bào đen thêu hình hổ đói đang hung hãn quất roi vào một bóng người nhỏ bé đang bị xích chặt vào cột gỗ.


Đó là Lục Nhạc. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi gầy trơ xương, mặt mũi lấm lem bùn đất nghĩa trang, mặc chiếc áo vải thô rách bươm vá chằng vá đụp. Một bên bả vai của cậu bé đã bị roi da đánh đến rách da thịt rỉ máu đỏ tươi, nhưng đôi mắt đen láy thông minh của cậu lại rực sáng một vẻ kiên cường đến bướng bỉnh. Cậu bé cắn chặt môi đến rỉ máu, tuyệt đối không kêu rên một tiếng than vãn nào.


"Ta... ta chỉ nhặt vài mảnh sắt vụn phế thải... không biết quặng nô nào cả..." Lục Nhạc khàn giọng trả lời, giọng nói yếu ớt nhưng đầy nhẫn nại phi thường trước đau khổ.


"Còn cứng đầu!"


Tên lính canh nổi giận, vung chiếc roi da có gắn gai sắt định quất thẳng vào khuôn mặt gầy gò của đứa trẻ.


Tô Cảnh đứng trong bóng tối, đôi mắt u lam khẽ híp lại rực sát ý. Hắn nhận ra Lục Nhạc. Cậu bé này thường xuyên lẩn khuất quanh nghĩa trang hoang phế để nhặt nhạnh những mảnh sắt rỉ sét kiếm sống, thỉnh thoảng còn âm thầm quét dọn mộ phần phụ mẫu Tô Cảnh khi hắn đi vắng. Một đứa trẻ phàm nhân không linh căn chính thống, sống lay lắt như cỏ rác nhưng lại mang một ngạo cốt kiên cường.


Sát ý trong lòng Tô Cảnh bùng cháy. Hắn quyết định ra tay. Nhưng đây là Chấp Pháp Đường, bất kỳ một chấn động linh lực lớn nào cũng sẽ kích hoạt đại trận kết giới cảnh báo toàn tông.


Hắn phải ám sát không tiếng động.


Tô Cảnh khẽ vươn bàn tay trái đen sạm vì tà độc, rút từ trong túi gấm ra hai cây kim xương u minh lạnh lẽo – Quỷ Châm Phong Huyệt. Luồng u minh lực lượng chí hàn từ đan điền rạn nứt chậm rãi truyền vào thân châm, khiến hai cây kim phát ra ánh sáng xanh u lam nhạt nhòa, hoàn toàn không mang thuộc tính ngũ hành linh lực thông thường của tu sĩ Quy Nguyên Tông.


Sử dụng Quỷ Ảnh Bộ, thân hình Tô Cảnh nhòe đi như một cái bóng ma loang lổ trên mặt đất, lướt nhanh không tiếng động áp sát góc tối sau lưng hai tên lính canh chấp pháp.


*Vút! Vút!*


Hai tia sáng xanh u lam xé rách không khí cực nhanh, bắn thẳng vào gáy hai tên lính canh. Quỷ Châm Phong Huyệt cắm sâu vào huyệt đạo Thần Đình và Phong Phủ của chúng với độ chính xác tuyệt đối.


Ngay lập tức, dòng chảy linh lực trong kinh mạch của hai tên đệ tử chấp pháp bị đông cứng hoàn toàn. Tiếng cười cợt nhả tàn nhẫn tắt ngấm trong họng. Đôi mắt chúng trợn ngược, co rút lại vì sợ hãi tột cùng nhưng nhục thân cứng đờ như tượng đá, không thể cử động hay phát ra bất kỳ một tiếng động nào.


Tô Cảnh lướt đến như một cơn gió độc, vươn tay đỡ lấy thân hình hai tên lính canh trước khi giáp sắt của chúng va chạm vào nhau gây tiếng động. Hắn kéo lê hai cái xác sống cứng đờ vào sâu trong hẻm tối, dứt khoát vặn gãy cổ chúng để đoạn tuyệt hậu họa.


Hắn nhanh tay lục soát thi thể hai tên lính, thu giữ được mười hai viên linh thạch hạ phẩm chứa đầy tạp chất linh khí và một tấm lệnh bài chấp pháp bằng sắt đen rỉ sét nhẹ. Hắn ném tấm lệnh bài chấp pháp vào túi gấm, rồi quay lại phía Lục Nhạc.


Lục Nhạc trợn tròn đôi mắt đen láy, kinh ngạc nhìn người phu quét rác nghĩa trang câm điếc bẩm sinh vốn bị khinh miệt nhất ngoại môn vừa ra tay hạ gục hai tên lính canh chấp pháp hung hãn chỉ trong một nhịp thở. Cậu bé nín thở, không hề kêu la hoảng loạn, chứng minh sự thông minh lanh lợi bẩm sinh vượt trội.


"Tô... Tô đại ca? Huynh thực sự..."


Tô Cảnh khẽ đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu giữ im lặng. Hắn vươn tay trái, dùng u minh lực lượng nhẹ nhàng bẻ gãy xiềng xích sắt khóa chặt cổ tay Lục Nhạc.


"Nghe cho kỹ," Tô Cảnh khàn giọng nói, giọng nói lạnh lẽo mang theo tử khí cõi âm khiến Lục Nhạc khẽ run rẩy nhẹ. "Ta cần thâm nhập vào mật thất lưu trữ hồ sơ của Chấp Pháp Đường để lấy một danh sách mật. Ngươi có biết lối vào ẩn giấu nào không?"


Lục Nhạc vội vàng gật đầu, thì thào đầy khẩn trương: "Ta biết! Ta thường xuyên chui qua đường ống dẫn than phế thải ở phía sau bếp Chấp Pháp Đường để nhặt vụn sắt. Đường ống đó dẫn thẳng xuống tầng hầm lưu trữ hồ sơ, lính canh ở đó rất thưa thớt vì họ tin vào trận pháp phòng ngự lôi hỏa trên cửa chính."


"Dẫn đường," Tô Cảnh dứt khoát ra lệnh.


Lục Nhạc nén đau đớn từ vết roi da rỉ máu trên vai, nhanh nhẹn bò dậy. Cậu bé dẫn Tô Cảnh lách qua các góc tối của hành lang đá, tránh né hoàn toàn các ngọn đuốc linh hỏa tuần tra. Sự nhạy bén và khả năng ẩn nấp của một đứa trẻ mồ côi nhặt rác nghĩa trang mười năm qua lúc này phát huy tác dụng tối đa.


Chỉ sau nửa nén hương, họ đã tiếp cận được đường ống dẫn than phế thải phía sau điện phụ Chấp Pháp Đường. Đường ống tối tăm, bốc mùi than bụi nồng nặc và chật hẹp vô cùng. Lục Nhạc chui vào trước, Tô Cảnh vận hành Quỷ Ảnh Bộ co rút cơ thể lướt theo sau.


*Xoạt...*


Họ trượt xuống thềm đá lạnh buốt của tầng hầm lưu trữ hồ sơ mật. Không khí nơi đây ẩm ướt, nồng nặc mùi giấy da cũ kỹ và oán khí tích tụ lâu năm từ những hồ sơ án mạng phàm nhân bị tông môn che giấu.


Tô Cảnh đứng thẳng người, nghiêng tai trái dò xét. Không có tiếng bước chân lính canh lân cận. Hắn lướt nhanh đến trước cánh cửa sắt dày đặc khắc đầy phù văn rực sáng màu đỏ máu – mật thất lưu trữ hồ sơ mật của Chấp sự Khương Thái.


Trên cánh cửa sắt, trận pháp phòng ngự lôi hỏa đang vận hành đều đặn, tỏa ra những tia chớp tím nhạt đầy uy hiếp. Đây là trận pháp kết giới cực kỳ nhạy bén với linh lực ngũ hành chính tông của tu sĩ ngoại môn.


Tô Cảnh tiến lại gần, khẽ vươn bàn tay trái định vận hành u minh pháp lực để bẻ khóa mật thất. Nhưng ngay khi một sợi hắc khí u lam chí hàn của hắn vừa chạm nhẹ vào bề mặt cửa sắt, các phù văn lôi hỏa đột ngột rực sáng bộc phát lôi đình bạo liệt. Một tia sét màu tím nhạt bắn thẳng ra, suýt nữa đã đánh trúng bả vai phải của hắn.


*Hưu!*


Tô Cảnh nhanh chóng thu tay về, lùi lại một bước. Trận pháp lôi hỏa này nhạy bén hơn hắn tưởng. Nếu hắn cưỡng ép dùng u minh pháp lực phá hủy, đại trận cảnh báo của Chấp Pháp Đường sẽ lập tức bùng nổ hỏa diễm, Triệu Vô Cực và Khương Thái sẽ xuất hiện vây sát hắn trong vòng ba nhịp thở.


"Không thể dùng u minh lực lượng để bẻ khóa trận pháp chính tông," Tô Cảnh thầm suy luận trong thức hải. "Trận pháp này vận hành dựa trên sự tuần hoàn của linh lực lôi hỏa. Hắc ám khí tức cõi âm mang thuộc tính chí hàn cực đoan sẽ kích hoạt sự phản kháng tự động của trận nhãn."


Hắn cắn chặt răng chịu đựng cơn đau thắt đột ngột từ đan điền rạn nứt. Vết rách đan điền cũ của hắn khẽ run rẩy rò rỉ linh lực nhẹ do chấn động lôi đình vừa rồi. Hắn kích hoạt đôi mắt Nhìn Thấu Nhân Quả.


Đôi mắt sâu thẳm của Tô Cảnh bỗng chốc hiển hiện hai ngọn lửa u lam tĩnh lặng lạnh lẽo. Trong tầm nhìn nhân quả của hắn, toàn bộ cấu trúc năng lượng của trận pháp lôi hỏa trên cửa sắt hiện ra rõ rệt dưới dạng những sợi tơ linh lực màu đỏ máu đan xen chằng chịt. Hắn nhìn dọc theo các sợi tơ năng lượng, tìm kiếm điểm tụ tụ chính – trận nhãn vật lý của kết giới.


"Tìm thấy rồi."


Dưới thềm đá ẩm ướt sát mép cửa sắt dày, ẩn sâu dưới lớp đất bùn đen, có một mảnh đồng xanh rỉ sét nhỏ cỡ ngón tay cái đang âm thầm hấp thụ linh lực địa mạch để duy trì hoạt động cho trận pháp cửa sắt. Đó chính là trận nhãn vật lý không mang thuộc tính linh lực bảo hộ.


Tô Cảnh vươn tay, rút ra một cây kim xương u minh – Quỷ Châm Cứu Mạng. Hắn không truyền u minh lực vào thân châm để tránh kích hoạt cảnh báo, chỉ dùng sức mạnh vật lý thuần túy của nhục thân Luyện Khí Hậu Kỳ cực hạn.


Hắn đâm mạnh cây kim xương xuyên qua kẽ đá, cắm thẳng vào tâm mảnh đồng xanh rỉ sét dưới lòng đất.


*Rắc!*


Mảnh đồng xanh bị đâm vỡ nát làm đôi. Ngay lập tức, các phù văn lôi hỏa rực sáng màu đỏ máu trên cánh cửa sắt dày đặc dần dần lụi tàn, tắt sáng hoàn toàn. Trận pháp phòng ngự lôi hỏa đã bị vô hiệu hóa vật lý không tiếng động.


Nhưng ngay khi trận nhãn vỡ vụn, một luồng lôi hỏa tàn dư cuồng bạo dội ngược lại dọc theo thân kim xương, đánh thẳng vào kinh mạch bàn tay phải của Tô Cảnh. Cơn đau đớn tột cùng như bị vạn lôi đình oanh tạc xé rách kinh mạch bùng phát, lan rộng ra vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn hình rồng sấm đen kịt trên cánh tay phải hắn.


*Hự!*


Tô Cảnh hự lên một tiếng nghẹn ngào, khuỵu gối xuống thềm đá lạnh. Đan điền rạn nứt của hắn chịu chấn động dữ dội, có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn. Trong thời khắc hiểm nghèo ấy, Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải tự động rực sáng hắc quang u lam bảo hộ, cưỡng ép Tô Cảnh phải tiêu hao một lượng u minh lực lượng chí hàn để vá lành vết rạn đan điền cũ.


Một luồng hắc khí u lam nhạt nhòa rỉ ra từ tội ấn trên ngực hắn, lan tỏa khắp căn phòng mật thất lưu trữ hồ sơ mật tối tăm. Tô Cảnh thở dốc, mồ hôi lạnh dính đầy tàn tro nghĩa trang chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt. Hắn đã phải trả một cái giá linh lực không nhỏ để bảo mệnh.


"Tô đại ca, huynh không sao chứ?" Lục Nhạc hốt hoảng lao đến đỡ lấy hắn, ánh mắt đầy vẻ lo lắng chân thành.


"Vào trong," Tô Cảnh lạnh lùng ra lệnh, gạt tay Lục Nhạc ra đứng thẳng dậy. Hắn không cho phép mình yếu đuối trước mặt bất kỳ ai.


Hắn đẩy mạnh cánh cửa sắt dày đã mất đi trận pháp bảo hộ, bước vào mật thất lưu trữ hồ sơ mật của Chấp sự Khương Thái. Căn phòng ngập tràn những rương gỗ lớn khóa chặt bằng xích sắt rỉ sét. Tô Cảnh dùng Đoạt Mệnh Trảo bẻ gãy xích sắt của chiếc rương gỗ trung tâm thêu hình hổ đói.


Bên trong rương gỗ chứa đầy những cuốn sổ da dê ghi chép danh sách mật của ngoại môn. Tô Cảnh nhanh tay lật tìm. Nhờ đôi mắt Nhìn Thấu Nhân Quả, hắn nhanh chóng định vị được một cuốn sổ da dê tỏa ra một luồng oán khí màu huyết dụ nhạt nhòa – danh sách các đệ tử ngoại môn và tán tu hoang mạc sắp cạn kiệt thọ nguyên dâng hiến tế phẩm cho Khương gia.


Hắn mở cuốn sổ ra. Trang đầu tiên ghi rõ tội trạng của hàng trăm phàm nhân mỏ nô bị cưỡng bức hiến tế thọ nguyên để đổi lấy Huyết Khí Đan kéo dài mạng sống cho trưởng lão cao tầng. Cuốn sổ khế ước Cửu U Minh Khế Lục trong thức hải của hắn khẽ rung động dữ dội, rỉ máu đỏ tươi xác minh tội trạng nghịch thiên của danh sách này.


"Đã lấy được vật chứng," Tô Cảnh thầm nghĩ, đóng sập cuốn sổ da dê nhét vào trong trường bào xám rách.


"Tô đại ca, có tiếng bước chân tuần tra tiến xuống tầng hầm!" Lục Nhạc từ ngoài cửa mật thất hốt hoảng chạy vào mật báo, sắc mặt cậu bé trắng bệch vì sợ hãi.


Tô Cảnh nghiêng tai trái nhạy bén nghe ngóng. Đúng như Lục Nhạc nói, tiếng giáp sắt va chạm lách cách dồn dập đang tiến gần về phía đường ống dẫn than phế thải. Lối thoát duy nhất đã bị phong tỏa.


"Đi theo ta," Tô Cảnh dứt khoát ra lệnh. Hắn vận hành Quỷ Ảnh Bộ, nắm lấy bả vai Lục Nhạc lướt đi như một làn khói đen u lam nhạt nhòa ẩn hiện qua các rương gỗ lớn tối tăm của tầng hầm mật thất.


Họ lách qua các góc tối, trốn sâu sau một chiếc rương gỗ khổng lồ chứa phế phẩm rỉ sét sát vách đá hầm ngầm ẩm ướt.


Lục Nhạc đứng sát bên Tô Cảnh, lồng ngực phập phồng thở dốc vì sợ hãi nhưng cậu bé cố gắng mím chặt môi để không phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Bỗng nhiên, cậu bé quỳ sụp xuống thềm đá lạnh buốt trước mặt Tô Cảnh, ánh mắt đen láy thông minh rực sáng một vẻ quyết tâm sắt đá chưa từng có.


"Tô đại ca! Xin hãy nhận Lục Nhạc làm đệ tử!"


Giọng nói thì thầm của đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi vang lên đầy kiên định bi tráng giữa khoảng không gian ẩm ướt đầy sát cơ của tầng hầm Chấp Pháp Đường.


"Ta không nhận đệ tử phế nhân không linh căn," Tô Cảnh lạnh lùng từ chối, ánh mắt u lam không một chút cảm xúc phàm trần nhìn xuống đứa trẻ gầy gò.


Lục Nhạc cắn chặt răng, run rẩy vươn bàn tay gầy trơ xương lấm lem bùn đất nghĩa trang vào trong chiếc túi vải gai rách bươm của mình. Cậu bé rút ra một mảnh ngọc bài rỉ máu nứt rạn chằng chịt, tỏa ra một luồng oán khí màu huyết dụ lạnh lẽo thấu xương thấu tủy.


"Ta... ta nhặt được thứ này dưới đáy một ngôi mộ cổ vô danh hoang phế nghĩa trang mười ngày trước," Lục Nhạc khẩn khoản dâng hiến mảnh ngọc bài bằng cả hai tay. "Nó có chứa linh hồn oán niệm của một tên tà tu chết thảm. Ta nghe lén lính canh nói chuyện, mảnh ngọc bài này có ghi chép chi tiết về hành tung bí mật và các cuộc giao dịch thọ nguyên của ngụy âm sai Thôi Phán Quan giả danh! Xin huynh hãy thu nhận ta! Ta nguyện làm tai mắt trung thành nhất cho huynh vĩnh viễn!"


Ngay khi mảnh ngọc bài rỉ máu xuất hiện, cuốn sổ tử giả tạo bằng da người trong túi gấm của Tô Cảnh bỗng chốc rung động kịch liệt, bộc phát huyết quang đỏ rực rỡ cộng hưởng dữ dội với mảnh ngọc bài trên tay Lục Nhạc.


Hắc hắc tội ấn trên lồng ngực Tô Cảnh bùng phát hắc khí u lam chí hàn rợn người, rỉ máu đỏ tươi nhức nhối tột cùng phản ứng dữ dội với manh mối về kẻ giả danh cõi âm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!