Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Lôi Đình Phẫn Nộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sấm sét màu tím lụi tàn, để lại khoảng lặng im lìm đáng sợ của hoang mạc hoang vắng. Dưới đáy hồ Lôi Trì Hoang Phế Quy Nguyên Tông hoang tàn đổ nát, khói trắng vẫn bốc lên nghi ngút từ những vách đá cháy đen. Triệu Hùng – vị thiên kiêu nội môn kiêu ngạo ngày nào – giờ chỉ còn là một phế nhân dính đầy tàn tro lôi kiếp, nhục thân co giật thoi thóp trong vũng bùn đất đen kịt. Đan điền của gã vỡ nát hoàn toàn, linh lực rò rỉ bạo phát mất kiểm soát khiến gã không ngừng rên rỉ những tiếng vô nghĩa.


Tô Cảnh đứng thẳng giữa đống hoang tàn đổ nát, tay trái nắm chặt lấy Hoàng Tuyền Đoạt Mạng Sáo rỉ máu rực sáng u lam. Cánh tay phải của hắn, vốn vừa gánh chịu toàn bộ phản phệ tàn khốc của Lôi Đình Tẩy Tủy Quyết, giờ đây đã bị lôi hỏa thiêu rụi đen kịt. Những vết bỏng sẹo sấm sét vĩnh viễn hình rồng sấm kéo dài từ bả vai xuống tận mu bàn tay, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia điện màu tím nhạt ghê rợn. Tai phải của hắn hoàn toàn mất đi thính giác, chỉ còn lại khoảng lặng câm như tờ, buộc hắn phải nghiêng nhẹ tai trái nhạy bén về phía gió đêm để dò xét xung quanh. Lồng ngực hắn mang vết sẹo tội ấn rỉ máu luân hồi đang nhức nhối kịch liệt, thọ nguyên bị giảm mất hai mươi năm thực tế khiến hắn cảm nhận rõ rệt cái chết đang cận kề nếu không sớm hoàn thành khế ước tiếp theo.


*Ầm!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột vang lên từ hướng nội môn Quy Nguyên Tông. Luồng uy áp cuồng bạo của tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ bộc phát, quét ngang qua các đỉnh núi hoang mạc như một cơn bão hỏa diễm. Giọng nói của Trưởng lão ngoại môn Triệu Vô Cực mang theo sự phẫn nộ tột cùng và sát ý ngút trời vang dội khắp thiên địa:


"Kẻ nào... Kẻ nào dám hại con ta! Dù có phải lật tung toàn bộ Đông Lăng, ta cũng phải băm vằm ngươi thành vạn mảnh!"


Triệu Vô Cực đã phát điên. Lão phát hiện ra tàn hồn của Mã trưởng lão đan các đã tiêu tán, và con trai độc nhất của lão là Triệu Hùng đã bị phế bỏ hoàn toàn tu vi đan điền tại Lôi Trì. Ngay lập tức, một lệnh truy sát toàn vực đối với 'Hắc Ám Sát Thần' Tô Cảnh được ban bố. Lực lượng Quy Nguyên Tông Chấp Pháp Đường rầm rộ xuất kích, phong tỏa mọi ngả đường hoang mạc bằng lôi hỏa kết giới rực sáng màu đỏ máu.


Tô Cảnh biết nhục thân hiện tại của mình vô cùng yếu ớt, đan điền mới chỉ được vá lành một phần lớn bằng u minh lôi lực nhưng vẫn còn những vết rạn nứt rò rỉ linh lực nhẹ. Hắn không thể đối đầu trực diện với Triệu Vô Cực. Vận hành Quỷ Ảnh Bộ, thân hình hắn nhòe đi hóa thành một làn khói đen nhạt, dịch chuyển không tiếng động qua các khe đá hoang mạc dưới bóng đêm.


Hắn cố gắng sử dụng một tấm Phù Ẩn Khí để trốn chạy ra ngoài hoang mạc hoang dã, nhưng hỏa diễm và sấm sét từ trận pháp kết giới của Chấp Pháp Đường đã khóa chặt biên giới, ép hắn phải đổi hướng, rút lui về phía Nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông – nơi duy nhất hắn có thể tìm đường sống.


Khi Tô Cảnh vừa chạm chân đến rìa nghĩa trang hoang phế, một luồng thần thức quét mạnh mẽ của Triệu Vô Cực như một chiếc búa tạ vô hình giáng xuống từ hư không. Lôi kiếm bảo khí trung phẩm của Triệu Vô Cực quét ngang không trung, phát ra những tia sáng tím tìm kiếm bất kỳ dấu vết hắc khí u minh nào. Áp lực ngạt thở khiến Tô Cảnh phải quỳ rạp dưới đất, máu từ tội ấn trên ngực lại rỉ ra đỏ tươi.


*Sột soạt... sột soạt...*


Giữa bầu không khí căng thẳng tột độ, tiếng chổi tre quét lá khô vang lên đều đặn, phá tan sự im lặng đáng sợ. Lão gác mộ ẩn thế Thẩm Vô Danh, với một mắt mù đục ngầu, đang lặng lẽ quét rác bên cạnh những bia mộ cổ hoang phế. Lão khẽ phất cây chổi tre sờn rách, một luồng hắc ám uy áp vô hình bộc phát từ thân chổi, nhẹ nhàng bẻ cong và làm nhiễu loạn luồng thần thức quét cuồng bạo của Triệu Vô Cực, tạo ra một blind spot hoàn hảo che chở cho Tô Cảnh.


Tô Cảnh khẽ gật đầu tỏ ý cảm tạ, lập tức lướt nhanh đến trước bia mộ cổ tổ tiên Tô Trường Thanh sâu dưới lòng đất nghĩa trang. Để mở cấm chế bảo hộ cổ mộ, hắn cắn chặt răng, nhỏ một giọt máu huyết mạch tinh hoa lên trận bàn rỉ sét dưới chân bia mộ. Cấm chế cổ mộ tổ tiên tỏa ra một luồng sáng u lam lạnh lẽo, nuốt chửng thân hình hắn vào trong thạch thất ngầm rồi lập tức đóng sập cửa đá lại, che giấu hoàn toàn thiên cơ.


Cùng lúc đó, thần thức quét của Triệu Vô Cực va mạnh vào tàn trận u minh bảo hộ cổ mộ tổ tiên. Một luồng lực lượng phản phệ cổ đại dội ngược lại khiến Triệu Vô Cực cách đó dặm đường phải hự lên một tiếng đau đớn, thần thức bị chấn động nhẹ, buộc lão phải thu hồi linh lực quét trong sự kinh nghi bất định.


Tô Cảnh ngã sụp xuống thềm đá lạnh lẽo bên trong Cổ Mộ Tô Gia. Nhục thân hắn tiêu hao một lượng lớn huyết khí tinh hoa để mở cấm chế cổ mộ, đan điền rạn nứt nhẹ do chấn động lôi đình ngoại vi. Khí độc u minh ẩm ướt trong cổ mộ bắt đầu ăn mòn nhẹ nhục thân phế thải, mang lại cảm giác lạnh thấu xương tủy.


Hắn ngồi dựa lưng vào vách đá, hơi thở dồn dập. Bỗng nhiên, trong túi gấm của hắn, cuốn sổ tử giả tạo bằng da người của Vương Độc – vật chứng tội ác kết nối trực tiếp với Chấp Pháp Đường – bắt đầu rung động dữ dội và bộc phát huyết quang đỏ rực.


Đồng thời, hắc hắc tội ấn trên lồng ngực Tô Cảnh bỗng phát sáng dữ dội, rỉ máu đỏ tươi dữ dội phản ứng với cuốn sổ da người. Một luồng hắc khí u lam chí hàn bùng phát, cộng hưởng mạnh mẽ với huyết quang của ngụy thư. Những sợi chỉ máu trên trang bìa cuốn sổ da người tự động uốn lượn, hiện lên ba ký tự cổ tự rực sáng, hóa thành một mũi tên nhân quả chỉ hướng thẳng xuyên qua vách đá cổ mộ, hướng về phía Chấp Pháp Đường ngoại môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!