Tử Khí Quy Nguyên
Nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông nằm ở rìa Tây Bắc của hoang mạc Đông Lăng, quanh năm bị bao phủ bởi những cơn bão cát màu xám tro dường như không bao giờ dứt. Nơi đây là nấm mồ chung của hàng vạn phàm nhân lao dịch, mỏ nô phế thải và cả những tán tu nghèo khổ bị tông môn thải loại. Không khí đặc quánh mùi tử khí âm hàn, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng cả dòng máu trong huyết quản của người sống. Những tấm bia mộ bằng đá xám rách nát, xiêu vẹo cắm rải rác khắp các triền đồi cằn cỗi, lặng lẽ chứng kiến sự tàn khốc của một thế giới tu tiên giả tạo, nơi kẻ mạnh ngự trị trên xương máu của kẻ yếu.
Dưới bóng tối âm u của một ngôi mộ cổ vô danh, Tô Cảnh đang ngồi tĩnh tọa cross-legged trên mặt đất ẩm ướt bám đầy tàn tro. Thiếu niên mười bảy tuổi gầy gò đến trơ xương, mặc trên người chiếc trường bào tạp dịch màu xám tro rách rưới vá chằng vá đụp. Gương mặt hắn tái nhợt không một giọt máu, hai hốc mắt sâu hoắm ẩn hiện ngọn lửa u lam yếu ớt. Lồng ngực hắn hơi phập phồng, mỗi nhịp thở đều mang theo tiếng rên rỉ nghẹn ngào từ tận sâu trong phế quản.
Lúc này, trong đan điền của Tô Cảnh, những vết rạn nứt chằng chịt như mạng nhện đang không ngừng rỉ ra từng luồng linh khí xám xịt. Đó là hậu quả của việc mười năm trước, hắn bị tiểu tông môn dùng làm vật thí nghiệm thuốc tàn nhẫn, khiến đan điền phế thải hoàn toàn, kinh mạch đứt đoạn. Để thoi thóp duy trì mạng sống từng ngày, hắn chỉ có thể dựa vào Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp – một bí thuật tà môn nhặt được trong bãi rác nghĩa trang, giúp hắn hấp thụ tử khí âm hàn từ những xác chết xung quanh hóa thành linh lực đặc dị để vá víu tạm thời đan điền rạn nứt.
Nhưng hôm nay, thọ nguyên của hắn đã chạm tới giới hạn cực đoan. Trên lồng ngực gầy gò của Tô Cảnh, một vết sẹo hình luân hồi kỳ bí màu đỏ thẫm – Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – đang không ngừng rỉ ra từng giọt máu đen lạnh lẽo. Vết thương này vốn dĩ đã tồn tại từ khi hắn ký khế ước tạm thời với bóng tối, và giờ đây nó đang co thắt dữ dội, mang lại những cơn đau đớn tột cùng như vạn kim châm xuyên tim.
"Chỉ còn... ba canh giờ."
Tô Cảnh cắn chặt răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu đen thấm đẫm vòm ngực. Hắn cảm nhận rõ rệt sợi dây sinh mệnh của mình đang mỏng manh như sợi chỉ trước gió lốc hoang mạc. Thọ Nguyên Điểm của hắn đang không ngừng đếm ngược về con số không tròn trĩnh. Hắn chưa thể chết. Muội muội duy nhất của hắn, Tô Dao, vẫn đang bị bắt giữ giam cầm ở một nơi nào đó ngoài kia. Hắn đã hứa với phụ mẫu trước khi họ qua đời rằng sẽ bảo vệ nàng bằng mọi giá. Nỗi ám ảnh về sự bất công của quy luật sinh tử phàm trần và lời thề nguyện cứu muội muội chính là mỏ neo cảm xúc duy nhất giúp hắn giữ vững đạo tâm phàm nhân trước bóng tối đang nuốt chửng.
Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của nghĩa trang hoang phế. Tiếng cười cợt nhả, hống hách vang lên từ xa, kèm theo tiếng gậy sắt nện xuống nền đá khô khốc.
"Tô Cảnh! Thằng chó tạp dịch mù điếc kia, cút ra đây cho ta!"
Tô Cảnh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt u lam của hắn nhìn xuyên qua sương mù xám tro, định vị được hai bóng người đang nghênh ngang bước tới. Đi đầu là quản sự tạp dịch ngoại môn Tào Hắc. Gã trung niên béo lùn này mặt đầy mồ hôi dầu, mặc chiếc áo bào tạp dịch rộng thùng thình bẩn thỉu, hông đeo chiếc cân tiểu ly dùng để cắt xén linh thạch của đệ tử tạp dịch nghèo khổ. Đi bên cạnh gã là Tô Hữu Tài – đường ca độc ác của Tô Cảnh, một đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông mặc đạo bào xanh đậm sang trọng, gương mặt rỗ đầy vẻ kiêu ngạo tột cùng.
Tào Hắc vung chiếc gậy sắt gạt phăng một chiếc bài vị phàm nhân bên đường mộ, khinh bỉ nhổ bãi nước bọt vàng khè xuống đất. Gã liếc nhìn Tô Cảnh đang ngồi thoi thóp sát bia mộ cổ tổ tiên Tô Trường Thanh, cười khẩy:
"Tô Cảnh, hôm nay là hạn cuối cùng. Ngươi câm điếc mười năm qua làm phu quét rác nghĩa trang này, tông môn đã bao dung cho ngươi đủ rồi. Giao ra khế ước đất đai lăng mộ cổ tổ tiên Tô gia, nếu không, hôm nay ta sẽ ném cái xác thối của ngươi xuống Vạn Táng Động làm phân bón cho linh thảo!"
Tô Hữu Tài bước lên một bước, tu vi Luyện Khí tầng 3 bộc phát dữ dội. Một luồng linh lực màu đỏ nhạt tỏa ra quanh thân gã, tạo thành một áp lực vô hình quét qua không trung, ép sương mù xám tro dạt ra hai bên. Gã nhìn Tô Cảnh bằng ánh mắt khinh miệt như nhìn một con súc vật dưới chân:
"Đường đệ đáng thương của ta, đan điền đã nát bét như tương thế kia thì giữ cái mảnh đất nghĩa trang rách nát này làm gì? Thúc thúc Tô Đại Hải đã đồng ý bán đứt nơi này cho Quy Nguyên Tông để đổi lấy linh đan thăng cấp. Ngươi chỉ là một kẻ phế căn chờ chết, giữ lại khế ước đất đai tổ tiên chỉ tổ làm mồi cho dã thú hoang mạc mà thôi."
Tô Cảnh vẫn ngồi im lặng không nói một lời, vận hành Hắc Ám Ngụy Trang để thu liễm hoàn toàn u minh chi khí vào tội ấn trên ngực, đóng giả làm một tên phu quét rác câm điếc không hề biết phản kháng. Nhưng sâu trong thâm tâm, hắn đang âm thầm vận chuyển Hoàng Tuyền Thổ Nạp Pháp, hấp thụ tử khí nghĩa trang cuồn cuộn dưới lòng đất để hóa giải một phần uy áp linh lực nóng rực của Tô Hữu Tài đang đè nặng lên nhục thân suy kiệt của mình.
Thấy Tô Cảnh không phản ứng, Tào Hắc nổi giận lôi đình. Gã vung tay phóng ra một luồng linh lực uy áp thô bạo nhắm thẳng vào lồng ngực rách rưới của Tô Cảnh:
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Quỳ xuống cho ta!"
*Bùm!*
Sức mạnh linh lực thô bạo đập mạnh vào ngực Tô Cảnh, đẩy hắn lùi sát về phía ngôi mộ cổ tổ tiên. Cơn đau đớn dữ dội bùng phát từ vết rách đan điền cũ khiến hắn thổ huyết ròng ròng, máu tươi đen kịt nhuộm thẫm chiếc áo xám tro rách rưới. Nhục thân hắn vốn đã suy kiệt nghiêm trọng, giờ đây chịu thêm đòn đánh trực diện của tu sĩ khiến xương sườn bên ngực trái phát ra tiếng gãy rạn rùng rợn. Hắn quỳ sụp xuống đất, một tay chống đất để giữ thăng bằng, đầu cúi thấp nhưng đôi mắt u lam dưới làn tóc rối rực sáng sát ý lạnh lẽo.
Tô Hữu Tài cười lớn đầy sảng khoái. Gã bước đến trước bệ thờ tạm bợ đặt bài vị phụ mẫu Tô Cảnh. Gã vung chân đạp mạnh một cước dã man.
*Rắc!*
Tấm bài vị bằng gỗ mục khắc tên phụ thân Tô Viễn Sơn và mẫu thân Diệp Thục Doanh vỡ vụn làm đôi, văng tung tóe vào đống bùn đất ẩm ướt đầy tử khí nghĩa trang.
"Bài vị của hai kẻ phế vật đã chết thì có ích gì? Đạo tâm của ngươi còn muốn giữ đến bao giờ? Mau giao khế ước ra!" Tô Hữu Tài gầm lên, bàn chân gã giẫm đạp thô bạo lên mảnh gỗ vỡ nát.
Chứng kiến cảnh tượng bài vị phụ mẫu bị hủy hoại dã man ngay trước mắt, một luồng oán hận ngút trời bộc phát dữ dội trong lồng ngực Tô Cảnh. Đạo tâm phàm nhân của hắn rung động mạnh mẽ, dòng máu u minh nóng rực chảy rần rần trong huyết quản đứt đoạn. Hắn muốn giết người! Hắn muốn xé xác kẻ đứng trước mặt thành trăm mảnh! Nhưng lý trí lạnh lùng của một kẻ sinh tồn cực hạn đã kịp thời kéo hắn lại. Hắn biết mình hiện tại chỉ là một phế nhân không có tu vi chính thống, đối đầu trực diện với tu sĩ Luyện Khí tầng 3 của tông môn là tự sát.
Hắn cố tình lùi sát về phía bia mộ cổ tổ tiên Tô Trường Thanh, bàn tay phải âm thầm cắm sâu vào đất bùn lạnh lẽo nghĩa trang để tìm kiếm sơ hở địa hình và kéo dài thời gian chờ đợi thời khắc quyết định.
Đúng lúc này, một tiếng ho khan khàn đục vang lên từ trong sương mù xám tro phía sau. Một gã đàn ông trung niên béo lùn, mặc cẩm y kệch cỡm không vừa vặn bước ra – chính là thúc thúc phản bội Tô Đại Hải. Gã dắt theo ba tên tay sai đệ tử ký danh ngoại môn mang thiết côn nặng nề. Gương mặt Tô Đại Hải đầy vẻ gian giảo, ti hí mắt nhìn Tô Cảnh đang quỳ dưới đất rỉ máu:
"Đường điệt đáng thương của ta, thúc thúc mang khế ước đất đai mới đến cho ngươi ký đây. Chỉ cần ngươi điểm chỉ máu vào tờ giấy này, giao đất nghĩa trang tổ tiên cho tông môn, thúc thúc hứa sẽ mua cho ngươi một chiếc quan tài bằng gỗ tốt để chôn cất tử tế khi ngươi nhắm mắt xuôi tay."
Tô Đại Hải trưng ra tờ giấy khế ước giả tạo đóng dấu huyết ấn tà đạo, dùng danh nghĩa thúc thúc trưởng bối để ép buộc Tô Cảnh giao đất. Gã bước tới gần, định túm lấy bàn tay phải đang rỉ máu của Tô Cảnh để cưỡng ép điểm chỉ.
Tô Cảnh dùng chút phàm lực tàn dư cuối cùng, bất ngờ vung một cú đấm thẳng vào mặt Tô Đại Hải hòng chống trả quyết liệt. Nhưng tu vi Luyện Khí tầng 2 của Tô Đại Hải lập tức phản ứng. Gã vung tay chém ra một luồng Thối Linh Chưởng tà đạo.
*Bốp!*
Cú đánh tàn bạo của Tô Đại Hải bẻ gãy xương bả vai phải của Tô Cảnh, hất văng hắn đập mạnh vào bia đá cổ tổ tiên Tô Trường Thanh. Tô Cảnh ngã gục xuống vũng bùn đất lạnh lẽo nghĩa trang, máu tươi đỏ thẫm hòa lẫn máu đen kịt phun ra xối xả từ miệng hắn, thấm đẫm xuống nền đất khô cằn nghĩa trang hoang phế Quy Nguyên Tông.
Thọ nguyên đếm ngược của hắn hiển hiện trực quan trong thức hải bằng một sợi tơ nhân quả phát sáng màu đỏ thẫm đang rạn nứt dữ dội, chỉ còn tính bằng phút ngắn ngủi. Nhục thân hắn chịu trọng thương nghiêm trọng, bài vị phụ mẫu bị hủy hoại, đan điền rạn nứt sụp đổ hoàn toàn. Hắn rơi vào trạng thái tuyệt vọng cùng cực trước ranh giới cái chết.
Ngay lúc máu tươi của Tô Cảnh thấm sâu vào lòng đất nghĩa trang hoang phế, chạm vào tàn trận u minh bảo hộ tổ tiên nằm sâu dưới đất cổ mộ Tô gia, một sự dị biến kinh thiên động địa đột ngột bùng phát.
Mặt đất nghĩa trang hoang phế bắt đầu rung chuyển dữ dội rùng rợn. Một luồng hắc khí u lam lạnh lẽo vô tận bộc phát cuồn cuộn từ dưới lòng đất mộ cổ tổ tiên, thổi bay toàn bộ sương mù xám tro xung quanh trong nháy mắt. Nhiệt độ không khí đột ngột giảm xuống dưới mức đóng băng cực hạn, khiến Tào Hắc, Tô Hữu Tài và Tô Đại Hải kinh hoàng rùng mình thối lui liên tục.
Trên lồng ngực Tô Cảnh, vết sẹo luân hồi rỉ máu – Minh Ty Ấn Ký rỉ máu – đột ngột phát sáng hắc quang cực thịnh rực rỡ u lam u tối. Một cuốn sổ da đen rỉ máu cổ xưa, tỏa ra hắc ám khí tức ngút trời – Cửu U Minh Khế Lục – chậm rãi xuất hiện từ hư không trong thức hải của hắn, rỉ máu đỏ tươi lấp lánh chỉ vàng kim nhạt.
Một giọng nói u minh lạnh lẽo, vô cảm nhưng mang theo uy nghiêm chí tôn tối cao của phán quan cõi âm vang vọng dữ dội trong thức hải của Tô Cảnh, chấn động linh hồn hắn:
"Huyết mạch tàn dư... Kích hoạt Minh Khế Lục."
"Kẻ mang mệnh yểu, đan điền rạn nứt, thọ nguyên sắp cạn kiệt. Ngươi có chấp nhận từ bỏ nhân tính phàm trần, ký vào giao ước đòi mạng cõi âm để trở thành Âm Sai Chấp Pháp, săn lùng những kẻ nghịch thiên cải mệnh trốn tránh luân hồi để đoạt lấy thọ nguyên tự cứu mình?"
"Ký khế ước cõi âm... hay chọn cái chết phàm trần cát bụi?"
Cuốn sổ khế ước rỉ máu mở ra trang đầu tiên rực sáng hắc quang u lam lạnh lẽo, treo lơ lửng trước linh hồn Tô Cảnh giữa thời khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!