Họa Mi Ngoại Môn
Sương mù ban đêm từ sông Hồng tràn vào các con phố cổ Hà Nội mang theo cái lạnh buốt xương tủy, nhưng đối với Chu Gia Bảo, cái lạnh ấy chẳng thấm tháp gì so với sự buốt giá từ cánh tay phải của mình. Những mảng vảy giấy ráp sần sùi màu đỏ loang lổ đã lan rộng từ bả vai xuống tận khuỷu tay anh, thỉnh thoảng lại co giật gồ ghề dưới lớp áo lụa đen sờn rách. Mỗi bước chân đi từ Phố Lò Sũ quay trở lại Phố Hàng Mã, Gia Bảo đều phải nghiến chặt răng để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra khỏi kẽ môi. Bàn tay trái của anh nắm chặt chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét giắt bên hông – thứ vũ khí vừa được thợ rèn mù Lâm Vĩnh Khang dùng máu tươi và chu sa máu rồng mài sắc đến cực hạn, lúc này đang không ngừng rung động nhè nhẹ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng đỏ rực ấm nóng.
Nhưng Gia Bảo biết, anh không hề đơn độc trên con đường đêm vắng lặng này.
Nhãn quan Âm Dương chưa tắt hẳn trên mi mắt giúp anh cảm nhận rõ ràng một luồng oán khí màu xám nhạt, phảng phất mùi nhang khói tang tóc nồng nặc đang bám đuổi sát nút sau lưng. Từ bóng tối dưới gốc cây đa cổ thụ đầu ngõ Phố Lò Sũ, bóng dáng Đặng Thu Thủy – cô gái trẻ câm lặng mới xin vào học việc tại tiệm Chu Ký mười ngày trước – vẫn lẳng lặng bám theo anh. Bước đi của mụ nhẹ bẫng, không hề phát ra một tiếng động nhỏ trên mặt đường nhựa ẩm ướt, khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt luôn giữ một nụ cười cứng đờ gượng gạo đến quái đản.
"Mụ muốn dẫn dụ mình ra tay trước, hoặc đang nhắm vào hũ tro hồn của Mỹ Linh tại tiệm," Gia Bảo âm thầm suy tính. Anh giả vờ như không hề phát hiện ra sự theo dõi của mụ gián điệp, bước đi liêu xiêu như kẻ kiệt sức, cố tình để lộ bả vai phải dập nát rỉ máu tươi để đánh lạc hướng Thủy.
Khi bước qua ngưỡng cửa gỗ cổ kính của Tiệm vàng mã Chu Ký, mùi nhang trầm ấm áp xen lẫn mùi hồ dán mục nát quen thuộc ập vào mũi, giúp Gia Bảo lấy lại chút tỉnh táo. Không gian bên trong tiệm lúc này hỗn loạn vô cùng. Bức tượng Lính canh Chu Ký đứng sau cánh cửa gỗ đã bị chém nứt ngực sâu hoắm từ trận chiến trước đó, không ngừng rò rỉ ra những luồng oán khí đen ngòm nồng nặc mùi sáp nến thối rữa, bốc khói nghi ngút khắp nền nhà. Trần Tiểu Bình – cậu bé mồ côi phụ việc mười bốn tuổi – đang nằm gục bên cạnh bàn thờ tổ phụ, gương mặt hốc hác đầy mệt mỏi, lòng bàn tay phải quấn băng gạc dính máu vẫn còn run rẩy trong giấc ngủ chập chờn.
Gia Bảo nhẹ nhàng đóng cửa tiệm, cài chặt then gỗ. Anh bước đến bên hũ gốm đựng Huyết chu sa cổ đại ngâm máu rồng, dùng ngón tay trỏ tay trái hoại tử rỉ máu đen của mình quệt một lớp bột chu Sa nóng rực, cẩn thận miết chặt lên vết nứt ngực của bức tượng lính giấy để tạm thời bịt kín luồng oán khí rò rỉ. Làm xong, lồng ngực anh thắt lại đau đớn, hơi thở phả ra làn khói xám nhạt do tiêu hao quá nhiều sinh khí.
Anh bước đến bên giường tre của em gái. Chu Mỹ Linh vẫn nằm bất động dưới tấm chăn chiên thô ráp. Trên cánh tay phải nhợt nhạt như sáp trắng của cô bé, những mảng vảy giấy khô ráp đã lan sát bả vai, được giữ lại nhờ lá Bùa dâu tằm phong ấn dán chặt trước đó. Nhưng Gia Bảo rùng mình khi ngửi thấy một mùi hương lạ lẫm phảng phất xung quanh giường – mùi nhang khói tang tóc của người chết, hệt như thứ mùi trên người Đặng Thu Thủy ngoài ngõ.
*Sột soạt...*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía cửa sổ sát góc tối của tiệm. Gia Bảo lập tức nín thở hoàn toàn, khống chế nhịp tim đan điền đập cực chậm để hòa mình vào bóng tối. Anh nhanh tay bôi một vệt huyết chu sa cổ lên hai mi mắt, kích hoạt nhãn quan Âm Dương.
Trong tầm nhìn đỏ rực của nhãn quan, toàn bộ không gian tiệm Chu Ký biến đổi. Những thớ gỗ, vách tường giấy đều hiện lên những đường vân xám xịt của âm khí. Và ngay bên cạnh giường bệnh của Mỹ Linh, một bóng người gầy gò mặc đồ lụa đen đang lén lút cúi người xuống. Đó chính là Đặng Thu Thủy.
Qua nhãn quan Âm Dương, Gia Bảo bàng hoàng phát hiện ra khuôn mặt thanh tú nhã nhặn thường ngày của mụ chỉ là một lớp da người mỏng dính bọc ngoài một bộ khung xương bằng tre đực ngâm máu động vật rỉ nước vàng đen. Những dải chỉ đỏ nguyền rủa chằng chịt quấn quanh khớp xương mụ, kết nối trực tiếp với chiếc ghim tóc bằng đồng có khắc chữ bùa nguyền rủa của Minh Giáo găm trên đỉnh đầu. Mụ không hề có nhịp tim, không có hơi thở ấm áp, hoàn toàn là một Hóa Linh Sư tà phái đã tự đồng hóa thể xác thành hình nhân thế mạng.
Bàn tay thon dài lạnh ngắt của Thu Thủy đang từ từ vươn ra, ngón tay mụ rỉ ra chất dịch màu vàng nhợt nhạt, chuẩn bị bóc lá bùa dâu tằm phong ấn trên cánh tay phải của Mỹ Linh hòng cướp đi mảnh hồn phách mỏng manh cuối cùng.
"Dừng tay lại, đồ phản bội!"
Gia Bảo gầm lên khàn đặc. Anh lao ra khỏi bóng tối, bàn tay trái vung chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét chém thẳng vào khớp cổ tay của Thu Thủy.
*Xoẹt!*
Lưỡi dao xương rực sáng huyết quang đỏ rực chém đứt đôi luồng oán khí đen ngòm xung quanh tay mụ. Thu Thủy giật mình, nhanh nhẹn uốn cong người tránh né một cách quái đản như không có xương cột sống, lùi phắt lại ba bước sát vách tường gỗ. Nụ cười cứng đờ gượng gạo trên khuôn mặt mụ bỗng nứt rộng ra đến tận mang tai, để lộ hàm răng bằng đất sét trắng bệch rợn người.
"Chu Gia Bảo... ngươi phát hiện ra ta từ lúc nào?" Giọng nói của Thu Thủy phát ra khàn khàn, chói tai như tiếng hai mảnh giấy ráp cọ xát vào nhau. "Nhưng đã quá muộn rồi. Giáo chủ Tạ Đức Lợi đã ra lệnh, đêm nay linh cốt của em gái ngươi và cuốn sổ tay chế tác rách nát kia bắt buộc phải thuộc về Minh Giáo!"
Mụ vung tay áo lụa đen, ném ra một lá bùa bằng cốt tre nguyền rủa (*bùa cốt tre*). Lá bùa tự bốc cháy thành một ngọn lửa màu xanh lục quỷ dị, lập tức phóng ra hàng vạn sợi chỉ tre vót nhọn hoắt tự động đan xen vào nhau, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát của tiệm Chu Ký và giăng bẫy giam giữ oán lực của Gia Bảo.
"Tiểu Bình! Thức dậy mau!" Gia Bảo hét lớn, đồng thời lao lên gạt đỡ.
Trần Tiểu Bình giật mình tỉnh giấc, bàng hoàng nhìn thấy không gian tiệm ngập trong sương mù giấy bồi đỏ loang lổ và những rặng tre gai nhọn hoắt đang siết chặt xung quanh. Cậu bé hoảng loạn vội vàng lùi sát vào giường Mỹ Linh, tay cầm chiếc kéo cắt giấy bằng đồng cổ phòng ngự.
Thu Thủy cười lạnh, mụ điều khiển các sợi chỉ tre đâm xuyên thẳng vào bả vai phải dập nát của Gia Bảo. Cơn đau buốt thấu xương tủy làm Gia Bảo khuỵu gối xuống sàn, vảy giấy ráp trên lưng anh nứt toác rỉ máu tươi. Nhưng anh không lùi bước, anh dồn toàn bộ Minh Chú Huyết từ ngón tay hoại tử vào lưỡi dao xương rỉ sét, thực hiện kỹ thuật xé giấy không tiếng, chém một nhát dứt khoát rạch nứt hoàn toàn trận pháp bùa cốt tre đang bao vây.
*Rắc rắc...*
Trận pháp bùa cốt tre bị chém đôi phẳng lỳ dưới uy lực của chiếc dao xương vừa được mài sắc bằng máu rồng chu sa. Thu Thủy gào thét phẫn nộ khi oán lực liên kết khớp xương của mụ bị chấn động mạnh. Nhận thấy không thể đối đầu trực diện với lưỡi dao xương tối thượng của Gia Bảo, mụ gián điệp xảo quyệt lập tức đổi mục tiêu.
Mụ lướt nhanh như một bóng ma giấy, luồn qua các khe tre gai, lao thẳng đến chỗ Trần Tiểu Bình đang đứng bảo vệ Mỹ Linh. Bàn tay hóa thành móng vuốt tre của mụ chộp lấy cổ họng Tiểu Bình, nhấc bổng cậu bé lên không trung. Chiếc ghim tóc bằng đồng nguyền rủa trên đầu mụ được rút ra, chĩa thẳng vào huyệt thái dương của Tiểu Bình.
"Bỏ dao xương xuống! Nếu không ta sẽ đâm nát hồn phách của thằng nhóc này!" Thu Thủy gầm rú, ngón tay mụ siết chặt khiến cổ Tiểu Bình bầm tím, rỉ ra những giọt máu đen nhạt do tà khí ăn mòn.
"Anh Bảo... đừng lo cho em! Cứu chị Mỹ Linh..." Tiểu Bình nghẹt thở gào lên, gương mặt đỏ bừng hoảng loạn.
Gia Bảo đứng khựng lại giữa sảnh tiệm, lưỡi dao xương trên tay anh run rẩy kịch liệt. Anh không thể ra tay sát chiêu vì sợ mụ sẽ giết chết Tiểu Bình – người thân duy nhất còn lại luôn trung thành bảo vệ tiệm. Sự dằn vặt đau đớn tột cùng hiện rõ trong đôi mắt thâm quầng rỉ máu của anh.
Tận dụng khoảnh khắc Gia Bảo nương tay do dự, Thu Thủy cười quỷ quyệt. Mụ vung chiếc ghim tóc bằng đồng nguyền rủa đâm xuyên thẳng qua lá bùa trấn trạch dán trên bàn thờ tổ phụ tiệm Chu Ký.
*Ầm!*
Lá bùa trấn trạch bốc cháy hóa tro đen, phong thủy trấn áp oán khí của tiệm hoàn toàn bị phá vỡ. Thu Thủy dùng tay còn lại chộp lấy hũ tro hồn bọc giấy bồi của Mỹ Linh đặt trên bàn thờ, rồi ném mạnh Tiểu Bình vào đống đổ nát của tủ kính vàng mã ngoài đời.
"Mỹ Linh!" Gia Bảo thét lên kinh hoàng.
Thu Thủy ôm chặt hũ tro hồn Mỹ Linh trước ngực, lách người phi thân qua ô cửa sổ bị vỡ nát, trốn thoát chạy thẳng xuống làn sương mù dày đặc hướng về phía Ngõ Huyết Lệ âm phủ dưới lòng đất sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!