Nhạc nềnSpooktacular

Mài Dao Máu Rồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mõ gỗ dâu tằm gõ nhịp lốc cốc... lốc cốc... xoáy sâu vào màng nhĩ Chu Gia Bảo, mang theo một thứ oán lực lạnh buốt bóp nghẹt lấy đại não anh. Trong bóng tối tuyệt đối của phòng giặt là tầng -2, làn sương mù giấy bồi từ giếng âm ty dâng lên cuồn cuộn, mang theo mùi sáp nến thối rữa ngột ngạt. Gia Bảo quỳ sụp dưới sàn xi măng nứt nẻ ngập nước máu, hai tai lùng bùng, ảo giác bắt đầu hiện lên trước mắt. Anh thấy bóng dáng người cha quá cố Chu Cảnh Sơn đứng trong làn sương mù đỏ loang lổ, bàn tay gầy trơ xương vẫy gọi anh đi vào lòng đất sâu. Anh lại nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của em gái Chu Mỹ Linh gào thét đòi anh cứu mạng.


"Không được nghe... Tất cả chỉ là ảo giác cõi âm!" Gia Bảo khàn giọng lẩm bẩm. Anh dùng chiếc chìa khóa đồng cổ rỉ sét loang lổ vết máu khô vừa nhận từ cô út Chu Mỹ Hạnh, siết chặt vào lòng bàn tay trái hoại tử. Cạnh sắc của chìa khóa đồng đâm vào da thịt đau nhói, giúp anh giữ lại một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa cơn bão ảo thanh gõ mõ.


Anh biết rõ, nến sáp phong ấn đã tắt hoàn toàn, nếu cứ ở lại đây thêm một khắc, sinh khí ấm áp của anh sẽ bị làn sương mù giấy bồi này nuốt chửng vĩnh viễn. Nhớ lại lời trăng trối của cô út trước khi hóa tro siêu thoát, Gia Bảo mò mẫm trong bóng tối, bò lổm ngổm dưới sàn xi măng buốt giá. Cánh tay phải của anh lúc này đã phủ đầy vảy giấy ráp sần sùi, đau nhức dữ dội như bị hàng vạn mảnh tre đâm xuyên qua các khớp ngón tay. Anh dùng tay trái rờ rẫm dọc theo chân đế của chiếc máy giặt công nghiệp cổ kính thời Pháp thuộc vừa bị hỏa linh đánh nổ.


Đúng như cô út nói, phía dưới gầm máy giặt đổ nát có một đường ống dẫn sáp ngầm khổng lồ làm bằng sắt rỉ hoen ố, đường kính vừa vặn một người đi nghiêng. Hơi sáp nóng từ sâu dưới lòng đất bốc lên nghi ngút qua miệng ống, tanh nồng mùi mỡ động vật và giấy bản mục nát. Gia Bảo không hề do dự, anh giắt chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét vào thắt lụa đen, ôm chặt hũ huyết chu sa cổ trước ngực, rồi lách người trườn vào trong đường ống tối tăm.


Không gian bên trong đường ống dẫn sáp chật hẹp vô cùng. Những mảng sáp đỏ nóng chảy đông cứng bám chặt vào vách sắt rỉ, sắc nhọn như dao cạo, liên tục cọ xát vào bả vai phải dập nát rỉ máu tươi và cánh tay mọc vảy giấy của Gia Bảo. Mỗi lần trườn đi, da thịt anh lại bị xé rách, rỉ ra dòng máu đen lạnh ngắt. Anh phải nín thở hoàn toàn, khống chế nhịp tim đan điền cực chậm để không hít phải khói độc sáp nóng. Đường ống dẫn sáp dốc ngược lên trên, kết nối trực tiếp với mạch ngầm phong thủy dẫn thẳng về giếng nước cổ sau tiệm Chu Ký ngoài đời thực.


Sau gần một canh giờ vật lộn giữa ranh giới sinh tử, Gia Bảo nhìn thấy một tia ánh sáng mờ ảo phản chiếu từ mặt nước giếng phía trên. Anh dồn chút sức tàn cuối cùng, bám vào những viên gạch vồ rêu phong của thành giếng, nhoi đầu lên khỏi mặt nước lạnh buốt xương tủy.


*ào!*


Gia Bảo thở dốc, bám chặt vào dây thừng tre đực, leo lên thành giếng cổ ở sân sau tiệm vàng mã Chu Ký. Không khí của dương gian lúc nửa đêm tuy lạnh lẽo nhưng trong lành, giúp lồng ngực đang thắt chặt của anh dần giãn ra. Anh nằm vật ra nền đất ẩm ướt của sân sau, toàn thân run rẩy, máu đen lẫn nước giếng chảy ròng ròng dọc theo tà áo lụa đen sờn rách.


"Anh Bảo! Anh về rồi!"


Một tiếng gọi khẽ khàng, hoảng hốt vang lên. Trần Tiểu Bình từ trong tiệm chạy nhào ra sân sau. Cậu bé mồ môi gầy nhom, lòng bàn tay phải vẫn còn quấn băng gạc dính máu tươi rỉ ra từ trận chiến bảo vệ tiệm trước đó. Tiểu Bình nhìn thấy Gia Bảo gầy gò chỉ còn da bọc xương, cánh tay phải mọc đầy vảy giấy ráp sần sùi lan rộng lên tận bả vai, liền bật khóc nức nở.


"Mỹ Linh... Mỹ Linh thế nào rồi em?" Gia Bảo gượng dậy, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy rách gãy xương.


"Chị Mỹ Linh vẫn nằm bất động trên giường tre, anh ạ." Tiểu Bình quệt nước mắt, dìu Gia Bảo bước vào trong tiệm. "Nhưng phong thủy của tiệm đang bị héo úa nghiêm trọng. Bức tượng Lính canh Chu Ký sau khi bị Chu Thế Hùng chém nứt ngực vẫn không ngừng rò rỉ oán khí đen ngòm bốc khói nghi ngút. Em đã dùng hồ dán pha máu và bột chu sa thường để bịt tạm vết nứt, nhưng oán khí từ Minh Giáo quá mạnh, lớp hồ dán cứ liên tục bị rã nát rỉ nước vàng đen."


Gia Bảo bước đến bên giường tre. Em gái anh – Chu Mỹ Linh – vẫn nằm co quắp dưới tấm chăn chiên. Khuôn mặt cô bé nhợt nhạt như sáp trắng, hơi thở yếu ớt lạnh ngắt, những mảng vảy giấy khô ráp trên cánh tay phải của cô bé tuy đã ngừng lan rộng nhờ lá bùa dâu tằm phong ấn, nhưng các hạt gỗ dâu tằm đeo tay đã nứt gãy đen xì, rụng rơi dưới sàn tiệm đổ nát.


Anh biết, chuyến thâm nhập phòng giặt là tầng -2 vừa rồi chỉ mới là khởi đầu. Để cứu hồn Mỹ Linh vĩnh viễn, anh bắt buộc phải thâm nhập sâu xuống nhà bếp nấu sáp tầng -3 và phòng số -4 của Khách Sạn Giấy. Thế nhưng, vũ khí chính của anh – chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét gia bảo – sau khi va chạm trực tiếp với kéo sắt khổng lồ của Lý Hữu Hùng đã bị nứt nhẹ một đường dọc theo lưỡi dao, oán khí rò rỉ làm lưỡi dao cùn đi thấy rõ.


"Dao xương bị rạn... oán khí Minh Giáo đã xâm nhập vào thớ xương ngón tay của tổ phụ." Gia Bảo vuốt ve lưỡi dao rỉ sét đỏ, lẩm bẩm tự nói. "Nếu không mài sắc và thanh tẩy đường rạn này, xuống tầng dưới chỉ có con đường chết."


Anh quay sang nhìn Tiểu Bình, dặn dò khàn đặc: "Tiểu Bình, em ở lại canh giữ tiệm và Mỹ Linh. Tuyệt đối không được dập tắt nhang trầm hương định thần. Anh phải mang dao xương đến Phố Lò Sũ tìm Lâm Vĩnh Khang mài dao. Chỉ có kỹ thuật mài dao bằng máu rồng của anh ấy mới cứu được lưỡi dao này."


Nói rồi, Gia Bảo ôm theo hũ huyết chu sa cổ đại ngâm máu rồng, giắt chiếc dao rọc giấy bằng xương rỉ sét bên hông, lặng lẽ bước ra khỏi tiệm Chu Ký giữa đêm sương mù dày đặc của Phố Hàng Mã.


Đường phố Hà Nội lúc hai giờ sáng vắng lặng như tờ, sương mù từ sông Hồng tràn vào lạnh buốt. Bước chân của Gia Bảo liêu xiêu dọc theo các con phố cổ cổ kính, hướng về phía Phố Lò Sũ. Mùi than đá nung đỏ và mùi sắt rỉ nồng nặc dẫn lối anh dừng chân trước một ngôi nhà lợp ngói vảy cá cũ nát – Tiệm rèn Phố Lò Sũ.


Dù đã quá nửa đêm, bên trong tiệm rèn vẫn rực lửa đỏ ấm áp. Ánh lửa từ lò than ngâm chu sa hắt ra lòng đường một sắc đỏ au quỷ dị. Tiếng búa gõ vào đe sắt vang lên đều đặn, vang dội kèn kẹt rợn người.


Gia Bảo đẩy cánh cửa gỗ sờn rách bước vào. Hơi ấm từ lò rèn lập tức xua tan phần nào tà khí âm u đang bám dọc cánh tay phải mọc vảy giấy của anh.


"Ai đó? Bước chân gầy gò, hơi thở lạnh buốt mang mùi sáp nến của Khách Sạn Giấy... Lại là hậu duệ dòng họ Chu sao?"


Một giọng nói lầm lì, khàn khàn vang lên từ góc tối bên lò rèn. Lâm Vĩnh Khang, thợ mài dao mù của Phố Lò Sũ, đang ngồi xổm bên chiếc đá mài cổ ngâm trong máng nước chu Sa. Hai mắt anh nhắm nghiền với vết sẹo bỏng chu sa loang lổ sần sùi, đôi bàn tay gân guốc sần sùi đầy vết rỉ sét đang vuốt ve một lưỡi dao rựa sắt rỉ. Đứng cạnh lò than là Lê Văn Đạt, lão nghệ nhân đúc đồng râu tóc bạc phơ, da dẻ đỏ au như đồng nung, đang cầm chiếc búa lớn quai mạnh xuống đe sắt.


"Anh Khang, chú Đạt... là cháu, Chu Gia Bảo đây." Gia Bảo khàn giọng chào.


Lê Văn Đạt dừng búa, đôi mắt già nua sắc sảo nhìn chằm chằm vào bả vai phải dập nát và cánh tay mọc đầy vảy giấy của Gia Bảo, khẽ thở dài: "Gia Bảo... cháu lại dấn thân xuống cái quỷ huyệt đó sao? Nhìn thể xác cháu kìa, nghiệp chướng dòng họ Chu đang ăn mòn da thịt cháu rồi! Cha cháu năm xưa chết thảm dưới địa đạo, cháu không lấy đó làm gương sao?"


"Chú Đạt, Mỹ Linh đang hóa kén giấy. Cháu không thể bỏ mặc em gái." Gia Bảo kiên định nói, anh đặt chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét và hũ huyết chu sa cổ lên mặt bàn gỗ đầy bụi sắt của tiệm rèn.


Lâm Vĩnh Khang đứng phắt dậy, đôi bàn tay gân guốc rờ rẫm dọc theo mặt bàn, chạm nhẹ vào chiếc dao xương rỉ sét. Ngay khi ngón tay anh chạm vào lưỡi dao nứt nhẹ, Khang rụt tay lại như bị điện giật, khuôn mặt hốc hác biến dạng vì vết sẹo bỏng co giật dữ dội.


"Dao cốt... đúc từ xương ngón tay trỏ của tổ phụ Chu Hữu Đường!" Khang rít qua kẽ răng. "Lưỡi dao bị rạn một đường sâu hoắm do va chạm với kéo sắt của Lý Hữu Hùng. Oán khí Minh Giáo đang ăn mòn thớ xương, làm hoại tử chất tủy bên trong. Lưỡi dao này đã cùn hoàn toàn, nếu không mài sắc bằng máu rồng, nó sẽ vỡ vụn ngay khi cháu chạm trán lính gác sáp tầng dưới!"


"Cháu mang theo hũ Huyết chu sa cổ đây rồi, anh Khang." Gia Bảo mở nắp hũ gốm đựng chu Sa cổ đại. Một mùi tanh nồng của máu rồng cổ đại pha chu sa nóng rực bốc lên nghi ngút, nhuộm đỏ cả một góc tiệm rèn.


Lâm Vĩnh Khang hít một hơi thật sâu mùi chu sa cổ, đôi mắt mù trợn ngược trắng dã: "Tốt! Huyết chu sa cổ đại ngâm máu rồng... Đây là dung môi duy nhất có tính dương cực mạnh để chế nước mài dao xương. Chú Đạt, giúp cháu nổi lửa lò đúc đồng lên mức cao nhất! Chúng ta phải dùng hơi ấm lò rèn để trấn áp oán khí Minh Giáo phát ra từ dao xương khi mài!"


Lê Văn Đạt gật đầu hào sảng, quai búa liên tục vào đe sắt, dùng hơi ấm của lò đúc đồng truyền thống Phố Lò Sũ thổi bùng ngọn lửa than ngâm chu sa rực đỏ. Luồng nhiệt lượng ấm áp tỏa ra xua tan làn sương mù đỏ loang lổ đang rò rỉ ra từ đường rạn của chiếc dao xương.


Lâm Vĩnh Khang bê chiếc đá mài cổ ngâm trong máu rồng chu sa đặt lên bệ gỗ. Anh đổ bột huyết chu sa cổ đại vào máng nước mài dao, pha loãng với nước giếng chùa cổ thanh khiết tạo thành một thứ dung dịch màu đỏ tươi như máu mới bốc khói nghi ngút.


"Gia Bảo, mài dao xương ngấm oán khí nặng nề thế này là một cuộc đấu pháp sinh tử." Khang nghiêm giọng cảnh báo. "Đá mài thường không chịu nổi oán lực của tổ tiên Chu gia. Cháu phải chuẩn bị tinh thần gánh chịu đau đớn phản phệ."


Khang đặt lưỡi dao rọc giấy bằng xương rỉ sét lên mặt đá mài cổ. Đôi bàn tay gân guốc của người thợ mù nhấn mạnh lưỡi dao xuống, bắt đầu đưa đẩy nhịp nhàng.


*Kèn kẹt... kèn kẹt... kèn kẹt...*


Âm thanh mài sắt rỉ lẫn xương người vang lên kèn kẹt rợn người, chói tai vô cùng. Ngay nhịp mài đầu tiên, một luồng khói đen xì, nồng nặc mùi tử khí rò rỉ ra từ đường rạn của dao xương, bốc lên nghi ngút khắp lò rèn. Lưỡi dao xương phản phệ kịch liệt, oán khí Minh Giáo tích tụ bên trong chống lại lực mài của đá cổ, khiến chiếc đá mài bằng đồng nứt ra những đường chân chim nhỏ.


"Nước thường không đủ dương khí! Oán khí trong dao xương đang làm nguội nước mài!" Khang gầm lên, trán nổi đầy gân xanh. Từ đường rạn của dao xương, một chất lỏng màu vàng xám của nước hoại tử bắt đầu rỉ ra ròng ròng, làm rã nát lớp bột chu sa mài dao.


*Uỳnh!*


Cơn chấn động oán lực cực mạnh hất văng chiếc dao xương khỏi tay Khang, lưỡi dao tự động bay lơ lửng giữa không trung, phát ra tiếng rên rỉ gào khóc thê lương của hàng vạn oán linh dòng họ Chu bị hiến tế dưới lòng đất.


"Tránh ra!" Lê Văn Đạt hét lớn, vung chiếc búa đúc đồng có khắc ấn chú trấn trạch đập mạnh xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một luồng linh lực đồng nung đánh bạt luồng oán khí đen ngòm đang định lao vào bóp cổ Gia Bảo.


Lâm Vĩnh Khang nghiến răng chịu đựng, anh biết dao xương ngấm oán khí chỉ chịu mài bởi dung môi mang tính dương cực mạnh là chu sa máu rồng pha với máu tươi của thợ rèn có dương khí cực thịnh. Không hề do dự, Khang rút chiếc dao rọc tre cán sừng trâu giắt bên hông, quẹt mạnh một nhát dứt khoát qua lòng bàn tay trái của mình.


*Phụt!*


Dòng máu tươi nóng hổi của người thợ rèn mù phun ra ròng ròng, nhỏ thẳng vào máng nước mài dao pha bột huyết chu sa cổ. Máu thợ rèn hòa cùng chu sa máu rồng tạo thành một thứ dung dịch huyết dịch đỏ rực, sủi bọt sùng sục dưới sức nóng của lò than.


"Gia Bảo! Giữ chặt cán dao xương bằng tay trái hoại tử của cháu! Dồn Minh Chú Huyết vào lưỡi dao!" Khang hét lớn, đôi bàn tay dính máu của anh chộp lấy cán dao xương, ấn mạnh lưỡi dao đang rung động dữ dội xuống mặt đá mài cổ ngập huyết dịch chu sa.


Gia Bảo nghiến răng chịu đau, anh bước tới, dùng bàn tay trái hoại tử đen xám của mình nắm chặt lấy cán dao xương cùng với Khang. Dòng máu Minh Chú từ ngón tay trỏ hoại tử của anh rỉ ra, chạy dọc theo lưỡi dao, cộng hưởng với máu tươi của Khang và bột chu sa cổ đại.


*Kèn kẹt... kèn kẹt... kèn kẹt...*


Tiếng mài dao vang lên dồn dập, sắc lẹm và kịch liệt hơn bao giờ hết. Sức nóng từ lò đúc đồng của chú Đạt liên tục dội vào, thiêu rụi làn khói đen oán khí bốc lên từ dao xương. Dưới lực mài sấm sét của Khang và dòng máu Minh Chú của Gia Bảo, đường rạn nứt nhẹ trên lưỡi dao xương từ từ khép lại, được bịt kín hoàn toàn bởi lớp huyết chu sa cổ ngấm sâu vào từng thớ xương.


Cơn đau buốt từ ngón tay hoại tử và cánh tay phải mọc vảy giấy của Gia Bảo bùng phát dữ dội như gãy xương khớp ngón tay. Anh cảm nhận được oán lực của tổ tiên Chu gia đang kịch liệt thanh lọc tà khí Minh Giáo bên trong dao xương, gieo rắc những tiếng kêu khóc gào thét của oán linh dòng họ vào sâu trong tâm trí anh.


"Sắp xong rồi! Chịu đựng đi Gia Bảo!" Khang hét lớn, bàn tay rách lòng bàn tay rỉ máu của anh siết chặt cán dao xương đưa một nhịp mài cuối cùng dứt khoát dọc theo cạnh đá mài cổ.


*xoẹt!*


Một luồng huyết quang đỏ rực bùng phát từ lưỡi dao xương rỉ sét, quét mạnh ra xung quanh làm dập tắt một phần ngọn lửa than đỏ rực của lò rèn.


Lưỡi dao rọc giấy bằng xương rỉ sét sau khi mài xong rực sáng ánh đỏ huyết chú rợn người, tự động rung động bần bật trên tay Gia Bảo, phát ra tiếng kêu khóc oán hận, thê lương của hàng vạn oán linh dòng họ Chu bị hiến tế dưới lòng Khách Sạn Giấy mười năm qua.


Lâm Vĩnh Khang buông tay ra, khuỵu xuống bên bệ gỗ, lòng bàn tay trái rách da rỉ máu tươi đầm đìa. Lê Văn Đạt vội vàng lấy băng gạc dán bùa dâu tằm quấn chặt vết thương cho Khang.


"Thành công rồi..." Khang thở dốc, nụ cười mệt mỏi hiện lên trên khuôn mặt sẹo. "Dao xương đã được mài sắc đến cực hạn bằng máu rồng chu sa. Giờ đây nó có khả năng chém đứt mọi sợi chỉ đỏ trùng tang và rạch nứt giáp sáp của lính gác tầng sâu nhất. Nhưng... cháu phải cẩn thận, oán lực của dao xương sau khi mài đã mạnh lên gấp bội, nó sẽ hút sinh khí của cháu nhanh hơn gấp đôi mỗi khi sử dụng."


Gia Bảo nâng chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét lên ngang tầm mắt. Lưỡi dao xương không còn vẻ cùn mòn rỉ sét cũ kỹ nữa, mà rực sáng một sắc đỏ huyết chú lộng lẫy quỷ dị, đường rạn nứt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những đường vân bùa chú Minh Chú chạy dọc thân dao như những mạch máu đang co bóp.


Anh cảm nhận được sức mạnh tối tăm, lạnh buốt đang cuộn trào bên trong lưỡi dao, nhưng bả vai phải dập nát và cánh tay phải mọc vảy giấy ráp sần sùi của anh vẫn không hề thuyên giảm, đau nhức dữ dội báo hiệu cái giá thể xác tàn khốc anh phải gánh chịu.


"Cháu cảm ơn anh Khang, chú Đạt." Gia Bảo giắt dao xương rực sáng vào thắt lưng lụa đen, cúi đầu chào hai ân nhân.


"Hãy cẩn thận, Gia Bảo. Giáo chủ Tạ Đức Lợi của Minh Giáo Vàng Mã là một kẻ cực kỳ tàn độc." Khang cảnh báo khàn đặc. "Mười năm trước, hắn đã hại mù mắt anh và giết sạch gia đình thợ rèn của anh để cướp kỹ nghệ rèn đúc bùa chú. Đừng để hắn lột da cháu làm hình nhân thế mạng vương quốc giấy!"


Gia Bảo gật đầu kiên định. Anh ôm hũ huyết chu sa cổ bước ra khỏi tiệm rèn Phố Lò Sũ, chuẩn bị quay trở lại dương gian để thực hiện chuyến thâm nhập sâu xuống tầng -3 nhà bếp nấu sáp Khách Sạn Giấy.


Thế nhưng, ngay khi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa tiệm rèn rực lửa ấm áp, bước vào làn sương mù đêm buốt giá của Phố Lò Sũ, Gia Bảo đột ngột rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.


Nhãn quan Âm Dương của anh chao đảo nhẹ. Qua làn sương mù xám xịt loang lổ đầu ngõ, Gia Bảo phát hiện ra một bóng người gầy gò, mặc bộ đồ lụa đen giản dị đang đứng im lìm dưới bóng tối của cây đa cổ thụ đối diện tiệm rèn.


Đó chính là Đặng Thu Thủy, cô gái trẻ câm lặng mới xin vào học việc tại tiệm Chu Ký ngoài đời thực của anh mười ngày trước.


Thu Thủy đứng im lìm trong bóng tối, đôi mắt u tối ranh mãnh không hề chớp, đang lặng lẽ theo dõi mọi hành tung của Gia Bảo từ bóng tối đầu ngõ với một nụ cười cứng đờ gượng gạo trên khuôn mặt thanh tú nhợt nhạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!