Nhạc nềnSpooktacular

Hỏa Linh Thiêu Chiếu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi thoi dệt bằng xương cánh tay người nhọn hoắt, loang lổ những vệt máu khô đen ngòm, chỉ còn cách lồng ngực của Chu Gia Bảo chưa đầy một tấc. Luồng oán khí lạnh buốt phóng ra từ đầu mũi xương nhọn hoắt khiến da thịt nơi lồng ngực anh co rút lại, đau nhức như bị hàng vạn cây kim châm trực tiếp vào da thịt. Hơi thở của Gia Bảo nghẹn lại trong cổ họng, mỗi nhịp hít thở đều kéo theo một luồng khí lạnh buốt thấu xương tủy, tanh nồng mùi hồ dán nếp mục nát và mùi cói ngâm máu thối rữa.


"Chết đi... để bộ da tay của ngươi dệt nên tấm chiếu nguyền rủa vĩnh cửu!" Tiếng rít khàn đặc của mụ quỷ dệt chiếu Nguyễn Thị Lệ vang lên kèn kẹt, tựa như tiếng hai thớ tre già cọ xát vào nhau trong gió bão. Đôi bàn tay trơ xương khẳng khiu của mụ liên tục chuyển động nhanh như chớp, điều khiển những sợi cói đỏ rực đang siết chặt lấy cơ thể Gia Bảo vào bức vách gỗ mục nát của phòng giặt là tầng -2.


Dưới sàn xi măng nứt nẻ, vũng nước máu xám xịt từ các lồng giặt cổ kính vẫn không ngừng rỉ ra rầm rập, ngập lên đến tận mắt cá chân Gia Bảo. Những sợi cói ngâm máu rụng dưới sàn liên tục hút lấy thứ nước thải tanh tưởi ấy, trương phình lên rồi tự động bò lổm ngổm như những con rết đỏ, quấn chặt lấy hai chân anh, khóa chết mọi khả năng dịch chuyển. Cánh tay phải của Gia Bảo bị trói chặt cứng sát sườn, các khớp ngón tay phải đang nắm chặt cán chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét tê dại hoàn toàn. Vết nứt mờ ảo trên lưỡi dao xương phát ra những tiếng thì thầm oán hận, kịch liệt rung động như muốn bẻ gãy chút thần trí cuối cùng của anh.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Gia Bảo cố gắng giữ cho đầu óc mình tỉnh táo tột độ dưới áp lực kinh hoàng. Anh liếc nhìn xuống sàn. Chiếc gương cầm tay bọc bạc bị vỡ góc – di vật duy nhất của cô út Chu Mỹ Hạnh – đang nằm im lìm dưới vũng nước máu xám xịt, phản chiếu gương mặt trắng bệch hốc hác và đôi mắt thâm quầng trợn ngược của anh. Qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo, Gia Bảo nhận ra một điều kỳ quái: những dải lưới cói quấn chặt quanh người anh không hề tự sinh ra từ hư vô, mà chúng liên tục hút oán lực rò rỉ từ vũng nước máu dưới sàn để tự tái sinh mỗi khi bị cắt đứt.


"Lưới cói này... dệt bằng oán niệm ngập nước máu. Nếu không triệt tiêu nguồn oán khí, dùng dao xương chém bao nhiêu lần cũng vô ích." Gia Bảo thầm nghĩ, lồng ngực anh thắt chặt lại do thiếu oxy nghiêm trọng. Cánh tay phải bị trói chặt không thể vung dao, giắt bên hông là thanh tre đực ngâm máu cũng bị lưới cói bọc kín. Anh chỉ còn lại cánh tay trái tự do trong phạm vi hẹp chừng một gang tay, nơi ngón tay trỏ đã hoại tử nhẹ, đen xám và dính chặt lớp sáp đỏ nóng chảy đông cứng.


Mẩu Nến sáp phong ấn trên tay trái anh chỉ còn dài chưa đầy nửa đốt ngón tay, ngọn lửa chập chờn một sắc xanh lục quỷ dị của Sáp Quỷ, đang lụi tàn nhanh chóng dưới luồng gió âm buốt giá từ chiếc thoi dệt xương của mụ quỷ.


Không thể chần chừ thêm nữa.


Gia Bảo nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt từ bả vai phải dập nát rỉ máu tươi. Anh dồn chút oán lực Minh Chú Huyết ít ỏi còn sót lại trong cơ thể gầy gò vào cánh tay trái tự do. Thay vì cố gắng vùng vẫy vô ích, anh co ngón tay trỏ tay trái cứng đờ như xác chết khô, đưa thẳng vào miệng và cắn mạnh một nhát dứt khoát.


*Phụt!*


Dòng máu Minh Chú đỏ đen, nhuốm đầy độc tố chu sa lạnh ngắt, phun ra ròng ròng từ đầu ngón tay hoại tử. Gia Bảo không hề do dự, quệt mạnh dòng máu tươi nóng hổi ấy trực tiếp lên tim mẩu nến sáp phong ấn đang cháy lửa xanh lục leo lét.


"Khống hỏa... khởi!" Gia Bảo khàn giọng gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy rách gãy xương.


Ngay khi máu tim dòng họ Chu chạm vào ngọn lửa xanh lục của Sáp Quỷ, một hiện tượng dị biến tâm linh kinh hoàng bùng phát. Ngọn lửa nến không hề bị dập tắt, mà ngược lại, nó lập tức hấp thụ toàn bộ sinh khí và máu tươi của Gia Bảo, bùng cháy dữ dội lên cao hơn một mét. Sắc lửa xanh lục quỷ dị bỗng chốc chuyển hóa thành một ngọn lửa hỏa linh tâm linh màu xanh ngọc bích rực rỡ, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp tột cùng đối với linh hồn người sống, nhưng lại là thứ cực hình hủy diệt đối với mọi tạo vật bằng giấy bồi và oán linh cõi âm.


*Uỳnh!*


Sóng lửa hỏa linh bùng phát từ lòng bàn tay trái của Gia Bảo, quét mạnh ra xung quanh trong bán kính hai mét. Sức nóng tâm linh từ ngọn hỏa linh tối thượng thiêu rụi toàn bộ mạng lưới lưới cói ngâm máu đang quấn chặt quanh người anh. Những sợi cói đỏ rực phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, nhanh chóng co rút, cháy đen rồi hóa thành những dải tro tàn trắng xóa bay lơ lửng giữa không trung.


"Áaaa! Hỏa linh của dòng họ Chu!" Mụ quỷ dệt chiếu Nguyễn Thị Lệ gào thét thảm thiết.


Ngọn lửa xanh ngọc bích táp thẳng vào khuôn mặt nhăn nheo bọc chiếu mục nát của mụ, thiêu rụi lớp chiếu bồi loang lổ máu khô, làm lộ ra bộ khung xương sọ bằng tre đực rỉ nước vàng đen bên trong. Chiếc thoi dệt bằng xương cánh tay người trên tay mụ bị hỏa linh thiêu đốt kịch liệt, nứt toác ra những đường chân chim sâu hoắm rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh xương vụn cháy đen dưới sàn.


Cơn chấn động oán lực cực mạnh hất văng mụ quỷ dệt chiếu lùi lại phía sau hơn năm thước, mụ đổ sụp xuống đống chiếu mục nát, liên tục cào cấu khuôn mặt giấy bồi đang bốc khói nghi ngút để dập lửa.


Gia Bảo thoát khỏi sự trói buộc của lưới cói, khuỵu một chân xuống sàn xi măng nứt nẻ. Cơn đau rát bỏng từ lồng ngực truyền thẳng lên đại não khiến anh suýt nữa ngất lịm. Việc sử dụng cấm thuật Khống hỏa tâm linh tự hủy thọ mệnh nến sáp đã tiêu hao một lượng lớn sinh mệnh lực của anh. Cánh tay phải của Gia Bảo, từ bả vai dập nát lan dần xuống khuỷu tay, đột ngột râm ran một cơn ngứa ngáy dữ dội. Dưới lớp áo lụa đen rách nát dính máu, những mảng vảy giấy khô ráp, sần sùi màu đỏ loang lổ bắt đầu mọc lên dày đặc, báo hiệu quá trình hóa kén giấy bồi đã bắt đầu ăn mòn da thịt anh để bù đắp cho lượng oán lực vừa bộc phát.


"Bảo... Bảo ơi... cứu cô..."


Tiếng khóc thê lương, yếu ớt của cô út Chu Mỹ Hạnh từ trong chiếc máy giặt cổ kính cắt đứt cơn đau đớn của Gia Bảo. Anh nhìn lên, phát hiện ngọn lửa hỏa linh bùng phát đã tạm thời đẩy lui oán khí đen ngòm xung quanh chiếc máy giặt cổ.


Gia Bảo nghiến răng đứng dậy, tay phải nắm chặt chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét gia bảo. Anh lao đến trước cửa máy giặt nứt toác rỉ máu. Trên mặt kính tròn bám đầy bọt xà phòng xám xịt, những dải bùa chú màu đen phong ấn oán khí của Minh Giáo đang không ngừng co giật dưới sức nóng còn sót lại của hỏa linh.


"Cô út... cháu đến đây!"


Gia Bảo dồn chút sức tàn vào tay phải, vung dao xương rỉ sét rạch mạnh một đường dứt khoát xuyên qua tâm dải bùa chú màu đen dán trên mép cửa máy giặt.


*Xoẹt! Đoành!*


Lưỡi dao xương rực sáng huyết quang, rạch đứt hoàn toàn sợi chỉ oán niệm liên kết phong ấn. Mặt kính tròn của chiếc máy giặt cổ kính nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn thủy tinh găm đầy xuống sàn nước máu. Cánh cửa sắt rỉ sét bật mở tung.


Từ trong lồng giặt ngập ngụa nước thải hồ dán, bức tượng giấy bồi rách nát mang khuôn mặt của cô út Chu Mỹ Hạnh từ từ trôi ra ngoài. Nhờ ngọn lửa hỏa linh ấm áp thanh tẩy oán niệm tà môn, một phần linh hồn hiền dịu, chân thật của cô út mười năm trước bỗng chốc thức tỉnh qua đôi mắt vẽ mực tàu mờ ảo.


Khuôn mặt giấy bồi rách nát một nửa của cô út khẽ mỉm cười nhìn Gia Bảo, đôi bàn tay bằng khung tre rỉ nước vàng khẽ nâng lên, vuốt nhẹ bả vai phải dập nát của cháu trai.


"Bảo... cháu đã lớn thế này rồi sao..." Giọng nói của cô út không còn điên dại, thê lương nữa, mà trở nên dịu dàng, ấm áp vô cùng. "Đừng khóc... dòng họ Chu chúng ta mang nợ máu quá lớn... Cha cháu đã dùng cả mạng sống để xây dựng nơi này bảo vệ các cháu..."


"Cô út... cháu sẽ đưa cô ra ngoài! Cháu sẽ đưa cô về dương gian!" Gia Bảo nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn máu đen trên mặt rơi lã chã.


Cô út Mỹ Hạnh khẽ lắc đầu, nụ cười của cô đầy vẻ thanh thản rách nát. "Cô không về được nữa rồi... Linh cốt của cô đã hòa vào móng khách sạn này mười năm trước... Hãy cầm lấy cái này..."


Nói rồi, cô út Mỹ Hạnh dùng bàn tay khung tre rách nát đưa thẳng vào lồng ngực giấy bồi rỗng tuếch của mình, rút ra một chiếc chìa khóa đồng cổ rỉ sét xanh loang lổ vết máu khô của chính cô mười năm trước. Cô đặt chiếc chìa khóa đồng vào lòng bàn tay trái hoại tử của Gia Bảo.


"Chiếc chìa khóa này... là chìa khóa mở hũ tro cốt phòng -4... Hãy xuống đó cứu Mỹ Linh... Hãy đi theo đường ống dẫn sáp ngầm dưới máy giặt này... tránh né Lý Hữu Hùng..."


Ngay khi chiếc chìa khóa đồng cổ vừa rời khỏi ngực cô út, cơ thể bằng giấy bồi rách nát của cô bắt đầu rã ra từng mảng dưới tác động thanh tẩy của hỏa linh. Từ đôi bàn chân khung tre cho đến tà áo dài tân thời màu xanh ngọc sờn rách, tất cả nhanh chóng hóa thành những hạt tro tàn trắng xóa, bay lượn vòng quanh Gia Bảo như một lời chúc phúc cuối cùng trước khi siêu thoát hoàn toàn vào hư vô.


"Cô út!" Gia Bảo gào lên trong bất lực, đôi bàn tay anh chỉ còn chụp được những hạt tro tàn ấm áp rơi rụng.


Cùng lúc đó, mẩu nến sáp phong ấn trên tay trái Gia Bảo cháy đến tận cùng, tự bốc cháy hóa thành một làn khói đen xì rồi dập tắt hoàn toàn.


*Phựt!*


Ánh sáng xanh ngọc bích của hỏa linh biến mất vĩnh viễn.


Toàn bộ không gian phòng giặt là tầng -2 lập tức bị nuốt chửng vào trong một bóng tối tuyệt đối, dày đặc oán khí lạnh buốt xương tủy. Sương mù giấy bồi từ giếng âm ty dưới lòng đất bắt đầu dâng tràn rầm rập qua các kẽ tường nứt nẻ, tỏa ra mùi sáp nến thối rữa ngột ngạt lồng ngực.


*Lốc cốc... lốc cốc... lốc cốc...*


Từ phía hành lang sâu hoắm, tối tăm nối liền với phòng giặt là, tiếng mõ gỗ dâu tằm gõ nhịp canh ba bỗng nhiên vang lên đều đặn, gieo rắc những ảo giác âm thanh cực kỳ quỷ dị vào sâu trong tâm trí Gia Bảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!