Mê Cung Lưới Cói
Cánh cửa sắt rỉ sét nặng nề rên rỉ một tiếng chói tai rồi đóng sầm lại sau lưng Chu Gia Bảo, ngăn cách hoàn toàn tiếng bước chân dồn dập và tiếng kéo sắt khống lồ lê lết của Lý Hữu Hùng ở tầng trên. Thế nhưng, khoảng không gian mở ra trước mắt anh lúc này lại không hề mang đến một tia hy vọng nào, mà chỉ có bóng tối ẩm ướt, nhớp nháp và một mùi hôi thối nồng nặc của hồ dán nếp mục nát hòa lẫn với mùi tanh tưởi của máu khô.
Đây là Phòng giặt là tầng -2 của Khách Sạn Giấy Minh Chú.
Dưới luồng ánh sáng xanh lục chập chờn, quỷ dị phát ra từ mẩu Nến sáp phong ấn còn lại trên tay trái, Gia Bảo khẽ rùng mình. Nước rỉ ra từ trần nhà dán đầy giấy bản loang lổ không phải là nước mưa thông thường, mà là một thứ dịch lỏng màu xám xịt, nhớp nháp của hồ dán pha máu. Từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mặt sàn xi măng nứt nẻ, tạo thành những vũng nước loang lổ như những bãi đờm đặc của người chết.
Khắp phòng giặt là rộng lớn, hàng chục chiếc máy giặt công nghiệp cổ kính thời Pháp thuộc, rỉ sét loang lổ, đang tự vận hành mà không hề cắm điện.
*Ầm... ầm... rầm...*
Tiếng lồng giặt quay cuồng điên cuồng phát ra những tiếng động cơ gầm rú khô khốc. Thế nhưng, thứ đang quay cuồng bên trong những chiếc lồng kính mờ đục kia không phải là quần áo, mà là hàng vạn mảnh vụn của những hình nhân thế mạng bị lỗi hoặc bị đào thải. Những cánh tay giấy bồi sặc sỡ đứt lìa, những chiếc đầu hình nhân vẽ mực tàu méo mó, những dải lụa đỏ nguyền rủa rách nát... tất cả bị cuốn chặt trong dòng nước xám ngoét hồ dán và máu thải, liên tục va đập vào mặt kính lồng giặt tạo nên những âm thanh bồm bộp rợn người.
Từ trong những chiếc máy giặt ấy, những tiếng rên rỉ, khóc lóc thê lương của các oán linh bị nghiền nát phát ra kẽo kẹt, vọng vào vách tường giấy bồi mỏng mảnh tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, bóp nghẹt màng nhĩ người sống.
Gia Bảo ôm chặt bả vai phải bị bóp dập rách thịt từ tầng trên. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ vết thương liên tục rỉ máu tươi rò rỉ sinh khí ấm áp, khiến gương mặt anh hốc hác đi trông thấy dưới ánh nến xanh. Ngón tay trỏ tay trái của anh, nơi bị hoại tử nhẹ do chu sa cổ ăn mòn và dính chặt lớp sáp đỏ nóng chảy đông cứng, giờ đây đã hoàn toàn mất đi cảm giác, cứng đờ như một chiếc móng của xác chết khô. Chiếc bóng của anh hắt lên vách tường giấy phía sau bị khuyết mất một mảng lớn ở bả vai phải – dấu vết tàn khốc của việc hiến dâng chiếc bóng để cứu em gái.
Anh giắt thanh tre đực ngâm máu thu hoạch được từ lồng tre của chú hai Chu Văn Định vào thắt lưng, tay phải nắm chặt cán chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét gia bảo. Trên lưỡi dao bằng xương ngón tay trỏ của tổ phụ, vết nứt nhẹ mờ ảo sau cú va chạm với kéo sắt của Hùng vẫn đang rỉ ra những tia oán khí đen nhạt, phát ra những tiếng thì thầm oán hận như muốn nuốt chửng chút thần trí cuối cùng của anh.
"Mỹ Linh... em phải đợi anh..." Gia Bảo lẩm bẩm, giọng khàn đặc như tiếng giấy rách gãy xương. Anh biết rõ, thời gian giới nghiêm giờ Sửu đang trôi qua từng khắc, nếu anh không tìm thấy lối xuống phòng -4 trước khi nến sáp tàn lụi, linh hồn em gái anh sẽ vĩnh viễn hóa kén giấy bồi.
Anh dò dẫm bước qua những vũng nước hồ dán nhớp nháp dưới sàn. Đột ngột, chiếc máy giặt công nghiệp khổng lồ đặt ở góc tối nhất của căn phòng bỗng rung lắc dữ dội.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng va đập mạnh từ bên trong lồng giặt khiến mặt kính nứt toác ra những đường chân chim rỉ máu. Gia Bảo cảnh giác lùi lại một bước, đưa dao xương rỉ sét lên trước ngực phòng ngự.
Từ sau lớp kính mờ đục bám đầy bọt xà phòng xám xịt và máu khô, một khuôn mặt giấy bồi bị xé rách nát một nửa áp sát vào mặt kính. Khuôn mặt ấy mặc áo dài tân thời màu xanh ngọc sờn rách, nửa phần khung tre bên trong rỉ ra những giọt nước vàng hôi thối.
"Cô... cô út?" Gia Bảo bàng hoàng thốt lên, đôi mắt thâm quầng trợn ngược kinh ngạc.
Đó chính là Chu Mỹ Hạnh – người cô út đã mất tích bí ẩn của anh từ mười năm trước. Linh hồn cô đã bị bác cả Chu Thế Vinh hiến tế làm vật bồi cho Khách Sạn Giấy, giờ đây bị giam cầm trong bộ xác giấy rách nát này, liên tục bị nghiền nát trong chiếc máy giặt cổ kính.
Bức tượng giấy bồi của cô út Mỹ Hạnh liên tục cào móng tay giấy rách nát vào mặt kính, đôi mắt vẽ mực tàu rỉ ra những giọt nước mắt đen ngòm, miệng mếu máo phát ra tiếng khóc thê lương bẻ gãy ý chí: "Bảo ơi... cứu cô... đau quá... lạnh quá... Họ đang dệt da tôi... họ đang dệt xương tôi..."
Gia Bảo đau xót tột cùng. Anh lao đến, định dùng dao rọc giấy bằng xương rỉ sét rạch nứt phong ấn trên cửa máy giặt để giải thoát cho cô út.
Thế nhưng, ngay khi mũi dao xương vừa chạm vào rìa cửa sắt rỉ sét, một tiếng *kẽo kẹt... rắc... rắc...* quỷ dị bỗng vang lên từ đống chiếu mục nát và những dải cói khô chất đống ở góc phòng giặt là.
*Sột soạt... sột soạt...*
Hàng vạn sợi cói ngâm máu đỏ rực như những con rết đỏ bò lổm ngổm từ đống đổ nát, nhanh chóng đan xen, kết tụ lại với nhau giữa không trung.
Từ trong luồng oán khí đen ngòm nồng nặc mùi bùn đất và sáp nến thối rữa, một thực thể dị dạng từ từ trồi lên. Đó là một mụ già gầy gò đến trơ xương, toàn thân quấn đầy những dải chiếu cói mục nát loang lổ vết máu khô. Đôi bàn tay của mụ không hề có da thịt, chỉ là những đốt xương ngón tay khẳng khiu, sắc nhọn như những chiếc kim dệt đang liên tục cử động nhanh như chớp. Tay phải mụ cầm một chiếc thoi dệt khổng lồ được mài giũa từ chính xương cánh tay người, trên đó khắc chằng chịt những ký tự bùa chú đen ngòm của Minh Giáo.
Oán linh thợ dệt – Quỷ dệt chiếu nguyền bị chôn sống dưới móng khách sạn mười năm trước hòng làm vật trấn yểm phong thủy ngược.
"Kẻ nào dám phá vỡ dệt nguyền của Minh Giáo..." Mụ quỷ rít lên một tiếng khàn đặc, đôi mắt trống rỗng rỉ ra nước vàng đen trừng trừng nhìn Gia Bảo. "Huyết mạch dòng họ Chu... lại là một bộ da tay thượng hạng để dệt chiếu dâng lên Kính Hoàng Đế!"
*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*
Mụ quỷ dệt vung mạnh chiếc thoi dệt bằng xương người. Ngay lập tức, hàng vạn sợi cói ngâm máu đỏ rực từ tay mụ phóng ra như những sợi dây xích sắc nhọn, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới lưới cói ngâm máu khổng lồ, bao vây kín đặc mọi lối thoát hiểm của phòng giặt là tầng -2.
Gia Bảo biến sắc mặt. Anh nhận ra luồng oán lực hút cạn sinh khí cực mạnh tỏa ra từ lưới cói. Mỗi khi một sợi cói đỏ rực sượt qua không khí, ngọn lửa xanh lục của nến sáp phong ấn trên tay anh lại bị luồng gió âm thổi mạnh dập tắt đi một phần, rút ngắn nghiêm trọng thời gian sinh tồn của anh dưới lòng đất.
"Tránh ra!" Gia Bảo gầm lên, vung thanh tre đực ngâm máu đâm mạnh về phía trước để gạt đỡ dải cói đang lao tới.
*Bốp!*
Thanh tre đực dẻo dai va chạm mạnh với lưới cói đỏ rực, phát ra một tiếng nổ tâm linh trầm đục. Oán lực từ lưới cói truyền thẳng qua thân tre, làm lòng bàn tay phải của Gia Bảo bỏng rát, vết cắt giấy rỉ máu đen dọc cánh tay lại nứt toác ra đau đớn dữ dội.
Mụ quỷ dệt chiếu cười sặc sụa quỷ dị. Mụ nhanh nhẹn phóng chiếc thoi dệt xương xuyên qua các kẽ hở, dệt thêm hàng ngàn thớ cói ngâm máu quấn chặt lấy hai chân Gia Bảo.
*Xoạt! Xoạt!*
Những sợi cói đỏ rực dai như da trâu quấn chặt lấy cổ chân anh, kéo mạnh gạt ngã Gia Bảo xuống mặt sàn xi măng lạnh buốt ngập nước máu. Cơn đau từ bả vai phải dập nát khiến anh khuỵu xuống, chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét suýt nữa tuột khỏi tay.
"Bùa mượn xác... ẩn thân!"
Gia Bảo cắn răng chịu đau, tay trái run rẩy rút một lá bùa huyết chú dán nhanh lên trán hòng thực hiện thuật Mượn Xác Hình Nhân che giấu sinh khí trước mụ quỷ dệt.
Thế nhưng, mạng lưới lưới cói ngâm máu của mụ quỷ dệt có tính năng đặc biệt: chúng tự động dò mạch long đất và cảm nhận sự rung động của các sợi cói dưới chân sàn để định vị mục tiêu. Dù Gia Bảo đã nín thở hoàn toàn, cơ thể lạnh ngắt như xác chết, những sợi cói đỏ rực vẫn tự động trườn tới, quấn chặt lấy hai đùi anh rồi siết mạnh.
*Rắc... rắc...*
Khớp xương chân của Gia Bảo phát ra tiếng kêu khô khốc dưới sức siết kinh hoàng của lưới cói. Mùi hồ dán mục nát từ những sợi cói bốc lên tanh nồng, ăn mòn dần lớp màng sáp bảo vệ mỏng manh xung quanh anh.
Gia Bảo phẫn nộ dồn oán lực vào tay phải, vung chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét chém mạnh xuống dải cói đang quấn chân.
*Xoẹt!*
Lưỡi dao bằng xương ngón tay tổ phụ rực sáng ánh đỏ huyết chú, cắt đứt lìa dải cói ngâm máu một cách phẳng lỳ nhờ kỹ nghệ rạch oán truyền đời. Gia Bảo thoát được hai chân, lập tức lách người bò dậy.
Thế nhưng, anh chưa kịp bước lên một bước, mụ quỷ dệt đã lại vung thoi dệt xương gõ mạnh xuống mặt sàn. Từ những vũng nước máu rỉ ngược dưới sàn phòng giặt là, những dải cói bị chém đứt bỗng chốc tự động hút nước máu, tái sinh và liên kết lại với nhau nhanh như chớp. Chúng quấn chặt lấy hai cánh tay của Gia Bảo, dồn anh sát vào bức vách gỗ mục nát của phòng giặt là.
*Rầm!*
Gia Bảo bị trói chặt cứng vào tường gỗ. Những sợi cói ngâm máu đỏ rực quấn chằng chịt quanh lồng ngực anh, siết chặt đến mức lồng ngực anh thắt lại, khó thở tột độ. Oán lực bùa chú dán trước ngực anh tự động rách lìa từng mảng dưới tác động ăn mòn của máu thải.
*Xoạt! Xoạt!*
Cật cói sắc nhọn ma sát dữ dội dọc theo cánh tay phải và bả vai của Gia Bảo, cứa rách lớp áo lụa đen và da thịt anh, khiến máu đen loang lổ rỉ ra ròng ròng dọc theo các thớ thịt. Cơn đau đớn tột cùng làm đôi mắt thâm quầng của anh mờ đi, thần trí chao đảo dữ dội.
*Phựt...*
Chiếc gương cầm tay bọc bạc bị vỡ góc – di vật duy nhất của cô út Chu Mỹ Hạnh – từ trong túi áo của bức tượng giấy bồi rơi xuống sàn xi măng, phát ra tiếng keng thanh mảnh rồi nằm im lìm dưới vũng nước máu xám xịt.
Mẩu Nến sáp phong ấn trên tay trái Gia Bảo bị luồng gió âm từ chiếc thoi dệt xương thổi mạnh, chỉ còn lại một mẩu ngắn ngủi chừng nửa đốt ngón tay, cháy leo lét sắc lửa xanh lục quỷ dị sắp lụi tàn hoàn toàn.
Gia Bảo bị khóa chặt cả hai chân và cánh tay phải vào tường gỗ mục nát, chỉ còn lại cánh tay trái cứng đờ hoại tử nhẹ là có thể cử động yếu ớt trong phạm vi hẹp.
Trước mặt anh, oán linh thợ dệt Nguyễn Thị Lệ từ từ bước tới. Khuôn mặt nhăn nheo của mụ co rút quỷ dị, đôi bàn tay trơ xương nâng chiếc thoi dệt bằng xương cánh tay người nhọn hoắt hướng thẳng về phía lồng ngực anh.
"Chết đi... để bộ da tay của ngươi dệt nên tấm chiếu nguyền rủa vĩnh cửu!" Mụ quỷ rít lên, mũi thoi dệt xương rỉ ra những giọt máu đen ngòm sát sạt tim Gia Bảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!