Nhạc nềnSpooktacular

Huyết Chiến Chu Ký

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn cuối đông của Hà Nội trút xuống những mái ngói thâm nghiêm của Phố Hàng Mã, kéo theo một luồng khí lạnh ẩm ướt lách qua từng kẽ liếp của tiệm vàng mã cổ Chu Ký. Bên trong tiệm, không gian im ắng đến tịch mịch, chỉ có tiếng nhỏ giọt đều đặn của nước mưa từ mái hiên thấm xuống thềm đá nứt nẻ. Mùi hương trầm mộc mạc pha lẫn mùi hồ dán nếp ngai ngái tạo nên một bầu không khí u uẩn, nặng nề như một ngôi mộ vừa mới đào.


Trên chiếc giường tre đặt sát bức vách gỗ, Chu Mỹ Linh vẫn nằm bất động. Gương mặt cô bé trắng bệch, nhợt nhạt như sáp nến. Dưới ánh đèn dầu leo lét, những mảng vảy giấy khô ráp sần sùi màu đỏ loang lổ đã lan rộng từ bả vai lên sát cổ cô bé, thỉnh thoảng lại co rút phát ra tiếng sột soạt nhẹ như tiếng côn trùng gặm nhấm da thịt.


Trần Tiểu Bình, cậu bé mồ côi mười bốn tuổi phụ việc tại tiệm, đang ngồi xổm bên cạnh giường Mỹ Linh. Đôi bàn tay gầy nhom của cậu run rẩy không ngừng khi dùng chiếc chày sứ nhỏ để nghiền bột chu sa trong chiếc bát sành. Đôi mắt Tiểu Bình đỏ ngầu vì thiếu ngủ, chốc chốc lại lo lắng ngoái nhìn về phía bức tranh chân dung tổ tiên Chu Đức Minh treo trên bàn thờ tổ phụ. Đôi mắt trong tranh vẽ như đang rỉ ra những giọt lệ bằng mực tàu đen ngòm, chảy dài xuống bức tường vôi mốc thếch. Gia Bảo đã dấn thân xuống cõi âm giới Khách Sạn Giấy được một canh giờ, và trách nhiệm canh giữ thể xác Mỹ Linh cùng bàn thờ dòng họ lúc này hoàn toàn đè nặng lên đôi vai gầy yếu của cậu bé.


*Meo...*


Tiểu Hắc, con mèo đen cụt đuôi, đột ngột nhảy phắt lên bàn thờ tổ phụ. Toàn bộ lông trên lưng nó dựng đứng lên như những chiếc kim châm, đôi mắt rực sáng lục bảo trừng trừng nhìn ra phía cửa tiệm. Nó gầm gừ một tiếng khàn đặc, móng vuốt cào mạnh xuống mặt gỗ hoàng đàn phát ra tiếng rít chói tai.


"Tiểu Hắc... mày thấy cái gì sao?"


Tiểu Bình thì thầm, giọng run bắn. Cậu bé vội vàng giắt chiếc kéo cắt giấy bằng đồng cổ mà Gia Bảo tặng vào thắt lưng, tay kia ôm chặt chiếc bát sành đựng bột chu sa.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm Chu Ký bị một lực đạp kinh hoàng đá tung ra. Gió lạnh cùng nước mưa tạt mạnh vào trong, làm ngọn lửa đèn dầu chao đảo dữ dội rồi tắt lịm, đẩy cả tiệm vào bóng tối âm u.


Từ ngoài màn mưa bước vào là năm bóng người cao lớn. Kẻ dẫn đầu mặc chiếc áo khoác da báo đen sờn rách, để lộ khuôn mặt xám xịt đầy sẹo chém và đôi mắt ti hí gian xảo rực lên thú tính. Đó chính là Chu Thế Hùng – con trai thứ hai của bác cả Chu Thế Vinh. Trên hai cánh tay gân guốc đầy hình xăm bùa rết độc của Minh Giáo, gã lăm lăm chiếc dao rựa sắt rỉ loang lổ vết chu Sa đỏ quỷ dị.


"Thằng ranh con! Thằng Bảo đâu rồi?" Chu Thế Hùng gầm lên, giọng ồm ồm như tiếng lệnh vỡ. Gã vung chiếc dao rựa chém phăng chiếc đèn lồng giấy treo trước cửa, khiến những mảnh khung tre gãy vụn bay tung tóe.


Tiểu Bình sợ hãi lùi sát vào giường Mỹ Linh, hai chân líu ríu vào nhau: "Anh... anh Bảo không có nhà... Các người muốn làm gì?"


"Không có nhà? Chắc chắn nó lại mò xuống cái quỷ huyệt của cha nó dưới đất rồi!" Hùng khạc một bãi nước bọt xuống sàn nhà dán đầy giấy bản mục nát. Gã chỉ mũi dao rựa nhọn hoắt về phía Tiểu Bình: "Khôn hồn thì giao Cuốn sổ tay chế tác rách nát của dòng họ Chu ra đây! Bác cả tao đã nói, nếu mày ngoan ngoãn dâng sổ, bọn tao sẽ tha cho con nhỏ Mỹ Linh kia một con đường sống. Còn không..."


Gã đảo mắt về phía chiếc giường tre, nụ cười cứng đờ lộ ra hàm răng ố vàng khè: "Tao sẽ lột sạch lớp da vảy giấy của con nhỏ đó mang về làm quỷ giấy bồi!"


"Không được đụng vào chị Mỹ Linh!" Tiểu Bình lấy hết can đảm gào lên. Cậu bé liều mạng bốc một nắm bột chu Sa thường trong bát sành, ném mạnh về phía mặt Chu Thế Hùng hòng làm gã mù mắt.


*Xoạt!*


Bột chu sa đỏ lòm bay tung tóe, bám đầy lên mặt và ngực áo của Hùng. Thế nhưng, gã giang hồ tàn nhẫn không hề né tránh, cũng không hề hấn gì. Những hình xăm rết độc trên cánh tay gã bỗng rực lên ánh sáng đen ngòm của Minh Giáo, triệt tiêu hoàn toàn linh tính trừ tà của bột chu sa thường.


"Thằng ranh con đê tiện! Chút bùa chú rẻ tiền này mà đòi chống lại Minh Giáo sao?"


Hùng cười sặc sụa, vung chân đạp thẳng vào lồng ngực Tiểu Bình. Cú đạp cực mạnh khiến cậu bé ngã văng ra sàn, chiếc bát sành vỡ tan tành, bột chu sa loang lổ khắp nền đất ẩm ướt. Tiểu Bình đau đớn ôm ngực ho sặc sụa, miệng rỉ ra một ngụm nước bọt chua chát.


"Đập phá hết cho tao! Tìm bằng được cuốn sổ da người đó!" Hùng ra lệnh cho bốn tên tay sai phía sau.


Đám côn đồ giang hồ lập tức vung gậy gộc và búa sắt lao vào đập phá tiệm Chu Ký.


*Xoảng! Xoảng!*


Những chiếc tủ kính cổ kính đựng vàng mã cao cấp bị đập vỡ vụn. Những bức tượng ngựa giấy khổng lồ, hình nhân tỳ nữ bồi bằng giấy ngũ sắc bị xé nát tơi tả, khung tre đực bên trong gãy rắc rắc gãy vụn dưới gót chân thô bạo của bọn chúng. Sách sớ, giấy bản bay lả tả như những cánh bướm tang tóc trong gió lạnh.


*Gừ... Xoạt!*


Tiểu Hắc từ trên xà nhà nhảy xuống, móng vuốt sắc nhọn cào rách một mảng lớn trên má trái của một tên côn đồ đang định đập phá bàn thờ tổ phụ. Tên đó hét lên đau đớn, máu tươi rỉ ra ròng ròng dọc theo vết cào sâu hoắm. Gã điên cuồng vung gậy sắt đập mạnh hướng về phía con mèo đen, nhưng Tiểu Hắc nhanh nhẹn lách người biến mất vào bóng tối sau bàn thờ thờ cúng.


"Bắt con mèo đen đó lại cho tao! Đập nát cái bàn thờ tổ kia đi!" Hùng gầm lên phẫn nộ.


Nhìn thấy một tên côn đồ cầm búa sắt chuẩn bị giáng xuống bàn thờ tổ phụ dòng họ Chu – nơi duy nhất giữ phong thủy trấn áp oán khí cho tiệm, Tiểu Bình nằm dưới đất nghiến chặt răng chịu đau. Cậu nhớ lại lời dặn dò nghiêm khắc của Gia Bảo trước khi xuất hồn xuống âm giới:


*“Tiểu Bình, nếu có kẻ tà tâm đột kích tiệm ban đêm mà anh không có nhà, em tuyệt đối không được dùng sức người chống chọi. Hãy dùng máu đầu ngón tay của em, bôi lên nét chữ huyết chú trên trán hai bức tượng Lính canh Chu Ký gác cổng. Chỉ có máu mang linh tính của người học việc vàng mã mới đánh thức được giáp giấy bảo vệ tiệm.”*


Tiểu Bình liều lĩnh đưa ngón tay trỏ vào miệng, dùng chiếc kéo cắt giấy bằng đồng cổ rạch mạnh một đường sâu hoắm dọc lòng bàn tay. Cơn đau buốt thấu xương khiến cậu bé suýt ngất lịm, nhưng dòng máu đỏ tươi mang linh tính thuần khiết đã rỉ ra ròng ròng.


Cậu bé dùng hết sức lực bò loồm ngoồm dọc theo nền đất đầy mảnh kính vỡ, áp sát hai bức tượng lính giấy bồi cao lớn cầm mác đứng gác sau cánh cửa tiệm Chu Ký ngoài đời thực. Hai bức tượng lính canh mặc giáp giấy màu xanh lục loang lổ, đôi mắt vẽ bằng mực tàu đen ngòm, trống rỗng không tì vết.


Tiểu Bình vươn bàn tay rỉ máu vuốt mạnh lên trán hai bức tượng lính canh, quệt hai đường huyết chú loang lổ đè lên nét chữ bùa chú phong ấn cũ.


"Huyết chú... thức tỉnh! Bảo hộ Chu Ký!" Tiểu Bình hét lớn bằng tất cả oán lực sinh khí còn lại.


*Rắc... rắc... kẽo kẹt...*


Một âm thanh quỷ dị vang lên từ hai bức tượng giấy bồi. Bộ khung xương tre đực mọc hướng đông ngâm máu động vật bên trong cơ thể chúng đột ngột chuyển động rầm rập, phát ra những tiếng bẻ khớp xương tre khô khốc rợn người. Lớp giáp giấy màu xanh lục loang lổ bỗng co bóp kịch liệt, tỏa ra một luồng khí âm ty lạnh buốt xương tủy xua tan hơi ấm dương gian.


Đôi mắt vẽ mực tàu trống rỗng của hai bức tượng lính giấy bồi bỗng rực lên một sắc lửa đỏ nhạt quỷ dị rợn người. Chúng đồng loạt bước lên một bước, mặt sàn gỗ mục nát nứt toác dưới sức nặng phi thường của thực thể hóa linh trung cấp.


"Cái gì thế này?" Một tên côn đồ cầm búa sắt bàng hoàng dừng tay, đôi mắt trợn ngược kinh hoàng nhìn bức tượng lính giấy bồi đứng bên trái đột ngột vung thanh mác tre vót nhọn hoắt hướng thẳng về phía gã.


*Phập!*


Thanh mác tre đực ngâm máu sắc bén đâm xuyên bả vai tên côn đồ, oán khí đen ngòm rò rỉ từ mũi mác khiến vết thương của gã lập tức bị hoại tử nhẹ, rỉ ra chất lỏng màu vàng đen hôi thối. Gã côn đồ thét lên thảm thiết, chiếc búa sắt rơi keng xuống đất khi bả vai hoàn toàn bị tê liệt.


"Lính giấy bồi hóa linh!" Chu Thế Hùng biến sắc mặt nhăn nheo xám xịt. Gã nhận ra luồng oán lực mạnh mẽ phát ra từ hai bức tượng lính canh, vội vàng vung chiếc dao rựa sắt rỉ ngâm chu Sa máu rồng lao lên chặn đòn.


*Keng... xé...*


Lưỡi dao rựa sắt rỉ của Hùng chém mạnh vào giáp giấy của bức tượng lính canh bên phải. Do chiếc dao rựa được ngâm trong chu sa máu rồng trừ tà của Minh Giáo, nó mang tính dương cực mạnh, dễ dàng chém rách lớp giáp giấy bồi dày đặc, để lại một vết chém sâu hoắm rỉ ra oán khí đen ngòm.


Thế nhưng, bức tượng lính giấy bồi không hề biết đau đớn vật lý. Khớp xương tre của nó phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người, nó vung tay dùng thanh mác tre đâm thẳng vào bả vai phải của Hùng.


*Phập!*


Mũi mác tre đâm xuyên qua lớp áo khoác da báo, găm chặt vào bả vai gã giang hồ tàn nhẫn. Oán lực từ mũi mác lập tức bộc phát, làm hoại tử nhẹ mảng da thịt xung quanh vết đâm rỉ máu đen.


"A... lũ khốn kiếp nhà họ Chu!" Hùng gầm lên đau đớn, mặt gã xám xịt cắt không còn giọt máu. Gã điên cuồng vung dao rựa chém liên tiếp làm hỏng khớp vai nghiêm trọng của một tượng lính giấy, khiến cánh tay cầm mác của bức tượng bị nứt nẹp gãy rụng gãy rời.


Tuy nhiên, bức tượng lính giấy còn lại vẫn tiến lên với nhịp điệu cứng đờ nhưng tàn bạo phi thường, mũi mác tre thứ hai nhắm thẳng vào cổ họng Hùng mà đâm tới.


Chứng kiến cảnh tượng lính giấy bồi cầm mác tàn sát hung bạo không biết mệt mỏi và oán khí đen ngòm bắt đầu bao phủ dày đặc tiệm Chu Ký, đám tay sai giang hồ của Hùng hoảng loạn tột độ. Đứa bị thương vai gào thét chạy trốn trước, bỏ lại vũ khí gậy gộc sắt rỉ dọc lối đi.


"Rút... rút mau!" Hùng ôm lấy bả vai phải rỉ máu đen loang lổ, gầm lên phẫn nộ đầy sợ hãi. Gã dùng hết sức lực vung dao rựa gạt đỡ mũi mác tre tiếp theo rồi quay đầu tháo chạy thảm hại ra ngoài màn mưa phùn lạnh buốt của Phố Hàng Mã.


Đám côn đồ giang hồ chạy trốn tháo thân, để lại tiệm vàng mã Chu Ký trong đống đổ nát hoang tàn rỉ nước vàng đen loang lổ.


Tiểu Bình nằm dưới đất, hai mắt mờ đi vì kiệt sức rách vai đau đớn dọc lòng bàn tay rỉ máu tươi. Cậu bé cố gắng vươn mắt nhìn về phía hai bức tượng lính giấy bồi gác cổng.


Bức tượng lính canh bên trái đã đẩy lui được kẻ địch, đôi mắt lửa đỏ nhạt của nó từ từ tắt lịm, trở lại trạng thái cứng đờ vô tri đứng im lìm sau cánh cửa nứt nẹp.


Thế nhưng, bức tượng lính canh bên phải – bức tượng bị chiếc dao rựa sắt rỉ ngâm chu sa của Chu Thế Hùng chém trúng – lúc này đang ở trong trạng thái nguy kịch tột độ. Lớp giáp giấy màu xanh lục loang lổ trước ngực nó bị chém nứt toác một đường dài sâu hoắm tận bộ khung xương tre đực bên trong. Từ vết chém nứt ngực kinh hoàng ấy, một luồng oán khí đen ngòm nồng nặc mùi máu thải và sáp nến thối rữa liên tục rò rỉ ra ngoài rầm rập, bốc khói nghi ngút khắp không gian tiệm.


Luồng oán khí đen ngòm rò rỉ ra ngoài làm héo úa phong thủy trấn áp của bàn thờ tổ phụ tiệm Chu Ký. Những hạt vòng dâu tằm trừ tà đeo trên tay Mỹ Linh bỗng tự động nứt gãy thêm hai hạt gỗ đen xì rụng rơi xuống sàn đất mục nát.


Tiểu Bình bàng hoàng nhận ra, nếu không tìm cách phong ấn vết nứt rò rỉ oán khí đen ngòm trên ngực lính giấy bồi kịp thời, tà khí âm giới sẽ xâm nhập hoàn toàn tiệm Chu Ký, bóp nghẹt nhịp tim ấm áp của Mỹ Linh đang bất động nằm đó.


Cậu bé gầy nhom cố gượng dậy, đôi bàn tay rỉ máu run rẩy tìm kiếm mảnh bùa chú dâu tằm còn sót lại dưới đất, nhưng oán khí đen ngòm rò rỉ từ ngực lính giấy ngày một nồng đậm, bóp nghẹt lồng ngực Tiểu Bình khiến cậu thở không ra hơi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!