Nhạc nềnSpooktacular

Tiếng Tre Đan Khớp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới Hành lang tầng -1 của Khách Sạn Giấy Minh Chú không phải thứ bóng tối rỗng tuếch của dương gian, mà là một thứ vực sâu đặc quánh, nhớp nháp mùi báo cũ ẩm mốc và hồ dán thối rữa. Chu Gia Bảo lao xuống bậc thang gỗ mục cuối cùng, bước chân anh vừa chạm đất đã khiến mặt sàn phát ra một tiếng *kẽo kẹt* khô khốc, vang vọng dọc theo vách tường bồi giấy loang lổ những vết ố vàng như da người chết dịch.


Cơn đau từ bả vai phải bị Hình nhân phòng số 1 bóp dập nát vẫn âm ỉ truyền đến từng đợt buốt nhói. Máu tươi rỉ ra, thấm đẫm vạt áo lụa đen thêu họa tiết tre của anh, bốc lên một làn hơi ấm mỏng manh giữa cõi âm lạnh ngắt. Ngón tay trỏ tay trái dính sáp đỏ nóng chảy đông cứng từ ngọn nến sáp phong ấn cũng bắt đầu tê dại, chuyển dần sang màu đen tím của độc tố chu sa ăn mòn.


"Khục..."


Gia Bảo run rẩy bậm chặt môi để ngăn một tiếng ho khan thoát ra ngoài. Ngọn lửa trên cây nến sáp phong ấn cầm trên tay anh lúc này chỉ còn lại một mẩu ngắn ngủi, cháy leo lét một sắc xanh lục quỷ dị của Sáp Quỷ. Sắc lửa xanh chập chờn hắt lên những thớ giấy báo bồi tường loang lổ chữ sớ chữ Nôm cổ, khiến những dòng chữ viết bằng mực tàu đen ngòm như đang co giật, bò lổm ngổm trên vách tường mỏng mảnh.


*Kèn kẹt... kèn kẹt...*


Từ phía sau, tiếng kéo sắt khổng lồ rỉ sét của Lý Hữu Hùng lê dọc theo bậc thang gỗ mục vẫn vang lên đều đặn, mỗi lúc một gần hơn. Tên quản lý mặt sáp đang điên cuồng truy sát anh. Mùi sáp nến nóng chảy ngột ngạt từ gã lan tỏa trong không khí, bóp nghẹt lồng ngực Gia Bảo, khiến nhịp tim anh đập dồn dập trong bế tắc. Anh biết rõ, nếu cứ cắm đầu chạy thẳng dọc theo hành lang gỗ mục này mà không có phương pháp che giấu sinh khí hay rào chắn cản đường, gã quản lý cầm kéo sắt khổng lồ kia sẽ sớm đuổi kịp và cắt đứt khớp xương anh làm hình nhân thế mạng.


Gia Bảo nín thở, áp sát tấm lưng gầy gò vào vách tường giấy bồi mỏng để di chuyển nhẹ nhàng bằng kỹ thuật *Xé Giấy Không Tiếng*. Thế nhưng, sàn gỗ mục nát dưới chân liên tục phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt rợn người dưới sức nặng cơ thể.


Bỗng nhiên, ở một góc khuất, nơi hành lang tầng -1 rẽ nhánh vào bóng tối tối tăm nhất, Gia Bảo ngửi thấy một mùi nhang khói tang tóc nồng nặc xen lẫn mùi tre tươi hơ lửa ấm áp. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn qua khe tường giấy rách nát.


Tại góc hành lang tối tăm ấy, một bóng người gầy gò, hốc hác đang ngồi xổm trên sàn đất ẩm ướt. Đó là một vong hồn trung niên mặc bộ đồ vải nâu sồng rách rưới, hai bàn tay sưng vù, rỉ ra thứ nước vàng đen hôi thối liên tục chuyển động nhanh như chớp để đan những chiếc lồng tre nhốt oán linh.


"Chú hai... Chú hai Định?"


Gia Bảo bàng hoàng thốt lên trong kìm nén. Vong hồn kia chính là Chu Văn Định – chú hai của anh, người thợ đan khung tre nghệ thuật tài hoa của dòng họ Chu đã chết bờ chết bụi mười năm trước do bị oán khí đồ mã phản phệ.


Hồn ma của chú hai không hề ngẩng đầu lên. Đôi mắt ông trợn ngược trắng dã, miệng liên tục lẩm bẩm những công thức uốn tre kỳ dị, đứt quãng bằng thứ giọng điệu điên khùng, lơ đãng:


"Đan... phải đan kín... Lồng tre nhốt quỷ... Tre đực hướng đông hấp nắng ban mai... Hơ lửa canh ba mềm như dải lụa... Khâu bằng chỉ đỏ trùng tang... Khóa chặt oán khí... rắc rắc... gãy rồi... lại đan..."


Nghe tiếng động bước chân của Gia Bảo, chú hai Chu Văn Định đột ngột dừng tay. Đôi bàn tay sưng vù rỉ nước vàng của ông vơ lấy những thanh tre lỗi gãy vụn dưới đất, ném mạnh về phía Gia Bảo như một lời cảnh báo điên dại.


*Vút! Vút!*


Những thanh tre vót nhọn hoắt rít gió bay sát sạt qua gò má Gia Bảo, găm chặt vào vách tường giấy bồi phía sau phát ra tiếng *phập* khô khốc.


"Tránh ra! Kẻ sống... cướp bóng... Họ đang đến lột da!... Tre đực hướng đông... không được gãy... uốn cong canh ba... hơ lửa sáp phong ấn!" Chú hai gào lên khe khẽ, đôi tay lại điên cuồng đan tre siêu tốc, tạo ra những tiếng kẽo kẹt liên hồi.


Nhìn động tác đưa tay uốn nắn những thanh tre đực cứng ngắc của chú hai dưới ánh lửa xanh lục, đầu óc Gia Bảo bỗng rực sáng một tia ngộ tính. Anh nhận ra chú hai đang gián tiếp chỉ dạy cho mình cấm thuật *Uốn Tre Canh Ba* – kỹ nghệ gia truyền của dòng họ Chu để chế tác bộ khung xương hình nhân dẻo dẻo dai chịu lực tâm linh cực mạnh.


*Kèn kẹt... kèn kẹt... kèn kẹt...*


Tiếng kéo sắt khổng lồ của Lý Hữu Hùng đã vang lên ngay đầu hành lang rẽ nhánh. Luồng oán khí lạnh buốt từ gã tràn đến làm tắt lịm một phần ngọn lửa xanh trên cây nến sáp của Gia Bảo, đẩy không gian xung quanh vào bóng tối nguy kịch.


Không còn thời gian để do dự. Gia Bảo vội vàng nhặt lấy những thanh *Tre đực hướng đông* rơi vãi xung quanh lồng tre của chú hai. Thân tre đực mọc hướng đông của từ đường cũ hấp thụ đủ dương khí ban mai, cứng cáp và dẻo dai vô cùng.


Anh đưa thanh tre sát vào ngọn lửa nến sáp phong ấn đang cháy lửa xanh lục quỷ dị. Sức nóng từ lửa sáp nóng chảy bắt đầu làm mềm thớ tre đực. Khói nhang trầm bốc lên xèo xèo từ thân tre ngâm máu loang lổ.


Gia Bảo dùng hai bàn tay thô ráp đầy vết cắt rỉ máu của mình bẻ cong thanh tre để đan liên kết.


*Rắc... rắc...*


Một cơn đau đớn dữ dội chạy dọc từ mười đầu ngón tay truyền thẳng vào tim. Các khớp ngón tay của Gia Bảo phát ra tiếng kêu răng rắc đau đớn như muốn gãy vụn dưới sức ép uốn nắn thân tre đực hóa thạch cứng ngắc. Cật tre sắc bén cứa rách da tay anh, máu Minh Chú đỏ đen rỉ ra dọc theo thớ tre, trộn lẫn với nước vàng đen rỉ ra từ tay chú hai dưới đất. Thế nhưng, nhờ máu Minh Chú kích hoạt, thanh tre đực tự động uốn cong mềm mại theo ý muốn của anh mà không hề bị gãy vụn.


*Ầm!*


Bức tường giấy bồi mỏng mảnh bên cạnh Gia Bảo đột ngột bị xé toác ra làm đôi.


Lý Hữu Hùng bước ra từ làn sương mù sáp nóng nghi ngút. Khuôn mặt cứng đờ như sáp nóng chảy nửa bên của gã co rúm lại đầy tàn bạo dưới ánh lửa xanh. Gã vươn bàn tay sáp khổng lồ cầm chiếc kéo sắt rỉ sét loang lổ vết máu khô, đâm thẳng về phía cổ họng Gia Bảo.


"Hậu duệ dòng họ Chu!... Chết đi để bồi vào vách giấy!" Hùng gầm lên khàn đặc.


Gia Bảo hoảng loạn, cố gắng dùng chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét giắt bên hông để đỡ trực tiếp nhát kéo khổng lồ của Hùng.


*Keng... rắc...*


Một tiếng kim loại và xương khô va chạm chói tai vang lên. Lực chấn động kinh hoàng từ chiếc kéo sắt rỉ sét của Hùng đè sập xuống, khiến lưỡi dao xương rỉ sét của Gia Bảo bị chấn động mạnh, xuất hiện một vết nứt nhẹ mờ ảo. Gia Bảo bị đánh bật lùi lại phía sau, bả vai phải bị thương vai phải dập nát rách thịt rỉ máu đen kịch liệt.


Hùng chiếm ưu thế tuyệt đối nhờ sức mạnh vật lý và oán lực khổng lồ từ kéo sắt chém đứt không gian vách giấy. Gã tiếp tục vung kéo sắt chém nhát thứ hai, rít gió chém đứt không khí sát sạt gáy Gia Bảo.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Gia Bảo vận dụng kỹ thuật vừa ngộ ra từ chú hai. Anh dùng mười ngón tay rỉ máu đen của mình nhanh như chớp đan chéo những thanh tre đực hướng đông đã uốn dẻo bằng lửa nến phong ấn thành một hàng rào gai tre tự động đan xen chằng chịt chắn ngang kẽ hở vách giấy hành lang.


*Xoạt... rắc...*


Lưỡi kéo sắt khổng lồ của Lý Hữu Hùng vung xuống, chém thẳng vào hàng rào gai tre tự động vừa được dựng lên.


Thế nhưng, thay vì chém đứt vách giấy mỏng như trước, lưỡi kéo sắt của Hùng bị những thanh tre đực hướng đông dẻo dai uốn cong bao vây, kẹp chặt lấy lưỡi kéo rỉ sét không thể rút ra được. Cấu trúc đan chéo dẻo dai chịu lực tâm linh cực mạnh của cấm thuật uốn tre đã tạm thời làm kẹt cứng vũ khí sát thương của gã quản lý mặt sáp.


"Khốn kiếp! Tiếng tre đan khớp của nhà họ Chu!" Lý Hữu Hùng gầm rú phẫn nộ, điên cuồng giật mạnh chiếc kéo sắt rỉ để thoát khỏi bẫy tre gai.


Hàng rào gai tre đực hướng đông bắt đầu phát ra tiếng gãy vụn kẽo kẹt dưới sức kéo kinh hoàng của Hùng. Gia Bảo biết rõ, bẫy tre gai này chỉ có thể giữ chân gã quản lý trong vòng vài giây ngắn ngủi.


Anh nén đau đớn kịch liệt ở các khớp ngón tay phát ra tiếng rắc rắc gãy xương, vội vàng vơ lấy một vài thanh tre đực ngâm máu rơi vãi dưới đất làm vũ khí tạm thời, rồi quay đầu lao thẳng về phía cuối hành lang tầng -1, nơi có cánh cửa sắt rỉ sét dẫn xuống Phòng giặt là tầng -2 đầy nước máu ăn mòn.


*Xoạt...*


Ngay phía sau lưng anh, lưỡi kéo sắt khổng lồ của Lý Hữu Hùng vừa giật đứt một góc hàng rào tre gai, vung lên cắt phăng một góc vách giấy hành lang sát sạt gáy Gia Bảo, để lại một vết xước rỉ máu tươi dọc cổ anh dưới bóng tối âm u.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!