Nhạc nềnSpooktacular

Sảnh Chờ Không Mắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ mục nát của Khách Sạn Giấy Minh Chú kẽo kẹt mở ra, rên rỉ như tiếng một bộ xương khô bị bẻ gãy. Ngay khi bước chân Chu Gia Bảo vượt qua ngưỡng cửa, một luồng không khí nóng hầm hập, đặc quánh mùi sáp nến nóng chảy và hồ dán mục nát ập thẳng vào mặt anh. Nó không mang cái lạnh buốt của sương đêm Phố Hàng Mã, mà là thứ nóng bức, ngột ngạt của một lò nung sáp khổng lồ đang hoạt động âm ỉ dưới lòng đất.


Ngọn lửa trên cây Nến sáp phong ấn trên tay trái Gia Bảo lúc này đã hoàn toàn chuyển sang màu xanh lục quỷ dị. Ánh sáng lục bảo leo lét, chập chờn hắt lên khoảng không gian trước mắt, vẽ nên một cảnh tượng khiến da đầu anh tê dại, toàn thân đông cứng.


Anh đang đứng giữa Sảnh chờ Khách Sạn Giấy.


Đó là một gian sảnh rộng lớn đến vô tận, trần nhà cao vời vợi treo hàng vạn chiếc đèn lồng giấy màu đỏ xám. Ánh sáng đỏ nhạt từ đèn lồng hòa lẫn với sắc xanh lục của ngọn nến trên tay Gia Bảo, tạo nên một thứ ánh sáng loang lổ, quái đản như màu da của người chết lâu ngày. Nhưng điều kinh hoàng nhất không nằm ở kiến trúc bằng giấy bồi sặc sỡ kia, mà là những thứ đang đứng kín đặc gian sảnh.


Hàng vạn hình nhân giấy bồi đứng im lìm, san sát nhau như một đội quân câm lặng. Chúng có kích thước bằng người thật, khoác trên mình những bộ quần áo bằng giấy ngũ sắc loang lổ vết ố vàng. Điều rợn người là tất cả những hình nhân này đều không có mắt. Khuôn mặt của chúng chỉ là một mảng giấy bản trắng bệch, nhẵn nhụi, nhô lên chiếc mũi và khuôn miệng vẽ bằng mực tàu đen ngòm, cứng đờ trong một nụ cười quỷ dị. Tiếng sột soạt nhẹ từ những thớ giấy co bóp theo luồng gió âm thổi ra từ giếng cổ vang lên kẽo kẹt, tựa như hàng vạn tiếng thì thầm vô nghĩa của người chết.


Cơn đau buốt từ ngón tay trỏ tay trái dính sáp đỏ nóng chảy đông cứng hoại tử nặng hơn khiến Gia Bảo khẽ rên rỉ. Máu Minh Chú đỏ đen vẫn rỉ ra từ vết rạch, trộn lẫn với sáp nến lạnh ngắt dính chặt vào da thịt anh. Bả vai phải bị oán linh lang thang đầu ngõ cắt rách vẫn âm ỉ rỉ máu tươi, thấm đẫm một mảng áo lụa đen thêu họa tiết tre.


*Ầm!*


Cánh cửa gỗ mục nát sau lưng Gia Bảo đột ngột đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn chút ánh sáng leo lét của dương gian. Cùng lúc đó, ở trung tâm sảnh chờ, một luồng oán khí đen ngòm bốc lên nghi ngút.


Trên chiếc ngai vàng khổng lồ được đan bằng những thanh tre đực ngâm máu rỉ nước vàng đen, một bóng người ngồi sừng sững. Đó là Lý Hữu Hùng, kẻ quản lý Khách Sạn Giấy. Hắn mặc bộ vest đen loang lổ những vết sáp nến chảy dài như những dòng nước mắt khô khốc. Nửa bên mặt trái của hắn hoàn toàn bình thường, nhưng nửa bên phải lại cứng đờ, biến dạng như một mảng sáp nóng chảy nửa chừng, lộ ra những thớ giấy bồi xám xịt bên dưới lớp da giả. Đôi mắt hắn trống rỗng, lạnh lùng giám sát toàn bộ sảnh chờ. Bên hông hắn giắt một chiếc kéo sắt khổng lồ rỉ sét loang lổ vết máu khô, phát ra những tiếng kẽo kẹt rợn người mỗi khi hắn cử động nhẹ.


Ngay bên dưới ngai vàng của Hùng, một thực thể giấy khổng lồ cao hơn ba mét từ từ đứng dậy từ đống tro tàn. Đó là Quỷ luật lệ. Cơ thể hắn được bồi bằng những lớp giấy bản cổ dày đặc chữ sớ màu đen, khoác bộ quan phục rách rưới. Hắn không có mắt, nhưng chiếc miệng vẽ bằng mực tàu bỗng nứt rộng ra, cất giọng đọc to các quy tắc quỷ dị của khách sạn bằng thứ âm thanh khô khốc như hai tờ giấy nhám chà xát vào nhau:


"Kẻ sống phạm ranh giới... bước vào sảnh chờ... phải tuân thủ luật lệ âm ty..."


"Điều thứ nhất: Không tiếng động. Kẻ nào làm rách vách giấy, bẻ gãy khung tre... bẻ xương làm cốt!"


"Điều thứ hai: Không nhìn gương vỡ. Kẻ nào soi mình quá ba giây... cướp bóng thế mạng!"


"Điều thứ ba: Dâng hiến lộ phí... Không có tiền mua đường... bẻ khớp làm hình nhân gác cổng!"


Giọng nói của Quỷ luật lệ vang dội khắp sảnh chờ, khiến hàng vạn hình nhân không mắt xung quanh bắt đầu rung động nhẹ. Khớp xương tre của chúng phát ra tiếng kẽo kẹt kèn kẹt liên hồi. Quỷ luật lệ quay khuôn mặt trắng bệch về phía Gia Bảo, chiếc miệng mực tàu há hốc ra như muốn nuốt chửng linh hồn anh:


"Lộ phí đâu... Kẻ ngoại lai... Dâng lộ phí... hoặc để lại xương cốt!"


Áp lực tâm linh nặng nề đè sập xuống lồng ngực Gia Bảo, khiến nhịp tim anh đập dồn dập. Anh biết rõ, nếu không dâng lộ phí ngay lập tức, Quỷ luật lệ sẽ ra lệnh cho đội quân hình nhân bẻ xương lao vào xé xác anh.


Gia Bảo run run đưa bàn tay trái dính sáp nóng vào túi gấm trước ngực. Anh lấy ra một xấp Tiền âm phủ rách. Đây là những tờ tiền âm phủ chính hiệu mà anh đã tự tay đốt đúng cách tại tiệm Chu Ký vào giờ ngọ, sau đó dùng dao rọc giấy bằng xương rỉ sét xé rách đúng góc một phần ba vào đúng canh ba đêm trăng khuyết.


Giải thích về cấm kỵ này, cha anh từng ghi lại trong sổ tay: *'Ở cõi âm, đồ tròn trịa là của quỷ tà, chỉ có đồ rách nát mới là vật lành. Tiền âm phủ muốn hối lộ được phán quan gác cổng, bắt buộc phải xé rách đúng góc canh ba, nếu không tiền sẽ biến thành đống tro tàn vô hại thu hút oán linh quấy phá.'*


Gia Bảo nín thở, khéo léo dùng ngón tay trỏ rỉ máu đen kẹp chặt xấp tiền rách, ném mạnh về phía ngai vàng bằng tre của Quỷ luật lệ.


*Xoạt...*


Xấp tiền rách bay lơ lửng trong không trung, chạm vào luồng oán khí đen ngòm xung quanh Quỷ luật lệ liền tự động bùng cháy thành những đốm lửa màu đỏ nhạt, tỏa ra mùi thơm của giấy bản dâu tằm cổ.


Quỷ luật lệ ngửi thấy mùi tiền âm phủ rách đúng cách, khuôn mặt nhẵn nhụi của hắn khẽ co giật. Hắn vươn bàn tay giấy mỏng dính ra chụp lấy những tàn tro đang cháy, hít một hơi thật sâu. Oán khí đen ngòm xung quanh hắn dịu đi rõ rệt. Chiếc miệng vẽ mực tàu khép lại, hắn từ từ ngồi xuống ngai vàng bằng tre, quay khuôn mặt không mắt đi nơi khác, tạm thời mở ra một lối đi hẹp xuyên qua hàng vạn hình nhân gác sảnh.


Gia Bảo khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, nguy hiểm chưa dừng lại ở đó.


Từ hàng lối hình nhân bên phải, một bức tượng giấy khổng lồ cao hơn hai mét từ từ bước ra, chắn ngang lối xuống cầu thang gỗ mục nát dẫn xuống tầng dưới. Đó chính là Hình nhân phòng số 1 – con quỷ bẻ xương khổng lồ canh giữ tầng trệt. Khung xương của nó được đan bằng những thanh tre đực ngâm máu dầy đặc, phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người theo mỗi bước đi. Khuôn mặt nó nhăn nheo, sần sùi vết sáp đỏ đông cứng, đôi bàn tay khổng lồ làm bằng rễ tre vót nhọn hoắt liên tục bóp chặt vào nhau phát ra tiếng *rắc, rắc* khô khốc.


Hình nhân phòng số 1 không có mắt, nhưng khứu giác tâm linh của nó cực nhạy với hơi ấm sinh khí và mùi máu tươi rỉ ra từ vết rách trên bả vai phải của Gia Bảo. Nó bắt đầu cúi thấp người, chiếc mũi giấy co bóp liên tục, từ từ tiến lại gần phía anh để ngửi hơi thở.


Trong cơn hoảng loạn, Gia Bảo mắc sai lầm lớn. Anh vội vàng rút từ trong túi áo ra một lá bùa trừ tà thông thường màu vàng ngoài đời thực, định dán lên ngực hình nhân bẻ xương để镇 áp.


Thế nhưng, ngay khi lá bùa thường vừa chạm vào ngực hình nhân, oán khí nồng đậm rỉ ra từ thớ tre ngâm máu của nó lập tức làm lá bùa bùng cháy dữ dội, hóa thành một đống tro xám vô hại trong nháy mắt.


Lá bùa thường bị phản phệ hoàn toàn không có tác dụng!


Hành động tấn công này lập tức chọc giận Hình nhân phòng số 1. Nó gầm lên một tiếng khàn đặc, cánh tay rễ tre khổng lồ nhọn hoắt phóng ra nhanh như chớp, găm chặt lấy bả vai phải đang bị thương của Gia Bảo.


*Rắc... rắc...*


Những ngón tay tre nhọn hoắt đâm sâu vào thịt, bóp nghẹt khớp vai anh. Cơn đau đớn kịch liệt ập đến khiến Gia Bảo suýt chút nữa gào thét lên. Khớp xương vai của anh phát ra tiếng kêu răng rắc dưới sức bóp kinh hoàng của hình nhân bẻ xương, như thể chỉ cần thêm một chút lực, bả vai anh sẽ bị bẻ gãy vụn thành trăm mảnh.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Gia Bảo hiểu rằng mình không thể dùng sức mạnh vật lý hay bùa chú thông thường để chống lại thực thể khổng lồ này. Anh bắt buộc phải sử dụng quy luật sinh tồn tối cao dưới sảnh chờ: Nín thở qua sảnh để che giấu sinh khí ấm áp.


Anh cắn chặt môi đến rỉ máu để kìm nén tiếng khóc đau đớn, buộc lồng ngực mình phải nín thở hoàn toàn. Gia Bảo vận dụng kỹ thuật khống chế nhịp tim đan điền học được từ cuốn sổ tay của cha, đưa cơ thể vào trạng thái giả chết.


Trong vòng vài giây, nhịp tim của anh đập cực chậm rồi ngừng hẳn, hơi thở không còn phả ra làn khói ấm. Toàn thân Gia Bảo lạnh ngắt như một xác chết khô ráp, sắc mặt trắng bệch không tì vết, hoàn toàn đồng hóa chiếc bóng của mình với vách tường giấy bồi sặc sỡ phía sau.


Hình nhân phòng số 1 đang điên cuồng bóp vai anh bỗng chốc khựng lại. Khứu giác tâm linh của nó hoàn toàn mất dấu hơi ấm sinh khí người sống. Trước mặt nó lúc này chỉ còn là một bức tượng giấy lạnh ngắt, không nhịp tim, không hơi thở ấm.


Nó ngửi đi ngửi lại sát sạt khuôn mặt Gia Bảo, chiếc mũi giấy co bóp sát sạt gò má anh, tỏa ra mùi sáp nến thối rữa ngột ngạt. Gia Bảo nhắm chặt mắt, lồng ngực đau thắt dữ dội vì thiếu oxy, các mạch máu trên thái dương căng phồng rỉ máu đen nhẹ. Anh biết, nếu chỉ cần hít vào một hơi nhỏ, hình nhân bẻ xương sẽ lập tức bóp nát cổ họng anh.


Sau một hồi không tìm thấy sinh khí, Hình nhân phòng số 1 từ từ buông lỏng bàn tay rễ tre ra. Khớp xương tre của nó phát ra tiếng kẽo kẹt thất vọng, từ từ quay người bước trở lại hàng ngũ hình nhân câm lặng.


Gia Bảo cố chịu đựng cơn đau buốt ở vai phải, nhẹ nhàng uốn lách người ra khỏi vách tường giấy bồi để tiến về phía cầu thang gỗ mục nát dẫn xuống hành lang tầng -1.


Thế nhưng, ngay khi anh vừa dứt người ra khỏi vách tường, một cơn đau buốt nhói chạy dọc theo sống lưng, kéo ghìm cơ thể anh lại.


Gia Bảo kinh hoàng nhìn xuống vách tường giấy bồi sặc sỡ phía sau. Chiếc bóng của anh dưới ánh đèn dầu đỏ nhạt bọc sáp nến đã bị dính chặt hoàn toàn vào những thớ giấy bồi của sảnh chờ. Dù anh cố sức giật mạnh, một phần chiếc bóng ở vai và cánh tay phải vẫn bị giữ lại, dính cứng vào bức tường giấy loang lổ vết ố vàng.


*Xoẹt...*


Một tiếng xé giấy khô khốc vang lên từ linh hồn Gia Bảo. Anh đau đớn đến mức nghẹt thở khi phải tự tay kéo đứt linh hồn mình, chấp nhận mất đi một phần chiếc bóng dính lại trên vách giấy sảnh chờ khách sạn theo luật lệ tàn khốc của quỷ vực. Từ nay về sau, dưới ánh mặt trời dương gian, chiếc bóng của anh sẽ vĩnh viễn bị khuyết mất một mảng lớn ở vai phải.


Khi Gia Bảo bước chân lên bậc thang gỗ mục nát đầu tiên dẫn xuống hành lang tầng dưới, từ phía ngai vàng bằng tre, gã quản lý mặt sáp nóng chảy Lý Hữu Hùng bỗng nhiên cử động nhẹ.


Chiếc mũi sáp nến của Hùng khẽ co giật liên tục. Hắn ngửi thấy một mùi hương quỷ dị đang lan tỏa trong sảnh chờ. Đó không phải mùi sinh khí ấm áp thông thường, mà là mùi máu Minh Chú đặc trưng của dòng họ Chu đang rỉ ra từ vết thương hoại tử trên ngón tay trỏ và bả vai phải của Gia Bảo.


Hùng bỗng chốc trợn tròn đôi mắt trống rỗng. Khuôn mặt sáp nóng chảy nửa bên phải của hắn co rúm lại đầy tàn nhẫn và căm hận. Hắn đứng phắt dậy khỏi ngai vàng bằng tre, vung chiếc kéo sắt khổng lồ rỉ sét lên không trung, phát ra tiếng rít gió lạnh buốt và gầm lên phẫn nộ:


"Máu Minh Chú của nhà họ Chu!... Kẻ đột nhập là hậu duệ của Chu Cảnh Sơn!"


"Lũ tay sai giấy đâu! Gác chặt mọi lối xuống tầng hầm! Không được để hắn chạm vào hũ tro cốt phòng -4!"


Tiếng gầm rú của Lý Hữu Hùng làm chấn động toàn bộ sảnh chờ Khách Sạn Giấy. Hàng vạn hình nhân không mắt xung quanh lập tức bạo động, khớp xương tre phát ra tiếng kẽo kẹt kịch liệt. Lối xuống cầu thang gỗ mục nát bắt đầu rung chuyển dữ dội khi những bức tường giấy bồi co bóp mạnh mẽ phong tỏa không gian.


Gia Bảo cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau thắt ở lồng ngực do nín thở quá lâu, điên cuồng lao xuống những bậc thang gỗ mục nát đang phát ra tiếng kêu kẽo kẹt lớn vang vọng khắp bóng tối tầng dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!