Nhạc nềnSpooktacular

Ngõ Huyết Lệ Canh Ba

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bước chân Chu Gia Bảo dẫm lên vũng nước mưa loang lổ trên mặt đường Phố Hàng Mã. Hơi lạnh từ lòng đất bốc lên, mang theo cái ẩm ướt buốt giá của một đêm cuối xuân mịt mùng. Gió rít qua những khe hở của những ngôi nhà cổ, phát ra âm thanh u uẩn tựa tiếng khóc than của vong hồn không người thờ tự.


Phía sau lưng anh, cánh cửa gỗ mục nát của tiệm vàng mã Chu Ký đã khép chặt. Bên trong ngôi nhà đó, em gái anh – Chu Mỹ Linh – vẫn đang nằm bất động, cơ thể dần bị những vảy giấy bồi khô ráp sần sùi nuốt chửng từng phân da thịt. Thời gian của cô bé chỉ còn tính bằng từng khắc trước khi giờ Sửu điểm. Nếu trước lúc đó Gia Bảo không tìm thấy mảnh hồn đầu tiên của em gái dưới Khách Sạn Giấy Minh Chú, Mỹ Linh sẽ hóa kén hoàn toàn, linh hồn vĩnh viễn biến thành một con rối giấy vô tri phục vụ cho tà thần.


Gia Bảo siết chặt chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét trong lòng bàn tay phải. Cơn đau buốt nhói từ vết rạch sâu ở ngón tay trỏ tay trái truyền thẳng vào tim. Dòng máu Minh Chú đỏ đen, nhuốm đầy độc tố của huyết chu sa cổ đại, đang rỉ ra ròng ròng dọc theo lưỡi dao bằng xương, khiến nó rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ huyết chú mờ ảo. Cán dao bằng xương ngón tay của tổ phụ lạnh ngắt như băng đá, liên tục hút đi sinh khí ấm áp từ cơ thể anh, khiến lồng ngực Gia Bảo thắt lại, hơi thở phả ra làn khói xám nhạt.


Trước mặt anh lúc này, sương mù không phải màu trắng đục của hơi nước ban đêm, mà loang lổ một sắc đỏ xám quỷ dị, tựa như máu loãng hòa vào nước mưa. Mùi sáp nến nóng chảy ngột ngạt xen lẫn mùi nhang khói tang tóc tỏa ra từ phía cuối phố, nơi Ngõ Huyết Lệ tọa lạc. Con ngõ nhỏ hẹp này nằm kẹp giữa hai bức tường rêu phong của hai ngôi nhà cổ, ban ngày chỉ là một lối đi tối tăm không ai để ý, nhưng khi canh ba vừa điểm, ranh giới âm dương bị bào mòn, nó sẽ biến thành lối vào duy nhất dẫn xuống quỷ vực Khách Sạn Giấy.


Gia Bảo đưa tay trái vào túi gấm trước ngực, lấy ra một cây Nến sáp phong ấn đỏ rực. Cây nến này được làm từ sáp đỏ pha chu sa nguyên chất, là thứ bảo mệnh duy nhất giúp anh duy trì một vùng an toàn bán kính một mét chống lại oán khí ăn mòn khi bước qua ranh giới. Anh dùng bật lửa châm nến. Ngọn lửa màu đỏ hồng bùng lên, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của nhang trầm, tạm thời đẩy lùi làn sương mù đỏ loang lổ xung quanh.


Anh bắt đầu bước vào Ngõ Huyết Lệ. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào nền đất của con ngõ, Gia Bảo cảm nhận được sự thay đổi quỷ dị của không gian. Mặt đường nhựa gồ ghề ngoài đời thực biến mất, thay vào đó là một thứ nền đất mềm nhão, ẩm ướt, dẫm lên phát ra tiếng sột soạt ghê rợn như đang đi trên hàng vạn lớp giấy bản ngấm nước. Hai bức tường gạch vồ rêu phong hai bên cũng dần biến đổi thớ thịt, bề mặt gạch nứt nẻ lộ ra những thớ giấy bồi loang lổ vết ố vàng, không ngừng co bóp nhẹ nhàng như một thực thể sống đang thở.


*Lốc cốc... lốc cốc...*


Từ phía sau làn sương mù đỏ, tiếng mõ gỗ vang lên đều đặn, khô khốc. Một bóng người gầy gò mặc chiếc áo bảo vệ sờn cũ màu xanh bước ra. Đó là Bùi Tiến Dũng, người gác đêm già của Phố Hàng Mã. Tay ông cầm chiếc mõ gỗ cũ kỹ kêu lốc cốc, tay kia cầm chiếc đèn pin bóng vàng rỉ sét. Đôi mắt ông sâu hoắm, nhìn Gia Bảo với ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy cảnh giác.


"Cậu Bảo... canh ba đã qua nửa hiệp, quỷ môn sắp mở rộng hoàn toàn rồi," giọng ông Dũng khàn khàn, phảng phất mùi khói thuốc lào cổ xưa. "Đi đêm không gặp quỷ là luật của người sống, nhưng cậu lại chủ động dấn thân vào cõi âm. Dòng họ Chu các người gieo nhân quả trăm năm, giờ đến lượt cậu gánh vác sao?"


Gia Bảo dừng bước, khẽ cúi đầu chào người gác đêm già: "Cháu không còn lựa chọn nào khác, chú Dũng. Mỹ Linh đang hóa kén. Cháu phải xuống đó mang hồn em gái về."


Ông Dũng nhìn cây Nến sáp phong ấn đang cháy trên tay Gia Bảo, rồi nhìn chiếc dao xương rỉ sét giắt bên hông anh. Ông khẽ thở dài, đưa tay gõ mạnh ba tiếng mõ gỗ xuống đất. Tiếng mõ vang lên làm làn sương mù đỏ loang lổ trước mặt dạt sang hai bên, lộ ra một lối đi hẹp dẫn sâu vào bóng tối.


"Ta chỉ có thể gõ mõ xua đuổi bớt oán linh loãng đầu ngõ để giữ ranh giới dương gian không bị tràn vỡ," ông Dũng nói, giọng nhỏ dần rồi chìm vào sương mù. "Nhưng một khi cậu bước qua cây đa cổ thụ phía trước, cậu sẽ hoàn toàn nằm ngoài tầm bảo vệ của mõ gõ. Hãy cẩn thận với ngọn nến trên tay cậu. Nến tắt... mạng lụi."


Gia Bảo gật đầu, siết chặt cây nến phong ấn bước tiếp. Sương mù đỏ ngày càng dày đặc, bóp nghẹt lồng ngực anh, khiến hơi thở của anh trở nên khó khăn. Mỗi lần hít thở, anh đều cảm thấy như có hàng vạn thớ giấy bồi khô khốc đang cọ xát vào cuống họng, đau rát tột cùng.


Phía trước, bóng dáng một cây đa cổ thụ khổng lồ hiện ra trong màn sương. Những rễ phụ của cây đa rủ xuống lòng ngõ như những sợi dây thừng xám xịt, đung đưa nhẹ nhàng trong gió âm. Dưới gốc đa, bên cạnh một lò đất nung nhỏ tỏa khói nghi ngút, là bóng dáng một bà lão lưng còng rạp, tóc bạc trắng như bông. Bà mặc bộ áo cánh nâu vá chằng vá đụp, đang ngồi lặng lẽ bên ấm chè tươi.


Đó chính là Bà cụ Gốc Đa, vong hồn địa tiên gác ranh giới âm dương của Ngõ Huyết Lệ.


Khi Gia Bảo tiến lại gần, bà cụ không ngẩng đầu lên, nhưng đôi bàn tay nhăn nheo, sần sùi như vỏ cây dâu tằm của bà khẽ nhấc chiếc điếu cày bằng tre đực cổ thụ lên. Bà ghé miệng hút một hơi thuốc lào dài, khói thuốc tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ của nhang trầm hương pha lẫn vị đắng ngắt.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Bà cụ gõ nhẹ chiếc điếu cày xuống mặt đất nhão giấy bồi. Tiếng gõ phát ra một nhịp điệu đặc biệt, trầm đục nhưng vang vọng, xuyên qua làn sương mù đỏ loang lổ, dội thẳng xuống lòng đất sâu tựa như tiếng trống trận cõi âm. Tiếng gõ điếu cày của bà cụ gieo rắc một luồng linh lực kỳ lạ, làm rung động cả khoảng không gian quỷ dị xung quanh, giúp thần trí Gia Bảo đang bị oán khí làm mờ mịt bỗng chốc tỉnh táo lại.


"Đứa trẻ dòng họ Chu... cậu đến trễ hơn ta nghĩ," bà cụ Gốc Đa cất giọng nói lẩm bẩm, nghe u sầu và xa xăm như tiếng gió thổi qua hang đá. "Nến sáp phong ấn của cậu... cháy quá nhanh rồi. Sáp đỏ nóng chảy đang rỉ ra dọc theo ngón tay cậu, đó là thọ mệnh của cậu đang trôi đi đấy."


Gia Bảo nhìn xuống ngón tay trỏ tay trái đang rỉ máu đen của mình. Đúng như lời bà cụ nói, sức nóng từ cây nến sáp phong ấn đang làm sáp đỏ nóng chảy loang lổ chảy tràn qua vết rạch sâu, trộn lẫn với máu Minh Chú tạo thành một thứ hỗn hợp màu đỏ sẫm quỷ dị dính chặt vào da thịt. Cơn đau bỏng rát từ sáp nóng khiến các khớp ngón tay anh co giật liên tục.


"Cháu bắt buộc phải đi, cụ gác cửa," Gia Bảo kiên định nói, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy rách gãy xương.


Bà cụ Gốc Đa khẽ thở dài, đưa đôi mắt trống rỗng, nhạt nhòa sương khói nhìn anh với vẻ xót xa: "Lòng hiếu nghĩa đáng quý, nhưng quỷ vực dưới lòng đất không có chỗ cho tình thương của người sống. Canh ba sắp hết, giờ Sửu sắp điểm. Oán linh lang thang ngoài kia đã ngửi thấy mùi máu Minh Chú của cậu rồi. Chúng đang đến để giật hồn phách cậu đấy."


Ngay khi lời bà cụ vừa dứt, từ hai bên vách tường giấy bồi co bóp của con ngõ, hàng loạt tiếng sột soạt khô khốc vang lên liên tục. Từ trong làn sương mù đỏ loang lổ, những chiếc bóng xám xịt, mỏng dính như những tờ giấy bản bị xé rách bắt đầu bò lổm ngổm ra.


Đó là những oán linh lang thang đầu ngõ – vong hồn của những người chết đói, chết oan không người thờ tự, linh hồn bị kẹt lại nơi ranh giới âm dương. Khuôn mặt của chúng không có ngũ quan hoàn chỉnh, chỉ là những mảng giấy bồi rách nát loang lổ vết mực đen vẽ lỗi, không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ gào khóc thê thảm.


"Trả... trả bóng cho tôi..."


"Lạnh quá... cho tôi xin chút sinh khí ấm áp..."


Lũ oán linh lang thang ngửi thấy mùi sinh khí ấm áp phát ra từ nhịp tim của Gia Bảo và mùi máu Minh Chú rỉ ra từ chiếc dao xương rỉ sét. Chúng điên cuồng lao đến, những cánh tay giấy mỏng dính, sắc nhọn như dao cạo vươn ra, cố gắng cào rách da thịt anh để cướp lấy thọ mệnh.


Gia Bảo rùng mình hoảng sợ, nhưng anh nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo dưới áp lực sinh tử. Anh biết rõ luật thể loại của quỷ vực: đồ giấy cực kỳ dễ cháy và rách, oán linh chỉ có thể tấn công vật lý nếu người sống để rò rỉ dương khí ấm áp ra ngoài sương mù.


Anh vội vàng nín thở hoàn toàn, khống chế nhịp tim đan điền theo đúng quy tắc sinh tồn mà cha anh từng ghi chép trong cuốn sổ tay chế tác rách nát. Cơ thể anh lạnh ngắt như xác chết tạm thời, sắc mặt trắng bệch dưới ánh nến đỏ hồng leo lét.


Tuy nhiên, ngọn lửa của cây Nến sáp phong ấn trên tay anh đột ngột chao đảo mạnh dưới luồng gió âm buốt giá thổi ra từ giếng âm ty sâu dưới lòng đất. Lũ oán linh lang thang vây hãm kín lối đi, cánh tay giấy của chúng liên tục quẹt qua vùng an toàn bán kính một mét của cây nến, khiến ngọn lửa đỏ hồng bắt đầu lụi tàn dần.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Một dải giấy sắc nhọn của oán linh quẹt qua bả vai Gia Bảo, cứa rách chiếc áo lụa đen thêu họa tiết tre, để lại một vết cắt dài rỉ máu tươi. Mùi máu tươi kích thích lũ oán linh điên cuồng bạo động. Chúng gào thét thảm thiết, tạo ra một trận bão cát tro tàn rùng rợn bao vây chặt lấy anh.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Gia Bảo biết mình không thể dùng tốc độ vật lý để chạy trốn qua con ngõ ngập tràn oán linh này. Anh bắt buộc phải sử dụng kỹ nghệ thủ công vàng mã truyền thống để mở lối thoát.


Anh đưa bàn tay trái rỉ máu đen vào túi gấm, rút ra một lá bùa dẫn đường bằng giấy dâu tằm đen do Lão Câm mài thủ công dưới giếng cổ. Lá bùa dẻo dai, chứa oán lực nhẹ, có khả năng mở ra ranh giới âm dương nếu được kích hoạt đúng cách.


Gia Bảo tập trung tinh thần cao độ, vận dụng kỹ thuật Xé Giấy Không Tiếng. Đôi bàn tay thon dài của anh chuyển động mờ ảo trong bóng tối. Anh dùng ngón tay trỏ rỉ máu đen kẹp chặt lá bùa dâu tằm đen, khẽ vận oán lực rạch một đường dứt khoát.


*Phựt...*


Lá bùa dâu tằm đen tự động rách lìa làm đôi một cách phẳng lỳ, hoàn toàn không phát ra bất kỳ tiếng sột soạt xé giấy nào đánh động đến lũ quỷ giấy đang vây hãm xung quanh. Ngay khi lá bùa bị xé không tiếng, một luồng oán lực màu đỏ nhạt bùng phát từ vết rách phẳng lỳ, tạo ra một làn sương mù mỏng che mắt hoàn toàn tầm nhìn oán nhãn của lũ oán linh lang thang.


Lũ quỷ giấy bỗng chốc mất đi phương hướng định vị sinh khí ấm áp của Gia Bảo. Chúng điên cuồng cào xé khoảng không gian trống rỗng xung quanh, phát ra tiếng rên rỉ thất vọng.


Gia Bảo tận dụng thời cơ ngắn ngủi mười giây, nín thở uốn lách qua những khe hẹp giữa những cánh tay giấy sắc nhọn của oán linh. Anh chạy nhanh về phía cuối Ngõ Huyết Lệ, nơi một cánh cửa gỗ mục nát, xám xịt phủ đầy bụi sáp nóng chảy đang hiện ra sau làn sương mù đỏ.


Đó chính là cánh cửa dẫn thẳng vào sảnh chờ Khách Sạn Giấy Minh Chú dưới lòng đất.


Gia Bảo áp sát người vào cánh cửa gỗ mục, tay trái cầm cây nến sáp phong ấn dán chặt bùa dẫn đường đã xé đôi lên bề mặt gỗ mục nát để kích hoạt phong ấn mở cửa.


*Cộc, cộc, cộc...*


Phía sau lưng anh, tiếng gõ điếu cày của bà cụ Gốc Đa lại vang lên dồn dập, đều đặn như một lời cảnh báo tàn khốc cuối cùng vang vọng xuống lòng đất sâu. Ngọn nến sáp phong ấn trên tay Gia Bảo lúc này chỉ còn lại một mẩu ngắn ngủi, sáp đỏ nóng chảy bỏng rát đã đông cứng bịt kín gần như toàn bộ ngón tay anh.


Nhưng ngay khi cánh cửa gỗ mục nát khẽ chuyển động phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người chuẩn bị mở ra, Gia Bảo bỗng cảm nhận được một luồng âm khí ngột ngạt lạnh buốt từ phía khe cửa rò rỉ ra ngoài.


Anh nhìn xuống cây nến sáp phong ấn trên tay trái.


*Phựt!*


Ngọn lửa vốn đỏ hồng ấm áp của cây nến sáp bỗng chốc co rụt lại dữ dội, rồi đột ngột bùng lên thành một sắc xanh lục quỷ dị, lạnh ngắt và tỏa ra mùi sáp nóng chảy ngột ngạt ghê rợn.


Đó chính là dấu hiệu của Sáp Quỷ – thực thể quỷ dị kiểm soát lò thiêu sáp nóng dưới lòng đất khách sạn. Sắc xanh lục quỷ dị bùng cháy mạnh mẽ, hút cạn sinh khí ấm áp còn sót lại trong lồng ngực Gia Bảo, khiến tim anh đập cực chậm gần như ngừng đập hoàn toàn.


Lũ oán linh lang thang đầu ngõ bỗng chốc dừng lại mọi chuyển động cào xé. Chúng đồng loạt quay những khuôn mặt rách nát loang lổ mực vẽ lỗi về phía cánh cửa gỗ, đôi hốc mắt trống rỗng trợn trừng lên đầy rùng rợn.


Ngọn lửa nến đột ngột chuyển sang màu xanh lục quỷ dị của Sáp Quỷ, báo hiệu oán linh khách sạn đã phát hiện ra sinh khí người sống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!