Nhạc nềnSpooktacular

Huyết Thệ Quy Vương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm lùa qua những vết nứt của ô cửa sổ vỡ nát, mang theo mùi ẩm mốc của giấy bản ngập nước sông Hồng và cái lạnh buốt của cõi âm u rình rập. Chu Gia Bảo quỳ sụp dưới sàn tiệm Chu Ký đổ nát, bả vai phải dập nát không ngừng rỉ ra những giọt máu tươi nóng hổi. Thế nhưng, anh không còn cảm giác đau đớn thể xác. Toàn bộ tâm trí anh lúc này chỉ ngập tràn một nỗi phẫn nộ tột cùng khi nhìn chiếc giường tre trống rỗng của em gái. Hũ tro hồn của Chu Mỹ Linh – chiếc neo nhân tính duy nhất giữ anh lại với dương thế – đã bị mụ gián điệp Đặng Thu Thủy cướp mất.


"Anh Bảo... em xin lỗi... em không giữ được chị Linh..." Trần Tiểu Bình nằm co quắp bên đống kính vỡ, hai tay ôm lấy cổ họng hằn sâu vết bầm tím loang lổ mực đen. Tà khí từ móng vuốt tre của Thu Thủy vẫn đang gặm nhấm da thịt cậu bé, khiến mỗi hơi thở của Tiểu Bình đều phát ra tiếng khò khè đau đớn.


Gia Bảo nghiến chặt răng, vỗ nhẹ lên vai Tiểu Bình: "Không phải lỗi của em. Chăm sóc bản thân, đợi anh về." Anh đứng phắt dậy, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi bỗng rực lên hai tia nhìn sắc lẹm như kéo cắt giấy. Trên cánh tay phải của anh, những mảng vảy giấy ráp sần sùi màu đỏ loang lổ đột ngột co rút, cứng ngắc lại như một lớp giáp bọc da khô héo. Lời nguyền hóa kén giấy đang phát tác nhanh hơn khi hũ tro hồn bị mang đi xa.


Anh bước đến trước bàn thờ tổ phụ dòng họ Chu. Bức chân dung cổ của Chu Đức Minh treo trên tường lúc này đang biến đổi quỷ dị. Đôi mắt vẽ bằng mực tàu đen ngòm trên tranh rỉ ra hai dòng huyết lệ đen đặc, chảy dài xuống thềm gỗ hoàng đàn. Phong thủy trấn áp của tiệm đã hoàn toàn sụp đổ sau khi lá bùa trấn trạch bị chiếc ghim tóc đồng của Thu Thủy đâm xuyên.


"Giờ Dần sắp kết thúc... quỷ môn sắp khép chặt vĩnh viễn," Gia Bảo lẩm bẩm. Anh biết rõ, Đặng Thu Thủy đã mang hũ tro hồn chạy xuống Ngõ Huyết Lệ để dâng cho giáo chủ Tạ Đức Lợi và quản lý Lý Hữu Hùng dưới Khách Sạn Giấy. Nếu anh không đuổi kịp trước khi quỷ môn đóng kín, linh hồn Mỹ Linh sẽ bị hiến tế sống, và cơ thể cô bé ở dương gian sẽ hóa thành một cái kén giấy bồi vô hồn.


Nhưng để bước vào Khách Sạn Giấy mà không có nến sáp phong ấn bảo vệ sinh khí, một người sống như anh sẽ bị hàng vạn oán linh không mắt ở sảnh chờ xé xác ngay lập tức. Cách duy nhất để bẻ cong ranh giới âm dương và có đủ oán lực truy đuổi gián điệp là thực hiện cấm thuật tối kỵ của dòng họ: Huyết thệ Minh Chú.


Gia Bảo rút chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét giắt bên hông ra. Lưỡi dao bằng xương ngón tay trỏ của tổ phụ Chu Hữu Đường lạnh ngắt như băng đá, kịch liệt rung động phát ra những tiếng khóc oán hận u uất. Anh nhắm mắt, dồn toàn bộ ý chí vào đan điền, khống chế nhịp tim đập cực chậm rồi đột ngột cắn rách đầu lưỡi, phun một ngụm máu tim rực đỏ lên lưỡi dao xương.


*Hưu... hưu...*


Ngay khi máu tim chạm vào xương rỉ sét, một luồng huyết quang đỏ rực bùng lên chói lòa. Gia Bảo quỳ xuống, dùng ngón tay trỏ tay trái hoại tử rỉ máu đen quệt máu vẽ một trận pháp huyết chú Minh Chú khổng lồ lên nền nhà gỗ mục. Anh lẩm nhẩm khẩu quyết cấm thuật Hỏa Linh Tự Thiêu được ghi chép ở trang cuối cuốn sổ tay rách nát:


"Lấy máu làm mực, lấy xương làm cốt. Dâng hiến thọ mệnh, mở ngõ âm ty. Huyết thệ lập thành, vạn quỷ quy vương!"


Một cơn đau đớn dữ dội chưa từng có dội thẳng vào tim Gia Bảo. Anh cảm giác như có hàng vạn chiếc kim tre đang đâm xuyên qua các khớp xương, hút cạn sinh khí ấm áp trong lồng ngực. Mái tóc đen của anh điên cuồng bạc đi, chuyển sang màu xám tro chỉ trong vài nhịp thở. Các khớp ngón tay phát ra tiếng kêu rắc rắc gãy vụn đau đớn. Mười năm tuổi thọ thực tế đã bị thiêu rụi để đổi lấy oán lực cực hạn.


Nhưng đổi lại, chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét trên tay anh lúc này tỏa ra luồng huyết quang ngập tràn oán khí, lưỡi dao sắc bén đến mức có thể chém đứt cả không khí xung quanh. Sức mạnh của Chú Huyết Sư được kích hoạt đến mức tối đa.


Gia Bảo không lãng phí một giây nào. Anh giắt dao xương vào hông, lướt nhanh ra khỏi tiệm Chu Ký, lao thẳng vào màn sương mù loang lổ sắc đỏ của Ngõ Huyết Lệ. Sương mù quỷ dị bóp nghẹt hơi thở ấm áp của anh, nhưng luồng oán lực từ huyết thệ đang giữ cho đan điền anh nóng rực.


Khi chạy đến đầu ngõ, dưới gốc đa cổ thụ hoang phế, bóng dáng bà cụ Gốc Đa hiện lên mờ ảo trong làn sương xám. Bà lão lưng còng rạp, mái tóc bạc phơ bay lơ lửng, khuôn mặt hiền từ nhìn Gia Bảo với ánh mắt xót xa tột cùng. Bà khẽ nâng chiếc điếu cày bằng tre đực hóa thạch lên, gõ nhẹ ba tiếng xuống đất:


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng gõ vang vọng u ám xuyên qua lòng đất sâu, dội thẳng vào thần trí Gia Bảo. Bà cụ Gốc Đa lẩm bẩm khàn đặc: "Hậu duệ Chu gia... quỷ môn sắp khép chặt rồi. Ngươi đã dâng hiến thọ mệnh, một đi sẽ không có đường về. Khách Sạn Giấy là quỷ huyệt không đáy, quay đầu lại đi con..."


"Con không quay đầu! Con phải cứu Mỹ Linh!" Gia Bảo gầm lên, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy rách. Anh vượt qua gốc đa cổ thụ, lao thẳng về phía cuối ngõ.


Tại bức tường rêu phong cuối Ngõ Huyết Lệ, cánh cửa gỗ mục nát của Khách Sạn Giấy Minh Chú đang từ từ khép lại. Đặng Thu Thủy đang ôm chặt hũ tro hồn của Mỹ Linh lách người qua khe cửa hẹp. Mụ ngoảnh đầu lại nhìn Gia Bảo, nụ cười cứng đờ gượng gạo trên khuôn mặt sáp nứt nẻ lộ ra vẻ đắc ý tột cùng.


"Chu Gia Bảo, ngươi không vào được đâu! Hãy nhìn em gái ngươi hóa kén dưới địa đạo đi!" Thu Thủy gào lên chói tai.


Gia Bảo phẫn nộ tột cùng, anh rút chiếc Dao rọc giấy bằng xương rỉ sét rực sáng huyết quang, dồn toàn bộ oán lực từ huyết thệ vào cánh tay phải đang mọc đầy vảy giấy ráp. Anh vung dao chém mạnh một nhát dứt khoát vào khoảng không gian đang khép lại giữa hai cánh cửa gỗ mục.


*Xoẹt... rầm!*


Một nhát chém kinh hoàng bộc phát huyết chú đỏ rực, chém đôi luồng sương mù đỏ loang lổ và bẻ cong hoàn toàn ranh giới vách giấy đang đóng kín. Cánh cửa gỗ mục nát bị oán lực từ huyết thệ ép mở tung ra một khe hở vừa vặn. Gia Bảo phi thân lao thẳng qua khe hở, bước chân đặt lên nền gạch lạnh buốt của sảnh chờ Khách Sạn Giấy.


Ngay khi thân ảnh anh vừa lọt vào trong, cánh cửa gỗ mục phía sau lưng đóng sập lại vĩnh viễn với một tiếng động trầm đục ghê rợn. *Rầm!* Toàn bộ đường lui về dương gian ngoài đời thực đã bị cắt đứt hoàn toàn. Sương mù giấy máu loang lổ bùng phát dữ dội, bao phủ lấy toàn thân Gia Bảo. Từ phía dưới lòng đất sâu, tiếng cười lạnh lùng, tàn nhẫn của quản lý Lý Hữu Hùng bắt đầu vang vọng khắp không gian u ám, chào đón kẻ thừa kế dòng họ Chu bước vào quỷ vực tử lộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!